Hiển thị các bài đăng có nhãn Đào Nguyên Lịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đào Nguyên Lịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

THƠ XƯỚNG HỌA


Nguyễn Văn Đắc, Đào Nguyên Lịch, Phan Tự Trí,
Hải Rừng, Như Thu,Liêu Đình Tự, Như Thị,
Phạm Kim Lợi,Sông Thu,Trần Như Tùng,
Thục Nguyên,Thanh Hòa,Thy Lệ Trang,
Hồng Phượng,Hồ Hắc Hải

TÂM TÌNH TUỔI TÁM MƯƠI
Tám mươi thượng thọ đến rồi mà
Tính đến trăm năm thấy chẳng xa
Dẫu có ra đi không luyến tiếc
Cầm bằng ở lại cũng hoan ca
Nhìn ra thế sự nhiều se thắt
Ngoãnh lại tri âm mãi đậm đà
Giáo nghiệp gia đình tròn nghĩa vụ
Thảnh thơi buông xả lúc về già.
Huế, đón Xuân Đinh Dậu – 2017
Tâm Trung Nguyễn văn Đắc
BÀI HỌA
CHỈ CÓ YÊU THƠ
Thi phú bao năm vẫn mặn mà
Chúng mình kết nối cả gần xa
Này khi họa gửi vang câu hát
Nọ lúc xướng mời rộn tiếng ca
Quán xá đâu ham thôi bệ rạc
Bạc bài không hám hết sa đà
Chỉ mê thơ thẩn ta cùng bạn
Mới thấy hay sao với tuổi già!
Đào Nguyên Lịch
KỆ TUỔI GIÀ
Giai lão bách niên chuyện nhỏ mà
Nam Tào tra sổ vẫn còn xa
Hãy vui quên hết thời bi luận
Đừng giận nhớ về khúc tráng ca
Buông xả hồi chuông cầu Phật Tổ
Lạc an canh mõ niệm Di Đà
Kiếm vần xướng họa cùng thi hữu
Trên gọi là thăng kệ tuổi già.
Phan Tự Trí – 06-12-2016
VUI TUỔI GIÀ
Tám mươi chuyện ấy vẫn còn mà
Rứa nỡ chân dài cứ  tránh xa
Chẳng chút hầu bao sao dám quậy
Không nhiều chất bạc cũng đòi ca
Cung đình tiếng hát vui da diết
Dạ vũ đào tơ lẳng đẫy đà
Thắm thoát thời nào thương tiếc mãi
Trăm năm vụt đến vội chi già
Hải Rừng
6/12/2016
CHỚ NGẠI GIÀ !
Ngưỡng mộ hiền huynh mới vượt đà
Thôn làng, thành thị khắp miền xa
Người thân vội vã trao lời tặng
Bạn hữu ân cần phổ khúc ca
Tình cảm nồng nàn sao thích thế
Không gian thoải mái quá vui mà
Nhấp chung trà đạo cười giòn giã
Vứt gánh sầu tư chẳng ngại già.
Như Thu
VIÊN MÃN
Bát thập niên xuân đắc thọ mà
Đỉnh đời bách tuế chẳng còn xa
Sinh thời tích phúc sanh nhàn thế
Lão hạc an chi hỷ lạc ca
Sự nghiệp đề huề lòng mãn nguyện
Tử tôn sung túc vẫn yên đà
Ẩm trà minh đán ngâm nga vịnh
Nho nhã bằng thân hưởng tuổi già.
Liêu Đình Tự
THƠ KHÔNG TUỔI
Chạm tay đại thọ* vẫn tươi mà
Thi phú ân cần khó thể xa
Bằng hữu mời xuân câu xướng họa
Thi đàn đón tết giọng ngâm ca
Nuôi tâm đằm thắm luôn thanh thản
Dưỡng tánh an nhiên chẳng điệu đà
Chợt thấy đông phong vờn vóc nguyệt
Thì thơ mơn trớn kể chi già
Như Thị
*Có tuổi thọ trên 80 ,cao hơn thượng thọ.
HƯƠNG ĐỜI
Đường đi Tây Trúc ngó còn xa
Trí , lực , hình hài vẫn đẫy đà
Chén tửu hôm mai vui cháu chắt
Ly trà sớm tối luận thi ca
Sương dồn ải bắc đành thôi kệ
Sóng cuộn biển đông cũng mặc mà
Gốc hạnh chăm trồng cho quả ngọt
Hương đời tỏa ngát ngại chi già
Phạm Kim Lợi
HẠNH PHÚC TUỔI GIÀ
Thượng thọ, vần thơ vẫn mượt mà
Ngày rời giấy bút hãy còn xa
Ý đời mãi đượm hương thơm ngát
Cuộc sống còn vang tiếng hát ca
Xướng họa Đường thi luôn sắc sảo
Dưỡng sinh thể dục cứ trên đà
Học trò, con cháu luôn yêu quí
Thanh thản an vui lúc tuổi già.
Sông Thu
CŨNG TUỔI TÁM MƯƠI
Đọc thơ mời họa bỗng nhiên mà …
Bách tuế làm chi , ta muốn xa .
Mình kị tiền hưu , nhờ hiếu thảo
Con nghèo bố bệnh chẳng kêu ca.
Tại thời thân mạnh luôn gìn phép
Nên cuối đường rơi đã chậm đà
Sáng nhất duy còn thơ hấp hối
Tám mươi cõi tạm ngán thân già .
Trần Như Tùng
VẪN VUI
Tui nay cũng đã tám mươi mà
Cõi Phật, ngày về thấy chẳng xa
Vì vậy, càng lo càng ngán ngẩm
Chi bằng tận dụng tận vui ca
Muốn cho cuộc sống luôn ngon trớn
Hãy giữ niềm tin để lấy đà
Còn thở thì còn hy vọng chứ ?
Nghỉ chi thêm mệt lại mau già ?
Thục Nguyên
CHÚC HUYNH THƯỢNG THỌ
Tám chục xuân qua tuổi khí già
Hồn thơ bóng bẩy vẫn trên đà
Thân sơ chia sẻ đoàn thi hữu
Hôm sớm luận bàn khúc xướng ca
Thế sự quan tâm,đà miễn nhỉ?
Biển dâu thắc mắc, đã thôi mà!
Đại bi chú niệm vô cùng tận...
Bách tuế bình an chẳng có xa ...
Bách tuế bình an chẳng có xa ...
Thanh Hòa
HƯỞNG TUỔI GIÀ...
Chầm chậm mà đi ...đợi muội mà...
Mười lăm năm* nữa có đâu xa
Ngày ngày Đường luật vui câu xướng
Tối tối Kara** rộn tiếng ca
Thể dục đôi giờ...chân nhẹ bước
Cà phê mấy cốc...mộng thêm đà
Rượu -cờ- hoa- nguyệt chờ đêm đến
Hạnh phúc là đây hưởng tuổi già !
Thy Lệ Trang
* Ý nói mười lăm năm nữa TLT tám chục tuổi, các huynh thọ chín mươi lăm
** Hát Karaoke
BÁT TUẦN
Bát tuần vẫn thắm sắc tươi mà
Cõi chết tuy gần lại rất xa
Chớ nghĩ chia ly mà khắc khoải
Cho rằng hội ngộ mới vui ca
Giao lưu bè bạn đừng hụt hẫng
Đối xữ người thân chẳng thiếu đà
Sống tốt sao cho người nễ phục
Hậu sinh non trẻ vẫn khen già !
Hồng Phượng
MỪNG BÁT THẬP
Tám chục xuân xanh thấy khỏe mà
Bách niên giai lão chẳng bao xa
Giao lưu thơ nhạc tâm hưng phấn
Trao đổi bạn bầu dạ xướng ca
Tự tại ung dung vui cuộc sống
Hồn nhiên thanh thản thỏa về gìa
Điền vui vui thú cùng con cháu
Hạnh phúc gia phong cảnh đượm đà
10.12-2016 -Hồ Hắc Hải

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

THƠ XƯỚNG HỌA


Phạm Duy Lương, Phan Tự Trí ,Như Thị,
Thục Nguyên,Nguyễn Văn Đắc,Hải Rừng,
Trần Như Tùng,Đào Nguyên Lịch,Hoành Trần,

NAM CHÂM ĐIỆN
Cục sắt vô hồn giữa nổi trôi
Nhờ pha tiếp sức phổng lên rồi
Vôn xoay để lõi sinh từ tính
Oát giục cho tôn bám lợi nồi
Thế mạnh trăm trường vây quấn quýt
Nguồn khan một bóng chỏng chơ ngồi
Cầu giao cụ tổng đừng khi sập
Kẻo lại vô hàng rỉ nát thôi !
28 - 11 - 2016
Phạm Duy Lương
BÀI HỌA
GIẺ RÁCH 
Xuất thân từ vải cuối đời trôi
Được gặp Thầy Lương số nổi rồi
Sáng  mửng chưa chi đà rửa bếp
Tối thui không nớ lại lau nồi
Xà bông sàn gỗ còng lưng xát
Chất tẩy thau nhôm chỏng đít ngồi
Có nát đến mô đừng vội vút
Đang còn ... chớ tưởng, cứ dùng thôi !
Phan Tự Trí – 28-11-2016
CẢM ĐÔNG
“NĐT”
Cơ hàn trĩu nặng  gánh mùa trôi
Lạnh lẽo trùm đan khốn khổ rồi…
Cảm bụi đời ăn cầm thiếu đũa
Nhìn cô tử* đói cạo không nồi
Gầm toa rã họng nào nơi xuống
Xó chợ tàn canh chẳng chỗ ngồi
Cám cảnh tình đông dầm não nuột
Tiêu điều quạnh quẽ phải đành thôi
Như Thị
*Người con mồ côi
BUÔNG XUÔI
Như dòng nước bạc lặng lờ trôi
Trôi xuống, trôi lên, lắm nỗi rồi
Tiền đã cạn queo, đành bóp bụng
Gạo còn đâu nữa, phải treo nồi
Cảnh tình khốn khó nên trăn trở
Lòng dạ nôn nao cứ đứng ngồi
Chẳng biết bao giờ qua sóng gió ?
Thôi thì phó mặc lão Trời thôi
Thục Nguyên
THỜI GIAN
Từng giây tích tắc tháng ngày trôi
Hiện tại kề bên quá khứ rồi
Sức trẻ thép tôi nung chí lớn
Gìa nua lửa cạn đỏ quanh nồi
Người khôn phấn đấu không dừng nghỉ
Kẻ dại bi quan đứng với ngồi
Hạnh phúc không là quà biếu tặng
Mồ hôi đánh đổi thế mà thôi!
           Huế, 28/11/2016
 Tâm Trung Nguyễn văn Đắc
ĐỔI CHỖ RỒI!
Thời gian cuống xoáy chẳng ngừng trôi
Biển đảo như chừng đổi chỗ  rồi
Sóng nước môi sinh không cá lưới
Ngư dân công của chẳng cơm nồi
Buồn thiu dõi mắt bà con đứng
Khóc ré chồn chân cháu chắc ngồi
Trời ngó xem ra đành ngoảnh mặt
Thương em muốn ngỏ xót xa thôi!
Hải Rừng
28-11-2016
NAM CHÂM ĐIỆN HÚT
Ngẫm nghĩ cả chiều vẫn chẳng trôi
Chao ôi đèn ống bật kia rồi
Vào bàn nâng bút lời xa giấy
Đến bữa cầm muôi ý giữa nồi.
Sửa lại câu từ hoan hỉ chép
Luận về nghĩa lí thản nhiên ngồi.
Nam châm điện chính là thơ xướng
Hút họa nơi nhau mạnh quá thôi .
Trần Như Tùng
BÔN BA KIẾM SỐNG
Như là nước chảy cuốn bèo trôi
Dầu dãi nắng mưa nếm trải rồi
Làm lụng nhọc nhằn mà cạn túi
Xoay vần vất vả vẫn vơi nồi
Hướng về nguồn cội khi ăn ngủ
Nhớ tới ông cha lúc đứng ngồi
Biền biệt xa quê vì cuộc sống
Buồn sao sớm tối thế này thôi!
Đào nguyên Lịch
KHÔNG GIA ĐÌNH 
Nước mắt tràn nghiêng rửa má trôi,
Chút cơm dằm muối quá thiu rồi,
Nằm lăn xó chợ thân không áo,
Nép dưới chân cầu bếp thiếu nồi.
Nghe kẻng tựu trường thèm đến đứng,
Thấy thầy lên lớp thích vô ngồi,
Thương thay thằng bé không nhà cửa,
Cảm phận thân gầy quá tội thôi.
Hoành Trần