Hiển thị các bài đăng có nhãn Duong Nguyen Xuan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Duong Nguyen Xuan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2016

HẠ VỀ - Nguyễn Văn Đối cùng thi hữu






HẠ VỀ
Hạ đã về rồi có phải không
Chừng như tiếng quốc vẳng bên đồng
Len vào vạt nắng mầu hoa phượng
Rộ những con đường đỏ gạo bông
Thiếu nữ choàng lên mình áo mỏng
Chàng trai để lộ tấm thân rồng
Ve buồn nức nở vô duyên vậy
Chẳng lối lề chi hở núi hồng.

Nguyn Văn Đi
HN/19.4.2016

HỌA:

NHỚ HẠ
Hạ về cánh phượng có buồn không ?
Sen nở hương thơm khắp ruộng đồng
Áo trắng hoa cài trên núi ngọc
Tình xuân mộng trải giữa vườn bông
Mong manh tơ lụa ngời tia nắng
Khao khát đường yêu tỏa cánh rồng
Ve hát xôn xao lòng bổng nhớ!
Hè xưa em tặng đóa môi hồng…
20.4.2016
Đức Hạnh

ÂM VANG HÈ XƯA.
Ve...vè...âm sắc thoảng trời không
Giòn giã khua vang , tiếng kẻng đồng
Khóa học như vừa yên bút sách
Sân trường đã thắm rộn màu bông
Cành hoa ép vở nồng trang giấy
Phượng vĩ tình buông tiếc giấc ...rồng
Kỷ niệm giờ như ngưng đọng lại
Buồn vương gọi gió gởi mây hồng
Tuan Nguyen
20.4.2016

HÈ TỚI
Nắng về hạ đến thật rồi không?
Mấy cánh diều bay ở giữa đồng!
Vàng ối xoài cam nhiều thúng quả
Đỏ bừng phượng vĩ những chùm bông
Ngang trời gọi bạn chim tu hú
Mặt đất tìm vui trẻ múa rồng
Ồn ã vang trời ve khản tiếng
Ngoài ao đẹp đẽ nụ sen hồng.

CHIỀU QUÊ
Khung trời vắng lặng giữa thinh không
Mấy cánh diều chao lượn giữa đồng
Lối cũ hoa sầu trinh nữ ngủ
Vườn xưa cúc dại mới đơm bông
Chiều tan khói cuộn vươn cao vút
Gió nhạt mây bay uốn tựa rồng
Khép nép nhà bên cô gái nhỏ
Mi xanh đẹp với cánh môi hồng ./.
LCT - Nguyên Nhật
21.4.2016

LẠNH LÒNG KHÔNG
Sương đùa lá cỏ cỏ nhiều bông
Hoa thắm tình xưa thắm ánh hồng
Nắng sớm đang về phơi cánh gió
Mưa chiều chẳng đến chạnh tường đông
Hương xuân chừ cạn trêu màu mắt
Con nước giờ chưa phủ trắng đồng
Mùa lúa sao còn khô khốc quá
Duyên hờ lỗi nhịp lạnh lòng không
Vetra Tho
21.4.2016

NỖI NIỀM
Đêm khuya gió lạnh đắp chăn bông
Xa vắng nỗi niềm anh biết không?
Xơ xác mình ve khi nắng hạ
Rã rời cánh nhạn lúc mưa đông
Nhìn chim dệt tổ càng mong đợi
Xem bướm vờn hoa lại ngóng trông
Nay buổi thanh bình vui hội ngộ
Nước non chung một khúc tơ đồng.
 

Quỳnh Hoa Quynh Hoa
19.4.2016.

..HÈ KHOE..
Bay vèo áo mỏng lại mình không
Giục tiếng chim cu rộn khắp đồng
Điểm đốm nhành hoa hồn ngó phượng
Ngô đồng nở rộ cũng tràn bông
Làn da trắng mịn sao mà mỏng
Lãng tử đào hoa muốn cưỡi rồng
Chợt sấm mưa rào thao thức vậy
Vờn khoe bộ nhũ vẫn tươi hồng

Nguyễn Chiến
19.4.2016.

NHỚ TRƯỜNG

Hạ về em có nhớ trường không?
Nơi đã cùng nhau đuổi gió đồng.
Lối cũ, phượng hồng đang kết nụ
Đường xưa, gạo đỏ đã đơm bông
Chia tay bạn chúc mau thành phượng
Tiễn biệt Thầy mong sớm hóa rồng
Trở lại trường xưa chờ gặp bạn
Để cùng ôn lại giấc mơ hồng
19.4.2016.

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

SANG HẠ - Nắng Chiều cùng thi hữu





SANG HẠ !
Xuân qua hạ đến đẹp tình nàng
Nhỏ thích mây cài tỏa nắng trang
Phượng vĩ đơm bông chờ bướm níu
Bằng lăng kết nụ đợi ong ràng
Khung trời kỉ niệm còn lưu luyến
Ghế đá ngày xưa mãi chứa chan
Ngát tỏa hiên nhà hoa bưởi trắng
Mùi thơm dịu nhẹ ấm êm chàng./
Nắng Chiều
14.3.2016

HỌA:

TÌNH HẠ
Nắng Hạ xôn xao gợi nhớ nàng
Phượng hồng ép vở đẹp từng trang
Hoa ngời trường cũ tình vương vấn
Bướm lượn vườn xưa mộng rộn ràng
Kỷ niệm bổng về bao thắm thiết
Tơ duyên bất chợt trải chan chan
Thôi đành ươm mộng chờ Thu đến
Hỡi trái tim yêu có bóng chàng !?
Đức Hạnh
14.3.2016

PHƯỢNG HỒNG
Rực cháy sân trường chỉ có nàng
Nồng nàn, thắm thiết vẫn đài trang
Nhụy vàng dẫu gió luôn vươn giữ
Cánh đỏ dù mưa vẫn níu ràng
Đón bạn đến trường vui mắt chứa
Tiễn người ra trận tủi mi chan
Bao mùa đứng đợi người quay lại
Sắc đỏ còn nguyên đợi một chàng!

HÈ VƯƠN
Nắng hạ phơi trên mái tóc nàng
Cho hồng Phượng vĩ nét đài trang
Sân trường tà áo suông lắng đọng
Hoa bướm tình tang nhịp rõ ràng
Bổng thấy nao lòng se sắt luyến...
Và nghe xao xuyến nỗi buồn ...chan
Hè đang vẫy cánh chào xa vắng
Ba tháng hằn sâu rộn dáng chàng!?
Tuan Nguyen
16.3.2016

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2016

LẠC LÕNG – Mùa Thu cùng thi hữu





LẠC LÕNG
Chiều rơi lành lạnh dốc sương mù
Bất chợt nghe thèm điệu hát ru
Giấc ngủ còn nghiêng đời tạm bợ
Trần gian vẫn nặng kiếp ao tù
Lời yêu chẳng ấm đêm vào Hạ
Dấu ái chưa nồng buổi cuối Thu
Gửi chút tình riêng miền dĩ vãng
Nghe hồn lạc lõng chốn phiêu du...!
Mùa Thu
10.3.2016

HỌA:

TÂM SỰ

Sóng biển ầm vang tỏa mịt mù
Ngỡ lời của mẹ hát êm ru
Lắng nghe sông núi hòa non nước
Lại thấy vườn yêu thả cổng tù
Đừng trách Xuân qua thời thất mộng
Hãy thương lá rụng vọng hoài Thu
Hải âu ríu rít trao tâm sự…
Nhắn nhũ bạn tình chốn viễn du !
Đức Hạnh
13.3.2016

MẶT TRỜI ĐÊM
Mấy mảng sương giăng phủ đỉnh mù
Nghe dòng suối hát tựa lời ru
Trăng soi đáy nước tìm hoang dã
Sao lặn chìm trong chốn ngục tù
Biển sóng rộn ràng đau tiếng thở
Mây đùa lặng lẽ xé hồn thu
Mùa mưa sót lại vài tia hắng
Đêm cũng trôi vào cõi mộng du ./.

12,3.2016

ĐƯỜNG TRẦN 
     (chia sẻ)
Đường trần vạn nẻo buồn vô tận
Cô lẽ minh ta ai thấu chăng
Nguyệt tàn liễu rủ hồn hoang lanh
Biết bước về đâu tấm thân gầy
Thân gửi biển khơi là cát bụi
Âm cõi hồn còn nợ thế gian
Gom nhặt sân si đầy một túi

Gánh nặng một đời kiếp ba sinh
Mai này người rời xa cõi tạm
Nhớ đến hồng nhan chuyện nợ duyên
Hanh Nguyen
13.3,2016

TRẢI LÒNG
Nắng trải vườn thơ đã bớt mù
Bên chiều ta đợi đón diều ru
Lòng khoan, nhạc rộn bung từ khóa
Tâm thỏa, thơ reo mở ý tù
Chẳng phí chọn mầu tô biếc Hạ
Không hoài lựa sắc điểm vàng Thu
Ta chờ bạn đến cùng vui họa
Bầu rượu, túi thơ lại lãng du
Duong Nguyen Xuan
13.3.2016

CÔ ĐƠN
Dõi mắt tìm nhưng mãi mịt mù
Đâu còn hưởng trọn nhũng lời ru!
Vùi trong đáy mắt mơ đoàn tụ
Giấu giữa buồng tim nỗi đọng tù
Bởi tại hờn ghen sầu vạn thuở
Cũng vì oán giận tủi nghìn thu
Xa nhau gánh phải đời cô quạnh
Day dứt trong lòng bệnh mộng du.

NGƯỜI CHIẾN SĨ BIỂN .
Người đi bạt sóng dưới mưa mù
Khổ hạnh một thời vẫn nhẹ ru
Gót bước nặng hồn nơi hải đảo
Lòng vươn tuyệt tự cảnh lao tù
Cho dù khói lửa vùi canh khắc *
Chẳng ngại thân mình rụng lá thu
Ý chí hồng lên tình đất nước
Yên lành biển cả lẫn...vùng du .**
Tuan Nguyen
13.3.2016

** Vùng du = hạ du trung du thượng du
* Canh khắc = đêm 5 canh ngày 6 khắc.