Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Hương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Hương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017

XƯỚNG HỌA VỀ MIỀN TÂY - Phương Hà cùng thi hữu





XƯỚNG HỌA VỀ MIỀN TÂY
Phương Hà, NS, Lý Đức Quỳnh, Thy Lệ Trang
Trần Như Tùng, Uyên Du NĐT, 
Hải Rừng, Hoàng Vũ, 
Thục Nguyên, Minh Thúy, Phan Tự Trí, Lộc Bắc,
Bảo Trâm, Văn Thanh Trương, Tâm Hương


VỀ MIỀN TÂY

Nam Bộ quê mình đẹp biết bao
Dọc ngang sông rach, nước dâng trào
Cửu Long hai nhánh, dòng xuôi chảy
Vĩnh Tế một kênh, hướng thẳng đào
Màu mỡ phù sa, đồng bát ngát
Trĩu oằn vườn trái, nắng xôn xao
Người dân hiếu khách và vui vẻ
Chơn chất giọng cười, câu đổi trao.
                        Phương Hà

Họa 

VỀ MIỀN TÂY

Đây miền phong phú biết là bao
Cảnh đẹp đồng nương lúa ngập trào
Sông nước bên đường theo quốc lộ
Nứa tre cầu khỉ bắc kênh đào
Nhàn du một chuyến khu trù mật
Nháo nhác đàn cò tiếng xuyến xao
Dân thật hiền hoà và chất phác
Nụ cười cởi mở nhẹ nhàng trao !
                                   NS

ĐẾN MIỀN TÂY


Ruộng cò thẳng cánh,ngút bờ bao
Kênh rạch thông nhau sóng vỗ trào
Chợ nổi Cái Răng ngời sắc nước
Đường thơm Thốt Nốt ngát hương đào
Qua cầu Mỹ Thuận lòng nô nức 
Giã bến Ninh Kiều dạ xuyến xao
Chiếc áo bà ba trời gió lộng
Câu hò vọng cổ gởi niềm trao
                    Lý Đức Quỳnh


NHỚ BẾN TRE...

Bao năm biền biệt nhớ dường bao !
Bãi cát CỒN TIÊN tiếng sóng trào
TÂN THẠCH hồn thơ say bát ngát
Xứ dừa bóng nắng chiếu lao xao
Vườn cây CHỢ LÁCH thơm mùi mật
Lễ hội BA TRI thắm má đào
Men rượu hay men tình chất ngất
Ngày nào hai đứa mắt vừa trao!
                    Thy Lệ Trang


TẤM ÁO BÀ BA

Du lãm Tây Miền vui xiết bao
Nông thôn sinh thái dậy cao trào.
Cây vào nhà kính trình rau sạch
Trái trọng tình dân nựng má đào.
Cấy giỏi nuôi tài người rạng rỡ
Ca tài múa giỏi sóng lao xao.
Ninh Kiều bến cũ thăm càng mến
“Tấm áo ...” xưa rày ánh mắt trao .
                    Trần Như Tùng


VỀ MIỀN TÂY

Tiết miền nhiệt đới nóng dường bao
Nắng lửa Miền Tây vẫy sóng trào
Biển cả mênh mông trời gió lộng
Sông dài tít tắp nước triều xao
Mồ hôi, mảnh đất, hồn quê đẫm
Trí não, bàn tay, dãy lụa đào
Khách đến niềm vui tràn má ửng
Nặng lòng thương cảm dệt tình trao.
                Uyên Du NĐT  - 170826



THƯƠNG MIỀN TÂY

Trai gái miền Tây thật bảnh bao
Ra đường ăn diện cứ theo trào
Chị vườn trắng trẻo còn ai đọ
Anh lúa đen thui chẳng xứng đào
Ruộng rẫy bờ đê người nhộn nhịp
Sông ngòi sóng nước thuyền lao xao
Tham quan mát dạ duyên đâu tới
Nét mặt vui cười lưu luyến trao
                        Hải Rừng


MIỀN NAM TRÙ PHÚ

Miền Nam trù phú đẹp dường bao!
Sông nước mênh mông gió lộng trào
Cây trái trĩu cành toàn lãnh thổ
Ghe thuyền tấp nập khắp kênh đào
Hoa màu tươi tốt tranh sầm uất
Thực phẩm dồi dào dạ xuyến xao
Kinh tế phồn vinh trên cả nước
Lòng người mở hội thỏa tình trao./.
                         Hoàng Vũ


NỖI NIỀM

Nhà tôi nghèo lắm, lũy tre bao
Triều xuống con mương nước cuộn trào
Nhìn dáng mẹ già mồm móm mém
Nghe bầy trẻ nhỏ chuyện lao xao
Chạnh lòng chợt nhớ miền quê ngoại
Xót dạ thêm thương phận má đào
Năm tháng còng lưng theo số mệnh
Nỗi niềm trắc ẩn biết ai...trao ?
                      Thục Nguyên


 VỀ BẠC LIÊU

Viếng cảnh miền Tây thích lắm bao
Bạc Liêu nơi đến nỗi vui trào
Tép tôm múa nhảy trên ao cạn
Cá ngạnh đùa bơi dưới lạch đào
Cây trái xum xuê vùng tĩnh mịch
Ruộng đồng tươi tốt gió lao xao
Thăm Chùa Xiêm Cán , chơi Vườn Nhãn
Tốt bụng  dân hiền hái tặng trao
            Minh Thuý
                           Tháng 8_2017

MIỀN TÂY

Bây giờ vui sướng biết là bao
Lịch sử từng qua đợt xoáy trào
Đã trải lúa trời tắp ruộng trổ
Càng yêu cá nước ngút sông đào
Mái dầm – tiếng hát xuyên Vĩnh Tế
Cánh sếu – dây diều vút Lạc Xao
Chuyện bác Ba Phi đầy cảm hứng
Để ngàn thế hệ vẫn còn trao.
                             Phan Tự Trí


BÌNH DƯƠNG

Lái Thiêu xa cách có là bao
Nghĩ đến xót xa mắt lệ trào
Tố Nữ mít thơm kề lộ nhỏ
An Sơn dâu ngọt cận kênh đào
Kinh cầu chiều xuống lòng thao thức
Chuông lễ sớm mai dạ xốn xao
Em gái cô đơn phai má thắm
Nhắc về ngày cũ tiếng buồn trao!!!
                                    Lộc Bắc
                                    Aug2017


NHỚ QUÊ XƯA

Quê Hương đất Việt đẹp dường bao
Kỷ niệm ngày xưa hạnh phúc trào
Dạ Cổ Hoài Lang bên cội Nhãn
Nam Ai Điệu Lý dưới cây đào
Bạc Liệu Sông Cửu lòng lưu luyền
Thành Nội Hương Giang da xốn xao
Lưu lạc bao năm còn nhớ tưởng
Quay về ước gặp vui mừng trao
                           Bảo Trâm 


MIỀN TÂY

Miền Tây cô gái đẹp là bao
Lai láng niềm vui dâng ngập trào
Cổ áo bà Ba, da trắng nuốt
Quần đen vải lảnh, gót hồng đào
Gái trai hò hẹn, còn lai láng
Trăng nước gọi mời, chẳng lãng xao
Đất hứa phù sa bao quyến rũ
Có thương thì ghé, bến tình trao.
            Văn Thanh Trương


     MIỀN TRUNG THƯƠNG NHỚ

    MiỀN Trung quê cũ nhớ dường bao
    Non nước miên man biển sóng trào
    Thành Cổ bao đời in dấu ấn
    Hiền Lương một thưở chặn bôn đào
    Mỹ Sơn thầm lặng cùng sương gió
    Phố Hội im lìm với xuyến xao
    Đất khách trở thành quê cháu chắt
    Thì ta vẫn giữ cội nguồn trao./.

                         TÂM HƯƠNG


Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

TÌM SAY - Sông Thu cùng thi hữu


Sông Thu, Thanh Hòa, Nguyễn Gia Khanh, Trần Lệ Khánh, 
Như Thu, Hải Rừng, Thái Huy, Uyên Du, Như Thị, Trần Như Tùng, Thục Nguyên, Lý Đức Quỳnh, Thanh Trương, Thy Lệ Trang, Minh Thúy, Nguyễn Huy Khôi, Phan Tự Trí, Trịnh Cơ, Tâm Hương, Cao Bồi Già, Thanh Hòa



TÌM SAY

Khi buồn, nâng cốc để tìm say
Cho trí quay cuồng quên đắng cay
Đầu óc lâng lâng trong huyễn ảo
Tâm tư lãng đãng giữa vơi đầy
Lòng vui, rượu mạnh tăng hưng phấn
Tình đẹp, men nồng gợi ngất ngây
Độc ẩm tiêu sầu khi lẻ bạn
Cụng ly góp chuyện lúc xum vầy.
Sông Thu

BÀI HỌA:


NHẠC XUÂN
Điệu nhạc đầu xuân đủ choáng say
Chim ca ríu rít gọi vui vầy
Thi tài khéo hót tìm duyên thắm
Trổ ngón cao bay kết nghĩa đầy
Chẳng uống mà quay; trời đậm ngọt
Chưa dùng đã xỉn, mắt sè cay
Không gian đắm đuối trong hương ngát
Oanh yến dập dìu khiến dạ ngây.
Thanh Hòa

“PHONG - KỲ”
Nghĩ lại trên đời lắm kiểu say
Người khi khổ kẻ lúc vui vầy
Mừng nâng ước kiếp hoài dư ngọt
Khoái chuốc mong tình mãi hết cay
Một phút do phê thành dại dột
Đôi lần bởi xỉn hóa ngô ngây
Vì “phong” mới để cho “kỳ” rũ (*)
Mấy đấng nam nhi rước vạ đầy!
Nguyễn Gia Khanh

(*)Trong dân gian có câu:“Nam vô tửu như kỳ vô phong”


TÌM SAY LẠI NHỚ..!
Bứt phá thành sầu chẳng dễ say.
Tìm quên lại nhớ...ngậm chua cay!
Dập dồn sóng khổ dâng không vợi...
Hun hút bể đau lấp khó đầy.
Lòng lạnh âm thầm khơi dạ buốt.
Tim buồn vò xé trĩu hồn ngây.
Tình xa xa mãi...trang đời lẻ
Nguyệt lão lãng se nghĩa thắm vầy
Trần Lệ Khánh
16-5-2017

YÊU NGƯỜI !
Một thủa yêu người dạ đắm say !
Cho dù phận mỏng lắm chua cay
Đôi lần gặp gỡ lòng da diết
Mấy buổi rong chơi chuyện ắp đầy
Sao mải tơ vương lời ấm áp
Lại hoài thương cảm dáng thơ ngây  
Bậu ơi xin hiểu tim mình nhé !
Mong mỏi trăm năm kết nợ vầy ! 
Như Thu

BIẾT MÌNH SAY
Nào ai dễ biết lúc mình say
Bể khổ sa chìm sóng lệ cay
Nghiệp tạo thêm sầu đời ấp lụy
Tâm tu bớt não trí vun đầy
Từ bi nghĩa đạo ban lòng ái
Tử tế hành thiền phủi tệ ngây
Thế sự vào ra nhìn kẻ quậy
Ta thời có khác chẳng như vầy
Hải Rừng
16/5/2017

TÌM SAY
Say tìm tới rươu sẽ cho say
Say chút không sao chưa cảm cay
Say đến mê man đòi rót tiếp
Say còn tỉnh táo ngán châm đầy
Say như Lý Bạch say sinh lụy
Say khác Tả Đà say hóa ngây
Say đúng dễ gì ta kiếm được
Say nay Huy mỗ khiến ra vầy

Thái Huy
5-16-17

THÈM SAY
Bỗng cảm nghe thèm chút vị cay
Hòng vơi khối sự đã dâng đầy
Khi trời dịu hẳn nhờ mưa sớm
Giữa tiết hanh còn luyến vị ngây
Cuộc sống phương xa nhào đắp đổi
Niềm mơ sóng ảo tạo vui vầy
Thương chìm nỗi nhớ màu hoa dại
Để chuỗi đêm về lại muốn say!
Uyên Du – 170517

TỈNH THỨC
Tam độc thôi tìm chẳng đắm say
Nên chi an lạc mãi đong đầy
Giữ lòng bất động luôn như thế
Gìn dạ không chao cứ để vầy
Đừng đẩy sang người ôm lạnh lẽo
Chớ lùa đến bạn cõng chua cay
Mong thường thanh thản vô tư sống
Khờ khạo mặc đời bảo dại ngây
Như Thị

ĐƯỢC SAY
Thi đàn muối mặn với gừng cay
Thơ bạn đọc hoài thắm đến.say.
Ý tứ mênh mông thân thiết quá
Câu vần êm ái nhớ thương đầy.
Lòng vui cho bút nhiều khi ngắc
Tình đẹp khiến lòng lắm lúc ngây
Viết họa gửi người trong lí tưởng
Men chi lôi cuốn đến như vầy .
Trần Như Tùng

TỰ THÁN
Thôi đừng mượn rượu giả đò say
Thầm nghỉ đời mình đã đủ cay
Bởi lẽ tài năng còn hạn hẹp
Cho nên khốn khó cứ đong đầy
Phải đâu biếng nhác thành tên dại ?
Cũng chẳng trây lười hoá gã ngây ?
Chỉ muốn yên bình trong cuộc sống
Nào ngờ vấp ngã, khổ như vầy
Thục Nguyên

CÕI SAY
Dễ mấy lúc đời tận thỏa say
Vui bừng chuyển hóa những men cay
Chín tầng lãng đãng hân hoan ngập
Vạn nẻo thung thăng hỷ lạc đầy
Giữa chợ ngồi cười chi trách dại
Ngoài đường đứng khóc chẳng chê ngây
Nhẹ tênh bước lộng trời mây gió
Cuộc thế xem ra khó được vầy !
Lý Đức Quỳnh

CỨ MÀ SAY
Vui buồn chi cũng cứ mà say
Mặc kệ sự đời đắng với cay
Hận cũ khó quên, thôi nặng trĩu
Tình xưa còn nhớ, mãi đong đầy
Vần thơ xướng họa thêm an lạc
Bạn hữu viếng thăm lắm sướng ngây
Cuộc sống vô thường, đời cõi tạm
Chén anh, chén chị, tạo vui vầy
Thanh Trương

 SAY TÌNH
Ta chẳng tìm đâu cũng thấy say
Từ đôi mắt ấy thật nồng cay
Trong vòng tay ấm tình xuân trọn
Giữa khoảng trời xanh mộng ước đầy
Nhẹ dựa vào vai ru giấc muộn
Thầm hôn lên má gợi hồn ngây
Vầng trăng bàng bạc đêm huyền ảo
Trần thế người ơi nợ thắm vầy.
Thy Lệ Trang

SAY ĐỜI
Lòng buồn chất ngất mượn men say
Giã biệt người đi thấm nỗi cay 
Khổ ải nhân gian luôn trĩu nặng
Chia lìa thế tục mãi đau đầy 
Mây phai nắng nhạt màu sầu úa 
Lá rụng sương mờ cảnh dại ngây 
Giọt rượu mềm môi hồn chuếnh choáng
Tìm quên giấc ngủ chỉ mong vầy 
Minh Thuý 
Tháng 5_2017

TIÊN TỬU
Đời vốn đa ngôn chuyện tỉnh say
Buồn vui,...tri ngộ cạn men cay
Tình vừa mới ngỏ - tình lai láng
Nghĩa đã đan xen - nghĩa đủ đầy!
Chén ngọc Quỳnh Tương lưu vị ngọt,
Mỹ từ Dạ Lý tỏa hương ngây!
Lưu Linh,...mượn chén mềm...Tiên Tửu
Thế sự quách thây,... chẳng vạ vầy!
 17-5-2017
 Nguyễn Huy Khôi

VUI SAY
Người mời chửa uống đã như say
Nâng chén ru đời những ngọt cay
Lòng hẳn nguôi ngoai, dù sấp ngửa
Tình đâu trống vắng, lại đong đầy
Rượu đào có sẵn chiêu hầu …tỉnh
Men đắng đà bày mượn giả …ngây
Y thể cờ kia thời gặp …gió
Hồn nghe thanh thoát, tự ta …vầy!
Cao Bồi Già
17-05-2017

TRONG SAY
Cạn chén hơi nhiều đến lúc say
Ngà ngà chẳng biết ớt nào cay
Quên quên vẫn ước duyên toàn vẹn
Nhớ nhớ còn mong nghĩa trọn đầy
Thị Nở cháo hành đâu hẳn dại?
Chí Phèo rượu lủi bảo rằng ngây?
Đứng lên bạn níu đâu rời cuộc
Đành vậy phận sao sự cũng vầy.
Phan Tự Trí

TÌM BẠN CÙNG SAY
Ngơ ngác giữa đời muốn uống say
Không người tâm sự sẻ chua cay
Đông sang gió thoảng tình hao hụt
Hạ đến mưa bay  dạ ngất đầy
Thuở ấy mình còn trong mộng mị
Bây giờ ta vẫn cảnh thơ ngây
Làm sao có được tay bằng hữu
Cùng tớ cạn ly  lúc họp vầy.
Trịnh Cơ 
Paris,18/5/2017

TỈNH  SAY
Ta không chuốc rượu thế mà say
Chỉ tại cuộc đời lúc ngọt… cay …
Nhìn kẻ vô tâm khi lảo đảo
Trông người lương thiện những lưng, đầy
Bao nhiêu nỗi khổ còn mê muội
Biết mấy niềm vui được ngất ngây !
Say tỉnh vòng xoay mau tỉnh ngộ
Mong cầu thanh thản sống vui vầy./.
5/.2017
Tâm Hương


Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

NIỀM VUI TUỔI GIÀ - Tâm Hương cùng thi hữu





XƯỚNG:

NIỀM VUI TUỔI GIÀ
Tuổi già cũng có được niềm vui
“Fay bút “đưa tin đến mọi người
Cố chọn chuyện hay nhiều chị thích
Năng tìm bài lạ lắm anh cười
Lợi danh chìm nổi theo mây cuốn
Thân phận bọt bèo gởi nước trôi
Thơ viết mấy vần còn “ngọng ngịu”
Xuân nầy Đinh Dậu mãi xuân tươi !
                             Tháng 12/ 2016
                                Tâm Hương

HỌA:

TRỌN NIỀM VUI
Dù trẻ hay già nếu được vui,
Tấm lòng rộng mở đến bao người.
Tinh yêu tan chảy cho tim đắm
Hạnh phúc tràn dâng khiến miệng cười
Nhìn tuổi chất chồng theo tháng lụn,
Thấy đời cạn bớt bởi ngày trôi
May rằng có bạn cùng chia sớt,
Xướng họa giao lưu tình mãi tươi.
                                 Hoành Trần
                                    8/12/16

VUI VỚI ĐỜI
Vào nơi trần thế lắm buồn vui
Cố gắng vươn lên trọn kiếp người
Việc nghĩa lo làm cho mắt thắm
Điều nhân biết nghĩ để môi cười
Kết chữ thương đời không để lãng
Ươm vần mến đạo chẳng buông trôi
Giao lưu xướng họa thơ cùng bạn
Ngắm én vờn mây đón nắng tươi
                                  Thệ Minh
                                    9/12/16


Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

GIÓ ƠI! - Tâm Hương, LĐK, Chánh Minh họa thơ Phương Hà



MI MO SA
 
Hoa ơi ! Xứ lạ đến phương nầy
Từ độ xa xưa cho đến nay
Lưu luyến người xa nơi đất lạnh
Vấn vương tình cũ chốn trần ai
Vàng ươm phố núi luôn đầm ấm
Óng mượt ven đồi khó nhạt phai
Đà Lạt mộng mơ thêm sắc thắm
Hồn hoa cứ mãi mãi vươn dài ./.
                    Mạnh Đông, Bính thân
                    TÂM HƯƠNG



     TÌNH SAY

Hãy cạn cùng tôi một chén này 
Cho quên giá buốt suốt đêm nay
Trời khuya gió lạnh lay rèm cửa
Nước mắt cay xè đọng mép ai
Rượu lệ hòa chung... buồn thấm đậm
Tỉnh say nhập cuộc... nhớ không phai 
Rượu nồng càng rót càng thêm ngọt
Để dấu hồn đau khóc ngất dài
                         LĐK,  Nov. 09, 2016

Xin Giữ Cho Nhau

Xin giữ cho nhau một chút này,
Để thành tình bạn đến hôm nay.
Yêu thương da diết bờ môi bậu,
Nhung nhớ đong đầy ánh mắt ai.
Kỷ niệm nồng nàn còn chất ngất,
Vòng tay ấm áp vẫn chưa phai.
Em đi sông nước sầu cô quạnh ,
Hình ảnh trong mơ mái tóc dài.
                            Chánh Minh
                            Nov. 10th, 2016


Bài xướng
GIÓ ƠI!

Gió tự nơi đâu đến chốn này 
Có qua sông ấy buổi chiều nay 
Gặp con đò cũ chờ đưa khách
Thấy lũy tre già đợi đón ai 
Ngày ấy tóc xanh còn óng mượt
Bây giờ môi tím đã nhòa phai 
Trên đường lá rụng nơi quê khách
Chợt nhớ rưng rưng vạt áo dài.
                            Phương Hà