Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoài Hương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoài Hương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2021

ĐỒ ĐỒ - CỦA CỦA - Hoài Hương

 

ĐỒ ĐỒ - CỦA CỦA

 

''ĐỒ Bà nào như ĐỒ bà nấy’’,

‘’Cuả Cu ly cũng giống Cuả Quý Thầy’’

Nhưng mà Tạo hóa lá lay.

Đồ Giàu đáng giá ngàn cây vàng ròng,

Ngồi trên nệm gấm cao sang.

Đất chìm đất nổi thênh thang mặt đường.

Lên xe xuống ngựa huy hoàng,

Đời vui như hội,lẫy lừng phấn son.

Đồ Nghèo,1 chiếc lá bàng,

Mưa sa gió táp,võ vàng héo hon,

Đầu bù tóc rối hom hem.

Trầy chân, xoạc cẳng kiếm cơm nhọc nhăn.

 

Của Ông, Thằng cũng same same,

Nằm ngồi, đi đứng, sang hèn… giống nhau.

Có Cuả ế nhễ thảm sầu,

Cuả thì gái đẹp từng xâu theo về,

Cuả thì quần áo phủ phê,

Cuả thì xơ xác,bơ phờ thảm thương.

Cuả ăn mỹ vị cao lương,

Cuả thì hẩm hút đoạn trường cháo rau.

Cuả thì kẻ hạ người hầu,

Cuả thì lận đận dãi dầu long đong.

Cuả không học cũng cử nhân

Cuả mài mòn cả đũng quần,trắng tay,

Cuả ngu dốt lại làm Thầy,

Cuả ra Tiến sỹ, 1 bầy đói meo.

Của này tróc vẩy vẫn nghèo,

Của kia thất học lại leo lên trơì.

Ngẫm đơì lại chán cho đời.

Đồ nào, cuả nấy: cũng người, khác xa.

Của, Đồ, đăng đăng đê đê.

Cuối cùng, Đồ, Của, cũng về âm ty.

HH

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

TÌNH NGÂU – Tường Vân cùng thi hữu






TÌNH NGÂU
Lất phất bên thềm rả giọt ngâu
Chiều buông lành lạnh tím mây sầu
Tràn môi dấu ái hương tình đậm
Vỡ chén men nồng giấc mộng sâu
Mãi sợ Sông Ngân đà lỗi nhịp
Hoài lo Ô Thước chẳng xong cầu
Ngưu Lang khắc khoải niềm tương ngộ
Chức Nữ âm thầm khóc chuyện ngâu !
Tường Vân
17.08.2016

HỌA:

GIẢI MỘNG SẦU
Em về biển khóc, trải trời ngâu
Ta thả trăng lên giải mộng sầu
Nhân ảnh hồ thu còn lấp lánh
Hoa tình nụ ái mãi in sâu
Thuyền yêu thức dậy hòa mây nước
Bến nhớ nồng say nối nhịp cầu
Ngưu - Chúc từ đây vui hạnh phúc
Sông Ngân Ô Thước chẳng mưa ngâu.
Đức Hạnh
 
BAO GIỜ ?
Thu về rả rích giọt mưa ngâu
Quạnh quẽ đường khuya bóng nguyệt sầu
Cứ ngỡ vần yêu vừa khởi sắc
Đâu ngờ tiếng hẹn đã chìm sâu
Thiên đình Chức Nữ còn mơ ước
Hạ giới Ngưu Lang vẫn nguyện cầu
Lặng đếm thời gian mòn mỏi đợi
Bao giờ thắm lại mối tình ngâu ?
HỘI NGỘ
Tháng bảy mưa buồn nhỏ giọt ngâu
Trời giăng xám ngắt bóng mây sầu
Chung trà đượm ngát nguồn ân ái
Chén rượu nồng nâng giấc tình sầu
Cúi mặt dâng lên lời nguyện ước
Âm thầm khấn nguyện nhịp duyên cầu
Ngưu Lang vẫn đợi bên đây nhớ
Chức Nữ đang chờ hội ngộ ngâu.
 17.08.2016 
THIÊN ĐƯỜNG NHỎ LỆ... 
( NĐT )
Nghiêng hồn ướt đẫm giọt tình ngâu
Lá rụng chiều hoang đổ nỗi sầu
Nguyệt xõa sương tràn vương núi thẳm
Trăng tàn liễu thoảng vướng đồi sâu
Âm thầm gọi ánh hồng dương thỏa
Lặng lẽ khều sao sáng đỉnh cầu
Hóa cảnh trần gian hoài nhiễu mộng
Thiên đường nhỏ lệ đến ngàn sau...
NGÂU VỠ
(NĐT-TVN)
Hiên ngoài rả rích giọt buồn ngâu
Tháng bảy còn ai dỗi muộn sầu
Gác cũ môi nồng hương chửa cạn
Căn phòng gió ngủ mộng chìm sâu
Màn đêm đọng giữa bài kinh thánh
Ngõ tối chìm trong bản nguyện cầu
Vũng nước mưa chiều trăn trở cuộn
Hiên ngoài rả rích giọt buồn ngâu ./.
LCT - Tiến Cảnh
18.08.2016
 
HẠT BUỒN TÌNH NGÂU
Thu về đổ lạnh hạt buồn ngâu
Giá lạnh buồng tim bóng lẻ sầu
mộng ái rơi vào đêm bất tận
Hương tình vỡ nát buổi chìm sâu
Ngưu lang mỏi đợi bờ ô thước
Chức nữ hoài trong nối nhịp cầu
mãi đếm thời gian xa cách biệt
Thu về đổ lạnh giọt buồn ngâu
18.8.2016
TÌNH NGÂU
Mưa gió sụt sùi ở bến Ngâu
Ngân gian thấp thoáng bóng tinh sầu
Thờ ơ bể ái men nồng nhạt
Tha thiết non tình giấc điệp sâu
Cám nghĩa mẫu nương cho hiệp mặt
Nhờ ơn lũ quạ bước qua cầu
Ngưu Lang Chức Nữ mừng tương ngộ
Mưa gió sụt sùi ở bến Ngâu

CHUYỆN TÌNH NGƯU LANG - CHỨC NỮ
( Thủ Vĩ ngâm )
Mùa Thu lại nhớ những ngày ngâu
Chạnh nhớ tích xưa một chuyện sầu
Tủi phận uyên ương tình chẳng trọn !
Hờn duyên Loan - Phượng vẫn chưa sâu
Ngưu Lang ước nguyện duyên hòa hợp !
Chức Nữ mong sao Qụa nối cầu
Tọa hóa xoay vần cùng Vũ trụ !
Mùa Thu lại nhớ những ngày ngâu !
Nguyễn Tiến
19.08.2016 

ĐỜI HƯ ẢO ...
(NĐT nguyên vận)
Lá đổ muôn chiều sũng giọt ngâu
Hoàng hôn nhạt nhẽo phủ buông sầu
Vầng dương lặng lẽ vùng mây cạn
Vạt nắng âm thầm ở ngõ sâu
Tiếng mõ hòa vang lòng khẩn nguyện
Lời chuông quyện vẳng mắt kêu cầu
Hồn thiêng ngẫm sự đời hư ảo
Lá đổ muôn chiều sũng giọt ngâu...

HẠT BUỒN TÌNH NGÂU
Thu về đổ lạnh hạt buồn ngâu
Giá lạnh buồng tim bóng lẻ sầu
mộng ái rơi vào đêm bất tận
Hương tình vỡ nát buổi chìm sâu
Ngưu lang mỏi đợi bờ ô thước
Chức nữ hoài trong nối nhịp cầu
mãi đếm thời gian xa cách biệt
Thu về đổ lạnh giọt buồn ngâu
18.08.2016

ẢO HUYỀN NGÂU
Nhắc nhỡ thêm buồn giọt mắt ngâu
Ngày xưa cảnh ấy động bao sầu
Bài nay mộng ảo chôn vùng cạn
Chuyện cũ mơ hồ thả hố sâu
Giấc ngủ yên lành tâm chẳng nguyện
Cơn mê tỉnh lặng trí không cầu
Hồn nhiên nhí nhảnh vườn thơ đẹp
Nhắc nhỡ thêm buồn giọt mắt Ngâu

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

CŨNG ĐÀNH QUÊN - Hoài Hương và thi hữu




CŨNG ĐÀNH QUÊN
Cảm tác BÀI THƠ CUỐI NĂM của TLT

Chiều cuối năm nhìn bông tuyết rơi                                                
Người nơi góc bể, kẻ chân trời
Câu thơ  trân trọng, ngàn hương nhớ,
Nét bút chung tình, vạn ý khơi.
Ngăn cách đoạn trường, duyên phải tận,
Chia  lìa đứt ruột, nghĩa đành lơi.
Ngẫm thân trăm nỗi làm sao tỏ,
Thôi cũng đành thôi một cuộc đời
                                Hoài Hương


Bài họa

CHIỀU NHỚ QUÊ

Hết năm, ngày cuối bóng chiều rơi
Mắt biếc ngẫn ngơ tận cuối trời
Miền đất thân yêu xa vạn dặm
Con tim trăn trở vượt ngàn khơi
Nhớ nhung da diết, lòng đành phải
Thương cãm vô vàn, dạ chẳng lơi
Mơ lại những chiều trên đất mẹ
Phút giây đầm ấm nhất trên đời

Thanh Trương




 Y ĐỀ
       Họa CŨNG ĐÀNH QUÊN
                          Của  Hoài Hương

Đông mới vừa về tuyết đã rơi
Ngồi đây mà nhớ một phương trời
Thuở cô hàng xóm rời thôn dã
Ngày chiếc thuyền yêu vượt biển khơi
Mọi thứ tưởng chừng như sụp đổ
Mảnh tình đành phải chịu buông lơi
Người đi biền biệt từ khi ấy
Để lạnh hồn ai suốt cuộc đời

Thục Nguyên


KHẮC KHOẢI ĐÊM MƯA


Nửa đêm sầm sập tiếng mưa rơi
Tia chớp loè lên một góc trời
Xót kẻ lang thang không mái ấm
Thương thuyền chao đảo giữa trùng khơi
Những người cơ nhỡ thân lưu lạc
Bao cảnh bần hàn gối lỏng lơi
Và tủi thân ta sầu chiếc bóng
Gót mòn chân mỏi cuối đường đời.

Sông Thu


NGĂN CÁCH

Chia tay buổi ấy lệ thầm rơi
Mây tím rưng rưng một góc trời
Đêm vắng mênh mang làn gió lạnh
Biển sầu gờn gợn sóng ngàn khơi
Sương khuya ướt đẫm bờ vai nhỏ
Ngõ tối nhạt nhòa bóng nguyệt lơi
Từ đó  mùa xuân không trở lại
Nghìn trùng cánh nhạn khuất xa đời

Thy Lệ Trang


XA NHÀ

Thương nhớ quê nhà lệ thoắt rơi
Bóng ai vò võ tận phương trời
Trông mong đằng đẵng khi rời bến
Thương xót vô vàn lúc vượt khơi
Cất cánh chim bàng không biết mỏi
Gặp cơn bão tố chẳng buông lơi
Quyết tâm bền chí dòng châu cạn
Đền đáp ơn cao mẹ suốt đời .

Thanh Hoà


LỠ LÀNG

Chong đèn nhủ dạ sẽ buông rơi
Duyên nợ ba sinh bởi số trời!
Lặng lẽ quay lưng về bến đỗ
Âm thầm cất gót vượt trùng khơi
Nàng ơi, vẫn ngỡ ân tình kết!
Bậu hỡi, nào hay mối chỉ lơi!
Chếnh choáng mềm môi bên rượu cẩm  
Lòng ai hờ hững… gửi trao đời!

Như Thu