Hiển thị các bài đăng có nhãn Trọng Hân Dom. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trọng Hân Dom. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

ĐÂU...? - Ngọc Liên cùng thi hữu






ĐÂU...?
Vận nước đang chìm giữa cảnh đau
Thành đô ngập úng nỗi cơ cầu
Nơi này biển bạc chưa hồi sắc
Nẻo đó rừng xanh cũng nhạt màu
Tại lẽ con người chưa tỉnh thức
Hay là Thượng Đế ngủ vùi sâu
Ngàn năm lịch sử còn ghi dấu
Đất Việt nhân tài đã ở đâu ?
Ngọc Liên
29.09.2016

HỌA:

1.
Non Nước Ngày Xưa Không Thể Tái
Con Người Hiện Tại Sẽ Về Đâu !?
SẼ VỀ ĐÂU ?
(Thtk)
Non sông “ô nhiễm” quá thương đau
Nước vẫn thản nhiên đã vượt cầu
Ngày ấy môi trường luôn bền vững
Xưa kia quan cảnh mãi tươi màu
Không dung bạo lực thành vô cảm
Thể hiện nhân từ trải nghĩa sâu
Tái diễn ngông cuồng quên đạo lý
Con Người Hiện Tại Sẽ Về Đâu !?
Đức Hạnh
29.09.2016

 2.
ĐÂY..!
Nhân tài đây, chứ hỏi nơi đâu:
Con cháu các quan đã trỗi màu!
Hạnh phúc cho dân đành lãnh đạo
Tương lai giúp nước phải mưu cầu!
Trời mưa là lỗi do trời định
Đất ngập vì người để đất sâu
Bản chất vấn đề là ở chỗ:
Trong lòng tớ cũng rất thương đau!
Bắc giang, 29.09.2016

3.
CHUNG LÒNG
Dân tình thế thái thật thương đau
Chán cảnh tham quan nổi vọng cầu
Biển khóc bao lần chưa khởi sắc
Rừng than mấy bận đã hoang màu
Khi nào hạnh phúc gìn đan lại
Để nổi an lành lấp vực sâu
Muốn hướng ngày mai bền vững tiến
Thì chung tất dạ chẳng xa đâu !!!
Thanh Nhiên Nguyễn
29.09.2016
4.
ĐỜI BIẾN CẢI
Xem đời biến cải ngẫm mà đau
Thấy cuộc tàn thương kẻ não cầu
Lũ ngập Nam phần luôn đổi sắc
Người than Bắc việt mãi thay màu
Tan nhà trẻ khóc trời như hẹp
Rã mái thân buồn biển tựa sâu
Nỗi khổ ngàn năm hoài tạc dấu
In vào khắp cõi bỏ đành đâu ?
29.09.2016

5.
ĐAU
Xem dòng thế sự ngẫm mà đau .
Vận nước đang cơn ảm đạm màu .
Biển đảo lấn dần quân cướp cạn .
Đất liền đục khoét lũ đào sâu .
Trông đi chỉ thấy u buồn chán .
Nghĩ lại càng thêm áo não sầu.
Nhân sĩ đời nầy đâu hết cả
Mai nầy Việt quốc sẽ về đâu.
BỞI ĐÂU...?
Mạt quốc vong hồn cảnh đớn đau
Bàng quan hờ hững đám ma đầu
Bao lần tựu kế bày mưu độc
Mấy bận xảo ngôn lại phết màu
Tại lũ quan tham bòn rút mãi
Hay vì bạo chúa giữ cầm lâu
Trò đời gian ác thời lưu máu..
Khiến kẻ chung nhà phải hại nhau.

7.
CHUNG LÒNG
Dân tình thế thái thật thương đau
Chán cảnh tham quan nổi vọng cầu
Biển khóc bao lần chưa khởi sắc
Rừng than mấy bận đã hoang màu
Khi nào hạnh phúc gìn đan lại
Để nổi an lành lấp vực sâu
Muốn hướng ngày mai bền vững tiến
Thì chung tất dạ chẳng xa đâu !!!
Thanh Nhiên Nguyễn
 29.09.2016

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2016

VÔ THƯỜNG – Ngọc Liên cùng thi hữu





VÔ THƯỜNG
Quẳng gánh phong trần ngộ giấc tiên
Hồn mơ tĩnh lặng chút hương thiền
Phù du trở gót cầu an lạc
Cát bụi quay đầu nguyện phúc thiên
Dặn gió mang dùm cơn bĩ cực
Nhờ mây chuyển giúp nỗi ưu phiền
Rồi mai nắng rụng khi chiều xuống
Mặc lá rơi dày, cứ thản nhiên .
Ngọc Liên
06.07.2016

HỌA:

1.
AN NHIÊN
Tâm hồn quảng đại, đẹp như tiên
Lắng đọng tim yêu một chút thiền
Sông ái khơi dòng chân - thiện - mỹ
Bến tình hòa nhịp nghĩa - ân - Thiên
Con đường nhân đức cho nguồn sống
Ánh sáng công minh xóa cảnh phiền
Danh ảo, ác tà không vướng bận
Thoát vòng tục lụy, mãi an nhiên.
Đức Hạnh
06.07.2016

2.
MẶC...

Bỏ xuống bao điều dạ hướng Thiên
Chìm sâu cõi tịnh lánh ưu phiền
Bèo mây lẩn tránh tìm chân thật
Thoát luỵ an thần dạ trí yên
Mượn nắng thiêu dùm gian xảo vội
Vời trăng toả sáng giải ưu phiền
Dù cho lá rụng bên đời đó
Mặc ánh mây buồn chớ đảo điên.
Trọng Hân Dom
06.07.2016

3.
TỰ TẠI
.
Dương trần sẽ hóa cõi thần tiên
Nếu biết tu tâm tịnh hóa thiền
Sống cảnh vàng thau đầy cặn bã,
Mong lòng trắng bạch giữ hồn thiên.
Dầm mưa nắng dãi không than trách,
Mặc khó hay sang chẳng lụy phiền.
Gió cuốn mây trôi...luôn tự tại
Chân thành đẹp mãi nét an nhiên
Hoàng Hôn Tím
06.07.2016

4.
THIỆN NHÂN

(Tặng những "Bồ Tát" đời thường)
Giữa cõi duyên trần mãi gặp "tiên",
Bụng như "Bồ Tát" chẳng tu thiền.
Nhìn nghèo giúp áo, quên đường phúc,
Thấy đói trao cơm, mặc nẻo thiên.
Thuốc gởi người đau, xoa thống khổ,
Đời buông tiếng dữ, nhận bao phiền.
An hòa cuộc lữ tâm thường lạc,
Nhàn hạ vào ra bước hạo nhiên.
Lê Vũ
06.07.2016

5.
KHẮC KHOẢI
Đời luôn có Chúa thỏa ưu phiền
Giữa những thăng trầm cứ mặc nhiên
Để xác nương nhờ nơi tạm bợ
Cho hồn mải kiếm chốn bình yên
Vì trăn trở mãi như ngây độn
Bởi ngẩn ngơ hoài cũng phát điên
Lặng ngẫm thời gian đong khắc khoải
Nhòa vương giọt nhớ nét môi hiền .
Nguyen TanDat

6.
HỒNG PHÚC.

Hồng phúc dư tràn Thần Khí Thiên
Phận người đen trắng dạ ưu phiền
Tình yêu hoá thể luôn soi sáng
Khấn nguyện tri ân trung hiếu kiên
Thương khó nơi lòng ơn hiển diện
Niềm tin thắp sáng ngõ vô biên
Trời xanh thỏa ngắm hồn tươi mới
Mẫu mực gieo... Chân lý mọi miền.
Nguyễn Tấn Hoàng
06.07.2016

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

BẾN SÔNG TƯƠNG – Ngọc Liên cùng thi hữu






BẾN SÔNG TƯƠNG
Lặng đếm thời gian tóc ngả màu
Dòng đời cũng tựa cánh bèo dâu
Chiều Thu lá rụng thương tình cũ
Sớm Hạ hoa rơi tiếc mộng đầu
Có phải cung đàn kia lỗi nhịp
Hay là đoản khúc ấy sai câu
Nên mùa tái ngộ xa vời mãi
Để bến sông tương nhỏ giọt sầu.
19.07.2016

HỌA: 

1.
KIẾP NHÂN SINH
Bao năm sương gió tóc phai màu
Một gánh phong trần cảnh bể dâu
Bảo tố ngông cuồng giăng khắp nẻo
Tham tàn thủ đoạn phủ lên đầu
Chợt nghe tiếng hát hồi kinh nguyện
Bổng nhớ đời người tựa vó câu
Thuyền ái xuôi dòng ra biển cả
Tâm hồn thoát tục chẳng u sầu.
Đức Hạnh

2.
KIẾP NHÂN SINH
Thời gian mãi lướt tóc phai màu
Một kiếp cô đơn giữa bể dâu
Nắng hạ thiu tan vần mộng cuối
Mưa đông phủ ngập dãi mơ đầu
Lời thơ đã nhả chưa sai vận
Tiếng vịnh vừa buông vẫn đúng câu
Ngóng đợi chờ em ngày hội ngộ
Cho hồn thắm đượm chẳng còn sầu..
đặng văn ba

3.
BẾN SÔNG TRĂNG

Quạnh vắng mình ta đếm nỗi sầu
Nghe đời gỏ nhịp chán làm sao
Bình minh mới hiện trên triền núi
Khắc hạ buông lơi bóng nguyệt sầu
Mấy nẻo mây vờn quanh bỡn cợt
Trêu tình bỏ đấy chứ yêu đâu ?
Vui đùa nắng hạ cho rời rã
Phủi áo giai nhân để Cuội sầu.
Trọng Hân Dom

4.
LÀM DÂU
 
In dấu thời gian tóc điểm màu .
Lên mười tám tuổi đã làm dâu .
Bao nhiêu khó nhọc hằn lên trán
Bấy chuyện thương đau phủ ngập đầu
Mẹ chửi âm thầm lau nước mắt
Cha rầy lặng lẽ giấu dòng châu
Ba mươi năm chẵn thân làm vợ
Thao thức tàn canh nhẩm đếm sầu.
Văn Văn Vũ

5.
LÒNG ĐAU

Chiều về bến vắng khói lam màu
Hoàng hôn chợt xuống rọi nương dâu
Màng sương đọng lại trên nhành liễu
Giọt nắng chao nghiêng cạnh khóm lau
Lặng ngắm người xưa bên ngõ vắng
Thầm nhìn dáng cũ dưới chân cầu
Bao năm cách trở nay vừa gặp
Ánh mắt buồn tênh dạ vướng sầu.
Chieu Truong

6.
BẾN TƯƠNG TƯ

Thời gian đã bạc mấy gam màu
Nát cánh thư tình mộng bể dâu
Bởi ngẩn ngơ hoài đôi ánh mắt
Mà dang dở cả giấc mơ đầu
Hay vì khúc hát vừa sai nhịp
Có phải cung đàn sớm lỗi câu
Để bến tương tư hoài lỡ hẹn
Sông ngân chở nặng nỗi thương sầu !
Tường Vân - 
Mùa Thu
20.7.2016

7.
TÌNH TA

Tình ta đượm mãi chẳng phai màu
Mãn nguyện thân nàng thỏa phận dâu
Thả lưới trên nguồn xây mái rạ
Trồng ngô dưới bãi đắp duyên đầu
Lăng xăng chị cả tay cầm sách
Bập bẹ thằng em mắt dõi câu
Hưởng phúc trời thương hằng mộng ước
Bình yên cõi tạm xóa u sầu.
Quang Lê Vũ

8.
DÒNG TƯƠNG

Sương pha mái tóc bạc thêm màu
Bến vắng buông cần ngẫm bể dâu
Hạ mãn hoài vương bao giấc muộn
Thu sang mãi quyện mối duyên đầu
Vay cung tống tiễn nghe buồn chuyện...
Mượn khúc tao phùng chạnh nhớ câu...
Mỏi bước chân đời ngang trái buộc
Dòng Tương lạc mộng đẫm chung sầu !

9.
BẾN SÔNG TƯƠNG

Thời gian lặng lẽ tóc phai màu
Nhạy cảm hơn nhiều cuộc bể dâu
Hạ đã âm thầm thay nắng dịu
Thu đang bỡ ngỡ dệt duyên đầu
Cung đàn phối chuyển còn say điệu
Điệp khúc vui hòa chửa hết câu
Hãy để hồn thương về lắp ngõ
Ngày ngâu một thoáng thả thơ sầu.
Nguyen Dac Thang
MT - 20160721

10.
BẾN MƠ

Nỗi nhớ niềm thương chẳng nhạt màu
Dù người góc biển kẻ nương dâu
Thầm thì đoản khúc hương tình cuối
Réo rắt trường ca giấc mộng đầu
Dẫu phải chia lìa thơ giữ vận
Cho dù cách trở nhạc liên câu
Thuyền neo bến cũ mơ xa vắng
Xao xuyến lòng ai khởi mạch sầu!
Ngoc Anh Tran
7/2016

11.
BIỂN SẦU

Nét chữ nghiêng nghiêng mực nhạt màu
Trải lòng về xứ lạ làm dâu
Bởi thân hiếu tử đành quên lãng
Nên nghĩa tình duyên lỗi hẹn đầu
Ván đã đóng thuyền khôn nối mộng
Cá đà vào chậu khó buông câu
Mây ơi xin chở về nơi ấy
Một kiếp thương ai giữa biển sầu .
Khánh Chân Nguyễn

12.
DÒNG SÔNG

Trãi mấy phong sương tóc bạc màu
Cuộc đời như bóng xế cành dâu
Em thương em đợi tương giang vĩ
Anh nhớ anh trông ở bến đầu
Ai dạo bản đàn qua mấy khúc
Tôi rao tiếng hát vọng vài câu
Tình ta còn gặp nhau chăng nữa
Trên bến sông xưa đẫm lệ sầu
Phi Anh

13.
GIAO TÌNH THI HỮU

Tuổi cao,kệ tóc đã pha mầu
Xướng họa vui như mới buổi đầu!
Sáng vịnh mây vờn tà áo lụa
Đêm bình trăng rọi thúng tằm dâu
Mơ màng Tần Tấn duyên hoan hỉ
Khắc khoải Chiêu Quân dạ buốt sầu
Nhiệt huyết vẫn nồng chưa chịu nguội
Giao tình thi hữu gửi vài câu
Tau Dotrong
Bắc giang,23/7/2016

13.
BẾN ĐỢI

Chiều rơi trên tóc nắng phai màu.
Ai đứng lặng nhìn nơi bãi dâu.
Sóng cuốn xóa đi lời hẹn cuối.
Mây bay gợi lại giấc mơ đầu.
Hằn chưa dấu ái tô nhòa chữ.
Đã nhạt màu yêu thệ lỗi câu.
Mong ước về đâychung bến cũ.
Đàn xưa thôi trỗi khúc thương sầu!
Nguyễn Thị Trọng



14.
ĐÀNH THÔI
(Nđt- Ltđ)
Cánh cửa thời gian đã bạc màu
Ân tình trải rộng giữa ngàn dâu
Từ ly chẳng đợi lời sau cuối
Giã biệt nào mong tiếng khởi đầu
Chỉ ước duyên đời luôn trọn nghĩa
Mơ rằng phận số mãi tròn câu
Phù sinh nửa kiếp chưa thành mộng
Chẳng lẽ ngồi trông cạn khối sầu ./.
Tiến Cảnh

29.07.2016

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

​BIẾT RA SAO NGÀY SAU - Hồng Mai cùng thi hữu








XƯỚNG:

BIẾT RA SAO NGÀY SAU
(Ngũ độ thanh)
Chẳng rõ ngày nao dưới mộ phần
Tơ lòng muốn khỏa triệt niềm sân
Nhìn hoa diễm nụ hồn thôi vướng
Dõi nguyệt kiều mi phách chả cần
Lặng bến thiên đàng duyên mãi tỏ
Êm dòng địa phủ nghĩa hoài chân
Nào trông kẻ nguyện tuần đôi bữa
Khỏi trách người quên giỗ một lần
21.5,2016


HỌA:

CÕI TẠM
Vẫn biết rồi đây sẽ đến phần
Ta rời cõi tạm giã từ sân
Niềm mơ một thuở không thèm nữa
Giấc mộng nghìn năm cũng chẳng cần
Để cội mây hồng êm ả gót
Cho dòng nước biếc vỗ về chân
Tìm nương gửi phận nơi vầng sáng
Tiếng nguyện lời kinh cứ đọc lần.
Ngọc Liên
31.05.16

THAM VỌNG
Thế nhân ảo vọng mãi thêm phần
“Bạn tốt” bây giờ cũng lấn sân
Hữu nghị huy hoàng luôn chính trực
Ngoại giao thực tiển vẫn không cần
Biển nhà lên tiếng đòi công lý
Dân chúng tỏ lòng hỏi thiện chân
Hải phận chủ quyền luôn sáng tỏ!
Cớ sao giặc phỉ chiếm bao lần!?
Đức Hạnh
1.6.2016


TRẺ GIÀ CHUNG SỨC !
Hậu vận rồi ai cũng có phần
Từ già tới trẻ sẽ ra sân
GIẦU sang phú quý nhiều người muốn !
ƯỚC vọng vinh hoa khối kẻ cần
Chát xám đầu tư ngàn khối óc !
Cùng nhau kết hợp triệu bàn chân
Dựng xây đất nước ta giầu đẹp !
Vững mạnh hơn xưa gấp vạn lần !
Nguyễn Tiến
1.6. 2016

PHÙ DU
Sinh ra chốc lát cũng xong phần
Rũ cánh theo đèn ở góc sân
Bé nhỏ không ai dòm có thấy,
Tí hon chẳng kẻ ngó nào cần?
Thân tan trộn trạo vùi trong đất
Xác rữa lăn nhào lẫn dưới chân
Chỉ thoảng phù du rồi biến mất
Thì xin chớ khổ ải thêm lần.
Lưu Xuân Cảnh
01.6.2016

CHỈ MỘT LẦN
Cõi tạm giờ đây khó vạn phần
Bởi vì ngoại giặc muốn giành sân
Yên thân ắt phải lo gìn giữ
Ấm mộ thì nên cố phải cần
Chẳng thể an nhiên ngồi nhịp cẳng
Hay là giả điếc đứng đơ chân
Vong nô tủi nhục , ngàn năm hận
Kiếp sống nhân sinh chỉ một lần.
Tuan Nguyen
2.6.2016

PHÙ VÂN.
Chốn ấy rồi ai cũng có phần
Xa rời tất cả những người thân.
Bao ngày lữ thứ đành quên lãng,
Mấy thuở nhân gian chẳng xá cần
Dẫu có ngàn năm thì vẫn vậy,
Mong rằng giữ được mối tình chân,
Vì khi nhắm mắt còn chi nữa
Hãy sống sao cho trọn một lần.
BàNội Xìtin


TRỞ VỀ
Ai nấy rồi đây cũng có phần
Hai vuông đất lạnh hết tham sân
Rong chơi đến lúc đành buông rũ
Cõi tạm từ nay đã chả cần
Thanh lý hợp đồng vay cát bụi
Trở về nguyên bản vốn hư chân
Hồn nương theo gió chiều viên tịch
Một kiếp phu du được mấy lần.

 MÃI XA
Có thể thời gian chẵng để phần
Em rời phố nhỏ cách rời sân
Hàng cây tách ngõ chừ xa vắng
Líp dậu ngang qua mãi cách dần
Lối cũ người đi chừ vạn nẻo
Vườn hoang kẻ đợi có hay chăng
Từ đây cách trở ai nào thấu
Chốn nọ người ơi một kiếp trần.
Binh Bo

THIÊN ĐÀNG ĐÂU XA
Vẫn biết đời ta- cõi hồng trần
Phồn hoa,danh lợi-chỉ phù vân
Mà sao vẫn kiếm tìm hư ảo?
Tranh đua,ganh ghét khổ lụy thân
Hãy tìm về núi ngắm mây bay
Rũ bỏ phiền ưu những tháng ngày
Thong dong tự tại hồn thanh thoát
Thiên đàng đâu quá xa tầm tay...!
Vinh Nguyen

CÕI ĐỜI
Đời ta mải miết lụy trăm lần
Chẳng biết khi nào được rũ sân
Vẫn mộng sao mình không phải tiếc
Rồi mong lối bạn những nơi cần
Ôm hồn khấn nguyện mơ ngày tĩnh
Dệt bóng dâng cầu khỏa ngõ chân
Cứ tưởng khuya về luôn vẹn nghĩa
Còn chăng chốn nọ rõ muôn phần.

 ĐÃ BIẾT
Đã biết rồi đây sẽ có phần
Sao còn mãi vọng để tìm sân ?
Đề cao vật phẩm hơn tình nghĩa
Khiến lụy sầu vương rã cõi trần
Hãy tạm buông dần cho thảnh bớt
Mong tìm thấy bến đổ dừng chân
Đừng nên khổ lụy nơi trần thế
Tránh nặng tình si khắc mộ phần.
Trọng Hân Dom

QUAY VỀ
Lá rụng chiều nao dưới cội phần
Nghe hồn trở lạnh tĩnh niềm sân
Biết đời ảo ảo tâm thôi vướng
Hiểu cảnh hư hư thức chẳng cần
Lặng thở thiền sâu bờ chánh niệm
Yên ngồi tụng thấu bến kinh chân
Nghe trong ý thức lời không sắc
Chỉ có trên tay hạt chuổi lần.
Nguyễn Thụy Sơn

CHƯA MUỐN ...
Nói thật tớ chưa…mún xí phần
Ham gì cái cảnh_ nằm trên sân
Đội mưa hứng nắng_ chi mà thích
Dải gió dầm sương_ ối nỏ cần.
Nghĩ tới đà lên sờn gai ốc.
Nghe rồi đã thấy _lạnh bàn chân
Đừng ai khuyến dụ về nơi ấy
Chuyện đó xin cho _tớ khất lần.
Văn Văn Vũ

QUẲNG GÁNH THAM SÂN
Bạn hãy cùng tôi tạo phúc phần
Quay về tự tánh , quẳng tham sân
Cho ngày sáu khắc thừa duyên gửi
Để cuộc trăm năm đủ phước cần
Khép cửa vô minh lìa bến mộng
Khơi đèn giác ngộ cập bờ chân
Đường về Tịnh Độ ngàn hoa trải
Sớm hạ công phu chớ lữa lần !
(Thích Thiện Thông)

NGẪM
"Có làm thì mới có ăn
Không dưng ai dễ đem phần cho ta" *
Làm công giữa buổi muốn chia phần
Kiếp tớ so bì để đọng sân
Kẻ khó đua đòi không chịu khổ
Người sang nhẫn nhịn lại chuyên cần
Mưa phùn chút xíu tìm nơi nghỉ
Nóng bức chưa dài đã trú chân
Sống vậy mà mơ thành tỷ phú
Trời ban nghịch lý thỏa muôn lần...
Quang Lê Vũ 
*Tục ngữ,ca dao VN.


SINH TỬ
Chắc chắn rằng ta cũng có phần
Vui vì, phủi sạch hết tham, sân
Đường đi, nhất thiết tâm an lạc
Ngõ đến thiên môn vạn phúc cần
Chẳng bận buồn thương lòng bất loạn
Không vương sắc dục dạ hoài chân
Thân mang mấy kiếp hồi sinh tử
Trả nợ trần gian khó lựa lần
01.06.2016

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016

MƠ…- Ngọc Liên cùng thi hữu



                             Ngọc Liên


MƠ...
Em góp mây trời dệt áng thơ
Và mong nguyện ước chẳng phai mờ
Xuân qua hạ tới rồi thu mãn
Đợi tiết đông về đẹp giấc mơ .
Ngọc Liên
06.05.16

HỌA:

TÌNH THƠ
Anh thời gôm mộng dệt vần thơ
Tà áo thiên thanh chẳng nhạc mờ
Dù thoáng giao hòa trên mạnh ảo
Nhưng tình vẫn thắm nở hoa mơ…
Đức Hạnh
6.5.2016

Ý THƠ
Anh viết đôi dòng mượn ý thơ
Vào trang nhật ký gửi đôi bờ
Đông đang đợi nắng về lơi lả
Tây chiều vắng lặng mong giấc mơ...

Trọng Hân Dom 
6.5.2016

TÌNH MƠ...

Em về nhặt lá kết thành thơ
Để đến Thiên Thu chẳng nhạt mờ
Hạ mãn đông hàn xuân lại tới
Sao tình anh mãi chỉ là mơ ?
Lãng Quên
6.5.2016


Mượn dáng yêu kiều vẽ nét thơ
Người ơi dẫu biết sẽ lu mờ
Nhưng tình thế thái luôn viên mãn
Gởi đến bao người vẹn ước mơ.

Thanh Nhiên Nguyễn 
6.5.2016

THÁNH ĐƯỜNG
Thánh đường em đứng đợi chờ ai
Chúa ngắm vui thay cánh áo dài
Duyên dáng tay hài làn tóc thả
Một chiều một sớm buổi hôm mai .

Anh Nhan Nguyen 
6.5.2016

GỬI CHỊ
Em sẽ gom về những ý thơ
Nguyền xin quyện lẫn ánh trăng mờ
Cho thêm một chút tình thơm thảo
Gửi chị đôi dòng đậm sắc mơ

Nguyen TanDat 
6.5.2016

THƠ VIỆT !
Tài năng Thi sĩ dệt ngàn thơ
Đất nước tình yêu mãi chẳng mờ
Góp sức chung tay cùng gánh vác !
Vần thơ Việt mãi đẹp như MƠ !

Nguyễn Tiến 
6.5.2016

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

BIỂN CHẾT - Sắc Tứ Minh Thiện cùng thi hữu





BIỂN CHẾT
Đau lòng thảm trạng biển miền Trung
Nghẹn tiếng van khôn thấu cửu trùng
Giữa bến thuyền neo con sóng ngợp
Ven gành cá trải mảnh hồn rung
Canh đời thủy tộc chưa phân rã
Cuộc sống ngư dân đã khốn cùng
Xót nỗi kim tiền đe pháp luật
Sao đành úp mặt chốn thâm cung ?!
Sắc Tứ Minh Thiện

HỌA:

BIỂN CHẾT
Cả nước thương về dải đất Trung
Vì đâu biển chết giữa muôn trùng
Thuyền ngơ ngẩn dõi làn sương chuyển
Lưới thẩn thơ nhìn bọt sóng rung
Có phải tình người không đếm tới
Hay do luật pháp chẳng theo cùng
Hồi chuông thức tỉnh hòa trong gió
Đạo lý sao còn ở cấm cung ?
30.04.16

CÔNG LÝ… 
Thương quá quê mình mảnh đất Trung
Biển buồn sinh vật chết muôn trùng
Lưới treo dân khóc..thuyền không chuyển
Bến đợi sóng gào Nước có rung!?
Thí nghiệm chơi vơi nào sáng tỏ
Ngư dân ủ rũ đã đường cùng…
Đồng bào phẩn nộ đòi công lý
Xét xử tận tình kẻo tráo cung…
01.5.2016
Đức Hạnh

THUYỀN CÂU ĐỨNG BẾN
Lắm nỗi cơ hàn đất xứ Trung,
Thuyền câu đứng bến dõi ngàn trùng!
Gian nan cá chết không người động
Vất vả dân tàn chẳng kẻ rung
Đã rũ còn đeo thêm rách rưới
Đà khô lại buộc nữa bần cùng
Đồng tiền đủ mạnh xoay thời thế
Ấn ngọc trao quyền chốn hậu cung.
01.5.2016
Lưu Xuân Cảnh

VÔ ĐỀ
Đau lòng thét gọi thấu không trung .
Này hởi thiên cao ở vạn trùng .
Mục thị ngư tàn căm hận nổi
Lặng nhìn thủy diệt oán hờn rung .
Dân chài xa biển càng đeo khó
Ngư phủ lìa khơi khốn khổ cùng.
Pháp luật ông ơi đà thức tỉnh ?
Hay còn thờ thẩn ch
ốn mê cung.
01.5.2016

TỈNH THỨC
Xót cảnh dân nghèo ở biển Trung
Lầm than khốn khổ quá trùng trùng
Người đau chẳng biết sao nên tội
Kẻ lại thờ ơ quá lạnh lùng
Cuộc sống muôn loài ai hủy diệt
Làm cho vạn vật oán Thiên cung
Cầu mong tỉnh thức vì nhân loại
Để cháu con ta bớt hoạn cùng.
01.5.2016

TÌNH BẮC TRUNG NAM
Xướng họa thi hồn hướng miền Trung
Khí phách hiên ngang chí oai hùng
Sẵn sàng trợ nương cùng nòi giống
Giữ trọn tình này Nam Bắc Trung
Máu chảy ruột mềm ai nỡ bỏ
Chỉ đám tham lam lốt gian hùng
Giả nhân giả nghĩa đồng chí hướng
Lai thời nham hiểm hậu thâm cung.
01.5.2016

SẮT THÉP & TÔM CÁ
Lỡ làng phận nịnh khó làm trung
Tệ lắm người ơi kiếp ấu trùng
Xủ tiết đeo mang bờ biển lún
Ô danh gồng gánh mảng trời rung
Mặt mày dày dạn gian vô hạn
Miệng lưỡi mỏng manh xảo tận cùng
Khép nép nghiêng mình chờ nước loãng
Giả vờ nương Phật dễ giương cung
Triêu Dương Nguyên
02.5.2016