Hiển thị các bài đăng có nhãn NS- Canada. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NS- Canada. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

TÂM NGUYỆN

THƠ XƯỚNG HỌA
Như Thị, Lý Đức Quỳnh, Phan Tự Trí,Phạm KimLợi,
Như Thu,Hương Thềm Mây,Trần Như Tùng,Sông Thu,
Hải Rừng,Minh Thúy,Mai Thắng,Phan Quang Hải,
NS-Canada,Mai Thư Hoàng,Lê Sĩ Thu,Thanh Trương,
Nguyễn Gia Khanh,Thanh Hòa,Hồng Phượng,
TÂM NGUYỆN
Nguyện đừng thọc bút chuyện người ta
Mà để tình thương dưỡng tuổi già
Đau đớn đã đành khi khói lửa
Thanh nhàn chưa biết lúc  can qua
Mặc đường giành giựt…nên nhìn rứa,
Kệ ngõ đua tranh …cũng thấy là…
Thanh thản khều trăng về với hạc
Tìm sông nhặt nhạnh sợi yên hà
Như Thị
BÀI HỌA
CHO TÂM TỊNH
Thương giận bao hồi bạn với ta
Có chi buông bỏ kẻo mau già
Đò đầy cạy lái rồi sang hết
Gió mạnh thu buồm cũng vượt qua
Một miếng giữa làng đâu đáng vậy,
Mấy sàng xó bếp rõ chưa là…
Cùng thơ vọng nguyệt cho tâm tịnh
Đổi kiếp hằng sang bến Nại Hà.
Phan Tự Trí
EM VÀ TA
Đất trời hai một,em và ta
Bèo bọt dòng trôi với trẻ già
Dạt sóng hôm nào xa bến gặp
Chia bờ thuở ấy biệt ngày qua
Cùng vui bởi thấy trong nhau có…
Sẻ khổ vì buông những chuyện là…
Lặng lẽ trăng về soi bóng nguyệt
Triều khơi điệp điệp cuộn giang hà…
Lý Đức Quỳnh
THANG ĐỜI BAO BẬC
Khắc cốt ghi lòng ta biết ta
Hiểu trăng mấy tuổi bảo trăng già
Còn cười khúc khích chiều hôm trước
Lại cáu om sòm sáng bữa qua
Đốt đuốc soi người ngông thế vậy
Cầm đèn chiếu nguyệt ngố như là . .
Thang đời hỏi được chừng bao bậc ?
Hãy thả hòn thơ với hải hà
Phạm Kim Lợi
LÒNG AN LẠC
Họa 4 vần
Đêm mãi ưu sầu dạ trách ta...
Vấn vương phiền não tội thân già!
Giận hờn chi nữa tâm đà xoá
Nhắc nhở làm gì chuyện đã qua
Mấy buổi e dè, tin tựa thế...
Nhiều phen lo ngại, ngỡ như là...
Sao trời lấp lánh lòng an lạc
Trà đạo xin mời dẫu chốn xa.
Như Thu
THẢ TÂM LÀNH
Ghi lòng tạc dạ bạn cùng ta
Nguyệt khuyết rồi tròn nỏ có già
Một kiếp lao đao chung nơi cả
Bao phần lận đận với chốn qua
Kệ người dối trá ... thì dìn rứa
Mặc kẻ gian lừa ...cũng ngó là
Hãy thả tâm lành hòa cảnh trí
Thanh an tĩnh thức nhuận non hà
Hương Thềm Mây - 21.10.2017
(GM.Nguyễn Đình Diệm)
MIẾNG NGON CÙNG GẮP
Thơ mình, của quý của riêng ta
Nhằm kiếm an khang ở xứ già.
Hưởng lại bao vui từng tích cóp
Chìm vào bấy đẹp mới kinh qua.
Cái đầu vô ngã cười ha hả
Cây bút vị tha tếu hí hà .
Người đọc bình tâm thì mới khoái
Miếng ngon mời gắp kể như là . . . !
Trần Như Tùng
SÁNG MÃI TÌNH BẠN THƠ
Kết mối thân tình bạn với ta
An vui trong lớp tuổi trăng già
Bao nhiêu phiền não cho trôi hết
Tất cả giận hờn cũng bỏ qua
Quan điểm bất đồng không chấp nhất
Tinh thần đoàn kết chẳng lơi là
Mỗi ngày còn lại như viên ngọc
Lau bóng cùng nhau chớ nệ hà.
Sông Thu
NGỠ TÌNH CÒN MÃI
Thời gian xoá mất cả tình ta
Bỏ lại âm thầm một tuổi già
Vẫn đó trường xưa im dáng đứng
Mãi đây lối cũ bóng  trôi  qua
Nhớ chi mộng mị thêm buồn bả
Quên để tâm tư bớt lụy hà
Sáng nắng chiều mưa vui sống khoẻ
Nhìn nhau ngỡ tưởng ấy còn là...
Hải Rừng-21/10/2017
TỰ NHỦ
Lòng nghĩ thương người giống cảnh ta
Cảm thông an ủi với đời già
Thân đau hành hạ từng dầm phải
Trí mệt rối cuồng cũng trải qua
An lạc tiêu dần nên phải rứa
Bi quan tăng mãi cũng như là
Niềm vui tìm kiếm câu thi hoạ
Ngắm Nguyệt đùa sương chẳng nệ hà
Minh Thúy- Tháng 10-2017
NỖI ƯU TƯ
Hãy nghĩ cho tường chuyện của ta
Tình thương ấp ủ tuổi đang già
Buông tay túi nải nhìn chiêm nghiệm
Dõi bánh xe đời cuộn quét qua
Nỗi tủi gian nan thời lạc hậu
Niềm đau bất hạnh cõi sơn hà
Ngàn cay vạn đắng lòng vô cảm
Uất nghẹn bùng lên mới gọi là 
Mai Thắng - 171022
TĨNH TÂM
Thả chuyện người ra cả chuyện ta
Ôm rơm thêm khổ cái thân già
Sông sâu vực thẳm thời từng lội
Biển rộng non cao thuở đã qua
Manh áo giành nhau...chẳng khác mấy ...
Miếng cơm giựt lấy ...cũng như là...
Đời người phỏng được bao nhiêu nhỉ?
Mở dạ bao dung lượng hải hà
Phan Quang Hải
SỐNG AN VUI
Trên đời nhiều chuyện bực mình ta
Thôi cứ quên đi để dưỡng già
Dẫu biết đau thương đành chấp nhận
Tuy rằng cay đắng cũng đi qua
Khó khăn gian khổ đều nêm nếm
Thư thái an vui ..mới thấy là…
Thức dậy sáng mai hoa vẫn nở
Trời mưa hay nắng chớ nề hà !
NS-CANADA
RỘNG TÌNH
Còn bấy yêu thương ta với ta
Đừng so đo quá trí thêm già
Mang hương bên ấy thầm trao lại
Gửi nắng nơi này khẽ ướm qua
Khúc xướng bày phơi như nhắn nhẽ...
Câu phê kín đáo phải chăng là...
Ai hay ai giỏi ngoài thiên hạ
Mặc sức tình buông khắp nguyệt hà.

23.10.17-Mai Thư Hoàng
TÂM NGUYỆN
Phát nguyện êm lòng chiếu rọi ta
Thong dong thoải mái tịnh yên già
Cạnh tranh danh lợi cần chi nữa
Giành giật chức quyền hãy bỏ qua
Cùng bạn trao thơ thanh thản rứa
Kết câu xướng họa thướt tha là ..
Vén mây - vọng nguyệt ngời tâm tĩnh
Vẫy bút hòa duyên - lắng hải hà . 
Lê Sỹ Thu
ĐÀNH TUỔI GIÀ
Nhọc nhằn chi lắm cái thân ta
Tìm chút thảnh thơi tuổi xế già
Khói lửa đã từng bao nếm trải
Nhục vinh cũng tưởng lắm kinh qua
Cái thời khôn dại mà chi nữa
Là lúc hơn thua cũng chẳng là
Ngoảnh mặt lơ đi, ngoài thế sự
Tiêu dao bóng hạc với sơn hà...
Thanh Trương
XIẾT LẠI VÒNG TAY
Xiết mãi tay này, bạn với ta
Vần thơ lại sưởi ấm thân già
Cho lòng bớt lạnh khi chiều xuống
Để rượu thêm nồng buổi bậu qua
Nắng thắm vườn xưa càng rực rỡ
Tình say mộng cũ chẳng lơi là
Buông màu thế sự theo sương khói
Nghĩa cả trao nhau lượng hải hà.
Nguyễn Gia Khanh
BIẾT ĐỦ
Chuyện người để kệ ,mắc chi ta?
Buông xả tâm yên mải dưỡng già
Xuống chó lên voi đà thử đủ
Đào mương phá rẫy đã làm qua
Chướng tai, ngớ ngẩn làm lơ thế...
Gai mắt lơ mơ giả bộ là...
Tuổi hạc vui đùa câu xướng họa
Mặc ai phải trái nệ chi hà!
Thanh Hoà
DỨT BỎ
Tháng ngày quấn quít mãi bên ta
Chăm sóc lo toan cả lúc già
Nhiều lúc buồn phiền đâu kéo đến
Đôi khi chán nản cũng trôi qua
Một đời trôi nổi nên tơi tả
Số kiếp long đong mới gọi là
Phiêu bạt bao năm, nay gối mỏi
Dừng chân dứt bỏ kiếp giang hà
HỒNG PHƯỢNG 

Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

TỪ BIỆT THƠ ĐƯỜNG


Như Thị, Phan Tự Trí,Như Thu,Lý Đức Quỳnh,Minh Thúy,
Trần Như Tùng,Thy Lệ Trang, NS- CANADA,
Thủy Lâm Synh,Huy Phương,Thảo Phước,


TỪ BIỆT THƠ ĐƯỜNG
“NĐT”
Từ nay bẻ bút biệt thơ đường
Xướng họa yên hàn bỏ nhiễu nhương
Những muốn đời em đừng đoản mệnh
Còn mong nghĩa bạn cắm tình thương
Xin cầm lục bát dừng cơ khổ
Được giã vần niêm giảm chán chường
Đã bệnh nhiều năm còn khắc khoải
Gieo trồng hạo khí bởi từ chương
Lê Đăng Mành
BÀI HỌA
HÃY GIỮ THƠ ĐƯỜNG
Nào đâu chòng ghẹo với Thi Đường
Dám nói ta còn sánh Mã Nhương
Đặng bỏ là ai ngơ ngẩn nhớ
Thôi rồi ấy tẩu dạt dào thương
Tình say ý chuẩn đâu cần lộ
Luật vững niêm hay chẳng phải chường
Thế thái thị phi đừng để bụng
Xin người hãy viết tiếp ngàn chương.
Phan Tự Trí
GỬI LẠI...
Sầu tư gói lại gửi bên đường
Dạ thoáng eo sèo bởi vận nhương
Sưởi ấm lòng kia dù tuyết phủ
Se tròn câu nọ với lời thương
Vườn thơ cổng mở người vui đón
Bút mực vần gieo nghĩa vội chường
Nắng ngã chiều nay còn bịn rịn
Chong đèn tỉ mỉ đếm từng chương.
Như Thu
TỰ XÉT
Nhét chữ vào khuôn ướm luật Đường
Chuốt lời so khổ nhiễu càng nhương
Quờ trăng bắt bóng nhìn ngơ ngẩn
Thắp nến soi hồn ngó thảm thương
Dẫu biết hình dong lòng khó tỏ
Mà hay phẩm giá dáng chưa chường
Cút côi gió lạnh chiều lay lắt
Góp lại vui buồn nắn một chương
Lý Đức Quỳnh
NGUỒN VUI
Cao niên giảm bệnh ...thú thi Đường
Vận chữ đối câu chẳng nhảm nhương
Sáo hót ban mai lòng quyến luyến
Ve ca giấc muộn dạ yêu thương
Góc vườn ngắm cảnh thơ ngâm vịnh
Dưới Trúc nhìn Trăng văn tỏ chường
Đón gió mơ hoa tràn giấy bút
Nâng từng giọt nắng kết ngàn chương
Minh Thuý
MỘT CHUYỆN TÌNH
Anh chàng Niêm Luật dạo trên đường
Mừng gặp nàng thơ Nhiễu Thị Nhương.
Nhan sắc tuyệt vời vào thế hiếm
Tính tình chặt chẽ khó đường thương.
Đùa trêu muốn gửi lời ... mong thấy
Chọc luận sao cho ý ... phải chường.
Chuyện nhỏ theo chiêu đôi lúc hứ
Bát xô chẳng vỡ khoảng hai chương .
Trần Như Tùng
NGẪU HỨNG...
“Ngũ độ thanh”
Đang rầu, gặp phải cái vần nhương
Ngán ngẩm...còn thêm một chữ chường !
Trách bạn gieo từ cao...rõ khổ...
Buồn ta lượm ý dỏm...mà thương!
Mưa phùn thoáng nhẹ rơi đầu ngõ
Mực cỗi âm thầm nhỏ  cuối chương
Buổi sáng quanh nhà nghe tĩnh lặng
Thôi thì...cũng gửi mấy câu Đường !
Thy Lệ Trang
ĐỔI KHÔNG KHÍ
“Ngũ độ thanh”
Nhiều công học hỏi lối thơ đường
Bỏ việc trong nhà lắm hỗn nhương
Kẻ ngỡ niêm vần theo định hướng
Ai ngờ vận trắc đổi lời thương
Bây giờ lục bát đừng lo nữa
Tám chữ dìu nhau lọ phải chường
Phải nghĩ nhiều khi càng mệt trí
Thôi dừng kiếm chữ dạo từng chương !
NS- CANADA
PHÔI PHA NIỀM TRẮC ẨN
Đương không dứt áo biệt thơ đường
Mặc kệ cho đời gặp nhiễu nhương
Chữ nghĩa êm đềm vương dấu ái
Thơ văn thánh thoát đượm tình thương
An nhiên đón nhận điều nghiệt ngã
Tự tại cho qua những chán chường
Hãy cố phôi pha niềm trắc ẩn
Xin đừng mặc cảm nỗi từ chương.
Thủy Lâm Synh-Mar. 30, 2017
CHIA SẺ
“Tặng anh Lê Đăng Mành”
Cũng muốn theo anh bỏ Luật Đường
Thả hồn theo gió trải tình thương
Vỹ Ngâm Nhất Thủ thêm gò bó
Điệp Vận Song Thanh thật nhiễu nhương
Lục Bát Ca Dao quen điệu nhạc
Không Vần Thơ Mới đẹp từ chương
Ai về cho nhắn người trong mộng
Làm cá trong oi thật chán chường.
Huy Phương
HÒA THƠ
Ngày nao bước dạo cõi thiên đường
Cậu Nhiễu thơ hòa với Chị Nhương
Ước nguyện so câu dành tiếng ái
Mong cầu đọ chữ để lời thương
Thất ngôn xướng họa đâu nề khổ
Lục bát bình thi thấy nỏ chường
Nghĩ luận đôi hàng nghiên nét bút
Đằng sau để lại ngút ngàn chương
Thảo Phước

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

NUỐI SỢI KHÓI CHIỀU

THƠ XƯỚNG HỌA
Mặc Phương Tử,Như Thị,Như Thu,Trần Như Tùng,Uyên Du,ThanhHòa,SôngThu,ThanhTrương,
Thục Nguyên,Liêu Đình Tự,Phan Tự Trí,Lộc Bắc,
NS-Canada,Hồng Phượng,Thy Lệ Trang,
Huy Phương,Nguyễn Gia Khanh,Phạm Duy Lương
Ngô Văn Giai,Phan Nghiệp,Thiên Minh,Trần Quế Sơn,
Phan Quang Hải,Nguyễn Khánh Cương,Hoành Châu,

NUỐI SỢI KHÓI CHIỀU
“Thủ vỹ ngâm”
Tìm mô ra sợi khói lam chiều
Bay vắt mơ màng buổi quạnh hiu
Nhớ dải yên hà khi vắng lặng
Thương triền lữ thứ lúc cô liêu
Thẫn thờ bến nước cầm tay nguyệt
Thanh thản bãi bờ ngậm tiếng tiêu
Bếp nhóm lửa hồng xa diệu vợi
Tìm mô ra sợi khói lam chiều
Như Thị
BÀI HỌA
MỘNG BAN CHIỀU
“Thủ vỹ ngâm”
Nơi đây sương khói mộng ban chiều
Người chốn quê nhà có hắt hiu ?
Nghe trĩu lòng xuân bên quán lạnh
Trông vời cánh nhạn cõi hoang liêu.
Đá vàng đã chạnh đời cay mắt
Non nước còn ngân khúc nhạc tiêu.
Gỏ nhịp thời gian mùa viễn xứ ,
Nơi đây sương khói mộng ban chiều !
South Dakota, 7.2.2017
MẶC PHƯƠNG TỬ.
QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU
“Thủ vỹ ngâm”
Mãi gợi hồn tôi cứ mỗi chiều...
Vẫn hoài tơ tưởng chốn đìu hiu
Rì rào con suối miền hoang dại
Rả rích côn trùng ngõ tịch liêu
Làn gió mơn man đùa nhánh liễu
Mưa phùn e thẹn ngắm tàu tiêu
Quê hương yêu dấu bao niềm nhớ !
Mãi gợi hồn tôi cứ mỗi chiều...
Như Thu
KHÓI LAM CHIỀU
Thủ vĩ ngâm
Quê tôi bếp rạ nấu cơm chiều
Khói biếc lượn lờ nương gió hiu.
Đủ điện đủ ga nhưng thượng khách
Vẫn rơm vẫn củi vốn đồng liêu.
Nết cần hộ khó cần tăng nhập
Tính kiệm căn nghèo kiệm bớt tiêu.
Ai muốn về thăm miền dĩ vãng
Quê tôi bếp rạ nấu cơm chiều .
Trần Như Tùng
CUỘN KHÓI LAM CHIỀU
Ánh tỏa màu lam quyện những chiều
Quê nhà nắng nhạt vẻ đìu hiu
Mơ màng chuyển khúc bay lơ lửng
Uốn lượn theo dòng đỗ tịch liêu
Bối cảnh hằn in nền bóng ráng
Thi nhân chạnh nhớ tiếng buồn tiêu
Thời qua dẫu biết không tương hợp
Vẫn khắc lòng sâu cuộn khói chiều!
Uyên Du - 170207
HỒN QUÊ
Thủ vỹ ngâm
Hoàng hôn gợi nhớ khói sương chiều
Vương vấn tình quê tiếng sáo tiêu
Mục tử ra về đồng vắng lặng
Trâu bò trở lại bãi đìu hiu
Mộng mơ mái rạ thêm nồng ấm
Vọng tưởng than hồng bớt tịch liêu
Rơm củi ngày xưa đâu tá nhỉ ?
Hoàng hôn gợi nhớ khói sương chiều.
Thanh Hoà
BẾN CHIỀU
Thủ vỹ ngâm
Trên bến sông xưa, một buổi chiều
Theo làn gió nhẹ thổi hiu hiu
Con đò gác mái, xuôi dòng nước
Ông lái thả hồn , ngân khúc tiêu
Tiếng nhạc chơi vơi niềm luyến nhớ
Âm thanh dìu dặt cõi hoang liêu
Sương mờ lan tỏa... đêm dần xuống
Trên bến sông xưa, một buổi chiều...
Sông Thu
NHỚ QUÊ XƯA
Thủ vỹ ngâm
Lại nhớ quê xưa những buổi chiều
Khói lam lơ lửng xóm đìu hiu
Cánh chim mờ khuất, trời hiu quạnh
Bóng tối chìm sâu , cảnh tịch liêu
Đây đó mập mờ làn ánh sáng
Xa xa vang vọng tiếng còi tiêu
Đôi lần chán ngán đời đô thị
Lại nhớ quê xưa những buổi chiều.
Thanh Trương
NỖI NIỀM
Thủ vỹ ngâm
Chợt nghe văng vẳng vịt kêu chiều
Bổng thấy cõi lòng nỗi hắt hiu
Tuyết phủ lạnh lùng, hồn lãng đãng
Đông về buốt giá, cảnh hoang liêu
Nhớ thời xa ấy không thành đạt
Thương mái đầu nay đã muối tiêu
Vẫn phải bôn ba vì cuộc sống
Chợt nghe văng vẳng vịt kêu chiều
Thục Nguyên
ĐƯỜNG CHIỀU
Thủ vỹ ngâm
Niềm tư khắc khoải cảnh đường chiều
Nhen nhúm lửa tình ngọn hắt hiu
Mộng trải vườn yêu lòng vụn vỡ
Sầu lồng ngõ trúc bóng hoang liêu
Điệu thương chan chứa miền trăng gió
Nỗi cảm u hoài tiếng địch tiêu
Lối cũ đi về trong quạnh quẽ
Niềm tư khắc khoải cảnh đường chiều.
Liêu Đình Tự
NHỚ VẠT NẮNG CHIỀU
“Thủ vỹ ngâm”
Mưa mãi tìm đâu vạt nắng chiều
Con đò mơ ngủ ngó đìu hiu
Miền xuôi nước xoáy trôi bờ Hiếu
Mạn ngược thác tràn lở bến Liêu
Khô hạn phơi cờ nao rẫy bắp
Muối sương teo hạt héo dàn tiêu
Thiên tai vây bủa quanh năm rứa…
Mưa mãi tìm đâu vạt nắng chiều.
Phan Tự Trí
KHÓI LAM CHIỀU
“Thủ vỹ ngâm”
Đâu nữa khói lam tỏa những chiều?
Khối nhà lạnh lẽo nét buồn hiu
Làng xưa ngoạn mục nay khô rốc
Bến cũ rộn ràng hóa tịch liêu
Biển lặng thuyền câu giờ trống vắng
Cát vàng tôm cá cũng dần tiêu
Lòng đau tiếc nuối ngày yêu dấu
Đâu nữa khói lam tỏa những chiều?
Lộc Bắc-Fev2017
BẢN THƯỢNG
Thủ vĩ ngâm”
Bản thượng còn đâu lán khói chiều
Nhà sàn dăm chiếc vẽ đìu hiu
Trâu bò về ngõ đồi hoang vắng
Phụ lão nhìn trời cảnh tịch liêu
Văng vẳng tiếng khèn hòa tiếng dế
Bập bùng bếp lửa quyện âm tiêu
Tang thương biến đổi người buôn chạy
Bản thượng còn đâu lán khói chiều !
NSCANADA
YÊU SAO
           “Thủ vĩ ngâm”
Yêu sao quê mẹ sớm trưa chiều
Trầm lắng êm đềm gió hắt hiu
Tiếng sáo dư âm thời trẻ dại
Lời ca điệp khúc thuở hàn liêu
Suối khe róc rách làn Quan họ
Rừng trúc rộn ràng nhịp phách tiêu
Khoảnh khắc ngóng chờ giờ đã điểm
Yêu sao quê mẹ sớm trưa chiều
HỒNG PHƯỢNG
NHỚ LẮM...NGƯỜI ƠI... !!!
             “Thủ vĩ ngâm”
Nhớ lắm... người ơi... vạt khói chiều !
Nơi này tuyết phủ trắng đìu hiu
Không lời ca nhạc...tâm sầu lắng
Vắng giọng côn trùng...cảnh tịch liêu
Tiếc cánh đồng xưa diều lộng gió
Thương dòng sông nhỏ tiếng ngân tiêu
Bập bùng ánh lửa bên lò bếp
Nhớ lắm ...người ơi...vạt khói chiều !
Thy Lệ Trang
CÒN ĐÂU KHÓI LAM CHIỀU
          “Thủ vĩ ngâm”
Còn đâu mờ ảo khói lam chiều?
Đông lạnh tràn về, gió hắt hiu
Ít ỏi người qua đò quạnh vắng
Không thuyền xuôi ngược bến cô liêu
Đàn cò bãi nổi đâu còn nữa?
Tôm cá đồng sâu cũng mất tiêu
Nhà cửa mái bằng chen mái ngói
Còn đâu mờ ảo khói lam chiều?
Huy Phương (Nghệ An)
HOÀNG HÔN
               “Thủ vĩ ngâm”
Đã thấy hoàng hôn bịn rịn chiều
Trời giăng mây tím nhuộm buồn hiu
Chơi vơi viễn xứ loang sương khói
Thấp thoáng cô lư vọng sáo tiêu
Mộng úa thêm rầu niềm huyễn ảo
Thuyền xa để tủi bến hoang liêu
Làm sao níu được vầng dương xuống
Đã thấy hoàng hôn bịn rịn chiều.
Nguyễn Gia Khanh
BÓNG MÂY CHIỀU
       “Thủ vĩ ngâm”
Hồn lơ lng gởi bóng mây chiều
              Cánh Nhạn nghiêng chao dáng hẩm hiu
Dãy núi chơ vơ chừng tĩnh mịch
Sông hồ trầm mặc chợt sầu liêu
Say sưa mắt đắm vầng Trăng hé
Thích thú hồn hoang vọng Sáo tiêu
Ánh nắng buông dần loang bóng tối
Hồn lơ lng gởi bóng mây chiều
Minh Thúy
CẢNH CHIỀU QUÊ
Thủ vĩ ngâm”
Đưa dồn gió thoảng nhạc làn tiêu
Rảo bước làng quê ngắm cảnh chiều
Tỏa ráng trời xa hồng chấp chới
Vang lời sáo cả giạt đìu hiu
Đồng cao cửa mở nên ồn ã
Ngõ nhỏ giăng đèn đỡ tịch liêu
Bến vắng trăng soi cầu nối nhịp
Đưa dồn gió thoảng nhạc làn tiêu
9 - 2 - 2017
Phạm Duy Lương
CHIỀU XƯA
“Thủ vỹ ngâm”
Nhà nghèo mái rạ khói mây chiều
Xóm nhỏ bên sông gió hắt hiu
Sương lạnh nhạt nhòa đêm tỉnh lặng
Làng xưa quạnh quẽ bóng hoang liêu
Nghe cô thôn nữ hò quan họ
Vọng tiếng mục đồng thổi sáo tiêu
Cảnh cũ thoáng về trong giấc mộng
Nhà nghèo mái rạ khói mây chiều.
Ngô Văn Giai
Virginia, Feb 07/2017
MẸ THỔI CƠM CHIỀU
“Thủ vỹ ngâm”
Mong mẹ thổi cơm toả khói chiều
Con nhìn mái rạ đỡ đìu hiu
Anh đi thuỷ lợi ngày hoang vắng
Chị sức dân công tối tịch liêu
Bóp bụng hy sinh hạnh kiểm tốt
Bo bo sắn lát cuộc đời tiêu
Xóm làng no ấm dễ dàng quá
Mong mẹ thổi cơm toả khói chiều.
Phan Nghiệp San Jose 2017
GIA HƯƠNG MỘT THUỞ
“Thủ vỹ ngâm”
Nỏ biết tìm mô sợi khói chiều
Mơ màng lãng đãng mái tranh hiu
Lao xao gió thoảng bờ sông vắng
Rỉ rã mưa phùn bến tịch liêu
Nhớ chuyến đò xưa ru tiếng liễu
Thương dòng nước cũ lắng hồn tiêu
Gia hương một thuở còn lưu luyến
Nỏ biết tìm mô sợi khói chiều
GM.Nguyễn Đình Diệm
11.02.2017
CHIỀU  QUÊ
"Thủ Vỹ Ngâm"
Ôi nhớ làm sao những buổi chiều
Nắng vàng trải nhẹ gió hiu hiu
Đường xưa ngõ vắng nhìn hoang lạnh
Xóm nhỏ mái nghèo thấy tịch liêu
Mây nước thoảng hương ngàn nội cỏ
Mục đồng thổi sáo tiếng ngân tiêu
Hồn quê rạo rực trong tiềm thức
Ôi nhớ làm sao những buổi chiều.
Phùng Trần - Trần Quế Sơn
NHỚ CẢNH CHIỀU
“Thủ vỉ ngâm”
Ký ức ngày thơ nhớ cảnh chiều
Khói lam lưng núi bóng đìu hiu
Mái tranh thấp thoáng nơi hoang dã
Vách rạ mơ màng chốn tịch liêu
Thơ thẩn triền đồi thời dạo bước 
Tần ngần bến nước thuở ngân tiêu
Xa rồi ngày ấy ai khơi lửa
Ký ức ngày thơ nhớ cảnh chiều
Phan Quang Hải
Rằm tháng giêng Đinh Dậu
NHỚ…
Đâu mái nhà tranh quyện khói chiều
Dẻo thơm tình nghĩa bát cơm niêu
Cau hàng trước ngõ chim quần tụ
Chuối dãy sau vườn biêng biếc yêu
Thế thái kim tiền chen chúc quá
Nhân tình bôi đãi lắm trò điêu
Còn đâu ấm lửa ngày xuân ấy
Nhớ cảnh đoàn viên quyện khói chiều.
Nguyn Khánh Cương
KHÓI CHIỀU 
“Thủ vĩ ngâm
                 Bếp lửa nhà ai tỏa khói chiều
                Lặng lờ con nước chạnh đìu hiu
                Sân trường tiếng trẻ nghe rôm r

                Bãi mía  im người thấy tịch  liêu
                 Nghĩa xóm  kết đoàn  thôn  bản thượng
                 Tình làng lan khắp  rẫy nương  tiêu
                Đền  bù  vất  v
 sau  lao  động
                 Bếp  lửa  nhà ai tỏa  khói  chiều   
 HOÀNH CHÂU - Vĩnh Long