Thứ Năm, 21 tháng 10, 2021

TUỔI GIÀ -Thơ Sông Thu và Thơ Họa

 






TUỔI GIÀ

 

Đời người thấm thoát tựa mây trôi

Mới trẻ mà nay đã lão rồi!

Mái tóc đen tuyền vương sắc tuyết

Làn da trắng mịn trổ đồi mồi

Như lằn dao cứa nơi bờ mắt

Dường đốm mực hằn ở mép môi

Sức khỏe, tinh thần dần xuống dốc

Não buồn, lo nghĩ cũng đành thôi!

  Sông Thu

( 04/04/2021 )

 

Thơ Họa:

 

CƯA SỪNG…

 

Thời gian lặng lẽ, lạnh lùng trôi

Thoắt vốn trăm năm sắp cạn …rồi!

Năm chất, “suối huyền ra cước trắng

Tuế tăng, “bì bạch”  hóa hoa mồi

Mắt mi gồng mở, buồn mi mắt

Môi mép sượng cười, chán mép môi

Đối bóng cùng gương, tô trát lại

Tự lừa ta trẻ, cố vui …thôi…

CAO BỒI GIÀ

  04-04-2021

 

TÀN TẠ…

 

Tháng ngày mau mắn thoảng dần trôi

Tuổi trẻ vui xưa đã mất rồi

Tóc bạc trên đầu pha nước tuyết

Vết loan đều khắp trải da mồi

Lem nhem khổ sở đôi tròng mắt

Lặp bặp mơ hồ cặp miếng môi

Đến lúc hoa tàn cây não nuột

Cả khu vườn im ắng buồn thôi…

TẠ VƯƠNG KIM

 

NGẬM NGÙI

 

Một mình hiên vắng lắng ngày trôi

Thấp thoáng trong xuân dáng hạ rồi.

Khắc khoải quyên sầu còn rướm máu

Bâng khuâng rượu nhạt chẳng cần mồi.

Trang thư đọc mãi leo nheo mắt

Răng cỏ bay dần móm xọm môi.

Bấm đốt bạn bè còn mấy bố

Đường về sương khói ngậm ngùi thôi!

 Mailoc

04-04-21

 

BÓNG HOÀNG HÔN CUỘC ĐỜI

 

Mây trắng biên thùy lơ lửng trôi

Hoàng hôn đã tới kế bên rồi

Băn khoăn rồi cũng về tro bụi

Thắm thoát đành vương tới đoạn mồi

Nắng sớm còn hôn trên suối tóc

Mây chiều vẫn ngủ cạnh bờ môi

Giấc hồ phiêu lãng theo hương sắc

Sinh Lão kiếp ngưởi phải chịu thôi./.

Toronto 4/4/2021

   Nguyên Trần

 

GẮNG GƯỢNG

 

Lặng lẽ từng ngày tuổi hạc trôi

Thời xuân đã lặn mất tiêu rồi

Soi gương mái tóc khô đầy bạc

Ngó mặt làn da nhão lắm mồi

Phấn đỏ tô màu trên cặp má

Son hồng vẽ sắc dưới đôi môi

Ra đường bảnh chút cùng thiên hạ

Gượng gạo yêu đời chỉ thế thôi .

     Minh Thuý Thành Nội

Tháng 4/4 /2021

 

 HỘI CỤ

 

Vui vầy tuổi tác tháng năm trôi

Tứ cụ hôm nay lại họp rồi

Con cháu thương yêu làn tóc bạc

Xóm thôn quý trọng lớp da mồi

Cố trai nhấp rượu mờ tia mắt

Cố gái nhai trầu nhạt sắc môi

Còn sống cứ cười ai cấm được

Xài câu thơ tếu ấm lòng thôi.

Trần Như Tùng

 

CA THÁN

 

Mãnh thú đành buông bỏ mất mồi

Anh hùng gác kiếm đã lâu rồi

Tay run sờ soạng quơ không tới

Cẳng yếu lò mò bước chẳng trôi

Lưng chén chưa qua đà tức bụng

Nửa ly chưa cạn đã mềm môi

Này này chớ diễu ta già cả

Mai hậu chúng mày cũng thế thôi

Thúy M

 4/4/21

 

TÀN...

 

Âm thầm ngày tháng vẫn êm trôi

Lặng lẽ...thời xuân đã mất rồi

Năm tháng...thu qua...màu tóc bạc

Thời gian...hạ tới...lớp da mồi

Hoa tàn, theo gió...hờn phai má

Nhụy úa...xuôi dòng, tủi, nhạt môi

Dáng nhỏ ngây thơ giờ đã mất

Hình hài tiểu tụy cũng đành thôi...!

   Bạc Liêu/5/4/2021

Hồng Vân

 

CUỐI ĐỜI


Thân già thanh thản, tháng năm trôi

Cõi tạm có không, không có,.. rồi

Danh lợi mà chi cho tóc bạc

Hoa khôi mới đó đã da mồi

Không thành nghĩa vụ, xin ghi dạ

Dang dở ân tình, cũng nhạt môi

Chuyến cuối tàu đời nay cập bến

Thong dong từ tạ thế gian thôi.

Thanh Trương

 

VỀ GIÀ

 

Lặng lẽ thời gian cứ nhẹ trôi,

Chồng cao tuổi tác bỗng già rồi.

Đầu xanh lúc trẻ nay pha tuyết,

Da trắng khi xưa đã hóa mồi.

Bước chậm chân rung nheo khóe mắt,

Nhai lâu răng rụng móm vành môi.

Đi thăm bằng hữu người còn mất,

Xót bạn thương mình ướt má thôi.

 Mỹ Ngọc

Apr.4/2021.

 

TUỔI XẾ CHIỀU

 

Tuổi đã về chiều...cũng thế thôi

Miễn ta an phận sống vui rồi !

Xin đừng nhuộm tóc xua màu bạc

Và chớ xâm da xoá vết mồi

Kính lão che nhăn hằn khoé mắt

Nụ cười giấu nám ịn bờ môi

Tinh thần sảng khoái cùng thơ nhạc

Thanh thản nhìn đời...mây gió trôi

Songquang

 20210404

 

CỚ SỰ 

 

Trăm năm nước chảy đá mòn thôi

Cớ sự làm sao khắc khoải rồi

Sáu khắc nào đâu mờ má lúm

Năm canh chẳng lẽ sẫm da mồi

Bốn mùa qua lại phai nhoà sắc

Ngày tháng tới lui nhạt thắm môi

Tuổi tác dù cho cao ngất ngưỡng

Tập tành đều đặn sẽ bù thôi!

PHƯỢNG HỒNG

 

CÁI GIÀ


Tuổi trẻ, nửa đời đã vụt trôi

Lão niên sồng sộc tới nơi rồi

Đâu làn tóc mượt, da hồng phấn?

Còn mái sương phai, mặt nám mồi.

Lá liễu thường ghen dài cặp mắt,

Hoa đào luống giận thắm đôi môi.

Mơ về quá khứ, thêm buồn dạ,

Âu kiếp phù sinh, phải vậy thôi!

Thanh Hoà


CHIỀU NGẮM SÔNG TRÔI

 

Lặng lẽ sông chiều ngắm nước trôi

Hân hoan tuổi bé mất đâu rồi ?

Còn nghe hối hả bờ xô sóng

Vẫn thấy ung dung cá đớp mồi

Mà lãnh đạm chan đầy ánh mắt

Mà thờ ơ khóa kín vành môi

Hồn như một cõi thu tàn úa

Biết lý do, đành...bất lực thôi !

Lý Đức Quỳnh

     6/4/2021


CUỘC SỐNG PHÙ DU

 

Cuộc sống phù du sóng nước trôi

Đời người lặng lẽ cũng già rồi...

Áo quần lượm thượm râu sương tuyết

Má phấn nhăn nheo cổ đốm mồi

Mặt mũi đăm chiêu tô mí mắt

Chân chim sâu đậm vẽ bờ môi

Mở, đường bệnh tật còn cao máu

Già cả ốm đau ráng chịu thôi...

Mai Xuân Thanh

  April  05, 2021

 

CAO NIÊN CHẠNH BUỒN...

 

Buồn trông vân cẩu lạnh lùng trôi

Xót bạn già mau lão giả rồi

Độc ẩm chung trà sao vắng khách

Mình nâng chén rượu lại quên mồi

Thân còm cỏi ốm trơ hàm lợi

Má hóp hằn sâu móm miệng môi

Mái tóc nhuộm đen đầu vẫn hói

Ra ngoài chải chuốt trẻ măng thôi...

Mai Xuân Thanh

  April 06, 2021

 

TUỔI GIÀ CÒN THẮM CON TIM

 

Nhan sắc khuynh thành cũng thế thôi

Làm sao níu được mây không trôi

Tóc huyền nay đã vương màu tuyết

Da mịn màng xưa cũng trổ mồi

Dấu ấn thời gian quanh mí mắt

Nét hằn năm tháng vướng trên môi

Duy con tim nhỏ đôi ta vẫn

Say đắm bên nhau chẳng tách rời !

Chung Văn

 4/06/2021


GIÀ CHĂNG?

 

Quái nhỉ? Thời gian vẫn lặng trôi,

Mà sao đã sắp chin mươi rồi!

Liêu-xiêu chân bước va đồ đạc

Lẩy bẩy tay run vỡ chén mồi.

Chén quý tiêu rồi trà đắng miệng,

Men nồng nhắp đấy rượu se môi.

Thế nhưng vẫn thấy mùa xuân thắm,

Thi tứ dâng trào cứ chẳng thôi.

Đỗ Quang Vinh

   06-4-2021

 

TUỔI GIÀ

 

Vốn dĩ đời người tựa nước trôi,

Đã trôi  biền biệt mất tăm rồi !

Trông đi ngoảnh lại kìa da  tóc,

Ngắm tới ngó lui đã bạc  mồi !

Dĩ vãng chập chờn nhăn nếp mắt,

Thời gian cô đọng úa làn môi.

Tuần hoàn vốn dĩ "không rồi sắc..."

Phiền não lo buồn cũng thế thôi !

Đỗ Chiêu Đức

 04-07-2021

 

CÁI GIÀ SỒNG SỘC…

 

Chồng chất tuổi đời mãi miết trôi,

Tháng năm vùn vụt thoáng qua rồi.

Đen tuyền mái tóc len mầu tuyết,

Hồng thắm làn da trổ nét mồi !

Yếu ớt hai chân, mờ cặp mắt,

Ngẩn ngơ trí óc, xệ bờ môi !

Vần thơ tao nhã lần quên viết…

Không sắc, phù du đến thế thôi !

Liêu Xuyên

 

TUỔI GIÀ

 

Dòng đời may mắn đã êm trôi

Bảy chục năm qua thức ngộ rồi

Đầu óc hay quên khi tóc bạc

Hình hài hết đẹp lúc da mồi

Tâm thân suy yếu âu đành bụng

Lão bệnh ít nhiều chẳng hở môi

Giữ đạo văn chương gìn thể dục

Sống còn vừa đủ tự mình thôi.

Phan Thượng Hải

       4/7/21

 

TÌM BẠN GIÀ

 

Còn sức còn chèo há thả trôi

Em(Anh) gom sầu muộn vứt xa rồi

Du sơn gậy chống dò hang ... GẤU

Ngoạn thủy ... SẤU câu lưỡi chẳng mồi

Dưới NGUYỆT thì thầm hoa thích ...                                                      NGUYỆT

Bên MÔI thủ thỉ má thèm ... MÔI

Độc thân tuổi mộng... gần... mười  bó

Kiếm bạn đồng trang khác giống thôi!   

Chu Hà

 

PHẬN TUỔI GIÀ

 

Bình minh rực sáng rọi mây trôi

Lơ lửng trời cao đến xế rồi

Ngày đến đêm qua theo trời định

Có chi tiết rẻ lão da mồi

Mừng vui con cái từng ngày lớn

Thấy phận mình đây móm khoé môi

Thanh thản quên đi đời luyến ấy

Hân hoan cháu chắt lớn khôn thôi

Yên Hà

   Atlanta, 7/4/2021


CHỈ VẬY THÔI!

 

Đời chẳng tươi hồng mãi nét môi

Lo chi Xuân sắc chớm phai rồi

Mượn vần Lục bát neo thuyền đến

Nối ý Đường thi thả mộng trôi

Vẽ chút chì xanh che mắt xám

Bôi thêm phấn lụa phủ da mồi

Má đào vẫn thắm như năm trước

Tự dối lòng ta- chỉ vậy thôi !

Thy Lệ Trang


TUỔI GIÀ

   (Họa 2)

 

Trải qua thế sự biết buông trôi

Vương vấn làm chi, liệt lão rồi!

Phú quí vô thường như cái bẫy

Vinh hoa vô ngã tựa con mồi

Cảm tình vẫn có, không sầu não

Trí thức nếu còn, ít hé môi

Sự nghiệp đã xong tâm đã định

Bình sinh chấp nhận ý Trời thôi.

Phan Thượng Hải

4/8/21

 

THỜI GIAN

 

Năm tháng qua dường mây thoáng trôi,

Tuổi thơ nhanh thoát vút đi rồi.

Tóc xanh mắt biếc giờ giăng trắng,

Má thắm tay xinh đã hóa mồi.

E ấp đong đầy xưa thắm dáng,

Nụ cười nhăn nhó đã tràn môi.

Thời gian độc ác xoi mòn bước,

Lệu khệu lưng còng phải chịu thôi.

HỒ NGUYỄN

 (07-4-2021)


NGHỊCH LÝ ĐỜI NGƯỜI

 

Muôn thuở dòng đời vẫn cứ trôi

Bao nhiêu thế hệ đã qua rồi

Buồn vui thế sự trăm ngàn chuyện

Cám dỗ công danh ức vạn mồi

Đã lắm muộn phiền vương khóe mắt

Và nhiều cay đắng nhuộm bờ môi

Mà không tránh khỏi bon chen tiếp

Bản chất con người mãi thế thôi !

  Phương Hà

( 10/04/2021 )



Thứ Tư, 13 tháng 10, 2021

VỀ CHỐN CŨ - Tâm Thành

 

   C:\Users\PCPV\Pictures\THUYỀN RỒNG HUẾ.jpg


            

        VỀ CHỐN CŨ


Nói  đến Hương Giang kỷ niệm chồng

Khi về chốn cũ ngắm dòng sông

Đậm đà xứ mẹ miền trông đợi

Chan chứa tình cha nỗi nhớ lồng

Nước chảy qua cầu in bóng nguyệt

Thuyền rời khỏi bến ngẩng đầu long

Cố kìm cảm xúc khi xem cảnh

Bỗng thấy xa xa ló dáng hồng

                        Tâm Thành





Thứ Hai, 11 tháng 10, 2021

TRI KỶ TRONG THƠ - Sông Thu | LO GÌ MỘNG VỠ - LHN

 



TRI KỶ TRONG THƠ

 

Câu vần xướng họa suốt bao năm

Chẳng hẹn gặp nhau lấy một lần

Người vẽ cội tùng thân vững chãi

Kẻ tô ngọn liễu dáng thanh ngần

Ước làm gió mát mơn làn tóc 

Mơ hóa cỏ mềm nâng gót chân

Tri kỷ trong thơ là đã đủ

Chắc gì thấy mặt mộng còn xuân ?

 

Sông Thu

(04/01/2021)

 

 

Bài họa  

LO GÌ MỘNG VỠ

 

Từ thuở biết người đã mấy năm

Gặp nhau? Trời đất! Khó muôn lần

Nửa vòng trái đất còn do dự

Một chuyến tàu bay đã ngại ngần

Lên web nào e hao túi bạc

Gởi mail đâu sợ mỏi đôi chân

Tình thơ chỉ nở trên trang giấy

Là ảo lo gì vỡ mộng xuân.

 

LHN

 

 

 

CHUYỆN PHƯỜNG CHÈO - Dân Thường

 


CHUYỆN PHƯỜNG CHÈO 

1/

Anh vốn là anh kép diễn chèo

Quen em anh bảo tuổi sau heo

Xấu người ngốc nghếch và thanh đạm

Tốt bụng vị tha chẳng kiệt keo

Vai phụ nhận đều chuyên kẻ tớ

Giận hờn trút xuống chỉ roi hèo

Nhìn anh van vỉ em thương quá

Chẳng biết trò chi, ướt mắt Meo.

 

2/

Em nói với anh việc diễn chèo 

Vai vua cấm nhận lắm trò heo

Tháp tùng hầu quậy đau nhiều bận

Hộ tống tớ mờm hận lắm keo

Rác mắt thấy huynh bên lũ thiếp

Ngứa tay khéo muội quật dăm hèo

Cứ hầu với tớ nghe em nhé

Anh nói gì đi chứ ... Méo Meo.

                       Dân Thường

 

------------------------------------------------------ 

Tran Nhu Tung Duu Lau- Viet Tri- Phu Tho.

tung.trannhu@yahoo.com


tung.trannhu@yahoo.com

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2021

BÀI AI ĐIẾU 15 CON CHÓ - Trần Đức Phổ

 



Bài Ai Điếu 15 Con Chó

Từ nhỏ anh em sống một nhà
Trong tình yêu của mẹ cùng cha
Khoang, Vàng, Đốm, Vện... đều ngoan thảo
Mực, Bạch, Vá, Nâu... thảy thuận hòa
Trốn dịch tìm về nơi đất cũ
Thương bầy xui gặp kẻ tâm ma
Mười lăm chú chó đành toi mạng
Ôi, thật đau lòng, thật xót xa!

10/10/2021 
Trần Đức Phổ

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2021

VỘI CHI! - Dân Thường

 


VỘI CHI! 


Đã hẹn cùng nhau chọn cái ngày ...

Quê mình hội ngộ để cùng bay

Đường dài mở trí gian nan đủ

Sức mọn chung tay khích lệ đầy

Hào hứng niềm tin đời sẽ đẹp

Chập chờn viễn cảnh dạ thêm say

Thôi rồi! đi trước không lời lại

Chết đứng tâm này, khó hiểu thay!

 

Dân Thường

tung.trannhu@yahoo.com

Thứ Năm, 30 tháng 9, 2021

THU NÀY LẠI ĐỢI - Trần Như Tùng và Thi hữu

 


 

Xướng

THU NÀY LẠI ĐỢI

 

Thu về lại đợi tới ăn na

Múi mẩy, to con tự đất nhà

Vị ngọt, hương thơm còn nhớ chứ

Chuyện vui lời ấm chớ quên nha

Trên bàn vẫn đặt khăn thêu chữ

Bên cạnh còn lưu chén uống trà

Hãy gắng đưa theo dàn hậu duệ

Chu toàn mong ước nghĩa hai ta.

Trần Như Tùng

 

Họa 1 

MÙA THÂN THƯƠNG

 

Vẫn chờ thu rộ chín mùa na

Trái ngọt thân thương biếu mọi nhà

Thoảng gió hương lừng,quên chẳng thể

Sâu lòng ý rộn,nhớ hoài nha

Tình quê mộc mạc thơm mùi đất

Nghĩa bạn thanh tao đượm vị trà

Giản dị đồng dao rồng rắn hát

Mãi còn ngân vọng ở trong ta…

Lý Đức Quỳnh

    21/9/2021

 

 

Họa 2

MƠ TRỞ VỀ


Cảm tạ anh hiền mới gửi na

Giờ đây ấm dạ kẻ xa nhà

Xanh tươi quả trộng mừng ghê lắm!

Tròn trĩnh cơm dầy thích thiệt nha!

Có lẽ vườn kia còn trĩu trái

Hình như bếp nọ vẫn dôi trà

Mơ ngày được viếng làng quê cũ

Quậy phá tưng bừng chớ lẫy ta!

Như Thu

09/21/2021

 

Họa 3

BÓNG NA


Thu nhớ ghi hoài bóng trái na,

To ngon nặng nhánh mọc quanh nhà.

Nõn nà u nú bao thân ngọt,

Tròn trịa ù nu ửng nhởn nha.

Tay bẻ mở ra khoe dịu ruột,

Muỗng đưa miệng nuốt húp thêm trà.

Da sần mà đắm mê tâm tốt,

Nhớ mãi thu về em với ta.

         HỒ NGUYỄN (21-9-2021)

 

Họa 4

Nhớ Quả Na

 

Ký ức mùa này nhớ quả Na

Cây sai trước ngõ ở quê nhà

Kêu anh tưới nước gìn sâu hỉ

Nhắn chị chăm rào giữ kỹ nha

Ước trở đường xưa dùng bánh trái

Mơ quay lối cũ uống chung trà

Đưa sào móc nhánh tha hồ vặt

Bóc vỏ thơm mùi ngát mũi ta

           Minh Thuý Thành Nội

               Tháng 9/21/2021

 

  Họa 5

 NA CHÍN VƯỜN NHÀ

 

Quả đơm trĩu trịt mảnh vườn nhà

Thu đến rộn ràng đón lứa na

Trẻ nhỏ vui vầy ăn với bạn

Người già thong thả nhắp cùng trà

Cơm dày nung núc ...ngon lành quá !

Vị ngọt đậm đà ...thích thật nha !

Chọn kỹ xếp đầy mâm sính lễ

Thưa cùng Thầy Mẹ chuyện đôi ta.

Sông Thu

( 22/09/2021 )

 

Họa 6

 ĐÔI LỜI CÙNG BẠN

 

Vườn trái xum xuê những quả Na

Hương thơm ngào ngạt khắp sân nhà

Nhờ cô hàng xóm, trao người nhé

Gởi chú láng giềng tặng bạn nha

Thuở ấy chia tay, đầy chén rượu

Mai kia tái ngộ...cạn chung trà

Tóc xanh điểm bạc thêm màu nhớ

Đất mẹ, đường về...ai nhớ ta...?

 Bạc Liêu /22/9/2021

HV





Thứ Ba, 21 tháng 9, 2021

NHỮNG GAM TRẦM - Trần Như Tùng

 


NHỮNG GAM TRẦM

 

Hôm nay nghe nhạc gặp giai trầm

Ngọt ngậm tan dần tựa lát sâm

Ngẫm nghĩa, giữa đời nhiều nghĩa cả

Suy tình, trên thế lắm tình thâm

Tay người nhiều chốn trao nguồn lực

Rau quả bao nơi gửi sắt cầm

Ấp ủ lòng nhau nơi tránh dịch

Bình thường, quý hóa rạng nhân tâm.

 

Trần Như Tùng


<tung.trannhu@yahoo.com>

 

Thứ Năm, 16 tháng 9, 2021

CÒN ĐÂU NỮA - Tâm Thành

 



             CÒN ĐÂU NỮA


Biết người còn nhớ đến ta không

Dạo ấy mơ sao cánh thiệp hồng

Ôm ấp tương tư chai sợi nhớ

Trượt dài mơ ước rạn niềm mong

Lên xe xứ lạ ai vui sướng

Trở lại đường xưa tớ mủi lòng

Thiếu nữ ngày nao nay khuất dạng

Theo chồng vội vã bước sang sông

                           Tâm Thành


Thứ Tư, 8 tháng 9, 2021

LỐI VỀ QUÊ CŨ ... (Thể Lộc Lư) - Thy Lệ Trang và thi hữu



LỐI VỀ QUÊ CŨ ...

Thể Lộc Lư

 

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Văng vẳng lời ru, nhịp võng buồn

Bến đó ...giòng sông hiu hắt nắng

Tâm này ...hoa bưởi đậm đà hương

Người đi mấy độ trăng vàng úa

Kẻ ở bao năm cảnh đoạn trường

Tóc trắng dần phai đời viễn xứ

Tình sầu ai chép mấy ngàn chương !

 

Gãy cánh thiên di ở cuối đường

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Vừa nghe thu tới mênh mang lạnh

Đã thấy hồn chao bát ngát buồn

Nhớ bạn xót xa giòng lệ đắng

Thương trời bàng bạc ánh trăng suông

Tri âm từ độ chia tay mãi

Thế sự còn đây: bãi chiến trường

 

Muôn trùng cách trở ngút ngàn thương

Lá đổ chiều thu mãi vấn vương

Nguyệt ở trời xa nhoà nhạt bóng

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Hương xưa ai hát nghe buồn lắm

Phím lạnh người treo tiếc lạ thường

Thức đợi bao đêm càng trắng mắt

Ngậm ngùi mây tím phủ ngàn phương!

 

Mấy chục năm dài biệt cố hương

Lau hoài chưa ráo một giòng tương

Đọc thơ ngày trước rưng rưng khóc

Nhấp chén trà xanh chất ngất buồn

Mắt dõi non cao bàng bạc tuyết

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Ngày đi vẫn hẹn giờ sum họp

Để nhánh sông xưa trở lại nguồn!

 

Biển dâu sao tránh khỏi tang thương

Cô Vít gây thêm nỗi chán chường!

Vũ Hán cuồng xoay miền hỏa ngục

Hoàn cầu chìm đắm cảnh thê lương

Non sông một dãy đang mê ngủ

Công lý bao thu vẫn lạc đường

Sầu khuấy chưa tan ,già đã tới

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Thy Lệ Trang

 

BÀI HỌA:
 

LÒNG NGƯỜI ĐI…

(Thể Lộc Lư)

 

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

quay lưng lẩn tránh  mắt ai buồn

Muôn phương góc bể, ly bằng hữu

Vạn dặm chân trời, biệt cố hương

Chân bước trăm điều còn khắc khoải

Lòng nghe  bao nỗi mãi miên trường

Trăng sao dẫn lối hồn cô lữ

Lật vội cho đời hết một …chương

 

Như chăng nhật nguyệt phải đôi đường?

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

Mảnh khuyết lưng trời sao thảm não

Hồn cô lạc gót xiết nao buồn

Dưng vơ ngẫu bạn,  vầng trăng độc

Tự dỗ sâu lòng, chén rượu suông

Gà gáy nơi này  nghe chẳng khác…

Giục ta  sắp cạn mấy canh trường…

 

Vẫn biết xa là triệu nhớ thương

Ghìm lòng xếp lại, phủi tơ vương

Khi xưa kẻ luyến vòng  đô hội

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

Tiếng gọi tương lai mờ tựa huyễn

Giọng ca dĩ vãng nhạt y thường

Còi tàu réo giật dăm hồi hối

Bụi cuốn gót giày bước viễn phương

 

Mơ hồ ai hát bến sông Tương

Tâm thả cho hồn lén chút hương

Lòng nhảy mà môi nghe vị chát

Miệng cười sao dạ ngấm men buồn

Mưa kia giọt đổ trên hồ hải

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

Chẳng vẽ nên trình qua vạn nẻo

Có như nước chảy sẽ quay nguồn?

 

Thiên hạ như mình cũng đáng thương

Tự dưng chẳng dám  mặt đem chường

Nơi nơi  than khóc hồn vô tội

Kẻ kẻ căm hờn lũ bất lương

Vơ vẩn hình như ngôn lạc ý

Thẩn thơ có phải bút sai đường??

Lộc lư luẩn quẩn dừng thôi chứ…

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

 

CAO BỒI GIÀ

21-09-2020