Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyên Lâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyên Lâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2016

LỜI THAN THỞ - Quên Lãng cùng thi hữu





“ĐÊM QUA TRĂNG VƯỚNG TRÊN CÀNH TRÚC
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI” 
                                                 (HMT)


LỜI THAN THỞ
(Tung hoành trục khoán)
GCD
ĐÊM tủa mây đen rít những hồi
QUA vùng bắc hải sóng dâng trôi
TRĂNG rơi đáy nước vương sầu muộn
VƯỚNG tủi hờn duyên gục giữa đồi
TRÊN cõi thiên hà tuôn lã chã
CÀNH oằn kẽo kẹt dưới bờ đôi
TRÚC ngân tiếng nhạc lời than thở
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI
Quên Lãng
6.5.2016



HỌA:


TÌNH LỠ
(2 GCĐ)
ĐÊM tiễn người đi chẳng khứ hồi
QUA ngàn hải lý bóng thuyền trôi
TRĂNG neo ngọn sóng - xô cồn cát
VƯỚNG cánh phong - lan rụng dưới đồi
TRÊN phím tơ - đồng đau khắc khoải
CÀNH sầu lắt lẻo - giữa bờ môi
TRÚC buồn rũ rượi trong sương lạnh
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI
Mùa Thu - 
Lãng Quên
6.5.2016 

TÌNH MỘNG
ĐÊM nay tỉnh giấc dạ bồi hồi
QUA bến sông tình sóng mãi trôi
TRĂNG trải áo vàng hôn biển nhớ
VƯỚNG mây hoa tím rụng bên đồi
TRÊN vùng ký ức ngời nhân ảnh
CÀNH lá xuân thì đẹp đóa môi
TRÚC liễu đa sầu, thương nụ ái
CÔ CÒN GỬI MỘNG CHẲNG XA RỜI.

Đc Hnh
15.5.2016

ẢO ẢNH
ĐÊM lặng người nghe trống một hồi
QUA làn ảo ảnh chập chờn trôi
TRĂNG leo đỉnh núi ...hồn mây đảo
VƯỚNG bóng chim ...chao gió lượn đồi
TRÊN đám hoa ...tàn hương nhụy vữa
CÀNH hồng héo úa ... giữa làn môi
TRÚC xinh cũng lắng niềm suy tưởng
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI ./.
Nguyên Nht
15.5.2016


ĐÊM TẬN
ĐÊM đã dần buông cảnh nhớ hồi
QUA cơn sóng dữ cánh bèo trôi
TRĂNG rơi đỉnh núi.. vương chòm lá
VƯỚNG cảnh hơi.. sương rớt giữa đồi
TRÊN nhánh hoa... màu hương ủ rũ
Cành xuân héo úa... dưới vành môi
TRÚC sầu rũ bóng chao mành lá
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI..!

Nguyn Lâm
15/5/2016


VẠN KIẾP SẦU
(LTĐ, GCĐ, tung hoành khoán)
NẾU như một thác gửi chân đồi
TÔI CHẾT đâu còn bóng nguyệt đôi
LÀ tháp vòng hoa về kiếp khác
NGƯỜI thêm nén bạc đến luân hồi
XÂY hồn quạnh quẽ...màu khăn trắng
NẤM MỘ xanh...vùi nghĩa lặng trôi
CỖ máy thời gian sầu vạn kiếp
QUAN TÀI, AI KHÓC TIỄN ĐƯA TÔI..?
Nguyn Châm
05.2016

ĐÊM đó nàng đi khóc một hồi
QUA đò lặng lẽ để dòng trôi
TRĂNG treo chếch bóng trên đầu ngói
VƯỚNG mộng tình riêng ngã xuống đồi
TRÊN bến lao xao bao lời nói
CÀNH hoa gãy xuống bởi đầu môi
TRÚC mang oán hận ai lừa dối
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI .
Hà Ngân


TÌNH TRÔI
ĐÊM chẳng cùng nhau được mấy hồi
QUA mùa nuớc đổ cuộc tình trôi
TRĂNG hờ hững áo...vương cành liễu
VƯỚNG nụ hồng...xuân mấp mé đồi
TRÊN xót xa lòng..ai khóc để...
CÀNH đau bởi.. dưới nhạt nhòa môi
TRÚC lùa bóng quỹ hồn vơi lạnh
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI
Nguyễn Châm


TIẾC THƯƠNG

(Gcđ-Ltđ)
ĐÊM đã dần buông trống mấy hồi
QUA miền kỷ niệm lững lờ trôi
TRĂNG treo gió tạt ...xuôi về biển
VƯỚNG ngọn tre đan...thả xuống đồi
TRÊN cõi trần ai...bao tiếc nuối
CÀNH hoa gãy rụng ...héo vành môi
TRÚC còn đứng giữa màn sương lạnh
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI
Thi Dao Pham
16.5.2016

CHẠNH LÒNG
ĐÊM khẽ khàng chôn mộng vãng hồi
QUA ngàn khát vọng giấc mơ trôi
TRĂNG đau dưới nước ôm dòng suối
VƯỚNG ngọn tình thu ngã cạnh đồi
TRÊN mái hiên chùa sương thổn thức
CÀNH trăn trở buổi nắng vàng môi
TRÚC ơi có chạnh lòng thương cảm
CÔ LÀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI ...
Sơn Nguyn Thy


TRĂNG HÀN
(gcđ)
ĐÊM sáng trăng treo nhỏ lệ rồi
QUA mành trăng ngó bóng đơn côi
TRĂNG luồn song cửa ...thì thào nhắn
VƯỚNG víu lay ...hồn bật máu môi
TRÊN cánh phượng hoàng ...Đâu Suất gọi
CÀNH dương vẫy ...dưới cõi trăng trôi
TRÚC oằn xuống đất lôi trăng giẫy
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THIỆT RỒI !
Phan Son
03/12/14


GIÃ TỪ
ĐÊM giã từ nhau chẳng vãn hồi
QUA từng chặng nhớ tiễn đò trôi
TRĂNG treo dáng mảnh - chìm mây gió
VƯỚNG bão hồn- duyên lạc mé đồi
TRÊN thảo câu - vần tâm gửi mộng
CÀNH trầu tủi phận - lệ tràn môi
TRÚC nghiêng lả lướt chờ xuân hẹn
CÔ LÁNG GIỀNG BÊN CHẾT THẬT RỒI.

Nguyen Thanh Long
16.05.2016


ĐÊM LẠNH
ĐÊM lạnh đàn ai vẳng một hồi
QUA bao mỏm núi tiễn mây trôi
TRĂNG rằm tròn vạnh nhô đầu ngõ
VƯỚNG khóm tre non tựa giữa đồi
TRÊN ngọn Vàng anh yên giấc ngủ
CÀNH cao chồn trắng liếm đôi môi
TRÚC kia nghiêng ngả theo chiều gió
CÔ GÁI NHÀ BÊN THỨC THẬT RỒI...
16.5.2016

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

TRÁCH HỜN – Lãng Quên cùng thi hữu






TRÁCH HỜN
Chiều qua nhận được bức thơ hồng
Nửa gối đầu giường , nửa thả sông
Để thấy cung buồn xao giấc lạnh
Rồi nghe điệu nhớ quyện tim nồng
Bao mùa lá đổ chàng quên hẹn
Mấy độ Thu về thiếp đợi trông
Trăm cánh tình thư nào dám ngỏ
Xuân sang giá buốt tựa hơi đồng !
Mùa Thu - Lãng Quên
11. 5. 2016

HỌA:

CÒN CHI
Còn chi chữ hẹn kết tơ hồng
Bậu đã qua đò tủi bến sông
Để phận trầu xanh chìm gió bão
Rồi hoa phượng đỏ rã bên đồng
Người đi nỗi nhớ mùa xuân gợi
Kẻ khóc đêm sầu bữa hạ trông
Giấc mộng êm đềm thôi phải vỡ
Đời ta lỡ dở mối duyên nồng./.
11.05.2016

TRÁCH HỜN
Nhận lá tình thư mảnh giấy hồng
Vui buồn lẫn lộn thả dòng sông
Âm thầm gối lẻ sầu mưa lạnh
Khắc khoải phòng đơn tủi nắng nồng
Những buổi đông tàng cầu tiếng hẹn
Bao ngày hạ trưởng ước lời trông
Lòng như lửa đốt nào đâu ngỏ
Dạ tựa tràn hơi buốt giá đồng.

PHỐ BUỒN
Nhận được từ em cánh thiệp hồng
Đâu ngờ sáo nhỏ lại sang sông
Rằng mơ lá cũng đà khô héo
Nói mộng thì hương đã hết nồng
Kẻ xuống thuyền hoa quay mặt ngó
Người về bến cũ mắt mòn trông
Chiều nay góc phố buồn hoang vắng
Buốt lạnh con tim ngọn gió đồng ./.
Nguyên Nhật
11.5.2016

MÀU NẮNG ĐỢI CHỜ...
(Gcđ - tá tự đối)
Xếp mảnh tình thư giữa ngón hồng
Em nhìn vạt nắng ngã đầu sông
Vài tia dỗi nhẹ len cành mỏng
Những sợi hờn êm phủ cánh nồng
Gió chở thu về phai ngõ mộng
Nghe mùa dạo khúc gửi niềm trông
Chừng như khắc khoải cung trầm vọng
Lạnh lẽo hồn đơn bởi tuyết đồng.
11.5.2016.

TRÁCH HỜN
Có tội gì đâu cánh thiệp hồng
Cho dù giận dỗi thả trôi sông
Đèn hoa vẫn máng treo dày đặc
Tiếng pháo râm ran vẫn ấm nồng
Đổ lá bao mùa thôi hết đợi
Lấy chồng một bận khỏi còn trông
Thương thay cánh thiệp chừ tan rã
Gói được hay không cái chữ đồng?
11.5.2016

SANG NGANG
Nén chặt buồng tim khoát áo hồng
Tuy buồn rồi sáo cũng qua sông
Tình yêu đã hoá thành sương mỏng
Mộng ước hòa tan với rượu nồng
Giã biệt người ta trong cõi mộng
Tạ từ dấu ái giữa miền trông
Từ đây đã hết niềm hi vọng
Một bước sang ngang nát chữ đồng

HOÀI NIỆM
Thương gữi về em cánh thiệp hồng
Cho dù cách trở vạn dòng sông
Vẫn nghe biển mộng dâng niềm nhớ
Lại thấy vườn yêu nở thắm nồng
Nào phải trùng khơi mà lỗi hẹn
Có chăng nghịch cảnh mãi hoài trông
Xuân về kỷ niệm… ngời hoa nắng
Để đóa môi hồng khỏi lạnh đông…
Đức Hạnh
11.5.2016

THÔN NỮ
Nổi bậc chiều nghiêng sắc áo hồng
Em làm rực rỡ cả dòng sông
Làn môi hé mở như mời ngóng
Mắt biếc hờ mi đón nụ nồng
Tóc xỏa đôi bờ bay theo sóng
Tay ôm chiếc nón đứng chờ trông
LÃNG QUÊN chẳng được hình cô ấy
Tạo dáng thành thơ đẹp giữa đồng .
11.5.2016

THƯƠNG HẬN
Anh về nhặt nhạnh mảnh thư hồng
Đốt bỏ thành tro đổ xuống sông
Xóa hết thời xanh ngày luyến nhớ
Quên đi kỷ niệm buổi hương nồng
Thôi tàn nụ biếc tình đông đợi
Đã úa cành xuân nghĩa hạ trông
Có những đêm trường sầu lẽ bóng
Nằm nghe tiếng cuốc dậy vang đồng..!!
1.5.2016

BẾN ĐỜI .
Tiễn bước người đi buổi nắng hồng
Nghe từng kỷ niệm rớt bên sông
Chiều thu quạnh quẽ giăng niềm nhớ
Sớm hạ đìu hiu phủ giấc nồng
Để mấy cung thương hờ hững đợi
Cho ngàn điệu cảm thẫn thờ trông
Rồi mai giữa bến đời hư ảo
Chẳng biết tìm đâu một chữ đồng .
11.05.2016

TAN MỘNG
Hẹn ước chờ ươm những nụ hồng
Đò tình chở khách vội sang sông
Em đi sóng hận thừa chơ chỏng
Anh lại bờ đau thiếu ấm nồng
Mấy nẻo đoàn viên mà mãi ngóng,
Bao đường cách biệt lại hằng trông?
Mơ màng hạnh phúc đà tan mộng
Em chẳng cùng ta vẹn chữ đồng.
11.5.2016

NHỚ NHUNG
Thơ em đẹp tợ cánh hoa hồng
Sớm ở đầu nguồn chiều cuối sông
Gió đuổi mây chiều bay trước ngỏ
Hoa đào đua nở ngát hương nồng
Bao năm xa cách anh còn đợi
Mấy độ đi về em mãi trông
Nhớ mối tình xưa càng thảm não
Đông về gió rét tợ như đồng
11.5.2016

BƠ VƠ
Khuya rồi bậu hởi có hay không
Nửa mảnh trăng rơi ép thiệp hồng
Trắc trở đôi đường ta mãi ngóng
Sầu dâng muôn lối kẻ hoài mong
Thuyền xưa lữ khách buồn đắng dạ
Bến cũ tha nhân nhớ ngập lòng
Quạnh quẽ vườn hoang ai mãi đợi
Đơn côi xóm vắng bạn còn trông
11.5.2016