Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyen Dac Thang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyen Dac Thang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

HOÀI THU - Ngọc Liên cùng thi hữu





HOÀI THU
Từ em ghé lại buổi hôm nào
Lá ngủ mơ màng, sợi nắng chao
Những nụ Bồ Công vàng xuyết điểm
Từng bông Thạch Thảo tím len chào

Trên hàng phố nhỏ chiều ngơ ngác
Dưới cội thông già mộng xuyến xao
Một khoảng trời thu giờ đã khuất
Tình như lạc giữa trận mưa rào.
                               
Ngọc Liên
                               14.03.17
HỌA:

TÌNH THƠ
Kỷ niệm bừng lên nhớ thuở nào
Vườn hồng cánh mộng chẳng chênh chao
Trăng sao lấp lánh giòng sông hát
Hoa bướm xôn xao suối nhạc chào
Bằng hữu giao hòa tình mãi vọng
Thi đàn xướng họa nghĩa nào xao
Chân thơ đồng cảm mùa xuân thắm
Biển ái thuyền yêu há ngại rào…
                                  Đức Hạnh
                                 20.03.2017

ĐƠN PHƯƠNG
Lặng lẽ chờ anh tự thuở nào
Tim đà mở ngõ dạ chênh chao
Nghìn câu luyến nhớ còn chưa gửi
Một tiếng yêu thương chẳng dám chào
Có lúc đêm về tâm lẩn thẩn
Rồi từng buổi đợi ý xôn xao
Mà duyên chẳng biết bao giờ hẹn
Để ngỏ hồn ai cứ rạc rào !
                     Tường Vân
                     14.03.2017
PHÙ VÂN 
Gặp gỡ nàng thơ ở chốn nào
Cho vầng nguyệt sáng đổ vờn chao
Sầu chan khắc khoải ngày ly biệt
Buốt đọng trầm tư thuở vẫy chào
Lịm giữa trần gian niềm thổn thức
Tan vào thế tục nỗi xôn xao
Phù vân gửi lại ngàn thương nhớ
Thoảng chút cuồng si vọng ngõ rào 
 
                                    Thái Hưng
 
ĐÀNH THÔI
Mộng cũ thầm vương tiếc lắm nào
Thu sầu quạnh quẽ nắng nghiêng chao
Đành rằng giã biệt đau lời nói
Có phải từ ly xót tiếng chào
Dấu hết niềm thương vào ký ức
Vùi chôn nỗi nhớ tận phương nao
Cho vùng kỷ niệm buồn xơ xác
Củng bởi ân tình chẳng muốn trao.
                              Chieu Truong
 
LẼ NÀO
Vì em lỗi hẹn buổi hôm nào
Nỡ đẩy ta vào đợt sóng chao
Đến gặp đôi lần quên tiếng hỏi
Về thăm mấy lượt bỏ câu chào
Cho duyên kết họp là không thể
Để mối tơ lòng quá lãng xao
Chẳng lẽ tình kia là gió bụi
Rồi vui chỉ thoáng đợt mưa rào..!!
                              Nguyễn Lâm
                               15.03.2017
 
HỒN HOA
Có lẽ hồn hoa của thuở nào
Không nhầm khởi vọng phút chênh chao
Khi mùa dợm chuyển xanh màu lá
Lúc nguyệt buồn soi nhạt bóng rào
Lặng lẽ lan đùa tia nắng hửng
Mơ màng trúc gạn gió ngàn xao
Ngày qua vẫn đợi cung lòng lắng
Để phút nhìn nhau mĩm miệng chào.
                       Nguyen Dac Thang
                            MT - 170315
 
 ĐÓNG CỔNG RÀO.
Anh đến thăm em một buổi nào .
Bên thềm giọt nắng đã nghiêng chao.
Giò Lan hé nụ như mừng đón
Chậu cúc xòe hoa cũng vẫy chào .
Môi thắm ríu lời run lập cập
Tim hồng loạn nhịp đập xôn xao.
Mẹ cha lại bảo em còn bé.
Nên đã đành tâm...đóng cổng rào...
                             Văn Văn Vũ

XUÂN LAN THU CÚC
Giai nhân tài tử gặp khi nào
Dưới bóng đèn hồng ngọn gió chao
Những đóa xuân lan ngồi xuống vấn
Vài hoa thu cúc đứng lên chào
Đầu non loan phụng như hờ hững
Cuối bể yến nhàn cũng lãng xao
một bức yêu đào ai đã vẽ
Chim xanh chỉ dám đón ngăn rào.
                                      Phi Anh
 
ĐƠN PHƯƠNG !
Dập lửa đơn phương tự buổi nào
Cho dù bến Nhược sóng lòng chao
Hình mai mộng đắm âm thầm đợi
Dáng liễu tơ vương ngớ ngẩn chào
Đã xót cung đời như bóng vỡ
Thêm buồn mạch ái tựa bèo xao
Thôi đành khép lại trang tình cũ
Chẳng dám hoài mơ chuyện xé rào !
                     Sắc Tứ Minh Thiện

TIẾNG THU .
Kỷ niệm trào dâng tự lúc nào !
Cho vừa nỗi nhớ nặng nghiêng chao
Người như đã vắng xa tầm với
Giấc mộng còn đâu để hỏi chào
Mặc cứ trôi xuôi tình cạn kiệt
Cho hằng thoang thoảng mộng lao xao
Mà sao vẫn thấy lòng trăn trở
Nghe tiếng yêu thương bỗng rạc rào.
 

                                  Tuan Nguyen
                                   20.03.2017

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

XUÂN ĐỜI – Ngọc Liên cùng thi hữu





XUÂN ĐỜI
Xuân đã về đây giữa lối trần
Ngọt ngào Xuân mặc áo tình nhân
Nàng Xuân dạo gót nơi vườn liễu
Cánh nhạn chao mình ở phố Xuân
Cúc ngẩn ngơ chào Xuân bất tận
Xuân tha thiết đón mộng xa gần
Mai Đào kết nụ Xuân hồng thắm
Một khúc Xuân đời đẹp nghĩa ân .
Ngọc Liên
01.01.2017

HỌA:

1.
 XUÂN TÌNH
Vườn Xuân nở thắm cánh hoa trần
Rạng rỡ Xuân cười quyện thế nhân
Khai bút vui Xuân cùng quý hữu
Trao tình nhớ bạn với nàng Xuân
Tiếng thơ thánh thót mừng Xuân tới
Xuân cảnh tưng bừng đón Tết gần…
Cánh bướm mùa Xuân chào đất nước!
Xuân còn gửi mộng đẹp hồng ân…
Đức Hạnh
 2.
KHÚC TÌNH XUÂN
Nàng Xuân lộng lẫy gót chân trần
Đón chúa Xuân về đẹp thế nhân
Rộn rã Xuân hồng len ngõ trúc
Êm đềm bướm thắm dạo vườn Xuân
Thầm mong cánh nhạn mang Xuân đến
Khẽ ước tình Xuân thắp mộng gần
Thiếp hỏi bao giờ Xuân sẽ chín
Chàng rằng Xuân mới vẹn tròn ân !
 01.01.2017
3.
XUÂN ĐỜI
Nàng Xuân diễm lệ ngự dương trần
Xuân của muôn loài cả thế nhân
Gót dạo hài Xuân len khắp ngõ
Hương hòa vạn vật tẩm tình Xuân
Xanh màu lá mới Xuân bừng thắm
Ấm tiết Xuân tươi bước cảm gần
Tạo hóa trao Xuân lời thuyết phục
Hoa Xuân mãi mãi kết hồng ân!
XUÂN NHƯ Ý
Xuân rải yêu thương khắp thế trần
Xuân nâng hồn chữ tặng thi nhân
Xuân hồng phúc lộc mừng Em Gái
Giấy trắng thơ thiền tụng Chúa Xuân
Trời Đất giao hòa Xuân nối tiếp
Tình xuân tương ngộ nghĩa nên gần
Nguyên Tiêu bến hẹn Xuân như ý
Xuân nở hoa lòng mãn phước ân...
5.
HỒNG ÂN
Xuân ban sắc thắm giữa dương trần
Đẹp lắm Xuân thì chốn thế nhân
Hết tủi ngày Xuân, dang dở phận
Thôi hờn buổi Hạ, lỡ làng Xuân
Đông tàn, Xuân đến tình thêm đậm
Xuân mãn, mùa sang mộng đã gần
Xóa trọn niềm đau Xuân rạng rỡ
Mơ từng Xuân mới dệt hồng ân.
Xuân Liêm
01.01.2017

 6.
TRUNG CÓ CÒN XUÂN
Năm nay tết Dậu nhuốm phong trần
Bởi nỗi buồn đau của thế nhân
Cuộc sống xin đừng như lá liễu
Cho đời đúng nghĩa đẹp như Xuân
Niềm vui cứ mãi vô cùng tận
Hạnh phúc tràn dâng sẽ mãi gần
Mến chúc miền Trung Xuân vẫn thắm
Muôn người được hưởng những tình ân.
Vương Thiên

7.
XUÂN VỀ
Xuân sang dạo gót giữa dương trần
Lộng lẫy trang đài chốn thế nhân
Ngõ trúc mai đào khoe dáng liễu
Vườn hồng huệ cúc ngắm nàng xuân
Từng bừng phố thị mừng xuân mới
Nhộn nhịp làng thôn đón tết gần
Hạnh phúc sum vầy xuân thắm mãi
Xuân tình ấm áp đẹp niềm ân.
8.
XUÂN TÌNH
Ai trao XUÂN tiết đẹp hồng trần
Gắn bó XUÂN nồng đượm nghĩa nhân
Rạng rỡ XUÂN hoa lòng phấn chấn
Hân hoan XUÂN sắc ý trong ngần
Mang về XUÂN thắm khơi vô tận
Giữ lại XUÂN tươi gợi thật gần
Rạo rực XUÂN tình nhiều bí ẩn
Xôn xao XUÂN mộng dạ tần ngần.
02.01.2017
9.
XUÂN NHỚ

Màu nắng xuân lai điểm nẻo trần
Xuân hồng trong khóe mắt tao nhân
Ngoài kia cánh én thay lời gọi
Góc phố cành đào nhuộm ý xuân
Cảnh sắc như mừng xuân trở lại
Trăm hoa khoe nụ tết thêm gần
Xuân mang nỗi nhớ ngờ quên lãng
Dáng Mẹ - xuân về - mộng báo ân.
Khánh Chân Nguyễn

10.
XUÂN… XUÂN
Xuân về chuyển tiết đẹp hồng trần
Xuân gắn hương nồng thắm nghĩa nhân
Xuân rạng trăm lòng tình khởi phấn
Xuân tươi vạn dạ ý khai ngần
Xuân mang sắc mộng tràn bờ tận
Xuân đến hương mơ ngập bến  gần
Xuân mãn phúc đường lan bất tận
Xuân viên ấm áp trải muôn ân.
GM.Nguyễn Đình Diệm
         04.01.2017

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

BẾN SÔNG TƯƠNG – Ngọc Liên cùng thi hữu






BẾN SÔNG TƯƠNG
Lặng đếm thời gian tóc ngả màu
Dòng đời cũng tựa cánh bèo dâu
Chiều Thu lá rụng thương tình cũ
Sớm Hạ hoa rơi tiếc mộng đầu
Có phải cung đàn kia lỗi nhịp
Hay là đoản khúc ấy sai câu
Nên mùa tái ngộ xa vời mãi
Để bến sông tương nhỏ giọt sầu.
19.07.2016

HỌA: 

1.
KIẾP NHÂN SINH
Bao năm sương gió tóc phai màu
Một gánh phong trần cảnh bể dâu
Bảo tố ngông cuồng giăng khắp nẻo
Tham tàn thủ đoạn phủ lên đầu
Chợt nghe tiếng hát hồi kinh nguyện
Bổng nhớ đời người tựa vó câu
Thuyền ái xuôi dòng ra biển cả
Tâm hồn thoát tục chẳng u sầu.
Đức Hạnh

2.
KIẾP NHÂN SINH
Thời gian mãi lướt tóc phai màu
Một kiếp cô đơn giữa bể dâu
Nắng hạ thiu tan vần mộng cuối
Mưa đông phủ ngập dãi mơ đầu
Lời thơ đã nhả chưa sai vận
Tiếng vịnh vừa buông vẫn đúng câu
Ngóng đợi chờ em ngày hội ngộ
Cho hồn thắm đượm chẳng còn sầu..
đặng văn ba

3.
BẾN SÔNG TRĂNG

Quạnh vắng mình ta đếm nỗi sầu
Nghe đời gỏ nhịp chán làm sao
Bình minh mới hiện trên triền núi
Khắc hạ buông lơi bóng nguyệt sầu
Mấy nẻo mây vờn quanh bỡn cợt
Trêu tình bỏ đấy chứ yêu đâu ?
Vui đùa nắng hạ cho rời rã
Phủi áo giai nhân để Cuội sầu.
Trọng Hân Dom

4.
LÀM DÂU
 
In dấu thời gian tóc điểm màu .
Lên mười tám tuổi đã làm dâu .
Bao nhiêu khó nhọc hằn lên trán
Bấy chuyện thương đau phủ ngập đầu
Mẹ chửi âm thầm lau nước mắt
Cha rầy lặng lẽ giấu dòng châu
Ba mươi năm chẵn thân làm vợ
Thao thức tàn canh nhẩm đếm sầu.
Văn Văn Vũ

5.
LÒNG ĐAU

Chiều về bến vắng khói lam màu
Hoàng hôn chợt xuống rọi nương dâu
Màng sương đọng lại trên nhành liễu
Giọt nắng chao nghiêng cạnh khóm lau
Lặng ngắm người xưa bên ngõ vắng
Thầm nhìn dáng cũ dưới chân cầu
Bao năm cách trở nay vừa gặp
Ánh mắt buồn tênh dạ vướng sầu.
Chieu Truong

6.
BẾN TƯƠNG TƯ

Thời gian đã bạc mấy gam màu
Nát cánh thư tình mộng bể dâu
Bởi ngẩn ngơ hoài đôi ánh mắt
Mà dang dở cả giấc mơ đầu
Hay vì khúc hát vừa sai nhịp
Có phải cung đàn sớm lỗi câu
Để bến tương tư hoài lỡ hẹn
Sông ngân chở nặng nỗi thương sầu !
Tường Vân - 
Mùa Thu
20.7.2016

7.
TÌNH TA

Tình ta đượm mãi chẳng phai màu
Mãn nguyện thân nàng thỏa phận dâu
Thả lưới trên nguồn xây mái rạ
Trồng ngô dưới bãi đắp duyên đầu
Lăng xăng chị cả tay cầm sách
Bập bẹ thằng em mắt dõi câu
Hưởng phúc trời thương hằng mộng ước
Bình yên cõi tạm xóa u sầu.
Quang Lê Vũ

8.
DÒNG TƯƠNG

Sương pha mái tóc bạc thêm màu
Bến vắng buông cần ngẫm bể dâu
Hạ mãn hoài vương bao giấc muộn
Thu sang mãi quyện mối duyên đầu
Vay cung tống tiễn nghe buồn chuyện...
Mượn khúc tao phùng chạnh nhớ câu...
Mỏi bước chân đời ngang trái buộc
Dòng Tương lạc mộng đẫm chung sầu !

9.
BẾN SÔNG TƯƠNG

Thời gian lặng lẽ tóc phai màu
Nhạy cảm hơn nhiều cuộc bể dâu
Hạ đã âm thầm thay nắng dịu
Thu đang bỡ ngỡ dệt duyên đầu
Cung đàn phối chuyển còn say điệu
Điệp khúc vui hòa chửa hết câu
Hãy để hồn thương về lắp ngõ
Ngày ngâu một thoáng thả thơ sầu.
Nguyen Dac Thang
MT - 20160721

10.
BẾN MƠ

Nỗi nhớ niềm thương chẳng nhạt màu
Dù người góc biển kẻ nương dâu
Thầm thì đoản khúc hương tình cuối
Réo rắt trường ca giấc mộng đầu
Dẫu phải chia lìa thơ giữ vận
Cho dù cách trở nhạc liên câu
Thuyền neo bến cũ mơ xa vắng
Xao xuyến lòng ai khởi mạch sầu!
Ngoc Anh Tran
7/2016

11.
BIỂN SẦU

Nét chữ nghiêng nghiêng mực nhạt màu
Trải lòng về xứ lạ làm dâu
Bởi thân hiếu tử đành quên lãng
Nên nghĩa tình duyên lỗi hẹn đầu
Ván đã đóng thuyền khôn nối mộng
Cá đà vào chậu khó buông câu
Mây ơi xin chở về nơi ấy
Một kiếp thương ai giữa biển sầu .
Khánh Chân Nguyễn

12.
DÒNG SÔNG

Trãi mấy phong sương tóc bạc màu
Cuộc đời như bóng xế cành dâu
Em thương em đợi tương giang vĩ
Anh nhớ anh trông ở bến đầu
Ai dạo bản đàn qua mấy khúc
Tôi rao tiếng hát vọng vài câu
Tình ta còn gặp nhau chăng nữa
Trên bến sông xưa đẫm lệ sầu
Phi Anh

13.
GIAO TÌNH THI HỮU

Tuổi cao,kệ tóc đã pha mầu
Xướng họa vui như mới buổi đầu!
Sáng vịnh mây vờn tà áo lụa
Đêm bình trăng rọi thúng tằm dâu
Mơ màng Tần Tấn duyên hoan hỉ
Khắc khoải Chiêu Quân dạ buốt sầu
Nhiệt huyết vẫn nồng chưa chịu nguội
Giao tình thi hữu gửi vài câu
Tau Dotrong
Bắc giang,23/7/2016

13.
BẾN ĐỢI

Chiều rơi trên tóc nắng phai màu.
Ai đứng lặng nhìn nơi bãi dâu.
Sóng cuốn xóa đi lời hẹn cuối.
Mây bay gợi lại giấc mơ đầu.
Hằn chưa dấu ái tô nhòa chữ.
Đã nhạt màu yêu thệ lỗi câu.
Mong ước về đâychung bến cũ.
Đàn xưa thôi trỗi khúc thương sầu!
Nguyễn Thị Trọng



14.
ĐÀNH THÔI
(Nđt- Ltđ)
Cánh cửa thời gian đã bạc màu
Ân tình trải rộng giữa ngàn dâu
Từ ly chẳng đợi lời sau cuối
Giã biệt nào mong tiếng khởi đầu
Chỉ ước duyên đời luôn trọn nghĩa
Mơ rằng phận số mãi tròn câu
Phù sinh nửa kiếp chưa thành mộng
Chẳng lẽ ngồi trông cạn khối sầu ./.
Tiến Cảnh

29.07.2016

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

ẢO ẢNH – Ngọc Liên cùng thi hữu





ẢO ẢNH
Từng trang nhật ký cũng phai rồi
Dĩ vãng theo dòng nước cuốn trôi
Nửa cuộc men nồng cay khoé mắt

Lưng bầu rượu nhạt đắng bờ môi
Song thưa gió trở tình hiu hắt
Gác vắng trăng luồn mộng cút côi
Đã biết yêu thương là ảo ảnh
Mà sao vẫn chẳng chịu xa rời .
  Ngọc Liên 
16.07.2016

 HỌA:

1.
HỘI NGỘ
 Thuyền ngỡ viễn phương đã mất rồi
Đâu ngờ biển nhớ vẫn hoài trôi
Em còn dệt mộng yêu mây nước
Hay trải hoa đời nở đóa môi
Duyên trước chia phôi lòng vẫn đợi
Tình nay hạnh ngộ cảnh nào côi!
Trăng sao lấp lánh trao ân ái
Chức Nữ - Ngưu Lang chẳng cách rời.  
  Đức Hạnh 
17. 07.2016

2.
DUYÊN PHẬN
Ký ức tình yêu đã xóa rồi.
Cầm bằng như nước cuốn hoa trôi.
Người không muốn nhắc lời giao kết.
Mình phải vờ quên giọt đắng môi.
Cô thần chối bỏ âu sầu phận.
Quả tú đành thua số cút côi.
Ngẫm lại tình duyên sao bạc bẽo.
Muốn dứt mà sao chẳng thể rời!
3.
MONG CHỜ
Cố níu làm chi đã hết rồi
Bây chừ trút bỏ nhẹ nhàng thôi
Cho vơi nuối tiếc tràn hoen lệ
Để bớt ưu phiền đẫm ướt môi
Khát đợi niềm vui hằng bất biến
Mong chờ hạnh phúc thỏa đơn côi
Thời gian cứ thế hoài trôi mãi
Mặc nỗi sầu vương đến rã rời .
4.
HƯ MÀ THỰC
Giữa khoảng đất trời vun vút trôi
Gặp nhau thoảng chốc đã qua rồi
Để tia chớp giật rung bàn phím
Cho gốc cây làm vập khóe môi
Một sợi vô tình chăng ảo ảo
Hai người hữu ý thoát côi côi
Đường đi khấp khểnh chân.mài đá
Tìm đến cầm tay quyết chẳng rời.
Bắc giang,17/7/2016

 
5.
NHẠT NHÒA
Kỷ niệm giờ đây đã vỡ rồi
Theo dòng ký ức nhạt nhòa trôi
Đìu hiu gối lẻ sầu cay mắt
Khắc khoải canh tàn rượu đắng môi
Gió trở bên rèm đau dạ nẫu
Mưa tràn trước ngõ lạnh hồn côi
Nhìn trăng mảnh khảnh rơi trên áo
Đếm nỗi hờn thương cũng rã rời !
Mùa Thu
 17/7/2016

6.
MỘNG VÀ THỰC
Nhật ký còn đây ngỡ mới rồi
Duyên đời mải miết cuộn dòng trôi
Màu hoa vẫn đậm êm vành mắt
Vẻ mặt luôn hồng rạng nét môi
Chén rượu giao tình không thể thiếu
Con tim hội nhập chẳng đơn côi
Yêu thương vượt thoát trời hư ảo
Tạo hóa cưu mang chẳng bỏ rời!
 20160717

 7.
LÒNG CHUNG THỦY
Trải bao kỷ niệm đã qua rồi
Mộng ước không về bị bỏ trôi
Giữa tuổi hoa niên hồng phấn má
Đài trang tô điểm thắm làn môi
Niềm vui đến trọn thân đôi lứa
Giọt thảm rã rời phận lẽ côi
Đã một lần yêu là nhớ mãi
Dù bao đau khổ dạ không rời
Phi Anh