BỒNG BỀNH MỘNG
Lắng nghe chiều xuống trải sương mờ
Từng cánh thu vàng nhả sợi tơ
Lúc hứng mở trang trêu chú Cuội
Khi buồn thả mộng ghẹo nàng Thơ
Trăng lên thỏ thẻ câu hò hẹn
Hoa nở thì thầm khúc ước mơ
Cánh nhạn đã sàng qua bốn cõi
Đèn khuya lẻ bóng, có ai chờ !?