Hiển thị các bài đăng có nhãn Bút Ngọc Nghiên Than. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bút Ngọc Nghiên Than. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

ĐỢI CHỜ - Bửu Tùng cùng thi hữu





ĐỢI CHỜ
Vạt áo ngày xưa tắm nắng hồng
Bên viền ngọc bích rạng trời Đông
Vòng xe đứng cạnh hàng hiên bóng
Nón lá che ngang mái tóc bồng
Sáu chục năm trôi chiều đã rũ
Mười hai bến đỗ sớm còn trông
Tình duyên trắc trở dầu hoa úa
Vẫn ngóng ai về ngõ cuối sông
Bửu Tùng
26/10/2016

HỌA:

TÌNH PHAI
Năm tháng phôi pha xóa tuổi hồng
Bao mùa nắng hạ với mưa đông
Xưa kia nhí nhảnh môi tươi thắm
Nay lại trầm tư tóc trắng bồng
Cứ nghĩ duyên may ngồi bến đợi
Nào hay phận bạc thả hồn trông
Xuân qua thu lại hoa tàn héo
Mong mỏi làm chi kẻ lạc sông !
Võ Làng Trâm

CHỜ MONG

Trời xe duyên rối sợi tơ hồng
Mới đó xa rồi biết mấy đông
Kẻ ở còn đau giấc nước Nhược
Người đi thêm khổ bước non Bồng
Bến hoang dòng vắng thôi đành đợi
Biển cạn non mòn có nỡ trông
Ngấn lệ canh tàn buông đẫm gối
Ngọn ngành bóng nguyệt ngỏ đầu sông.
Phan Tự Trí

ĐỢI EM...

Phố cũ lầu xưa một bóng hồng
Của thời trai trẻ, buổi hừng đông
Ngẩn ngơ người đẹp nơi sông Nhược
Lơ lửng hồn anh cảnh núi Bồng
Làn tóc ai kia, bao thương nhớ
Chiếc vành xe ấy, vẫn hoài mong
Núi mòn sông cạn, người năm đó
Mãi đợi thuyền em ở cuối sông
Văn Thanh

TÌNH THƠ NGÂY
Ngày nao trao vội đóa hoa hồng.
Lúc ấy giao mùa trời trở đông.
Ước đặng bên nhau nơi diễm mộng,
Mong cùng sánh bước chốn phiêu bồng.
Thỏa tình ngày tháng luôn chờ đợi.
Đẹp ý phút giây mãi vợi trông.
Người lại vô tình nhìn lạc hướng,
Rồi theo thuyền lạ lái sang sông.
Hoành Trần
27/10/16
 

MÀU 
TÌNH
Trăng đen ảnh cũ vẫn ươm hồng
Tình thắm tươi Hòn Ngọc Viễn Đông
Xe đạp ngây thơ thời trẻ dại
Nón che hồn hậu tuổi phiêu bồng
Hồn hoa đẹp mãi đời nhung nhớ
Ý mộng mơ hoài chuyện ngóng trông
Xếp lại khung xưa ôn kỷ niệm
Màu bừng xao xuyến sáng lòng sông
Nha Trang,27.10.2016 
Võ Sĩ Quý

TRONG TAY MÌNH
Xe đạp dựng bên một bóng hồng
Áo dài lụa trằng nón miền Đông
Nhìn vô quán vắng lòng như đợi
Gọn giữa lưng ong tóc chẳng bồng.
Có phải tâm can đang bấn loạn
Đẩy đưa thân phận tới chờ trông.
Nàng ơi, tất cả trong tay đó
Đừng để cuộc đời tụt đáy sông.
Trần Như Tùng

BÀI CHIA SẺ:

NHỚ

Áo trắng vờn bay trong nắng hồng.
Đứng chờ bạn học lúc rạng đông.
Đường xưa hoàng thị khoe màu sắc.
Lối cũ trường xưa gợi nỗi lòng.
Bâng khuâng hồi tưởng buồn man mác.
Dĩ vãng xa rồi vẫn nhớ mong.
Mấy chục năm dài còn vương vấn.
Và mãi mơ hoài bóng bên sông.
Thanhtong Ha

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

GỌI CÀY - TRÓT NGHIỆN - xướng họa của Huy Vụ, Mỹ Hải, Bút Ngọc Nghiên Than

GỌI CÀY
         (Bài xướng)

Khi liềm vừa gặt mới buông tay,
Mấy chị làng bên đã giục cày.
Chẳng đẻ sang mùa chim én lượn,
Hay chờ vụ tới lá me bay.
Đồi trên chắc sợ tranh lên tốt,
Ruộng dưới vì lo lác mọc dày.
Cũng bởi trưa chiều tha thiết gọi,
Lên đành khăn gói bước đi ngay.
              Bút Ngọc Nghiên Than
                             Hà Nội

             
VỘI GÌ
     (Huy Vụ kính họa)

Làng phây đều biết Bác cao tay,
Gấp gáp gì đâu đã vội cày.
Mặc kệ chị Hai mơ cá nhảy,
Thây đời em Tám mộng chim bay.
Khe sâu lối hiểm bao tường tận,
Gò rộng đường quen đã dạn dày.
Chẳng có nào ai giành với giật,
Nóng gì mà cứ phải sang ngay?
                        Huy Vụ 
                        12/06/2015 


         
TRÓT NGHIỆN
             (Bài xướng)

Vì em trót nghiện luật thi Đường,
Mấy bận ông chồng mắng ẩm ương.
Lẩn thẩn về nhà quên khuấy ngõ,
Lơ ngơ xuống phố nhớ sai phường
Do vừa thấy xướng mê lời bạch,
Cũng bởi xem bình kết ý hương
Chả chách người chê nào đoái hỏi,
Từng đêm gối chiếc vạch đôi giường.
                                  Mỹ Hải 
                                  Hà Nội

            
ƯƠNG    
(Huy Vụ kính họa)

Chớ tưởng cổ thi ngọt tựa đường,
Không nghe còn cãi rõ ràng ương.
Anh chồng hậm hực quay vô bếp,
Chị vợ ngân nga hát giữa phường.
Có lẽ võ biền lâm vận mạt,
Không chừng thơ phú lại lên hương.
Đêm nay dẫu phải chia phòng tuyến,
Em quyết kiên tâm giữ cột giường.
                        Huy Vụ 
                        12/06/2015

         
NỢ TRẦN

Mây trắng ngàn năm mải miết bay,
Tình trần từ lúc biết thôi cay.
Văn chương nghệ sĩ ưa vời vẽ,
Chữ nghĩa thi nhân khéo đặt bày,
Bả lợi không màng khi vẫn tỉnh.
Mồi danh chẳng đoái dẫu đang say,
Đường sang bến giác thênh thang rộng,
Món nợ dương gian trả có ngày.
                        Huy Vụ 
                        12/06/2015