Hiển thị các bài đăng có nhãn Ca Dao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ca Dao. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

GIAO MÙA - La Thụy cùng thi hữu


     


       GIAO MÙA

       Heo may xào xạc lá vàng rơi
       Vạt nắng vàng hanh nhuộm góc trời
       Chao cánh đùa mây bầy hải yến
       Nghiêng đầu hé nụ đóa mân côi *
       Niềm đau hạ cũ dường đang cạn
       Nỗi nhớ thu xưa tựa đã vơi
       Cốm nếp đầu mùa hương nhẹ thoảng
       Phím đàn ngân vọng nhạc lòng rơi
                                             La Thuỵ   
       * Mân côi (hoặc mai khôi): Hoa hồng 


       HOẠ:

       Bài  hoạ 1
       TIỄN MÙA

       Bụi lốc thời gian đọng nắng rơi
       Xa xăm mây bạc rẽ chân trời
       Tràn đầy vị đắng thu vườn độc
       Rỗng tuếch nụ mềm hạ bóng côi
       Tìm rượu giải sầu - sầu chất ngất
       Mượn đàn quên lạnh - lạnh chơi vơi
       Khăn thêu mùa cũ còn nguyên nếp
       Buồn ngập hiên lòng gót phượng rơi
                                                  Ca Dao

        Bài  hoạ 2 
        GẶP THU

       Thu dắt tôi về đếm lá rơi
       Heo may mấy ngọn nấp bên trời
       Mưa buồn hiu hắt ngày đau ốm
       Nắng ngủ vật vờ giấc cút côi
       Hạ rớt gật gù đêm tối lặng
       Cúc cười bẻn lẻn ánh tà vơi
       Áo vàng ai vắt ngang mùa đó
       Tắm gội hương tình mộng có rơi 
                                                 PyN

       Bài  hoạ 3  
       VÔ ĐỀ

       Nắng nhạt mây mù thoảng lá rơi
       Sương khuya nguyệt lạnh úa khung trời
       Thiên nga gác mỏ vài con lẻ 
       Cái ngỗng chúi đầu một bóng côi
       Sắc đỏ rừng phong ngày mãi thắm
       Màu xanh cành liễu lúc dần vơi
       Heo may chợt rét đêm vàng vọt
       Mái rạ xì xèo tiếng nước rơi
                                          Ký Gàn

       Bài  hoạ 4                      
       VÔ ĐỀ

       Dông bão phương nào mưa nặng rơi
       Mây giăng thấp nhuộm xám chân trời
       Ngư ông gác mái nằm cô quạnh
       Hành khất về nơi ngủ cút côi
       Thời tiết vô thường khi ấm lạnh
       Nhân tình bất ổn lúc đầy vơi
       Giao mùa cơ cực vì cơm áo
       Mấy thuở an nhàn ngắm lá rơi.
                               Cao Linh Tử

       Bài họa 5
       HƯƠNG THU
            (Ctkt)

       Heo hút thu vàng lá mãi rơi
       Ươm vườn kỷ niệm dệt khung trời 
       Ơn em trải mộng trao hoa bướm
       Nghĩa bạn khơi tình nở đóa côi*
       Gió trổi cung đàn nghe tuyệt lắm!
       Trời ban ánh Nguyệt tỏ đầy vơi
       Hương nồng gợi nhớ bao hoài cảm
       Uống cạn thu vàng mộng vẫn rơi.
                                      Đức Hạnh
                                     31.07.2017
       *Nụ hoa hồng

       Bài họa 6
       HƯƠNG THU 
             (Ctkt)

       Hương lồng vị cốm lá thu rơi
       Ướm gửi người xa tận cuối trời
       biệt không về chờ cúc cỗi
       Nằm hoài chẳng lại đợi lan côi
       Giờ bên chốn ấy thương chưa vợi?
       Tại phía đây này mến chửa vơi!
       Hẫng hụt heo may chừng biếng thổi 
       buồn nước cũng lững lờ trôi.
                              Lưu Xuân Cảnh 
                                  31.07.2017

       Bài họa 7
       LÁ THU RƠI 
             (Ctkt)

       Lãng đãng trời chiều nắng sắp rơi
       Ánh hồng tỏa nhẹ cuối chân trời
       Thu như bỡn cợt cười duyên thắm
       Hàng phượng âu sầu khóc phận côi
       Uuẩn khúc lòng hoa cánh đỏ *
       Ru êm khoảng lặng gió ngàn vơi
       Ơi lòng bịn rịn mùa hè nhớ 
       In dấu sâu hằng theo lá rơi.
                           Tuan Nguyen
                             31.07.2017

       Bài họa 8
       THU TÀN 

       Ngõ mộng ai về lá trải rơi
       Chiều buông rực đỏ góc chân trời 
       Dương tà lặn bóng chờ trăng tỏ
       Ánh rạng ôm vầng lỡ cảnh côi
       Có phải qua mùa hoa rũ rượi 
       Dường như trở tiết dạ rã rời
       Bao lần lỡ bước đường tơ nguyệt
       Những bận thu tàn dáng tả tơi
            Bichyen Bich Hoa Nguyen
                        01.07.2017

       Bài họa 9
       YÊU BÓNG NGUYỆT 

       Trở  lại mùa yêu lá vẫn rơi 
       Mây chiều in bóng nhạn lưng trời 
       Xưa đi chung lối, vui đôi bóng 
       Nay bước độc  hành, tủi  kiếp  côi  
       Nuối tiếc vần thơ đầy mỹ ý  
       Nhủ thầm phiên khúc đậm không vơi  
       Yêu trăng, hoa nắng, yêu anh nữa 
       Ẩn dưới ao ngà, ... bóng nguyệt rơi 
                                         Hoành Châu                                  
                                         (Vĩnh Long)

       Bài họa 10
       THU CHIỀU

       Vạt nắng hoang chiều bảng lảng rơi
       Tầng không rỗng quạnh suốt chân trời
        Hồ chao khói gợn bờ man mác
        Núi lặng mây vờn bóng cút côi
        Nhạt biếc thu vào thương nhớ đẫm
        Thưa nồng lá nhặt tháng ngày vơi
        Bờ xa biển sóng lao xao vỗ
        Nghe tận sâu lòng những rụng rơi
                                     Lý Đức Quỳnh

        Bài họa 11
        BÂNG KHUÂNG THU

        Thu sang thả chiếc lá thu rơi
        Lãng đãng mây bay dạo cuối trời
        Thả bước vu vơ miền thảo dã
        Du chân thong thả chốn đơn côi
        Bâng khuâng áo lụa hồn chưa khẳm
        Thổn thức tơ vàng dạ chả vơi
        Tóc nhuộm hai màu sương khói thoảng
        Vòng đời đã ngấm điệu buồn rơi
                              Hương Thềm Mây
                          (GM.Nguyễn Đình Diệm)

        Bài họa 12
        VÀO KHOẢNG GIAO MÙA

         May còn chưa tới lá chưa rơi
         Thu đủng đỉnh sang, Hạ tạ trời.
         Lõm thõm ven đầm lời cuốc thán
         Thẹn thùng hồ nước đóa sen côi.
         Nhớ người biền biệt đà lâu vắng
         Khiến nỗi u sầu thật khó vơi.
         Nóng nực nên đôi ngày nhức nhối
         Giao mùa xen nắng với mưa rơi.
                                   Trần Như Tùng


Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

Xướng họa NGƯỜI VÀ BÓNG - Phương Hà và thi hữu


Xướng họa Người và Bóng
Phương Hà, Văn Thanh, Hải Rừng, Như Thu, 
Thy Lệ Trang,
Ca Dao, Trần văn Hạng, Thục Nguyên, 
Nguyễn Gia Khanh, Nguyễn Đắc Thắng

NGƯỜI VÀ BÓNG
Người thẳng mà sao Bóng lại cong ?
Có chi khuất tất ở trong lòng ?
Run run, thổn thức dường đau khổ
Ngắc ngoéo, lằng ngoằng tựa rối bung
Ghen ghét, so đo: tâm bấn loạn
Tính toan, luồn lách: ý xoay vòng
Khi hồn trong sáng và thanh thản
Người - Bóng song đôi, giống lạ lùng. 
Phương Hà 

Bài họa
CHIẾC BÓNG TRÊN ĐỜI
Đường đời lúc thẳng, có khi cong
Bóng đổ chiều hôm, khuất tất lòng
Trống vắng đường xưa, cành lá trụi
Lẻ đơn lối cũ, nắng chiều bung
Buồn vui vô cớ luôn day dứt 
Sầu khổ không tên mãi quẫn vòng
Ánh sáng lờ mờ trong cõi tạm
Tình yêu nào chẳng dễ săn lùng

Văn Thanh


NON VỚI  NƯỚC
 
Núi cao vòi vọi suối long cong
Cảnh tú vô tư thánh thót lòng
Thảng hoặc lưng trời mây nhẹ lướt
Bôn ba dòng trũng nước tràn bung
Đời không mộng đẹp vươn xuôi thẳng
Trí chẳng tâm an cuốn lượn vòng
Lãng tử dừng chân buông hệ lụy
Quê hương tiếng gọi xá chi lùng

Hải Rừng
14/12/2016


 XÓT XA LÒNG!

Bức ảnh phai màu góc đã cong 
Đêm nay ngắm kỹ xót xa lòng !
Má hồng phấn điểm bao niềm nhớ
Áo ấm khăn quàng mấy sợi bung
Cứ ngỡ người xưa đà rõ ý
Nào đâu mộng úa mãi quay vòng
Trên đường nếu gặp mong rằng chớ
Ngoảnh mặt làm thinh quá lạnh lùng!

Như Thu


CHIẾC BÓNG

Gió rít từng cơn chạnh tím lòng
Đêm nằm nhớ lại nét mi cong
Tình trao ngày đó...tình không đặng
Mộng gởi đêm nào...mộng đã bung!
Sỏi đá càng đau đời vấp ngã
Hồn trăng thấm lạnh cảnh quay vòng
Ngàn năm ta vẫn còn xa lạ
Chiếc bóng: tầm xa cuộc đuổi lùng!

Thy Lệ Trang


GIỮA CHỐN TỊCH LIÊU

(họa hoán vận)

Nửa áng trăng suông rót lạnh lùng
Sông Ngân vẽ khuyết chạm vành cong
Kìa  ai đứng lặng, tâm đau xót
Để bóng in sầu, dáng rã bung
Mảnh Nguyệt mảnh Hằng  rơi lạc giấc
Dòng Mê dòng Giác cuộn xoay vòng
Niệm câu kinh nguyện trong thinh vắng
Quán trọ đời riêng tịnh cõi lòng

Ca Dao


TÂM SỰ

Trăng nghiêng cuối tháng dáng cong cong
Lơ lửng từng không tự bảo lòng
Bàng bạc điểm hương hoa đợi nở
Lung linh tô sắc nụ chờ bung 
Thương duyên lẻ bóng thân đơn chiếc
Xót kiếp đơn côi phận lạnh lùng
Tỏa sáng năm canh hồn quạnh quẽ
Ngày đêm xuôi ngược cứ quay vòng.

Trần Văn Hạng


NHỚ XƯA 

Nhà nàng trong hẻm, lối cong cong
Mưa dẫu đang rơi, vẫn nức lòng
Nhớ dáng em thon, nhanh nhẹn bước
Thương làn tóc rối hững hờ bung
Vô tình đâu biết người đeo đuổi ?
Phật ý cho nên bậu lạnh lùng ?
Ngoảnh mặt liếc ngang mà chẳng biết
Vì ai, ai lượn cả trăm vòng ?

Thục Nguyên


GIẤC HOANG ĐƯỜNG
 
Vì tên chim sợ bóng cây cong
Ngẫm chuyện nhân gian lại chạnh lòng
Cổ ngắn trời cao kêu mấy thấu
Thuyền manh sóng cả tránh sao bung
Bao tuồng bĩ thái còn giăng bẫy
Một kiếp trầm luân cứ xoáy vòng
Giữa cõi hoang đường muôn bả dụ
Trong mê xót kẻ mãi đi lùng.
 
Nguyễn Gia Khanh


NÉT THẲNG – ĐƯỜNG CONG

Thiên nhiên nét thẳng hợp đường cong
Kiến tạo phôi thai những mảnh lòng
Thẳng vút trời cao xuyên đỉnh trụ
Cong choàng biển rộng cuốn vòm bong
Khi thương giữ lấy niềm mơ hướng
Lúc cảm bày phơi sợi chuyển vòng
Lối cũ đi về tâm chẳng đổi
Đường xiêu dáng ngã bóng chao dòng!

Nguyễn Đắc Thắng 
20161215




















Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

NGÀY THẮM - Thơ Ca Dao





NGÀY THẮM
Mây gọi mơ hồng gió khẽ buông
Ngày lên bỏ lại cảnh đêm buồn
Lung linh nắng thắp xanh tàn lá
Bát ngát hương lâng trắng ngọn nguồn 
Suối ngọt triền vai mềm mại chảy
Dòng thơm thác tóc nhẹ nhàng tuôn
Chân vui liếng thoắng theo đàn bướm
Rượu há say bằng đắm cảnh suông?
                                         Ca Dao