Hiển thị các bài đăng có nhãn LĐK. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn LĐK. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

THƠ XƯỚNG HỌA

Phạm Kim Lợi,Thục Nguyên, Sông Thu, Như Thu,
Hải Rừng,LĐK,Trần Như Tùng,Như Thị,
Phan Tự Trí,Thanh Hòa,Liêu Đình Tự,Nguyễn Văn Đắc,

XAO XUYẾN
Ríu rít đàn chim sẻ trú đông
Men đời bởi vậy cũng thêm nồng
Treo mành thiếp đợi chàng thay áo
Cặp bến thuyền chờ khách xuống sông
Giống ngọn gió lùa hôn luống cải
Như hơi  sương bủa vuốt cành hồng
Mây luồn cửa sổ lòng xao xuyến
Khéo khéo trời này lại đổ giông
Phạm Kim Lợi

BÀI HỌA
KHẨN CẦU
Giữa Thu mà ngỡ đã vào đông
Lạnh khiến đôi ta thêm mặn nồng
Nhớ lúc quen nhau ngoài bãi vắng
Rồi khi hò hẹn tại bờ sông
Thẹn thùa anh tỏ lời chân chất
Run rẩy em trao nhánh phượng hồng
Hoa đỏ dường thua môi bậu đỏ
Cầu Trời, khẩn Phật, chớ mưa giông
Thục Nguyên
ÂM ÁP TRONG NGÀY ĐÔNG
Ấm áp trong nhà nghe gió đông
Chuyền tay chén rượu thoảng hơi nồng
Ngoài sân mai sớm đâm chồi nụ
Dưới bến đò trưa tấp mé sông
Lò sưởi bập bùng cho mắt sáng
Tình yêu tha thiết để môi hồng
Đàn chim sẻ nhỏ về trên mái
Ríu rít mừng ngày không bão giông
Sông Thu
THẦM TRÁCH
Đâu còn tấp nập đón người đông
Hụt hẫng tin em thỏa mặn nồng
Nửa buổi trông chờ thuyền rẽ sóng
Bao ngày cách biệt bậu sang sông !
Ngập ngừng tỏ dạ mơ duyên thắm
E ngại biên thư kết chỉ hồng
Thầm trách khi xưa mình quá dại !
Khiến lòng tựa thể lắm mưa giông !
Như Thu
THANH THẢN
Nhìn đọt chồi non giữa giá đông
Thương đời sức sống vẫn vương nồng
Cảnh vườn lạc thú tình sương gió
Cây cối sung xanh mộng núi sông
Chim chốc bừng ca hoà nhạc điệu
Trời mây rực tỏa rộn xuân hồng
Người thiền tự tại lòng thanh thản
Tâm trú vô thường mặc bão giông 
Hải Rừng
4/12/2016
MỘT CHÚT TÌNH CON...
Cảm nỗi mai vàng nở trước đông
Mong sao giữ được chút hương nồng:
Men tình vừa đượm đâm chồi nụ
Hạnh phúc theo nhau tựa sóng sông
Quấn quít đôi tay môi gắn chặc
Phừng phừng hai má bé thêm hồng
Cầu Trời mỗi đứa đừng thay đổi
Để mãi hoa lòng tránh bão giông
LĐK Dec. 4, 2016
BÃO GIÔNG
Bấc dạo trao buồn sẻ tránh đông
Hôm nay nắng sớm dẫu không nồng.
Lang thang bến hẹn nhìn con sóng
Tha thiết duyên vời ghé bãi sông.
Hơi ấm Người ban dòng lấp lánh
Niêm vui  Bạn gửi má tươi hồng
Trưa qua chiều tới rồi … sao nhỉ !
Mây tạnh trời quang dạ bão giông .
Trần Như Tùng
THỦ PHẬN
Cơ hàn thường ở với mùa đông
Nào ước mong chi được ấm nồng
Cám cảnh khàn hơi kêu giữa bãi
Thương người khản giọng gọi bên sông
Cũng vì chưa biết nhìn tiền bạc
Nên chẳng mấy trông  thấy thiệp hồng
Thời tiết  xoay vần trong vũ trụ
Quen rồi thủ phận  ngaị gì giông
Như Thị
LỬA TÌNH
Lá vàng trút hết mới vào đông
Mà lửa tình khơi đã đượm nồng
Rượu tẻ rót hoài mơ tới bến
Sáo buồn giam mãi ước sang sông
Nao nao tóc xõa làn mây trắng
Rạo rực eo căng dải lụa hồng
Một buổi trưa dồn vang tiếng pháo
Như là sấm dội giữa ngày giông.
Phan Tự Trí – 05 -11-2016
CẢNH ĐÔNG ST Lambert
Phất phơ bông tuyết lạc chiều đông
Cây cỏ bao che ủ chút nồng*
Ngợp phủ nơi đây mầu xám nhạt
Đắm chìm đâu đó ánh quang hồng
Bộ hành vẫn sợ dầm mưa gió
Lữ khách còn e lội bão giông
Nào thấy du thuyền trên bến vắng ?
Mảng băng mỏng mảnh nổi đầy sông.
Thanh Hoà
*các cây nhỏ,hoa đủ loại đều được bao kỹ để che tuyết,đỡ làm hư hại.

BUỒN ĐÔNG
Rì rào gió réo cảnh chiều đông
Tê tái miền yêu giấc chẳng nồng
Khách lữ hành trình về quán trọ
Ngư ông gát mái bỏ dòng sông
Người đi khép lại màu tri kỷ
Kẻ đợi hằng mong ngọn lửa hồng
Ảm đạm cung sầu gieo hạt nhớ
Trời đà không thuận nổi cơn giông.
Liêu Đình Tự 
TÁI NGỘ
Bao năm gặp lại giữa mùa đông
Nghĩa cũ tình xưa vẫn mặn nồng
Rượu rót trà pha ôn kỷ niệm
Vai kề sánh bước dọc ven sông
Chia tay ngày ấy trời u ám
Tái ngộ hôm nay le lói hồng
Quê mẹ đành xa sầu đứt ruột!
Xứ người tạm lánh hết cơn giông.
Huế, 6/12/2016
Tâm Trung Nguyễn văn Đắc

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

THƠ XƯỚNG HỌA

Thy Lệ Trang, Phương Hà, Sông Thu, Như Thu
Văn Thanh, Nguyễn Gia Khanh, Như Thị,
Thanh Hoà , LĐK ,Hải Rừng,Trần Như Tùng,
Thục Nguyên,Phan Tự Trí,NS-Canada,Trịnh Cơ,
Phạm Kim Lợi,Hồng Phượng,Liêu Đình Tự, 

NHỚ MẸ
Mỗi bận đông về mưa tuyết đổ
Bao lần con đếm giọt châu rơi
Lời ca Quan họ còn đâu đó
Bóng dáng mẫu thân đã mất rồi
Lặng lẽ bàn thờ hương khói nhạt
Âm thầm song cửa nắng chiều vơi
Đêm qua nằm mộng trong tay mẹ
Ấm áp làm sao ánh mắt người !
Thy Lệ Trang
BÀI HỌA
LỜI CHỊ
Em hãy lau đi dòng lệ đổ
Giọt sầu chớ nhỏ tựa mưa rơi
Cha đà an nghỉ xa xôi lắm
Mẹ lại ra đi vĩnh viễn rồi
Tựa sát vai này, lòng sẽ nhẹ
Nhìn vào ảnh ấy, muộn dần vơi
Song thân vẫn dõi theo ta đó
Cố sống làm sao xứng với người .
Phương Hà
CHỊ TÔI
Trong chiều, bóng chị nghiêng nghiêng đổ
Tựa cửa nhìn mưa lất phất rơi
Ánh nắng cuối ngày dần tắt lịm
Màu hoa trước ngõ sớm phai rồi
Đã bao ngày đợi không ngừng nghỉ
Mà nỗi lòng chờ chẳng nhạt vơi
Chồng đã ra đi thời lửa đạn
Thanh bình...vẫn mãi biệt tăm người.
Sông Thu
GIẤC MƠ ĐẸP
Kèn vang inh ỏi vì xe đổ
Cổng mở từ từ bởi tuyết rơi
Vội vã ôm vai lòng thích lắm
Hân hoan xách giỏ mẹ vui rồi
Siêng năng bớt lửa cơm vừa chín
Thong thả châm trà chuyện chửa vơi
Bỗng chợt đồng hồ reo báo thức
Tiếc cơn mơ đẹp...mãi xa người !
Như Thu
MẤT MẸ CHA
Mất mẹ thiếu cha, đời gãy đỗ
Nỗi buồn cô quạnh tựa hoa rơi
Lời khuyên vàng ngọc đâu còn nữa
Hình bóng thân yêu đã khuất rồi
Mấy độ xuân về, lòng mãi chạnh
Bao lần đông đến, dạ nào vơi
Cha mẹ nơi nào trong vĩnh cửu
Bao giờ con mới gặp hai Người!
Văn Thanh
*Mất mẹ vào Xuân, mất cha vào Đông
VẦNG THỎ LẶN
Trầu xưa lá úa bao lần đổ
Giọt tủi đêm dài mấy lượt rơi
Lặng ngắm thềm hoang lòng xót mãi
Ngùi trông ngõ vắng mẹ xa rồi
Vành nôi thuở ấy lời còn thoảng
Khóe mắt con chừ lệ chửa vơi
Vẫn biết khôn ngăn vầng thỏ lặn
Mà trong mơ cứ gọi tên Người.
Nguyễn Gia Khanh
GIẢI THOÁT HƯƠNG
Mỗi độ sầu đông* mùa lá đổ
Đau tờ kỷ niệm ứa trào rơi
Buồn khi khốn quẫn lìa xa Mẹ
Tủi lúc hàn vi giã biệt người
Những tưởng lời ru thường cứ đượm
Còn trông giọng nói chẳng hề vơi
Cho dù quảy gánh về phương ngoại
Niệm ngũ phần hương giải thoát rồi
Như Thị
*Miền bắc gọi cây xoan
NHỚ MẸ
U ám trời sầu bao lá đổ
Hồn con se sắt thấm sương rơi
Mẹ còn lúc trước nhà vang tiếng
Má mất giờ đây mái lạnh rồi
Khấn nguyện vô vàn niềm đau bớt
Cầu kinh tha thiết nỗi buồn vơi
Vòng tay ấm áp bao che đó
Mãi mãi bên con chỉ có Người.
Thanh Hoà
KHÓC MẸ
Bảy chín* theo ghe ra bến đổ.
Ngoái nhìn dáng Mẹ lệ tuôn rơi
Xứ người thấp thỏm ....lòng tan nát
Tiếng sét kinh hoàng: Má chết rồi
Đứng sửng, dựa tường cho khỏi ngã
Buông rơi, đấm ngực nấc không vơi...
Nay con bất hiếu xin Trời Phật
Chỉ vẽ làm sao để khóc Người...!
LĐK Nov. 30, 2016
*1979 vượt biên
TANG MẸ
Liên hồi điện thoại như chuông đổ
Mẹ mất quê xa cảnh lệ rơi
Tang lễ than gào lời chữa nín
Thân nhân nháo nhác tiếng khàn rồi
Ba hồi kinh tụng người tay vái
Trăm họ buồn thinh nước mắt vơi
Ngày ấy in hằn trên nếm trán
Con về không kịp lạy ôm Người!

Con nguyện ngày nào về với Mẹ
Bình an cạnh Mẹ tận ngàn năm
Nén hương ai thắp đời nhân thế
Tình Mẹ con thờ kiếp Phật tâm
Suối cạn còn đâu dòng nước chảy
Nguồn vơi mãi đó đáy khô tràn
Vô thường cảnh giới nơi xa đó
Vần kịp đường về cõi Mẹ nằm
Hải Rừng
30-11-2016
NGÀY GIỖ MẸ
Buổi ấy đời con mưa lệ đổ
Làm sao tin được Mẹ đi rồi.
Đất dày nuôi dạy còn lưu đậm
Lời rộng nghĩa tình chẳng thể rơi.
Đứng trước hương đăng lòng mãi nhớ
Nghĩ về bóng dáng dạ khôn vơi
Hương tay âu yếm vương đầu tóc
Nhủ dệt nên hoa đấu ấn Người.
Trần Như Tùng
NHỚ MẸ
Đôi mắt thân yêu tuy đã khép
Giọt buồn sâu láng vẫn còn rơi
Mái đầu bạc trắng đà xa vắng
Gương mặt hanh hao cũng mất rồi
Ký ức ngày xanh dù có nhạt
Tình thương mẹ quý mãi không vơi
Đêm đêm tưởng nhớ vòng tay ấm
Chợt thấy trong mơ bóng dáng người
Thục Nguyên
ĐÊM BUỒN NHỚ MẪU THÂN
Gió táp mưa sa dồn dậu đổ
Lệ buồn cô lữ lặng thầm rơi
Lời ru tha thiết còn ngân vọng
Dáng mẹ thương yêu mãi khuất rồi
Công tựa hải hà không thể cạn
Ân dường thiên địa chẳng hề vơi
Canh trường gối lạnh trăng còn thức
Thơ thẩn vào ra dõi bóng người !
Phan Tự Trí – 01-12-2016
ƯỚC NGUYỆN
Mẹ mất  đi cành cây gãy đổ
Con còn thương nhớ mãi không vơi
Khi sum họp chị em đùa giởn
Lúc biệt ly giòng lệ thắm rơi
Mong Mẹ được theo về cõi Phật
Cầu  ơn trên chứng độ cho Người
Đừng lưu luyến thế gian phiền toái
Thanh thản ra đi quí lắm rồi!
NS CANADA
NHỚ MẸ HIỀN
Ta đi vội dưới trời mưa đổ
Ướt cả vai như hạt lệ rơi
Trước mặt con đường sao diệu vợi
Sau lưng cảnh vật  lại xa rồi
Bao phen hờ hững nhiều phai nhạt
Mấy lúc phong trần quá cạn vơi
Ngày cuối hôm nay về  lễ mẹ
Nghe đâu như thoáng tiếng ru người !
Trịnh Cơ (Paris)
30/11/2016
NHỚ MẸ
 “họa y đề”
Mùa đông lạnh lắm chiều sương đổ
Nhang khói nhạt nhòa giọt lệ rơi
Trong cõi tâm linh Hình  đứng đó
Trần gian thế tục Mẹ đi rồi
Nhìn lên di ảnh sầu bi cực
Ngoái xuống cháu con nhớ khó vơi
Hình bóng ngày nao còn hiển hiện
Nằm mơ cứ nghĩ nắm tay người
Phạm Kim Lợi
AO ƯỚC
Gió thổi lay cây, vàng lá đổ
Mùa vào thu, kỷ niệm đầy vơi
Thời non trẻ họp bầy khắng khít
Thuở lớn khôn phiêu bạt rụng rơi
Tim nhói, mẹ cha rời cõi tạm
Lòng đau, con cháu tiễn đưa người
Thời gian xóa hết bao sầu não
Ao ước an vui, quả tuyệt vời!
HỒNG PHƯỢNG
NHỚ MẸ
Đông về giá lạnh sương mù đổ
Bỗng nhớ mẹ hiền giọt lệ rơi
Câu hát ví dầu còn vọng đó
Hình hài giọng nói đã đâu rồi
Sinh thành nghĩa nặng lòng chưa đáp
Dưỡng dục ân sâu dạ chẳng vơi
Hương án linh diên hương khói tỏa
Ưu tư trầm mặc vọng về người.
Liêu Đình Tự

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

GIÓ ƠI! - Tâm Hương, LĐK, Chánh Minh họa thơ Phương Hà



MI MO SA
 
Hoa ơi ! Xứ lạ đến phương nầy
Từ độ xa xưa cho đến nay
Lưu luyến người xa nơi đất lạnh
Vấn vương tình cũ chốn trần ai
Vàng ươm phố núi luôn đầm ấm
Óng mượt ven đồi khó nhạt phai
Đà Lạt mộng mơ thêm sắc thắm
Hồn hoa cứ mãi mãi vươn dài ./.
                    Mạnh Đông, Bính thân
                    TÂM HƯƠNG



     TÌNH SAY

Hãy cạn cùng tôi một chén này 
Cho quên giá buốt suốt đêm nay
Trời khuya gió lạnh lay rèm cửa
Nước mắt cay xè đọng mép ai
Rượu lệ hòa chung... buồn thấm đậm
Tỉnh say nhập cuộc... nhớ không phai 
Rượu nồng càng rót càng thêm ngọt
Để dấu hồn đau khóc ngất dài
                         LĐK,  Nov. 09, 2016

Xin Giữ Cho Nhau

Xin giữ cho nhau một chút này,
Để thành tình bạn đến hôm nay.
Yêu thương da diết bờ môi bậu,
Nhung nhớ đong đầy ánh mắt ai.
Kỷ niệm nồng nàn còn chất ngất,
Vòng tay ấm áp vẫn chưa phai.
Em đi sông nước sầu cô quạnh ,
Hình ảnh trong mơ mái tóc dài.
                            Chánh Minh
                            Nov. 10th, 2016


Bài xướng
GIÓ ƠI!

Gió tự nơi đâu đến chốn này 
Có qua sông ấy buổi chiều nay 
Gặp con đò cũ chờ đưa khách
Thấy lũy tre già đợi đón ai 
Ngày ấy tóc xanh còn óng mượt
Bây giờ môi tím đã nhòa phai 
Trên đường lá rụng nơi quê khách
Chợt nhớ rưng rưng vạt áo dài.
                            Phương Hà





Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

XƯỚNG HỌA SAY- MOTTHOI/ PT TRẦN QUẾ SƠN- TRỊNH CƠ- NGƯỜI NAY- THỤC NGUYÊN- PHƯƠNG HÀ- LĐK- THY LỆ TRANG- NHƯ THU- THÁI HUY- CHÁNH MINH-HỒ TRỌNG TRÍ



SAY

Đời ta thật chẳng có gì hay
Lếch thếch mềm môi tối lẫn ngày.
Chếnh choáng ôm mơ chung rượu đắng
Quạng quờ ấp mộng cuộc đời cay.
Công danh quyền chức làn mây thoảng
Sự nghiệp duyên tình chiếc lá bay.
Biết lấy gì vơi sầu vạn kỷ
Thôi đành mượn chén níu cơn say.
Oct. 1st. 2015
Motthoi



TỬU NÀO SAY

(Kính nương vận "Say"
Nhà thơ: Motthoi)

"Tam canh ba tách rượu" càng hay,
Rượu dãn cốt gân khỏe mỗi ngày.
Rượu chát hương nho thơm vị ngọt'
Rượu cần gạo nếp ngát men cay.
Rượu làm thi sĩ khơi nguồn hứng,
Rượu gợi hồn thơ chắp cánh bay.
Rượu giải tâm sầu thông huyết quản,
Nhật thời chuốc vậy tửu nào say.

Phùng Trần - Trần Quế Sơn
(Illinois; OCT-01-2015)


BÊN LỀ

Đâu biết rằng ai dở hoặc hay
Đời chưa trang điểm, sống từng ngày
Từ trên đỉnh núi , nhìn sông suối
Bên cạnh rừng cao, ngắm cỏ cây
Giữa buổi chiều xuân mơ cánh én
Đang khi mùa hạ mộng xa bay
Đất trời chưa thỏa tình ngang dọc
Hoài bảo không còn, ta choáng say!

Trịnh Cơ (Paris)


SAY RỒI

Lở ông, lở chú, có gì hay
Quanh quẩn rượu thơ bận tối ngày
Xướng họa đôi vần thêm cái thú
Tạc thù vài cốc chút men cay
Quên cha sự thế cho trôi chảy
Vứt mẹ mộng mơ chẳng nhảy bay
Dính líu chi nhiều đời tục lụy
Còn trăng còn nước còn thằng say.

Người Nay


XIN CAN

Từng cho độc giã khối thơ hay
Xin chớ bi quan, xỉn tối ngày
Nếu đã trãi qua nhiều sóng gió
Thì đâu phải ngại lắm chua cay ?
Niềm đau hãy thả theo dòng chảy
Mối hận cũng cần gửi gió bay
Cuộc sống cuối đời còn mấy chốc ?
Thời giờ đáng quí, chẳng nên say

Thục Nguyên


ĐỜI

Đời có bao nhiêu chuyện dở, hay
Như thời gian chuyển giữa đêm ngày
Lúc vui, mưa gió càng êm ấm
Khi giận, mật đường hóa đắng cay
Hoa nở - rộn ràng ong bướm lượn
Thu tàn - tơi tả lá cành bay
Lòng người như bốn mùa thay đổi
Chao đảo mơ hồ cuộc tỉnh say.

Phương Hà


SAY THƠ

Chắc gì ai dở với ai hay
Uống mãi nhiều khi xỉn có ngày
Rượu đắng chớ nên đùa ... phải ngán!
Men nồng đừng tưởng nhấp không cay
Khi vui phác thảo làm thơ xướng
Lúc sướng buông lơi thả gió bay
Gởi đến chư huynh mời thưởng lãm
Say vần say điệu cũng là say!

LĐK, OCT 02,2015


HƯƠNG SAY...

Tình đã xa rồi ...anh có hay?
Mưa sao dai dẳng suốt đêm ngày
Vi vu gió lạnh...hồn tê tái
Tí tách giọt sầu...men đắng cay
Trước ngõ, ngỡ ngàng thu lá rụng
Bên trời, lặng lẽ cánh chim bay
Tưởng như trong chén nồng ngây ngất
Ánh mắt ai nhìn vẫn đắm say!

Thy Lệ Trang


BÂNG KHUÂNG

Trải mấy thu rồi bậu có hay?
Bâng khuâng tơ tưởng suốt bao ngày!
Dòng thư chan chứa lời tha thiết
Tấc dạ bùi ngùi nỗi đắng cay
Biển vắng rì rào đưa sóng vỗ
Lòng buồn lặng lẽ ngắm mây bay
Trăng khuya chiếu sáng qua song cửa
Chốn ấy giờ người đã ngủ say?

Như Thu


SAY?
Họa nương vận

Lâu lâu tu chút cảm hay hay
Khỏa lấp đong đưa những tháng ngày
Đất khách mọc rêu thôi ngấy chán
Quê nhà bám giặc quả chua cay!
Tinh thần kẻ sĩ coi như bỏ
Khí thế tiền nhân kể đã bay
Còn thứ chi đây dành hậu duệ,
Chắc là hết xỉn lại qua say?

Thái Huy,10-02-15


TA SAY HỀ !

Say hề sao chẳng bảo ta hay
Chỉ một màn đêm không thấy ngày
Nhớ hắn, liền tu chai rượu cạn
Giận mình, lại khóc... khoé mắt cay
Đào vô ký ức còn chưa mất
Thấy được "duyên tình" vừa thoát bay
Quá khứ chôn vùi nay sống dậy
Thì ra ta đã hay chưa say?

LĐK, Oct.02,2015


Nơi Đây và Hiện Tại
(Họa nguyên vận)

Đời người cũng có những điều hay,
Luôn giữ tâm an tịnh mỗi ngày.
Đừng nghĩ tương lai không chắc chắn,
Nên quên quá khứ lắm chua cay.
Mất còn vụt thoáng như tay vỗ,
Thua thắng qua nhanh tựa gió bay.
Hãy sống nơi đây và hiện tại,
Từng giây phút quý… thả hồn say.

Chánh Minh
Oct. 3rd, 2015


SAY THƠ

Có ai trọn vẹn mọi điều hay
Thơ thẩn vào ra luận tháng ngày
Chẳng phải đam mê mùi mật ngọt
Càng không đắm đuối vị men cay
Công danh buổi ấy - quầng mây tán
Sự nghiệp giờ đây - đám bụi bay
Tuổi lão nguôi ngoai cùng thiện hữu
Sáng chiều giải trí vận thơ SAY!

4.10.2015 Hồ Trọng Trí