Hiển thị các bài đăng có nhãn Đinh Bá Trọng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đinh Bá Trọng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

NỖI LÒNG - Võ Tấn Hùng họa thơ Đinh Bá Trọng

NỖI LÒNG
(Họa vận, thơ Đinh Bá Trọng)

Gửi gắm nỗi lòng thơ mấy câu,
Thời gian con nước chảy qua cầu.
Phượng hồng cánh thắm thương tình cũ,
Hạ trắng trăng thanh nhớ mộng đầu.
Lẻ bóng cố hương luôn khắc khoải
Đơn thân viễn xứ cứ âu sầu.
Người xa biền biệt sông hiu hắt
Quạnh quẽ đôi bờ xanh ngát dâu!

Quận 9, đêm 31.05.2017
VÕ TẤN HÙNG

BIỂN BẠC DÂU XANH
(Bài xướng)

Có ai thương nhớ nhắn vài câu,
Từ buổi sông quê nối nhịp cầu.
Dòng nước vẫn xuôi về một hướng,
Ánh trăng không sáng được hai đầu.
Lững lờ đỉnh núi chòm mây trắng,
Ngơ ngác trong sương mái tóc sầu.
Bằng hữu anh em ngày vắng vẻ,
Trông chừng biển bạc đã xanh dâu!


ĐINH BÁ TRỌNG

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2016

NGẬM NGÙI - Võ Tấn Hùng họa thơ Đinh Bá Trọng

NGẬM NGÙI
(Bài họa)

Xuân phai hiu hắt bóng chiều tà,
Lặng lẽ bên thềm mấy cánh hoa.
Sắc thắm cuối giêng vương nhợt nhạt,
Hương nồng chớm hạ thoảng lòa nhòa.
Lẽ đời tan hợp làn mây thoáng,
Cuộc sống mất còn hạt móc sa.
Rượu rót một mình đêm quạnh quẽ,
Ngậm ngùi tri kỷ biệt phương xa!

Bình Định,11.10.2016
VÕ TẤN HÙNG

HOA TÍM CHIỀU XUÂN
(Bài xướng)

Chiều tiễn xuân đi dưới nắng tà,
Buồn nào loang tím những đời hoa?
Bướm ong chờ hạ chừng thưa vắng,
Hương sắc cho xuân cũng nhạt nhoà.
Vãng mộng ngỡ ngàng cơn gió bấc,
Vô thường thánh thót giọt châu sa.
Đêm thâu sương lạnh hoa tàn rụng,
Không biết trong lòng có xót xa!

Quận 6, 09.10.2016

ĐINH BÁ TRỌNG

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

GẶP LẠI NGƯỜI XƯA / Võ Tấn Hùng họa thơ Đinh Bá Trọng

GẶP LẠI NGƯỜI XƯA
(Bài hoạ)

Mấy chục năm xa gặp lại người,
Rưng rưng dòng lệ gượng môi cười.
Lỡ làng mâm rượu làn mây thoảng,
Dang dở cơi trầu con nước xuôi.
Kẻ ở chân trời đời quạnh quẽ,
Người về góc bể sống thoi loi.
Bao nhiêu ký ức đầy nhung nhớ,
Đôi mắt ngày nào vẫn có đuôi!
Bình Định,29.09.2016
VÕ TẤN HÙNG

TÌNH GIÀ
(Bài xướng)

Bốn ba năm quá nửa đời người,
Gặp lại nhau sao dở khóc cười.
Tâm sự ngỡ ngàng chưa nói được,
Vòng tay luống cuống đã buông xuôi.
Trong cơn binh lửa mình ly biệt,
Cuối nẻo vô thường bước lẻ loi
Khơi đống tro tàn miền kỷ niệm,
Mà dòng nước mắt chảy thành đuôi!
ĐINH BÁ TRỌNG