Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Quang Hải. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Quang Hải. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2024

Chùm thơ xướng họa “CẢM HOÀI” - Kỳ 6 - Xướng: Lê Thiên Minh Khoa. và 10 bài họa

 Họa: 

Trần Văn Ba, Trương Quang Tế, Lê Trường (2), Ngô Văn Phong, Đại Hoàng, Trương Thu Hương, Nhật Nhật Tân, Phan Quang Hải, Đình Diệm.

 

 ẢNH: Chân dung Nhà thơ Lê Thiên Minh Khoa 

của Nhà báo, Nhà nhiếp ảnh Nhật Quang.

 

• Bài xướng: CẢM HOÀI 

Lê Thiên Minh Khoa 

 

Có phải đi rồi đi mãi đâu !

Người đi để lại những đêm thâu

Mòn khuya chỉ một mình em thức

Nhầu tóc còn bao nửa sợi sầu

Nhìn ngọn Chứa Chan chan chứa nhớ

Trông dòng Thương Bạc bạc thương đau

Chừ tang thương quá thương thương lắm

Chưa thấy trùng dương đã trắng đầu!

 

LÊ THIÊN MINH KHOA

In trong tập thơ “THỊ TRẤN TÔI”, Lê Thiên Minh Khoa, NXB Thanh Niên, 2002



Các bài họa:

 

* Bài họa 51: MỐI TÌNH ĐẦU

 Trần Văn Ba

 

Có ai đồng cảm chuyện đâu đâu

Cho mối tình si gởi nỗi sầu

Dẫu biết mai xưa phai dấu bướm

Nào quên tình cũ rạt cơn đau

Bao phen bão tố buồm xuôi gió

Một phút ngân sa mái bạc đầu

Cánh mộng uyên ương rơi lã chã

Ngậm ngùi thương nhớ suốt canh thâu.

 

TRẦN VĂN BA

 

* Bài họa 52: CHẠY LOẠN

 Trương Quang Tế.

 

Chạy mãi chạy hoài biết chạy đâu

Biển người hối hả trắng canh thâu

Pháo vang giữa đám người cơ cực

Con lịm trên tay mẹ chết sầu

Chinh chiến chiến chinh dân chúng khổ

Lửa binh binh lửa quê hương đau

Tha phương cầu thực từ ngày ấy

Kiếp sống lưu vong lại bắt đầu!

 

Nhớ lại những ngày chạy loạn, 1972

TRƯƠNG QUANG TẾ, Xuân Lộc. Đồng Nai

 

* Bài họa 53: BIẾT ĐÂU

 Lê Trường 

 

Gặp thời ly loạn biết đi đâu

Thoát nạn nơi nao để hết sầu

Ngày chạy hoang mang tàn bóng xế

Đêm nằm lo lắng tận canh thâu

Gánh gồng chen chúc tìm phương sống

Bồng ẩm lết lê tránh nỗi đau

Quê cũ đành xa từ dạo ấy

Lưu vong kiếp nạn tự ban đầu!

 

Nhớ lại những ngày chạy loạn, 1972

TRƯƠNG LÊ

Xuân Lộc, Đồng Nai

 

* Bài họa 54: CẢM HOÀI

 Ngô Văn Phong

 

Chưa thấy trùng dương đã bạc đầu

Cuộc đời chỉ một bể dâu đâu!

Sáng trà nhấm nháp chờ thường ngọ

Chiều rượu nhâm nhi đợi tịch thâu

Thanh thản văn chương thêm hứng khởi

Mải mê nghệ thuật giảm buồn đau

Thêm chữ thêm tình thêm sức sống

Bớt buồn bớt khổ bớt u sầu.

 

NGÔ VĂN PHONG

Bà Tô, BR-VT

 

* Bài họa 55: CẢM HOÀI

 Lê Trường  (Hựu họa 1)

 

Thiên địa vô thường trụ mãi đâu

Chuyển luân ngày hết lại canh thâu

Tứ thời bát tiết trăm đường biến

Bốn hướng tám phương vạn nẻo sầu

Tình cảm dạt dào dào dạt nhớ

Tâm hồn tha thiết thiết tha đau

Trông chờ người cũ thành dâu bể

Mới đó ngỡ như đã bạc đầu…

 

 LÊ TRƯỜNG

Xuân Lộc, Ðồng Nai

 

* Bài họa 56: CẢM HOÀI

Đại Hoàng 

 

Hết xa lại gặp có lâu đâu

Loan phượng tương phùng qua nỗi đau

Tới hội phong vân thuyền ghé bến

Đến kỳ sơn thủy lạc che sầu

Hoan ca chim hót lừng ban sáng 

Lạc định hoa bừng tỏa tịch thâu 

Cầu nguyện ơn trên luôn hộ đậu

Tâm an lòng tịnh trước giang đầu.

 

ĐẠI HOÀNG

Xuân Lộc, Đồng Nai

 

* Bài họa 57: CẢM HOÀI

  Trương Thu Hương 

 

 Không biết giờ này anh ở đâu 

Nhớ người xa vắng trắng canh thâu

Tuyết rơi bóng xế nhòa tia ấm

Sách mở đèn chong thấm giọt sầu

Hoài nhớ tình xưa chừng đớn dại

Ước mơ bóng cũ đến cuồng đau

Anh ơi trông đợi bao lâu nhỉ

Ôm ấp tình si đến bạc đầu 

 

TRƯƠNG THU HƯƠNG

TX Quảng Trị

 

* Bài họa 58: HOÀI CẢM

 Phan Quang Hải 

 

Lê chân hoang hoải đến nơi đâu

Nhón gót làm chi đêm đã thâu

Lẻ bóng sương rơi hoài dấu cũ

Chung đôi trăng tỏ mộng ban đầu

Cổ Thành thành cổ lưu bầu nhớ

Như Lệ lệ như khơi giọt sầu

Tìm khói lam chiều miền dĩ vãng

Bóng câu qua cửa dạ còn đau

 

PHAN QUANG HẢI

Xuân Lộc, Đồng Nai

 

* Bài họa 59: TÌNH ĐẦU

Nhật Nhật Tân 

 

Ta đã xa rồi còn nữa đâu

Em đi mòn mỏi những đêm thâu

Hồn lìa lạc lối vương hoài cảm

Xác cột giây mềm vướng lụy sầu

Trời xé núi non non núi nhớ

Gió tràn sông biển biển sông đau

Cuộc tình vội vã còn thương lắm

Ta chết trong tim tự phút đầu 

 

NHẬT NHẬT TÂN

 

* Bài họa 60: HOÀI CẢM

 Nguyễn Đình Diệm (Hựu họa 1)

 

Cánh nhạn xa rồi biết kiếm đâu

Nghe lòng vò võ giữa canh thâu

Bờ mơ lẻ bạn se duyên ngóng

Lối mộng riêng ta vuốt dạ sầu

Bến hẹn Văn Lâu lòng bến nhớ

Non thề Ngọc Trản dạ non đau

Hoài thương thấm thía tình thương bậu

Bạc bóng thời gian bạc mái đầu

 

NGUYỄN ĐÌNH DIỆM

Saigon

 

        Nguồn: & https://www.facebook.com/lethien.minhkhoa/ của Nhà thơ Lê Thiên Minh Khoa

 

CÁC KỲ TỚI: Bài họa vận của các thi hữu:

 Hồ Hắc Hải, Nguyễn Thanh Xuân, Lệ Hà, Trần Hoành (5), Lý Đức Quỳnh, Nguyễn Đình Diệm (2), Trần Lệ Khánh, Trương Đức Hạnh (2), Trương Quang Tế, Lê Trường, Ngô Văn Phong, Đại Hoàng (2), Nhật Nhật Tân, Phan Quang Hải, Nguyễn Quang Chính, Bá Thanh, Đại Lộc(2), Trần Thoại Nguyên, Nguyễn Đình Tri (2), Phạm An Hòa, Lê Tấn Thiện, Huỳnh Đường, Thuần Châu, Nguyễn Ngọc Anh, Lê Văn Hảo(2), Võ Chấn(3), Nguyễn Văn Hưng, Trần Đức Linh, Gió Núi, Hoàng Thi Tâm, Bữu Huy, Phạm An Hòa, Lê Cao  Tương, Phạm Cảnh Thượng, Phạm Như Phước, Lê Cao Đãm, Lĩnh Lĩnh, Phạm Thành, Dương Công Khánh, Nguyễn Khoan...



Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

TÂM NGUYỆN

THƠ XƯỚNG HỌA
Như Thị, Lý Đức Quỳnh, Phan Tự Trí,Phạm KimLợi,
Như Thu,Hương Thềm Mây,Trần Như Tùng,Sông Thu,
Hải Rừng,Minh Thúy,Mai Thắng,Phan Quang Hải,
NS-Canada,Mai Thư Hoàng,Lê Sĩ Thu,Thanh Trương,
Nguyễn Gia Khanh,Thanh Hòa,Hồng Phượng,
TÂM NGUYỆN
Nguyện đừng thọc bút chuyện người ta
Mà để tình thương dưỡng tuổi già
Đau đớn đã đành khi khói lửa
Thanh nhàn chưa biết lúc  can qua
Mặc đường giành giựt…nên nhìn rứa,
Kệ ngõ đua tranh …cũng thấy là…
Thanh thản khều trăng về với hạc
Tìm sông nhặt nhạnh sợi yên hà
Như Thị
BÀI HỌA
CHO TÂM TỊNH
Thương giận bao hồi bạn với ta
Có chi buông bỏ kẻo mau già
Đò đầy cạy lái rồi sang hết
Gió mạnh thu buồm cũng vượt qua
Một miếng giữa làng đâu đáng vậy,
Mấy sàng xó bếp rõ chưa là…
Cùng thơ vọng nguyệt cho tâm tịnh
Đổi kiếp hằng sang bến Nại Hà.
Phan Tự Trí
EM VÀ TA
Đất trời hai một,em và ta
Bèo bọt dòng trôi với trẻ già
Dạt sóng hôm nào xa bến gặp
Chia bờ thuở ấy biệt ngày qua
Cùng vui bởi thấy trong nhau có…
Sẻ khổ vì buông những chuyện là…
Lặng lẽ trăng về soi bóng nguyệt
Triều khơi điệp điệp cuộn giang hà…
Lý Đức Quỳnh
THANG ĐỜI BAO BẬC
Khắc cốt ghi lòng ta biết ta
Hiểu trăng mấy tuổi bảo trăng già
Còn cười khúc khích chiều hôm trước
Lại cáu om sòm sáng bữa qua
Đốt đuốc soi người ngông thế vậy
Cầm đèn chiếu nguyệt ngố như là . .
Thang đời hỏi được chừng bao bậc ?
Hãy thả hòn thơ với hải hà
Phạm Kim Lợi
LÒNG AN LẠC
Họa 4 vần
Đêm mãi ưu sầu dạ trách ta...
Vấn vương phiền não tội thân già!
Giận hờn chi nữa tâm đà xoá
Nhắc nhở làm gì chuyện đã qua
Mấy buổi e dè, tin tựa thế...
Nhiều phen lo ngại, ngỡ như là...
Sao trời lấp lánh lòng an lạc
Trà đạo xin mời dẫu chốn xa.
Như Thu
THẢ TÂM LÀNH
Ghi lòng tạc dạ bạn cùng ta
Nguyệt khuyết rồi tròn nỏ có già
Một kiếp lao đao chung nơi cả
Bao phần lận đận với chốn qua
Kệ người dối trá ... thì dìn rứa
Mặc kẻ gian lừa ...cũng ngó là
Hãy thả tâm lành hòa cảnh trí
Thanh an tĩnh thức nhuận non hà
Hương Thềm Mây - 21.10.2017
(GM.Nguyễn Đình Diệm)
MIẾNG NGON CÙNG GẮP
Thơ mình, của quý của riêng ta
Nhằm kiếm an khang ở xứ già.
Hưởng lại bao vui từng tích cóp
Chìm vào bấy đẹp mới kinh qua.
Cái đầu vô ngã cười ha hả
Cây bút vị tha tếu hí hà .
Người đọc bình tâm thì mới khoái
Miếng ngon mời gắp kể như là . . . !
Trần Như Tùng
SÁNG MÃI TÌNH BẠN THƠ
Kết mối thân tình bạn với ta
An vui trong lớp tuổi trăng già
Bao nhiêu phiền não cho trôi hết
Tất cả giận hờn cũng bỏ qua
Quan điểm bất đồng không chấp nhất
Tinh thần đoàn kết chẳng lơi là
Mỗi ngày còn lại như viên ngọc
Lau bóng cùng nhau chớ nệ hà.
Sông Thu
NGỠ TÌNH CÒN MÃI
Thời gian xoá mất cả tình ta
Bỏ lại âm thầm một tuổi già
Vẫn đó trường xưa im dáng đứng
Mãi đây lối cũ bóng  trôi  qua
Nhớ chi mộng mị thêm buồn bả
Quên để tâm tư bớt lụy hà
Sáng nắng chiều mưa vui sống khoẻ
Nhìn nhau ngỡ tưởng ấy còn là...
Hải Rừng-21/10/2017
TỰ NHỦ
Lòng nghĩ thương người giống cảnh ta
Cảm thông an ủi với đời già
Thân đau hành hạ từng dầm phải
Trí mệt rối cuồng cũng trải qua
An lạc tiêu dần nên phải rứa
Bi quan tăng mãi cũng như là
Niềm vui tìm kiếm câu thi hoạ
Ngắm Nguyệt đùa sương chẳng nệ hà
Minh Thúy- Tháng 10-2017
NỖI ƯU TƯ
Hãy nghĩ cho tường chuyện của ta
Tình thương ấp ủ tuổi đang già
Buông tay túi nải nhìn chiêm nghiệm
Dõi bánh xe đời cuộn quét qua
Nỗi tủi gian nan thời lạc hậu
Niềm đau bất hạnh cõi sơn hà
Ngàn cay vạn đắng lòng vô cảm
Uất nghẹn bùng lên mới gọi là 
Mai Thắng - 171022
TĨNH TÂM
Thả chuyện người ra cả chuyện ta
Ôm rơm thêm khổ cái thân già
Sông sâu vực thẳm thời từng lội
Biển rộng non cao thuở đã qua
Manh áo giành nhau...chẳng khác mấy ...
Miếng cơm giựt lấy ...cũng như là...
Đời người phỏng được bao nhiêu nhỉ?
Mở dạ bao dung lượng hải hà
Phan Quang Hải
SỐNG AN VUI
Trên đời nhiều chuyện bực mình ta
Thôi cứ quên đi để dưỡng già
Dẫu biết đau thương đành chấp nhận
Tuy rằng cay đắng cũng đi qua
Khó khăn gian khổ đều nêm nếm
Thư thái an vui ..mới thấy là…
Thức dậy sáng mai hoa vẫn nở
Trời mưa hay nắng chớ nề hà !
NS-CANADA
RỘNG TÌNH
Còn bấy yêu thương ta với ta
Đừng so đo quá trí thêm già
Mang hương bên ấy thầm trao lại
Gửi nắng nơi này khẽ ướm qua
Khúc xướng bày phơi như nhắn nhẽ...
Câu phê kín đáo phải chăng là...
Ai hay ai giỏi ngoài thiên hạ
Mặc sức tình buông khắp nguyệt hà.

23.10.17-Mai Thư Hoàng
TÂM NGUYỆN
Phát nguyện êm lòng chiếu rọi ta
Thong dong thoải mái tịnh yên già
Cạnh tranh danh lợi cần chi nữa
Giành giật chức quyền hãy bỏ qua
Cùng bạn trao thơ thanh thản rứa
Kết câu xướng họa thướt tha là ..
Vén mây - vọng nguyệt ngời tâm tĩnh
Vẫy bút hòa duyên - lắng hải hà . 
Lê Sỹ Thu
ĐÀNH TUỔI GIÀ
Nhọc nhằn chi lắm cái thân ta
Tìm chút thảnh thơi tuổi xế già
Khói lửa đã từng bao nếm trải
Nhục vinh cũng tưởng lắm kinh qua
Cái thời khôn dại mà chi nữa
Là lúc hơn thua cũng chẳng là
Ngoảnh mặt lơ đi, ngoài thế sự
Tiêu dao bóng hạc với sơn hà...
Thanh Trương
XIẾT LẠI VÒNG TAY
Xiết mãi tay này, bạn với ta
Vần thơ lại sưởi ấm thân già
Cho lòng bớt lạnh khi chiều xuống
Để rượu thêm nồng buổi bậu qua
Nắng thắm vườn xưa càng rực rỡ
Tình say mộng cũ chẳng lơi là
Buông màu thế sự theo sương khói
Nghĩa cả trao nhau lượng hải hà.
Nguyễn Gia Khanh
BIẾT ĐỦ
Chuyện người để kệ ,mắc chi ta?
Buông xả tâm yên mải dưỡng già
Xuống chó lên voi đà thử đủ
Đào mương phá rẫy đã làm qua
Chướng tai, ngớ ngẩn làm lơ thế...
Gai mắt lơ mơ giả bộ là...
Tuổi hạc vui đùa câu xướng họa
Mặc ai phải trái nệ chi hà!
Thanh Hoà
DỨT BỎ
Tháng ngày quấn quít mãi bên ta
Chăm sóc lo toan cả lúc già
Nhiều lúc buồn phiền đâu kéo đến
Đôi khi chán nản cũng trôi qua
Một đời trôi nổi nên tơi tả
Số kiếp long đong mới gọi là
Phiêu bạt bao năm, nay gối mỏi
Dừng chân dứt bỏ kiếp giang hà
HỒNG PHƯỢNG