Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn văn Đắc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn văn Đắc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

THƠ XƯỚNG HỌA


Nguyễn Văn Đắc, Đào Nguyên Lịch, Phan Tự Trí,
Hải Rừng, Như Thu,Liêu Đình Tự, Như Thị,
Phạm Kim Lợi,Sông Thu,Trần Như Tùng,
Thục Nguyên,Thanh Hòa,Thy Lệ Trang,
Hồng Phượng,Hồ Hắc Hải

TÂM TÌNH TUỔI TÁM MƯƠI
Tám mươi thượng thọ đến rồi mà
Tính đến trăm năm thấy chẳng xa
Dẫu có ra đi không luyến tiếc
Cầm bằng ở lại cũng hoan ca
Nhìn ra thế sự nhiều se thắt
Ngoãnh lại tri âm mãi đậm đà
Giáo nghiệp gia đình tròn nghĩa vụ
Thảnh thơi buông xả lúc về già.
Huế, đón Xuân Đinh Dậu – 2017
Tâm Trung Nguyễn văn Đắc
BÀI HỌA
CHỈ CÓ YÊU THƠ
Thi phú bao năm vẫn mặn mà
Chúng mình kết nối cả gần xa
Này khi họa gửi vang câu hát
Nọ lúc xướng mời rộn tiếng ca
Quán xá đâu ham thôi bệ rạc
Bạc bài không hám hết sa đà
Chỉ mê thơ thẩn ta cùng bạn
Mới thấy hay sao với tuổi già!
Đào Nguyên Lịch
KỆ TUỔI GIÀ
Giai lão bách niên chuyện nhỏ mà
Nam Tào tra sổ vẫn còn xa
Hãy vui quên hết thời bi luận
Đừng giận nhớ về khúc tráng ca
Buông xả hồi chuông cầu Phật Tổ
Lạc an canh mõ niệm Di Đà
Kiếm vần xướng họa cùng thi hữu
Trên gọi là thăng kệ tuổi già.
Phan Tự Trí – 06-12-2016
VUI TUỔI GIÀ
Tám mươi chuyện ấy vẫn còn mà
Rứa nỡ chân dài cứ  tránh xa
Chẳng chút hầu bao sao dám quậy
Không nhiều chất bạc cũng đòi ca
Cung đình tiếng hát vui da diết
Dạ vũ đào tơ lẳng đẫy đà
Thắm thoát thời nào thương tiếc mãi
Trăm năm vụt đến vội chi già
Hải Rừng
6/12/2016
CHỚ NGẠI GIÀ !
Ngưỡng mộ hiền huynh mới vượt đà
Thôn làng, thành thị khắp miền xa
Người thân vội vã trao lời tặng
Bạn hữu ân cần phổ khúc ca
Tình cảm nồng nàn sao thích thế
Không gian thoải mái quá vui mà
Nhấp chung trà đạo cười giòn giã
Vứt gánh sầu tư chẳng ngại già.
Như Thu
VIÊN MÃN
Bát thập niên xuân đắc thọ mà
Đỉnh đời bách tuế chẳng còn xa
Sinh thời tích phúc sanh nhàn thế
Lão hạc an chi hỷ lạc ca
Sự nghiệp đề huề lòng mãn nguyện
Tử tôn sung túc vẫn yên đà
Ẩm trà minh đán ngâm nga vịnh
Nho nhã bằng thân hưởng tuổi già.
Liêu Đình Tự
THƠ KHÔNG TUỔI
Chạm tay đại thọ* vẫn tươi mà
Thi phú ân cần khó thể xa
Bằng hữu mời xuân câu xướng họa
Thi đàn đón tết giọng ngâm ca
Nuôi tâm đằm thắm luôn thanh thản
Dưỡng tánh an nhiên chẳng điệu đà
Chợt thấy đông phong vờn vóc nguyệt
Thì thơ mơn trớn kể chi già
Như Thị
*Có tuổi thọ trên 80 ,cao hơn thượng thọ.
HƯƠNG ĐỜI
Đường đi Tây Trúc ngó còn xa
Trí , lực , hình hài vẫn đẫy đà
Chén tửu hôm mai vui cháu chắt
Ly trà sớm tối luận thi ca
Sương dồn ải bắc đành thôi kệ
Sóng cuộn biển đông cũng mặc mà
Gốc hạnh chăm trồng cho quả ngọt
Hương đời tỏa ngát ngại chi già
Phạm Kim Lợi
HẠNH PHÚC TUỔI GIÀ
Thượng thọ, vần thơ vẫn mượt mà
Ngày rời giấy bút hãy còn xa
Ý đời mãi đượm hương thơm ngát
Cuộc sống còn vang tiếng hát ca
Xướng họa Đường thi luôn sắc sảo
Dưỡng sinh thể dục cứ trên đà
Học trò, con cháu luôn yêu quí
Thanh thản an vui lúc tuổi già.
Sông Thu
CŨNG TUỔI TÁM MƯƠI
Đọc thơ mời họa bỗng nhiên mà …
Bách tuế làm chi , ta muốn xa .
Mình kị tiền hưu , nhờ hiếu thảo
Con nghèo bố bệnh chẳng kêu ca.
Tại thời thân mạnh luôn gìn phép
Nên cuối đường rơi đã chậm đà
Sáng nhất duy còn thơ hấp hối
Tám mươi cõi tạm ngán thân già .
Trần Như Tùng
VẪN VUI
Tui nay cũng đã tám mươi mà
Cõi Phật, ngày về thấy chẳng xa
Vì vậy, càng lo càng ngán ngẩm
Chi bằng tận dụng tận vui ca
Muốn cho cuộc sống luôn ngon trớn
Hãy giữ niềm tin để lấy đà
Còn thở thì còn hy vọng chứ ?
Nghỉ chi thêm mệt lại mau già ?
Thục Nguyên
CHÚC HUYNH THƯỢNG THỌ
Tám chục xuân qua tuổi khí già
Hồn thơ bóng bẩy vẫn trên đà
Thân sơ chia sẻ đoàn thi hữu
Hôm sớm luận bàn khúc xướng ca
Thế sự quan tâm,đà miễn nhỉ?
Biển dâu thắc mắc, đã thôi mà!
Đại bi chú niệm vô cùng tận...
Bách tuế bình an chẳng có xa ...
Bách tuế bình an chẳng có xa ...
Thanh Hòa
HƯỞNG TUỔI GIÀ...
Chầm chậm mà đi ...đợi muội mà...
Mười lăm năm* nữa có đâu xa
Ngày ngày Đường luật vui câu xướng
Tối tối Kara** rộn tiếng ca
Thể dục đôi giờ...chân nhẹ bước
Cà phê mấy cốc...mộng thêm đà
Rượu -cờ- hoa- nguyệt chờ đêm đến
Hạnh phúc là đây hưởng tuổi già !
Thy Lệ Trang
* Ý nói mười lăm năm nữa TLT tám chục tuổi, các huynh thọ chín mươi lăm
** Hát Karaoke
BÁT TUẦN
Bát tuần vẫn thắm sắc tươi mà
Cõi chết tuy gần lại rất xa
Chớ nghĩ chia ly mà khắc khoải
Cho rằng hội ngộ mới vui ca
Giao lưu bè bạn đừng hụt hẫng
Đối xữ người thân chẳng thiếu đà
Sống tốt sao cho người nễ phục
Hậu sinh non trẻ vẫn khen già !
Hồng Phượng
MỪNG BÁT THẬP
Tám chục xuân xanh thấy khỏe mà
Bách niên giai lão chẳng bao xa
Giao lưu thơ nhạc tâm hưng phấn
Trao đổi bạn bầu dạ xướng ca
Tự tại ung dung vui cuộc sống
Hồn nhiên thanh thản thỏa về gìa
Điền vui vui thú cùng con cháu
Hạnh phúc gia phong cảnh đượm đà
10.12-2016 -Hồ Hắc Hải

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

THƠ XƯỚNG HỌA


Như Thị, Phan Tự Trí,Hải Rừng, Như Thu,
Trần Như Tùng,Phạm Kim Lợi,Liêu Đình Tự,
Nguyễn Văn Đắc, Thục Nguyên,Hồng Phượng,
Thy Lệ Trang,NS Canada,

CÁT BỤI VÔ THƯỜNG
“Liên hoàn”
Lỡ làm cát bụi cõi trần ai
Phải rõ lục tình* sẽ lạt phai
Chẳng  ngả tay chèo dù biển rộng
Không quơ thuyền dạt dẫu sông dài
An nhiên tiêu sái bên cùng khổ
Thanh thản thăng trầm giữa đắng cay
Đã biết vô thường mà thức tỉnh
Mất-còn,thương-ghét chớ mê say

Mất-còn,thương-ghét chớ mê say
Hụp giữa ao đời đẫm lệ cay
Đừng ước tang bồng neo vững chãi
Chẳng mong hào khí tỏa lâu dài
Đã từng hăm hở gieo mơ tưởng
Nên nỏ muộn phiền lượm nhạt phai
Láo nháo lềnh bềnh bu cõi tạm
Công hầu khanh tướng có còn ai?
Như Thị
* Mừng, giận, buồn, vui, thương và ghét.

BÀI HỌA
NÀO DỄ HƯƠNG TRỜI
“Liên hoàn”
Tường tận thiên cơ liệu có ai !
Nên đành cố hiểu lúc tàn phai
Gian nan cũng vượt mặc truông rậm
Khổ cực rồi qua kệ bái dài
Bình tĩnh càng thương khi muối mặn
Lặng thầm chớ giận lúc gừng cay
Cõi trời, địa ngục đều tịnh độ
Gác tím cung vàng chớ đắm say *!

Gác tím cung vàng chớ đắm say *!
Thân dù xơ xác đẫm chua cay
Sông mê sóng rẽ qua ngõ tối
Bể ái buồm giong trải dặm dài
Quán chiếu tư duy cho mãi thấm
Vô thường tri kiến dẫu tàn phai
Mùi thơm tinh khiết mong gìn giữ
Giải thoát hương trầm dễ mấy ai?
Phan Tự Trí – 03-12-2016
* Phật nói không mơ ước cao sang hay cung vàng gác tím.
CHÁNH NIỆM
Liên hoàn
Đời người phiền não chuyện bi ai
Chánh niệm vô thường để chóng phai
Tứ đế quán nhìn qua đối tượng
Chúng sinh nguyện độ tột bền dài
Từ bi dưng động cùng đau khổ
Trí tuệ tĩnh tàng với đắng cay
Phật đạo tâm trì thành quyết đạt
Si mê đoạn dứt thệ không say

Si mê đoạn dứt thệ không say
Bát nhã pháp môn chẳng dễ phai
Tâm trú vô thường đời hữu hạn
Thân nuôi tích súc sức lâu dài
Ta bà cảnh giới người chìm đắm
Thế giới phân tranh trí xót cay
Thương kiếp u minh còn bản ngã
Đời nầy buông xả chẳng bao ai!
Hải Rừng
3/12/2016
TÂM THƯỜNG LẠC
Liên hoàn
Chẳng biết trời già sẽ gọi ai ?
Tâm thường an lạc giúp lòng phai
Thị phi đón nhận rồi buông lỏng
Phiền muộn xua tan chớ thở dài
Đừng đếm thời gian dù ngắn ngủi
Thôi tìm quá khứ dẫu chua cay
Đói ăn, khát uống xong thì ngủ
Tứ đại nồng nàn trọn giấc say !

Tứ đại nồng nàn trọn giấc say !
Ru hồn tỉnh mộng nếm bùi cay
Bấy năm xuôi ngược thân đà mỏi
Bao thưở tranh đua sức chẳng dài
Thắp đuốc soi đường lòng hớn hở
Ngắm gương tìm tánh bụi mờ phai
Thõng tay vào chợ thôi lo lắng
Mặc chốn ta bà tiễn bước ai ?

Như Thu
PHẬN DÂN THƯỜNG
Sinh ra vốn đã chẳng bằng ai
Không sắc màu chi nỏ sợ phai.
Chóng lớn phàm ăn khoai sắn đủ
Giỏi làm kém học tháng năm dài.
Kiệm cần quyết chí tìm thêm ngọt
Ngay thẳng nuôi tâm tránh bớt cay.
Ít chữ , thường dân nền đất nước
Giữ lòng an tịnh ngủ luôn say.

Giữ lòng an tịnh ngủ luôn say
Đời lắm ngọt bùi lẫn đắng cay.
Cái sức luôn rèn cao tự thấp
Cái đầu gắng nghĩ ngắn nâng dài.
Họ hàng chăm chút tình thêm đậm
Bầu bạn nâng niu nghĩa chẳng phai.
Ít chữ , thường dân nền đất nước
Tôi luôn biết phận chẳng bằng ai .
Trần Như Tùng
TỈNH TÁO
“Liên hoàn
Thử nghĩ trong đời nợ những ai
Rằng nên nhớ kỹ xóa mờ phai
Cho lòng thanh thản không hề quẫn !
Để cọi u minh chẳng thể dài
Có lúc khoai bùi ăn cảm chát
Nhiều khi chuối ngọt nếm thành cay
Con người định mệnh từ nhân quả
Tỉnh táo ngay thôi chớ ngủ say !

Tỉnh táo ngay thôi chớ ngủ say !
Bền tình nghĩa hiệp thắm trầu cay
Tương thân cứu độ người nghèo khổ
Bác ái từ bi tiếng thở dài
Viễn cảnh vu vơ đành nghĩa nhạt
Lương tri hạn hẹp khiến tình phai
Từ trong cuộc sống cần nhân thiện
Ngoái lại quanh mình liễu mấy ai !
Phạm Kim Li
ĐIỀU BẤT BIẾN
Phong trần cõi tạm mặc chi ai
Thế thái tình đời dẫu nhạt phai
Đạo lý tài bồi không thở vắn
Thường luân vun vén chẳng than dài
Lợi danh bất chính tâm nào đắm
Vật chất tầm thường dạ khó cay
Sống giữa dương gian nào thẹn mặt
Nghĩa nhân giả tạo chớ hề say

Nghĩa nhân giả tạo chớ hề say
Trước cảnh trần đời những đắng cay
Cuộc sống chông chênh hoài tháng rộng
Áo cơm canh cánh suốt đêm dài
Mồi danh cám dỗ tình không nhạt
Bả lợi đổi màu dạ chẳng phai
Vinh nhục đan xen điều họa phúc
Trời không thiên vị bỡi riêng ai.
Liêu Đình Tự
KIẾP PHÙ SINH
“Liên hoàn”
Vượt quá trăm năm có những ai?
Vô thường sinh tử chẳng hề phai
Sống không tích sự than thời ngắn!
Chết để danh thơm xứng vận dài
Mở mắt chào đời bằng tiếng khóc
Xuôi tay vĩnh biệt hết chua cay
Phù sinh đã trót mang vào nghiệp
Phải thoát ra ngoài cuộc tỉnh say

Phải thoát ra ngoài cuộc tỉnh say
Thế gian không ớt thế mà cay
Vinh hoa phú quý niềm vui ngắn
Bác ái vị tha hạnh phúc dài
Sự nghiệp dã tràng luôn đổ vỡ
Công trình nghĩa sĩ chẳng tàn phai
Muôn đời tiếng tốt lưu kim cổ
Bia đá đề tên dễ mấy ai!.
Huế, 04/12/2016
Tâm Trung Nguyễn văn Đắc
NỖI NIỀM
Nỗi này chẳng biết tỏ cùng ai ?
Thấm thiết ngày nào, bổng nhạt phai
Dạ muốn đường đời không trắc trở
Lòng mong hạnh phúc được lâu dài
Thình lình sóng dập, gieo tai họa
Bất chợt bão về, chịu đắng cay
Hai ngã hai đàng, người một no
Sao còn ấp ủ cuộc tình say ?
&
Sao còn ấp ủ cuộc tình say ?
Giây phút chạnh lòng, chợt thấy cay
Hạnh phúc ra đi, buồn chẳng dứt
Nỗi đau ở lại, hận thêm dài
Người về phương ấy, dung nhan rạng
Ta ẩn nơi này, sắc mặt phai
Trăm nhớ, ngàn thương đành cất dấu
Nỗi này chẳng biết tỏ cùng ai ?
Thục Nguyên
GIẬT MÌNH
Nhỡ khi phút cuối chẳng còn ai
Lúc ấy giật mình sao lãng phai
Nuối tiếc thời gian vùn vụt mãi
Ưu phiền ngày tháng cứ trôi dài
Xuân sang, hoa lá xanh màu ngọt
Đông đến, giá sương xám mắt cay
Cõi tạm sắc không màu biến ảo
Cớ chi người lại thiếu men say !

Cớ chi người lại thiếu men say
Cây trái cuối mùa vị chát cay
Năm tháng qua đi hoài khắc khoải
Nửa đêm thao thức sợ canh dài
Giật mình nhân ảnh non màu thắm
Xem lại dung nhan kém sắc phai
Gắn bó đời mình gần trọn kiếp
Long đong, lận đận chẳng buồn ai !
Hồng Phượng
CHỚ LỤY BI...
Đường đời vinh nhục chẳng chừa ai
Lắm kẻ hiền lành phải hận cay
Cuộc sống nhân sinh đầy nghiệt ngã
Tình trường bể ái lại cuồng say
Canh tàn tỉnh giấc trăng vàng úa
Bến vắng giật mình mộng nhạt phai
Nhìn lại đầu xanh chừ đã trắng
Ngỡ ngàng thao thức khóc đêm dài !.

Đành đi lặng lẽ giữa đường dài
Tâm giữ an lành lụy sẽ phai
Mộng lỡ xem như vài trận ngả
Duyên lầm tựa thể một lần say
Tiếng chuông tĩnh lặng vơi sầu khổ
Giòng lệ êm đềm vợi đắng cay
Mây trắng vẫn về qua lối cũ
Thuyền trăng...vỗ nhịp ...đón chờ ai !.
Thy Lệ Trang
TÌNH ĐỜI
Bước chân vào đời lắm bi ai
Thức giấc nửa đêm nén thở dài
Thế sự thăng trầm nên mệt mỏi
Tình người ấm lạnh dễ tàn phai
Cánh hoa bừng nở xem kỳ diệu
Hương sắc ngạt ngào ngó đắm say
Một chút bất ngờ mưa gió đến
Nhìn hoa tan tác -lệ sầu cay

Nhìn hoa tan tác lệ sầu cay
Cuộc thế lắm khi chỉ muốn say
Ngao ngán lòng người hay đố kỵ
Ngỡ ngàng bản chất chẳng hề phai
Sân chơi đóng góp tài năng mới
Bằng hữu tiêu dao quên đường dài
Chấp bút đôi dòng vui giải trí
Bước đi đâu có lấn chân ai !
NSCANADA

THƠ XƯỚNG HỌA

Phạm Kim Lợi,Thục Nguyên, Sông Thu, Như Thu,
Hải Rừng,LĐK,Trần Như Tùng,Như Thị,
Phan Tự Trí,Thanh Hòa,Liêu Đình Tự,Nguyễn Văn Đắc,

XAO XUYẾN
Ríu rít đàn chim sẻ trú đông
Men đời bởi vậy cũng thêm nồng
Treo mành thiếp đợi chàng thay áo
Cặp bến thuyền chờ khách xuống sông
Giống ngọn gió lùa hôn luống cải
Như hơi  sương bủa vuốt cành hồng
Mây luồn cửa sổ lòng xao xuyến
Khéo khéo trời này lại đổ giông
Phạm Kim Lợi

BÀI HỌA
KHẨN CẦU
Giữa Thu mà ngỡ đã vào đông
Lạnh khiến đôi ta thêm mặn nồng
Nhớ lúc quen nhau ngoài bãi vắng
Rồi khi hò hẹn tại bờ sông
Thẹn thùa anh tỏ lời chân chất
Run rẩy em trao nhánh phượng hồng
Hoa đỏ dường thua môi bậu đỏ
Cầu Trời, khẩn Phật, chớ mưa giông
Thục Nguyên
ÂM ÁP TRONG NGÀY ĐÔNG
Ấm áp trong nhà nghe gió đông
Chuyền tay chén rượu thoảng hơi nồng
Ngoài sân mai sớm đâm chồi nụ
Dưới bến đò trưa tấp mé sông
Lò sưởi bập bùng cho mắt sáng
Tình yêu tha thiết để môi hồng
Đàn chim sẻ nhỏ về trên mái
Ríu rít mừng ngày không bão giông
Sông Thu
THẦM TRÁCH
Đâu còn tấp nập đón người đông
Hụt hẫng tin em thỏa mặn nồng
Nửa buổi trông chờ thuyền rẽ sóng
Bao ngày cách biệt bậu sang sông !
Ngập ngừng tỏ dạ mơ duyên thắm
E ngại biên thư kết chỉ hồng
Thầm trách khi xưa mình quá dại !
Khiến lòng tựa thể lắm mưa giông !
Như Thu
THANH THẢN
Nhìn đọt chồi non giữa giá đông
Thương đời sức sống vẫn vương nồng
Cảnh vườn lạc thú tình sương gió
Cây cối sung xanh mộng núi sông
Chim chốc bừng ca hoà nhạc điệu
Trời mây rực tỏa rộn xuân hồng
Người thiền tự tại lòng thanh thản
Tâm trú vô thường mặc bão giông 
Hải Rừng
4/12/2016
MỘT CHÚT TÌNH CON...
Cảm nỗi mai vàng nở trước đông
Mong sao giữ được chút hương nồng:
Men tình vừa đượm đâm chồi nụ
Hạnh phúc theo nhau tựa sóng sông
Quấn quít đôi tay môi gắn chặc
Phừng phừng hai má bé thêm hồng
Cầu Trời mỗi đứa đừng thay đổi
Để mãi hoa lòng tránh bão giông
LĐK Dec. 4, 2016
BÃO GIÔNG
Bấc dạo trao buồn sẻ tránh đông
Hôm nay nắng sớm dẫu không nồng.
Lang thang bến hẹn nhìn con sóng
Tha thiết duyên vời ghé bãi sông.
Hơi ấm Người ban dòng lấp lánh
Niêm vui  Bạn gửi má tươi hồng
Trưa qua chiều tới rồi … sao nhỉ !
Mây tạnh trời quang dạ bão giông .
Trần Như Tùng
THỦ PHẬN
Cơ hàn thường ở với mùa đông
Nào ước mong chi được ấm nồng
Cám cảnh khàn hơi kêu giữa bãi
Thương người khản giọng gọi bên sông
Cũng vì chưa biết nhìn tiền bạc
Nên chẳng mấy trông  thấy thiệp hồng
Thời tiết  xoay vần trong vũ trụ
Quen rồi thủ phận  ngaị gì giông
Như Thị
LỬA TÌNH
Lá vàng trút hết mới vào đông
Mà lửa tình khơi đã đượm nồng
Rượu tẻ rót hoài mơ tới bến
Sáo buồn giam mãi ước sang sông
Nao nao tóc xõa làn mây trắng
Rạo rực eo căng dải lụa hồng
Một buổi trưa dồn vang tiếng pháo
Như là sấm dội giữa ngày giông.
Phan Tự Trí – 05 -11-2016
CẢNH ĐÔNG ST Lambert
Phất phơ bông tuyết lạc chiều đông
Cây cỏ bao che ủ chút nồng*
Ngợp phủ nơi đây mầu xám nhạt
Đắm chìm đâu đó ánh quang hồng
Bộ hành vẫn sợ dầm mưa gió
Lữ khách còn e lội bão giông
Nào thấy du thuyền trên bến vắng ?
Mảng băng mỏng mảnh nổi đầy sông.
Thanh Hoà
*các cây nhỏ,hoa đủ loại đều được bao kỹ để che tuyết,đỡ làm hư hại.

BUỒN ĐÔNG
Rì rào gió réo cảnh chiều đông
Tê tái miền yêu giấc chẳng nồng
Khách lữ hành trình về quán trọ
Ngư ông gát mái bỏ dòng sông
Người đi khép lại màu tri kỷ
Kẻ đợi hằng mong ngọn lửa hồng
Ảm đạm cung sầu gieo hạt nhớ
Trời đà không thuận nổi cơn giông.
Liêu Đình Tự 
TÁI NGỘ
Bao năm gặp lại giữa mùa đông
Nghĩa cũ tình xưa vẫn mặn nồng
Rượu rót trà pha ôn kỷ niệm
Vai kề sánh bước dọc ven sông
Chia tay ngày ấy trời u ám
Tái ngộ hôm nay le lói hồng
Quê mẹ đành xa sầu đứt ruột!
Xứ người tạm lánh hết cơn giông.
Huế, 6/12/2016
Tâm Trung Nguyễn văn Đắc