Hiển thị các bài đăng có nhãn Dung Nguyen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dung Nguyen. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2017

NGƯỜI ẤY VÀ TÔI - Bụi Thời Gian cùng thi hữu





NGƯỜI ẤY VÀ TÔI
Trở lại đường xưa bỗng nhói lòng
Chân trời xám xịt buổi chiều đông
Màn mưa thấm lạnh sầu tan chảy
Cảnh gió luồn sâu lệ rã dòng
Bến hẹn mây tàn trôi huyễn ảo
Quê nghèo khói nhạt trải mờ sông
Ngày tôi gác mộng tình duyên lỡ
Cũng lúc nàng mang mảnh lụa sòng ./.
LCT 03.07.2017
Bụi Thời Gian

HỌA:

 NHƠ QUÊ HƯƠNG

Trà Giang quê Mẹ nhớ trong lòng
Hình ảnh em cười cảnh rạng đông
Đàn trẻ hòa ca tình thắm thiết
Bướm ong lượn múa mộng tươi hồng
Một thời vui thích cùng trăng nước
Kỹ niệm thân yêu với ruộng đồng
Cha Mẹ Tổ Tiên là biển cả
Đoàn con mãi nhớ một dòng sông
Đức Hạnh
03.07.2017

QUÁN MỘT MÌNH
Vừa vô đã gọi nửa khay lòng
Chuyển lạnh nên là quán rõ đông
Mấy lão bàn bên hồn rượu chảy
Mình ta ghế cận tửu chan dòng
Sầu vương tấc dạ hòa mưa biển
Nghĩa liệm manh đời trải gió sông
Tiếc chẳng cùng ai tàn mộng rã
Đành ôm mối hận đổ ngay sòng
 Nguyễn Châm 
03.07.2017
 
ĐAU !
Rồi em đã chọn áo nâu sòng!
Gác vắng anh về buốt lạnh đông
Môi mặn đắng đôi hàng lệ chảy
Mắt mờ cay mưa thấm tuôn dòng
Con đò cũ thuở nao còn đợi
Mà khách giờ rời bến bỏ sông
Chân bước lang thang tìm kỷ niệm...
Niềm đau nén chặt tận cung lòng
Dung Nguyen

 

ÁN OAN
Về chưa đến ngõ phải đau lòng
Cả đám vây vào bám thật đông
Đứa bảo tiền tao mầy dám quịt
Thằng kêu vợ nó nở gây sòng
Than trời chẳng rõ đâu tràn bến
Trách phận vô tình chuyện đắp sông
Mụ ấy theo làng nên nói nhảm
Này ông hỏng khói lại khơi dòng.!!
 Lâm Nguyễn
03.07.2017

 
 NGHĨA NHẠT
Hoàng hôn quạnh quẽ xót xa lòng
Ngõ lạnh đêm về cảnh tiết đông
Tủi phận thương Mình đau não thất
Cuồng si nhớ Bậu đẫm châu dòng
Ân tình phủ lại bên sườn núi
Kỷ niệm chôn vùi dưới quãng sông
Chả lẽ tơ trời đan lộn mối
Trò chơi thất bại ở ngay sòng
Phượng Trần 
 

TIỄN BIỆT
Nhìn con nước bạc chảy xuôi dòng
Rã cánh hoa đời bởi tuyết đông
Kẻ bỏ ân tình neo bến mộng
Người ôm dĩ vãng nát tâm lòng
Vần thơ gửi lại bên đồi gió
Kỷ niệm theo về dưới bến sông
Buổi tiễn người sang miền đất lạ
Ngày em mặc chiếc áo nâu sòng !
Tường Vân
03.07.2017
 

TƯỞNG
Sầu vương khúc nhạc trải nơi lòng
Quạnh quẽ đôi đường suốt buổi đông
Ngõ trúc ngàn năm bờ dậu hỏng
Thềm mai vạn thuở bến không dòng
Duyên thề lặng lẽ ôm nguồn sống
Nghĩa mộng êm đềm ấp ủ sông
Phủ kín thời gian còn mãi đọng
Rồi mai cách biệt tưởng xa song
Nguyễn Thị Hà
 

DUYÊN LỠ

Nhắc lại tình xưa buốt giá lòng
Đâu còn ấm đượm những ngày đông
Người đi ái nghĩa theo dòng chảy
Kẻ ở tình ân lạc giữa dòng
Bến hạnh xa mờ trôi góc bể
Manh tình rách nát thả đầu sông
Đò duyên chẳng Đặng đành cam lỡ
Cửa phật neo thân khoác áo sồng
 Bui Manh Hung

 TÌNH BUỒN
Con đường kỷ niệm khắc ghi lòng
Hò hẹn bao lần giữa tiết đông
Tiếng pháo vu qui tim quặn thắt
Cổng chào hai họ lệ tuôn dòng
Sáo vui trời lạ xa miền cũ
Em lấy chồng giàu bỏ bến sông
Chẳng nợ cùng duyên đành chấp nhận
Chuông chiều mõ sớm với nâu sòng.
Thu-Yến Vũ
 
LAN VÀ ĐIỆP
Về quê đứng lại ngẩn ngơ lòng
Lạnh lẽo sương chiều buổi chớm đông
Lối cũ thềm xưa đầy cỏ dại
Thuyền kia bãi đó cạn trơ dòng
Êm đềm thuở trước bên vườn mộng
Hẫng hụt bây chừ ở bến sông
Thoảng tiếng kinh cầu xa quãng vọng
Vì ai.. lỡ phận..khoác nâu sòng?
 Dat Nguyen

 
TẦM TIÊN LÁNH TỤC
Kỷ niệm còn ghi ở cõi lòng
Gió ngàn lạnh lẽo lúc trời đông
Màn sương lác đác ngoài mương vắng
Mưa gió lê thê ở giữa dòng
Những áng mây trôi qua đỉnh núi
Con đò lơ lửng ở dòng sông
Từ đây giã biệt tình duyên ấy
Tựa bóng thiền môn khoác áo song
Phi Anh

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

ĐÔNG VỀ - Nguyên Nhật cùng thi hữu


ĐÔNG VỀ

Thế là lại nữa một mùa đông
Em với tôi xa mặt cách lòng
Bến vẫn mơ màng cơn sóng vỗ
Thuyền còn mộng mị cánh buồm dong
Ra khơi rẽ hướng tìm con nước
Vượt biển chia phương muốn đổi dòng
Mặc xác trăng gầy trôi lặng lẽ
Theo làn gió xoáy thấy buồn không ?
                                 Nguyên Nhật
                                  17.10.2015

BÀI HỌA:

ĐÊM HUYỀN DIỆU

Chợt thấy thu tàn đã chớm đông
Chân trời xa thẳm, cách xa lòng!?
Vẫn yêu ấp ủ tình luôn thắm
Và nhớ nồng nàn nghĩa chẳng dong
Em ngắm mây trời mong lặng gió
Anh trông con sóng đỗ xuôi dòng
Bổng nghe hồn hát đêm huyền diệu
Ta chở trăng về có đẹp không?
                           Đức Hạnh
                          18.10.2015

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

KHI KHÔNG CÓ ĐÀN ÔNG Nguyên Nhật cùng quý hữu

Cảm tác từ bài thơ "THẾ GIỚI HẾT ĐÀN ÔNG" của Võ Văn Lễ 

KHI KHÔNG CÓ ĐÀN ÔNG 

Đến khi thế giới hết đàn ông
Kiếm ở đâu ra một tấm chồng
Thiếu nữ đơn lòng đêm gió lộng
Giai nhân lẽ gối tối mưa đông
Bờ môi nhạt sắc sầu cô đọng
Mái tóc phai hương lặng lẽ phòng
Nếu lỡ lúc tình đang dậy sóng
Hỏi rằng như thế có buồn không ?
                          Nguyên Nhật
                           08.10.2015

BÀI HỌA:


KHUYÊN EM

Tuổi ngọc xuân qua phải lấy chồng
Chớ nên kén chọn kẻo nhầm ông…
Sáng ra thơ thẩn nhìn mây nước
Tối lại bồn chồn đón gió đông
Gia nghiệp bất cần như núi mộng
Tâm hồn hòa hợp ấm thư phòng
Thương yêu chung thủy là trên hết
Phú quý vô tình, hạnh phúc không!?
                                 Đức Hạnh
                                08.10.2015

KHI KHÔNG CÓ ĐÀN ÔNG  

Ví dụ sau này hết các ông
Thì ai bậu sẽ lấy làm chồng
Bao nàng đến lứa buồn cơn mộng
Những ả qua thì tủi tiết đông
Trí tuệ âu sầu khi lẻ gối
Tình duyên nhạt nhẽo lúc đơn phòng
Dù câu chuyện kể là mơ khống
Thử hỏi đàn bà có chán không.
                          Thành Long
                          08.10.2015

LÚC CHỈ TOÀN PHỤ NỮ 

Nếu một ngày nào vắng quý ông
Thì bao thiếu nữ hiếm hoi chồng
Chờ trăng tỏa sáng nhìn hoa Hạ
Đợi nắng lan hồng sưởi tuyết Đông
Giọt lệ tương tư, đời lẻ bóng
Con tim ấp ủ , kiếp cô phòng
Xe loan vỡ nát...tình trong mộng
Biết lấy chi mà lấp khoảng "không"?
                       HƯƠNG-TRÂM
                          08.10.2015

NẾU...

Nếu lỡ mai này vắng các ông
Em đây ở vậy chẳng mơ chồng
Chiều nhìn khói tỏa khung trời lộng
Tối ngắm mây vờn chốn biển đông
Cứ mặc trăng vàng soi góc phố
Thì cho giá lạnh bủa loan phòng
Niềm vui vẫn đến dù khe khẽ
Đón gió xuân về thỏa mộng không
                                   Mùa Thu
                                 08.10.2015

VÍ THỬ!

Ví thử trên đời sạch lão ông.
Thì đâu nẫu cảnh vợ ghen chồng.
Khi nhìn phái đẹp như cò ngỗng
Sẽ hiểu đời trai giống phượng công.
Bởi vậy, thưa bà ai gõ trống ...!?!
Thành ra kính cụ kẻ môi hồng !
Van trời chẳng thấu, thiên đình rộng...
Hỏi đất xem này, nghĩa địa không !...
                                  Minh Hiếu
                                 08/10/2015.

CẢM TÁC - NỔI NIỀM THỊ NỞ..!

Trời sinh chi lắm .. bọn đàn ông
Chẳng tích sự gì.. giỏi chạy rông
Một gánh lùm lùm.. chừng nữa cắc
Hai thùng lưng lững.. chỉ dăm đồng
Cơm nhà ấm bụng thì.. khô khốc
Phở quán thiệt thân lại.. mặn nồng
Ví.. thị Nở ta đầy phép thuật
Thu gom hoạn hết.. thả trôi sông..
                         Phan Nguyen
                           08.10.2015


UỐNG NƯỚC KHÔNG CHỪA CẶN
Đối họa cùng Phan Nguyên

Chán ngấy rồi sao rủa mấy ông
Quên ngày mơ tưởng chạy như rong
Đêm hiu hắt đứng thềm trăng mộng
Tối ngẫn ngơ ôm ngủ giữa đồng
Vắt kiệt khúc tình khi nóng bỏng
Vò khô giọt ái lúc say nồng
Giờ đây chăn gối không còn ấm
Có phải vô tình vét cạn sông ./.
                       Nguyên Nhật
                       08.10.2015
ĐỪNG LO!

Dù ở trần này chẳng bóng ông
Tớ đây vẫn có kẻ làm chồng
Đến Hàn cài dưới vài ba cọng
Qua Thái gắn trên một ít lông
Chả khó gì đâu,đừng thất vọng
Dễ òm vậy đó ,hãy chờ trông
Thu tàn,Xuân tận,không lo trống
Ứ sợ canh khuya lạnh lẽo phòng!
                          Dung Nguyen
                            08.10.2015

GÁI KHÔNG CHỒNG

Ước được một lần biết đến ông
Từ lâu phận gái lại chưa chồng
Đêm về mất ngủ nhìn đen lộng
Sáng lại còn thèm ngó xám đông
Tóc bạc mà thân luôn chiếc bóng
Dùn da nhưng xác mãi cô phòng
Nhiều khi trăn trở lòng xao động
Vẫn chỉ riêng mình có cực không ?

                             09.10.2015
                        Lưu Xuân Cảnh