Hiển thị các bài đăng có nhãn Xuân Liêm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xuân Liêm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

LỖI HẸN... Ngọc Liên cùng thi hữu





LỖI HẸN...
Cũng bởi tin lầm một áng thơ
Thành ra bến mộng lỗi câu chờ
Ân tình buổi ấy phai màu ngọc
Nguyện ước hôm này nhạt sắc tơ
Để dấu thời gian nhoà mắt nhỏ
Và trang nhật ký nhói tim khờ
Chiều nay cánh nhạn nào đơn bóng
Đếm cuộc Xuân hồng chợt ngẩn ngơ .
04.01.2017

HỌA:

1.
Em đến vườn yêu tình mãi nhớ
Xuân về bến mộng cảnh không ngơ.
BẾN XUÂN
(Thtk)
EM vừa tung cánh trải nàng thơ
ĐẾN thảy hương hoa cũng đợi chờ
VƯỜN ngọc nồng nàn xây tổ ấm
YÊU trăng đắm đuối trải đường tơ
TÌNH luôn ấp ủ tim thành thật
MÃI nghĩa nâng niu tuổi dại khờ
NHỚ  nụ hôn đầu chao biển ái
XUÂN VỀ BẾN MỘNG CẢNH KHÔNG NGƠ.

2.
ĐÊM SẦU
(Ngũ độ thanh, Bát láy)
Đêm sầu lặng lẽ thảo vần thơ
Khắc khoải buồng tim nỗi đợi chờ
Bởi lỡ làng duyên hờn phận trúc
Do hờ hững phận chán đường tơ
Bao ngày ghép chữ hồn vơ vẩn
Một buổi tìm câu trí thẫn thờ
Lạnh lẽo tâm buồn thân lẻ bóng
Mơ màng trốn vận bỏ từ ngơ.
  YB – 4.01.2017
 
3.
ĐÚNG HẸN
 Chúng mình tin bởi một dòng thơ
Nên dẫu xa nhau vẫn đợi chờ
Vần Ngọc em đan thành áo cưới
Ý Vàng anh dệt tạo màn tơ
Nhờ trang phây- búc thay lời tỏ
Cậy mạng in -te đỡ nói khờ
Đúng hẹn võng điều người tới rước
Xuân Hồng một thoáng bỗng lơ ngơ...
Bắc giang,04.01.2017
 
4.
*MÙA HY VỌNG*
Xuân đơm lộc biếc đẹp ý thơ
Dẫu biết gần bên vẫn đợi chờ
Chúa dõi bên con Tràng Chuỗi Ngọc
Ân hồng thắt chặt bởi đường tơ
Xin thương cứu lấy tâm hồn nhỏ
Lỡ bước sa chân bởi dại khờ
Đã sống bao năm vùi dập bóng
Ngài ơi! ngoảnh lại chớ làm ngơ.
 Vương Thiên
 
5.
LỖI HẸN
Cam đành lỗi hẹn với nàng thơ
Để khách đài trang phải đợi chờ
Bởi kiếp chim bằng chưa thỏa mộng
Nên đời cát bụi mãi vương tơ
Cơn say ngầy ngật từng đêm vắng
Giấc ngủ triền miên những nỗi khờ
Lối nhỏ chung đường ai với bậu
Sao đành gặp mặt cứ làm ngơ !
 05.01.2017
 
6.
DÁNG XUÂN
Em về nhỏ nhẹ dáng nàng thơ
Gõ cửa phòng the nũng nịu chờ
Có phải ân tình vương lụa nhớ
Hay vì nệm gối đượm hàng tơ
Xuân đầy vạt áo hai đường ngỡ
Nắng ngập làn vai một bến bờ
Điểm chút son hồng môi hé nở
Cho lòng hứa hẹn đắm thuyền mơ
05.01.2017
 
7.
KỶ NIỆM
Quay về kỷ niệm thuở còn thơ
Lối cũ, đường xưa nỗi ngóng chờ
Phượng rủ chưa phai màu đỏ nhớ
Cúc sầu chẳng nhạt sắc vàng tơ
Hoàng hôn phủ lặng chiều dang dở
Dĩ vãng bừng lên phút dại khờ…
Lặng hỏi sao tình hay cắc cớ?
Đau buồn, thống khổ thật ngu ngơ.
 Xuân Liêm
 06.01.2017


Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

XUÂN ĐỜI – Ngọc Liên cùng thi hữu





XUÂN ĐỜI
Xuân đã về đây giữa lối trần
Ngọt ngào Xuân mặc áo tình nhân
Nàng Xuân dạo gót nơi vườn liễu
Cánh nhạn chao mình ở phố Xuân
Cúc ngẩn ngơ chào Xuân bất tận
Xuân tha thiết đón mộng xa gần
Mai Đào kết nụ Xuân hồng thắm
Một khúc Xuân đời đẹp nghĩa ân .
Ngọc Liên
01.01.2017

HỌA:

1.
 XUÂN TÌNH
Vườn Xuân nở thắm cánh hoa trần
Rạng rỡ Xuân cười quyện thế nhân
Khai bút vui Xuân cùng quý hữu
Trao tình nhớ bạn với nàng Xuân
Tiếng thơ thánh thót mừng Xuân tới
Xuân cảnh tưng bừng đón Tết gần…
Cánh bướm mùa Xuân chào đất nước!
Xuân còn gửi mộng đẹp hồng ân…
Đức Hạnh
 2.
KHÚC TÌNH XUÂN
Nàng Xuân lộng lẫy gót chân trần
Đón chúa Xuân về đẹp thế nhân
Rộn rã Xuân hồng len ngõ trúc
Êm đềm bướm thắm dạo vườn Xuân
Thầm mong cánh nhạn mang Xuân đến
Khẽ ước tình Xuân thắp mộng gần
Thiếp hỏi bao giờ Xuân sẽ chín
Chàng rằng Xuân mới vẹn tròn ân !
 01.01.2017
3.
XUÂN ĐỜI
Nàng Xuân diễm lệ ngự dương trần
Xuân của muôn loài cả thế nhân
Gót dạo hài Xuân len khắp ngõ
Hương hòa vạn vật tẩm tình Xuân
Xanh màu lá mới Xuân bừng thắm
Ấm tiết Xuân tươi bước cảm gần
Tạo hóa trao Xuân lời thuyết phục
Hoa Xuân mãi mãi kết hồng ân!
XUÂN NHƯ Ý
Xuân rải yêu thương khắp thế trần
Xuân nâng hồn chữ tặng thi nhân
Xuân hồng phúc lộc mừng Em Gái
Giấy trắng thơ thiền tụng Chúa Xuân
Trời Đất giao hòa Xuân nối tiếp
Tình xuân tương ngộ nghĩa nên gần
Nguyên Tiêu bến hẹn Xuân như ý
Xuân nở hoa lòng mãn phước ân...
5.
HỒNG ÂN
Xuân ban sắc thắm giữa dương trần
Đẹp lắm Xuân thì chốn thế nhân
Hết tủi ngày Xuân, dang dở phận
Thôi hờn buổi Hạ, lỡ làng Xuân
Đông tàn, Xuân đến tình thêm đậm
Xuân mãn, mùa sang mộng đã gần
Xóa trọn niềm đau Xuân rạng rỡ
Mơ từng Xuân mới dệt hồng ân.
Xuân Liêm
01.01.2017

 6.
TRUNG CÓ CÒN XUÂN
Năm nay tết Dậu nhuốm phong trần
Bởi nỗi buồn đau của thế nhân
Cuộc sống xin đừng như lá liễu
Cho đời đúng nghĩa đẹp như Xuân
Niềm vui cứ mãi vô cùng tận
Hạnh phúc tràn dâng sẽ mãi gần
Mến chúc miền Trung Xuân vẫn thắm
Muôn người được hưởng những tình ân.
Vương Thiên

7.
XUÂN VỀ
Xuân sang dạo gót giữa dương trần
Lộng lẫy trang đài chốn thế nhân
Ngõ trúc mai đào khoe dáng liễu
Vườn hồng huệ cúc ngắm nàng xuân
Từng bừng phố thị mừng xuân mới
Nhộn nhịp làng thôn đón tết gần
Hạnh phúc sum vầy xuân thắm mãi
Xuân tình ấm áp đẹp niềm ân.
8.
XUÂN TÌNH
Ai trao XUÂN tiết đẹp hồng trần
Gắn bó XUÂN nồng đượm nghĩa nhân
Rạng rỡ XUÂN hoa lòng phấn chấn
Hân hoan XUÂN sắc ý trong ngần
Mang về XUÂN thắm khơi vô tận
Giữ lại XUÂN tươi gợi thật gần
Rạo rực XUÂN tình nhiều bí ẩn
Xôn xao XUÂN mộng dạ tần ngần.
02.01.2017
9.
XUÂN NHỚ

Màu nắng xuân lai điểm nẻo trần
Xuân hồng trong khóe mắt tao nhân
Ngoài kia cánh én thay lời gọi
Góc phố cành đào nhuộm ý xuân
Cảnh sắc như mừng xuân trở lại
Trăm hoa khoe nụ tết thêm gần
Xuân mang nỗi nhớ ngờ quên lãng
Dáng Mẹ - xuân về - mộng báo ân.
Khánh Chân Nguyễn

10.
XUÂN… XUÂN
Xuân về chuyển tiết đẹp hồng trần
Xuân gắn hương nồng thắm nghĩa nhân
Xuân rạng trăm lòng tình khởi phấn
Xuân tươi vạn dạ ý khai ngần
Xuân mang sắc mộng tràn bờ tận
Xuân đến hương mơ ngập bến  gần
Xuân mãn phúc đường lan bất tận
Xuân viên ấm áp trải muôn ân.
GM.Nguyễn Đình Diệm
         04.01.2017

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

HỎI NGƯỜI ... - Ngọc Liên cùng thi hữu


 



HỎI NGƯỜI ...
Em về gói lại những hoài mong
Gửi trả cho anh kỷ niệm hồng
Chữ ước hôm nào rơi cuối Hạ
Câu thề buổi ấy lạc đầu Đông
Tình như khúc nhạc ghi vài nốt
Ý tựa bài thơ chép nửa dòng
Nắng đã phai phôi miền ảo mộng
Duyên mình đã hết hỏi buồn không ?
Ngọc Liên
20.09.2016

HỌA:

1.
TRẢ LẠI EM
Trả lại câu thề thuở nhớ mong
Lời xưa hẹn ước thắm duyên hồng
Tình yêu dang dở thương mưa Hạ
Kỉ niệm xa vời tiếc nắng Đông
Bởi tại vì sao người bỏ bến?
Do đâu đến nỗi kẻ quên dòng?
Thôi còn gì nữa tan tành mộng
Tất cả quay về mốc số không.
Lưu Xuân Cảnh
21.09.2016

2.
HẠNH NGỘ

Ai đón tơ trời gửi nhớ mong
Cho vườn thơ mộng nở hoa hồng
Trăng lên bẻn lẻn hôn làn tóc
Gió đã nồng nàn với biển đông
Kỷ niệm trôi về ngời khúc nhạc
Niềm vui bổng đến đẹp dòng sông
Kề vai ta hát câu tương ngộ
Và thả thuyền tình có thích không ?
Đức Hạnh
22.09.2016

3.
BẾN XƯA
Vẫn đợi đời này phía bến sông
Bìm kêu nước nổi cảnh đau lòng
Câu thề cách biệt tình chưa thắm
Tiếng hẹn rời xa ái chẳng nồng
Nhớ mãi người xưa chờ mấy hạ
Thương hoài bạn cũ đợi bao đông
Đìu hiu tưởng tượng âm thầm nhớ
Niệm ấm sang giàu mặc kẻ trông
20.09.2016

 4.
TRÁCH NGƯỜI .
Anh về chốn cũ buổi chiều Đông
Bỏ lại duyên ta lạc chỉ hồng
Nổi nhớ ân tình xa khuất dạng
Niềm thương cách biệt kẻ đành vong
Chiều thu lá đổ phai màu nhớ
Sáng nhặt hoa rơi xót chuyện lòng
Chẳng trách mưa về sao lắng đọng
Tim còn ray rứt mãi ... hay không ?
20.09.2016

5.
HỎI EM ...
Anh chờ chốn cũ dạ hằng mong
Chẵng thấy em đâu tặng nụ hồng
Lặng lẽ trông chờ ngày nắng hạ
Âm thầm ngóng đợi buổi chiều đông
Đường xưa kẻ đến sầu đơn bóng
Bến cũ người đi buốt cõi lòng
Kỷ niệm xa rồi như giất mộng
Tình kia đã chết hỏi buồn không ?

ĐÊM TRẮNG
Ngơ ngác nơi này nỗi nhớ mong
Em đi gởi lại nụ mơ hồng
Sầu rơi tan tác chiều mưa hạ
Lệ đẫm não nùng ngọn gió đông
Băng giá chiêu hồn xưa một thuở
Nồng nàn thư họa cũ đôi dòng
Trăm năm ai biết tình là mộng
Chợt bóng soi mình đêm trắng không !
Khánh Chân Nguyễn

7.
CÒN LẠI
Còn lại chút gì mãi chờ mong
Một thuở bên nhau ấm tình hồng
Ngày ấy quen em chiều nắng Hạ
Bây giờ xa cách sót tình Đông
Nơi xa theo bước khung trời ấy
Kỷ niệm ngày xưa khắc sâu lòng
Dòng đời trôi nổi nào mơ mộng
Bởi lẻ xa rồi nhớ bằng không
Vinh Nguyen

8.
 CHÔN VÙI

Xin trả nhau về với những mong
Tình kia đâu vẹn chẳng nên hồng
Gặp nhau buổi ấy đang đầu hạ .
Chia biệt hôm nào tiết cuối đông
Cứ ngỡ tình nầy soi chung bóng
Ngờ đâu duyên ấy rẽ đôi dòng.
Thì thôi em hỡi đừng lưu luyến
Kỹ niệm chôn vùi hỏi được không
Văn Văn Vũ

9.
MÙA XUÂN TÌNH YÊU
Xin chớ đi mà! Để tớ mong...
Tim đây giữ mãi giấc mơ hồng!
Hoa thơm thành quả khi đầu Hạ
Vị chát hóa đường lúc cuối Đông
Giận dỗi cho qua đừng giữ bụng
Buồn đau nên thả để xuôi dòng
Xuân về én liệng thành đôi nhé
Em thấy đào này có đẹp không?!
Bắc giang,21.09.2016
10.
TRÁI TIM HỒNG
Cách biệt muôn trùng mãi nhớ mong
Trong anh ấm đượm trái tim hồng
Mưa bay, xót kẻ oi đầu Hạ
Gió chuyển, thương người lạnh cuối Đông
Nhạt cảnh chiêm bao, hồn trĩu nặng
Phôi phai giấc điệp, lệ tuôn dòng
Thuyền xưa bươn chải ngàn con sóng
Biết bến bây chừ có đợi không?
Xuân Liêm
21.09.2016

11.
HỎI ANH ?

( Vấn Nghi)
Muốn hỏi Anh nè thật nhớ mong ?
Mà sao chẳng ấm nụ môi hồng ?
Còn chăng những buổi trông chiều Hạ ?
Hoặc hết từng giờ đợi gió Đông ?
Có phải tình sầu nên ngược hướng ?
Hay là mộng úa chẳng xuôi dòng ?
Ngày mai giữa cõi nhân gian ấy ?
Lỡ gặp nhau thì liệu ghét không ?
21.09.2016

12.
DUYÊN HỜN

(Ngũ độ thanh)
Vẫn biết tâm người chẳng đợi mong
Trời khuya lặng lẽ viết thư hồng
Mơ màng mỗi buổi oi mùa Hạ
Thổn thức bao chiều lạnh giữa Đông
Cảnh ngỡ ngàng thương lời một khúc
Hồn vơ vẩn xót nhạc đôi dòng
Ta mình phận mỏng tình chưa kết
Nghĩa giận duyên hờn đấy hiểu không?
21.09.2016
13.
GA CHIỀU
Ga chiều khắc khoải phút chờ mong
Bước lữ hoài vương khách má hồng
Nhẫn cỏ tình trao ngày cuối Hạ
Trâm vàng nghĩa kết buổi vào Đông
Đời như chiếc bách trôi đầu bãi
Cảnh tựa vầng trăng lạc giữa dòng
Vốn biết hình ngay cho bóng thẳng
Canh bài vẫn ngại trắng tay không !

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

ĐÊM VỠ - Ngọc Liên cùng thi hữu




ĐÊM VỠ ...
Có gì rạn vỡ giữa trời đêm
Tựa mảnh trăng khuya rụng xuống thềm
Gió thoảng cho hồn ray rứt mãi
Mây vờn để dạ xót xa thêm
Tình kia đã biết là hư ảo
Mộng đó sao còn gọi ấm êm
Nguyện ước từ nay đành khép lại
Mà nghe lệ nhỏ đắng môi mềm .
Ngọc Liên
21.08.2016

HỌA:

HOA NỞ TRONG ĐÊM
Ta ngắm sao trời nhớ những đêm
Trăng lên em đứng tựa bên thềm
Nụ hoa kỷ niệm hương nồng thắm
Cánh bướm lưu hình cảnh đẹp thêm
Thuyền dẫu ngược dòng vì sóng nỗi
Mộng còn chung lối trải tình êm
Đôi mình gặp gỡ mùa xuân chín
Thương quá kề môi tặng đóa mềm…
Đức Hạnh
22.08.2016

AI NÓI
Ai nói rằng trời vỡ giữa đêm
Mảnh trăng khuya rớt ở bên thềm
Sao tìm chiếc bóng đìu hiu mãi
Chỉ thấy dòng đời quạnh quẽ thêm
Thắp lại niềm tin từ rả rượi
Mơ về hạnh phúc thuở nồng êm
Càng tìm quá khứ càng ngơ ngác
Chẳng chút an vui chẳng ngọt mềm!
Song Lục
2016
HỎI ANH ?
" Vấn nghi "
Phải dáng anh về giữa bóng đêm ?
Cho thu vàng lá rụng bên thềm ?
Hay chiều hạ vãn oi nồng quá ?
Để gió đông tràn lạnh buốt thêm ?
Giấc mộng hôm nào sao chẳng ấm ?
Môi nồng một thuở liệu còn êm ?
Này duyên hỏi có niềm tơ tưởng ?
Mà tiếng yêu thương chả ngọt mềm ?
21.08.2016
ĐÊM VỠ ...
Một vì sao lạc xé màn đêm .
Nào phải trăng khuya rụng trước thềm .
Sao lại để hồn xa xót mãi
Cớ gì nghe dạ não nùng thêm .
Thề xưa phai dấu hơi nồng ấm
Hẹn cũ đâu còn tiếng dịu êm .
Độc bước lê chân về ngõ vắng
Sương khuya thấm ướt lạnh vai mềm.
Văn Văn Vũ

CÁCH BIỆT
Ý hợp tâm đầu thoảng một đêm
Mà như vọng lại suốt bên thềm
Mưa hờn nặng hạt cho thương mãi
Gió tủi mịt mùng gợi nhớ thêm
Giấc mộng tràn mi hoài tiếc nuối
Ân tình đẫm lệ chẳng nồng êm
Từ nay cách biệt buồn chan chứa,
Người hỡi còn ai vuốt tóc mềm.
Xuân Liêm