Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2020

THƯƠNG MÃI… - Tâm Thành và thi hữu



   THƯƠNG MÃI…

Em hãy mang theo gói mứt dừa 
Làm quà biếu ngoại sẳn sàng chưa
Ở mình cá mực không hề thiếu
Ngoài ấy cua tôm vẫn có thừa
Anh tự pha trà khi sáng nắng
Và ghiền rang bắp mỗi chiều mưa
Sớm về chớ để ai trông đợi
Nhớ quá hai từ dạ, ”Dạ thưa” 
                       Tâm Thành

Họa:

MỜI THĂM NHA TRANG

Nha trang phố biển phủ xanh dừa
Từ Huế khi nào được đến chưa?
Nghỉ dưỡng home stay luôn sẵn có
Ăn chơi cua mực vốn dôi thừa
Bốn mùa yên ả không giông bão
Khí hậu trong lành ít gió mưa
Sẵn dịp mời em vào mấy bữa
Hay là đòi hỏi phải ra thưa*
                   Võ Làng Trâm
*  xin phép bố mẹ

CHIỀU XƯA KỶ NIỆM

Nhớ buổi bên nhau dưới rặng dừa
Ra trường vừa mới việc vàn chưa
Ngại ngần chân nhấc dường không nổi
Lúng túng tay vê tưởng giống thừa
Cứ nghĩ mây tuôn che bóng nắng
Nào ngờ sấm dậy trút cơn mưa
May nhờ quán vắng bên bờ biển
Hai đứa chui vào chẳng hỏi thưa
                    Nhật Hạ

VỀ LUÔN, EM NHÉ!

Mời em qua tạm chiếc cầu dừa
Đến mảnh vườn nhà cuối giậu thưa
Mai huệ, cúc lan... luôn chẳng thiếu
Bưởi, chanh, quít, mận... mãi dư thừa
Mẹ cha nhổ cỏ từng khuya sớm
Cây cối đâm chồi dưới nắng mưa
Cuộc sống an bình đầy phúc hạnh
Em về luôn nhé, chịu hay chưa ?
                   Sông Thu 


CHÚT QUÀ 
 
Hồi nhỏ hay mua cả chục dừa
Đem về ngào mứt thấy ngon chưa
Xứ Đà cải bắp trồng vô kể
Đất đỏ mì khoai mọc quá thừa
Hớn hở thu về xanh mướt lá
Ngậm ngùi đông tới khổ sầu mưa
Chút quà ngon ngọt gom thương nhớ
Của kẻ xa nhà vắng...”bẫm ,thưa “
                             Hồng Phượng

DƯỚI BÓNG DỪA
 
Ngày ấy bên em dưới bóng dừa
Nhìn về biển cả mát lòng chưa
Bốn mùa ấm áp cơm canh đủ
Mây nước trong xanh cá mực thừa
Âu yếm nhìn nhau trong ánh mắt
Âm thầm dạo bước dưới trời mưa
Tình đầu thơ mộng bao đằm thắm
Cô bé ngoan hiền mở miệng thưa!
                                      SKN

LÃO NHỚ VỢ

Mứt xưa mà hiếm, ấy là dừa 
Biếu ngoại ngoài ta, vừa ý chưa 
Con rể về thăm âu cũng đặng
Yến sâm biếu xén chỉ bằng thừa
Không màng theo vợ che hanh nắng 
Mà lại một mình hưởng mát mưa 
Dám bảo mình ơi, thương nhớ lắm 
Ở nhà anh thiếu "da cùng thưa"
                      Người Nay








Thứ Năm, 23 tháng 4, 2020

Xướng Họa VỀ THĂM CHỐN CŨ - Sông Thu và Thi Hữu




VỀ THĂM CHỐN CŨ

Chốn cũ ngày nào ta ở đây
Vườn hoang quạnh quẽ lá rơi đầy
Gió lùa vun vút qua lùm sậy
Nắng trải nhạt nhòa giữa khóm cây
Buốt nhói hồn đau, chân đứng sững
Bùi ngùi lệ ứa, mắt nhòa cay
Bơ vơ một bóng trong chiều muộn
Lạnh giá dưới làn mưa phất bay.
  Sông Thu
(07/04/2020 )

BÀI HỌA:

MONG VỀ CHỐN XƯA…

Lưu lạc, ta giờ ở chốn đây
Lặng nghe thổn thức cứ vơi đầy
Vẫn rêu mái ngói bao nhà phố…
Còn biếc vườn xưa những bóng cây ?
Tuổi đếm nhiều thêm, lòng bỗng chạnh
Ngày về xa lắm, mắt dưng cay
Ngang chiều nương gió về bên ấy…
Lại chắp cho hồn đôi cánh bay…
CAO BỒI GIÀ
  07-04-2020


VỀ THĂM BẾN CŨ

Về thăm bến cũ chốn này đây,
Lòng thấy nao nao kỷ niệm đầy.
Gió lạnh bờ hoang nghiêng bóng sậy,
Sông buồn thuyền nhỏ núp lùm cây.
Ra đi đưa tiễn bao lưu luyến,
Trở lại tạ từ nỗi đắng cay.
Cảnh đấy người đâu đôi mắt lệ,
Khói sương sóng nước cánh cò bay.
Nguyễn Thị Mỹ Ngọc.
      Apr.7/2020.


CHỐN CŨ VỀ THĂM

Từ lâu chốn cũ chẳng về đây
Có dịp ghé thăm cảm xúc đầy
Mái ngói rêu phong chen mảng mốc
Tường vôi lở lói mọc lùm cây
Bâng khuâng ngoài ngõ hồn ngơ ngẩn
Chua xót bên thềm mắt đẫm cay
Nặng trĩu tâm tư,chiều quạnh quẽ
Dạ buồn dõi ngắm áng mây bay
Songquang
 20200407


NỖI NHỚ!

Sau lần gặp gỡ hứa về đây
Để lại hồn ai nỗi nhớ đầy!
Đơn lẻ qua cầu soi bóng nước
U buồn tủi phận đếm hàng cây
Người xa vẫn đợi bờ môi ấm
Bến cũ luôn chờ chén rượu cay
Trăn trở canh tàn bên gối mộng
Hỏi thầm có phải lạc đường bay?
 Như Thu
07/04/2020


HÌNH BÓNG XƯA

Bao ngày kỷ niệm vẫn còn đây,
Hình bóng năm xưa chất chứa đầy.
Áo lụa phất phơ chiều lộng gió,
Quần the thoang thoáng hiện lùm cây.
Môi hồng ưng ửng khoe đưa thắm,
Mắt sắc dịu dàng lóe liếc cay.
Ngày trước ngu ngơ tim chẳng động,
Nên duyên xa mất lỡ dần bay.
HỒ NGUYỄN
 (08-4-2020)


THOẢNG CHÚT HƯƠNG XƯA

Vừa mới hôm qua hình ảnh đây
Mà sao mất mát lại đong đầy
Hay vì đất cũ phai mầu cỏ
Hoặc tại sông này vắng bóng cây
Chẳng lẽ người đi khi nắng ấm
Phải rồi bạn tới lúc sầu cay
Hoá ra tất cả chờ hoa nở
Để gởi hương nồng ngạt khói bay...
      Hawthorne  7 - 4 – 2020
CAO MỴ NHÂN


QUÊ CŨ

Một chiều quê cũ trở về đây.
Kỷ niệm trong ta bỗng ngập đầy.
Man mác gió sông lồng mái lá
Lè tè cổ tự khuất lùm cây.
Tiếng gà eo óc buồn thôn vắng
Khói bếp bập bùng quyện mắt cay.
Tất cả đổi thay hồn lạc lõng
Lặng nhìn mây trắng cánh diều bay.
 Mailoc
4-7-2020


MAY RỦI VÔ THƯỜNG

Vấn giống ngày nào quê mỗ đây
Làng xưa rách nát tối tăm đầy
Ngô đều cơm thoảng bòn nương rẫy
Sức mọn tài hèn gặm quả cây
Mình trộm rời đi mờ gặp sáng
Đứa đành bám lại đắng gìn cay
Vô thường nào hiểu cơ trời chứ
May rủi trên đời hạt cát bay .
Trần Như Tùng


CHẠNH NIỀM THƯƠNG NHỚ MẸ

Tổ Quán con về thăm Mẹ đây,
Rưng rưng khóe mắt lệ hoen đầy!
Cau khô rời cuống rơi về cội,
Trầu héo bỏ giàn níu gốc cây.
Kiếp Vạc, thân Cha lầy chát đắng,
Thân Cò, đời Mẹ nũng chua cay!?...
Ngác ngơ đứng lặng, lòng xa xót,
Đông giá não nề sương bụi bay!
      8-4-2020
Nguyễn Huy Khôi


LỐI CŨ

Quê nhà trở lại viếng nơi đây
Phượng đỏ màu thương xác ngập đầy
Bến vắng đò yên trên mặt sỏi
Sông buồn nắng lịm dưới hàng cây
Người xưa chẳng gặp hồn dâng buốt
Bạn cũ đâu nhìn mắt dậy cay
Nhạt cảnh hoàng hôn vừa phủ xuống
Chim trời xoãi cánh lạnh lùng bay
  Minh Thuý
Tháng 4/8/ 2020


CHỞ HỘ

Từ lúc bôn ba đến chỗ đây
Rứt ray khắc khoải mãi dâng đầy
Tiếng mưa tí tách theo cung bậc
Cơn gió thì thầm với cỏ cây
Nỗi nhớ ùa về hoen mắt lệ
Con tim dằng xé đọng mi cay
Lưng trời mây trắng như chờ đợi
Chở hộ tình yêu theo lá bay
PHƯỢNG HỒNG


MƠ VỀ QUÊ XƯA

Bốn mươi năm chẵn  trụ nơi đây
Lẫn lộn buồn vui cứ chất đầy
Nhớ mãi hàng tre quanh lối xóm
Thương hoài non bộ dưới lùm cây
Bao nhiêu kỷ niệm thời thơ ấu
Chừng ấy tâm tình giọt đắng cay
Theo dõi làn mây về chốn cũ
Mơ chim sải  cánh thẳng tung bay !
THIÊN LÝ


CÒN TRONG NỖI NHỚ

Bao năm cách biệt...trở về đây
Lối cũ, vườn xưa...nỗi nhớ đầy
Góc đó sương mờ che rặng núi
Hiên này mưa lạnh phủ hàng cây
Nghiêng vai...ngóng mãi con đò nhỏ
Cúi mặt...rơi thầm giọt lệ cay
Tất cả đã chìm trong dĩ vãng
Chỉ còn...mây trắng chập chờn bay!
Thy Lệ Trang


VỀ LẠI CHỐN XƯA

Bao ngày cách biệt giã từ đây
Quạnh quẽ vườn hoang lá ủ đầy
Gió thổi cành khô chồng cặn bã
Hương ngào mốc ẩm dội hàng cây
Càng yên ổn nhớ thời ngây dại
Vẫn đậm đà thương cảnh yếu gầy
Trải cuộc phong trần nơi viễn xứ
Mây chiều dõi nắng lượn lờ bay.
Mai Thắng
  200409


 XAO XÁC HỒN QUÊ XƯA

Vẫn đất cội nguồn,vẫn chốn đây,
Bâng khuâng về lại, cảm vơi đầy?
Ao làng ô nhiễm sùi tăm cá,
Tre lũy xa dần hiếm bóng cây?
Vắng tiếng ríu ran chim hót gọi,
Tẻ mầu lúng liếng khói lam bay?
Thay da, đổi sắc,..."làng lên phố"
Xao xác hồn xưa...mắt lệ cay!?
      9-4-2020
Nguyễn Huy Khôi


QUA LẠI CHỐN XƯA

Du lịch quen đường ghé lại đây
Làng quê yên ấm nỗi vui đầy
Gió đưa hương bưởi tươi hồn khách
Nắng lướt hoa vườn đẹp sắc cây
Ánh mắt dao cau lời dịu ngọt 
Bữa tình cua ốc mắm thơm cay
Đâu còn nhếch nhác ngày nao nữa
Đổi mới , con người cất cánh bay!
Trần Như Tùng


THĂM QUÊ

Mẹ khóc cha cười,cắt rốn đây
Từng đêm mất ngủ nhớ lên đầy
Con trâu lặng lẽ ra đồng ruộng
Khói bếp dùng dằng vướng ngọn cây
Tóc bạc quay về nghe quạnh vắng
Chân chồn trở lại nuốt chua cay
Hư vô nhát chém vào tâm khảm
Ước vọng chim trời,gãy cánh bay!
Lý Đức Quỳnh
  13/4/2020


VỀ THĂM QUÊ NGOẠI

Về thăm quê Ngoại, ở nơi đây
Lối cũ hoang sơ lá rụng đầy
Gió chướng vi vu luồn khóm trúc
Mưa phùn nhè nhẹ phủ lùm cây
Đau thương buốt nhói lòng chua xót
Cực khổ lầm than dạ đắng cay
Tới bến ưu tư dòng lệ đỗ
Bên bờ tưởng nhớ lá vèo bay
Mai Xuân Thanh
Ngày 13/04/2020


ƯỚC MƠ

Biết thuở nao mình trở lại đây
Từ xa quê Mẹ nhớ đong đầy
Thu sang trơ lạnh như ghềnh thác
Đông đến úa xàu tựa cỏ cây
Xuân tới ngắm hoa nghe ruột quặn
Hè về nhìn phượng thấy lòng cay
Ước mơ sao mãi là mơ ước
Phép lạ nào cho chắp cánh bay
Phương Hoa
APR 11th 2020


THƯƠNG NHỚ VƯỜN XƯA

Đọc Xuôi:
Vườn đau liễu cũ chốn kìa… đây,
Thảm đất nhà hoang cỏ mọc đầy.
Tường đổ cột xiêu tơi tả cửa,
Mái tàn phên rã xác xơ cây !
Vương lòng khổ luỵ tâm đời hận,
Oán dạ buồn rưng mắt lệ cay !
Thương nhớ chịu đành nơi xứ lạ…
Hương tình liệm chết gió mưa bay !
 Đọc Ngược:
 Bay mưa gió chết liệm tình hương,
 Lạ xứ nơi đành chịu nhớ thương.
 Cay mắt lệ rưng buồn dạ oán,
 Hận đời tâm luỵ khổ lòng vương !
 Cây xơ xác rã phên tàn mái,
 Cửa tả tơi xiêu cột đổ tường !
 Đầy mọc cỏ hoang nhà đất thảm…
Đây kìa… chốn cũ liễu đau vườn !
Liêu Xuyên


THĂM LẠI QUÊ XƯA

Lâu quá về thăm chốn cũ đây...
Chôn nhau cắt rốn nhớ đong đầy
Mái chùa chuông mõ nghe kinh kệ
Thôn xóm mục đồng giỡn bóng cây
Thương bạn lên đèo xơi đắng chát
Yêu em vượt núi nếm chua cay
Quen nhau cái thuở chơi diều liệng
Thân thiết từ khi chắp cánh bay !..
Mai Xuân Thanh
Ngày 13/04/2020


CẢNH XƯA

Thăm vườn chốn cũ cảnh còn đây
Vách ván nghiêng xiêu cỏ mọc đầy
Ngắm lối họa rơi tràn gốc bưởi
Trông đài lá rụng ngập hàng cây
Hiên thềm vắng lặng sao mi ướt
Xóm ngõ tiêu điều lại mắt cay
Quạnh quẽ không gian chìm khoảng nhớ
Hôm nào tổ ấm đã lìa bay
    Minh Thuý
 Tháng 4/ 13/2020


VỀ NƠI XA VẮNG

Đã lâu ta mới trở về đây
Chén rượu hàn huyên hãy rót đầy
Non nước điêu linh thương khóm liễu
Quê nhà tan tác khóc hàng cây
Một thời thơ ấu màu đau xót
Nửa kiếp thanh xuân sắc đắng cay
Thắp nén trầm hương chừng quạnh quẽ
Cuối đời phiêu bạt áng mây bay./.
        Toronto 13/4/2020
Nguyên Trần


CHIỀU VỀ THÔN XƯA

Ta lạc chốn nào, hay ở đây ?
Từ bao kỷ niệm thoáng đong đầy
Giang hồ phiêu lãng trên sông nước
Lỡ bước ngồi buồn dưới gốc cây
Mơ bóng quê xưa lòng trắc ẩn
Nhớ hình xóm cũ dạ chua cay
Về bên thôn vắng hồn hoang dại
Chiều xuống trên đường mưa lướt bay ….
TẠ VƯƠNG KIM