Hiển thị các bài đăng có nhãn Đông A. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đông A. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

QUÁN VẮNG CHIỀU HÔM -Thơ Sông Thu và Thơ Họa của các Thi Hữu

Như Thu, Hồ Nguyễn, Nguyễn Huy Khôi, 

Kiều Mộng Hà, Lan, Song Quang, Cao Bồi Già, 

Mai Lộc, Lý Đức Quỳnh, Liêu Xuyên, Đông A, 

Hưng Quốc,Cao Mỵ Nhân, Người Sông Cửu, 

Đỗ Quang Vinh, Duy Anh, Thanh Song ntkp,Thiên Lý,

 Phan Thượng Hải, Mai Vân VTT, Võ Ngô.

 

 


QUÁN VẮNG CHIỀU HÔM

 

Quán vắng bên sông buổi xế chiều

Hàng dừa lả ngọn, bóng nghiêng xiêu

Miên man làn gió qua biền biệt

Nhô nhấp thủy triều gợn hắt hiu

Ông lão thương binh ngồi lặng lẽ

Nỗi buồn chinh chiến đọng cô liêu

Chẳng ai đối ẩm cùng chia sẻ

Gánh nặng tâm tư trĩu vạn điều.

  Sông Thu

( 09/07/2026 )

 

Thơ Họa:

 

NHỚ LÀNG XƯA

 

Hồn tôi mãi gợi khói lam chiều

Cảnh trí êm đềm khiến dạ xiêu

Nguyệt sáng cao ngời trông yểu điệu

Trâu già mỏi mệt đứng buồn hiu

Thầm mong gặp gỡ hoa hàm tiếu

Khẽ ước quay về bến tịch liêu

Cách biệt làng xưa chừ mới hiểu

Lòng nghe não ruột rối muôn điều!

 Như Thu

07/09/2026

 

CHIỀU CÔ ĐƠN

 

Ngồi bên quán vắng buổi sang chiều,

Nắng nhạt tia nhè nhẹ thả xiêu.

Chim hót tiếng lê la thắt thẻo,

Gió vi vu kéo lá buồn hiu.

Thuyền trôi bến hẹn thân chồi ngụp,

Sóng thả tia bồng bột nhún liêu.

Độc tửu nhấp te tê lưỡi nhói,

Biết ai chia sẻ nói đôi điều?

                          *

Cô bán quán ngồi liếc mắt khêu.

HỒ NGUYÊN

 (10-7-2026)

 

NGÔN DỊ ẨN NIỀM

 

Nắng quái xiên ngang váng ráng chiều.

Ven hồ liễu rủ thả liêu xiêu,

Đồng không, mông quạnh sương mờ ảo,

Bến vắng, đò thưa, bãi quạnh hiu!...

Ẩn ức nhòa phai tình lỡ dở,

Riêng niềm héo hắt cảnh hoang liêu!

Đa mang...đa thọ... đa phiền muộn...

Sâu thẳm hồn ta ẩn vạn điều!?...

Nguyễn Huy Khôi

     10-7-2026

 

 

BÊN HIÊN

 

Ngồi bên hiên vắng ngắm mây chiều

Tiếng gió rì rảo… vệt nắng xiêu

Thương cảm nhớ về niềm hạnh phúc

Chạnh lòng nghĩ đền nỗi đìu hiu

Đã qua một thuở vui tương hội

Đọng lại thâu canh cảnh tịch liêu

Tiếng vạc về đêm sao ảm đạm

Buồn vương! Khó thổ lộ đôi điều…

Kiều Mộng Hà

 July.09.2026

 

CHỈ MỘT ĐIỀU

 

Muốn nói cùng ai chỉ một điều

Chân tình trao gởi chẳng quàng xiêu

Lòng an lúc thấy người vui vẻ

Dạ đốt khi nhìn bạn quạnh liêu

Mãi được cưới đùa, niềm hạnh phúc

Hoài lo ly biệt, cảnh buồn hiu

Hằng mong sức khoẻ luôn sung mãn

Để bước chân vui mỗi sáng,chiều.

    LAN.

(10/07/2026).

 

BẾN VẮNG CHIỀU MƯA

(Họa hoán vận)

 

Một thoáng trong hồn cảm quạnh hiu

Khi nhìn cảnh vật dưới mưa chiều

Bến đò vắng vẻ đầy hoang lạnh

Dòng nước im lìm quá tịch liêu

Xơ xác hàng tre cành ủ rủ

Mơ màng bóng trúc ngọn liêu xiêu

Dầm buông, cô lái buồn ngơ ngẩn

Đã khiến lòng ta xót đủ điều

Songquang

 20260709

 

ĐÁO BẾN XƯA

 

Bến sông xưa đáo buổi tà chiều

Gió thổi hai bờ cỏ ngả xiêu

Không một người qua sao vắng vẻ

Chỉ đôi cò lặn thật đìu hiu

Hồn dưng nhớ đến ngày đông đúc

Lòng bỗng dâng lên nỗi quạnh liêu

ôi cảnh xưa kia vui tấp nập

Giờ đây khác lạ biết bao điều

CAO BỒI GIÀ

    9-7-2026

 

THU ĐIẾU

 

Dòng sông lấp lánh ráng mây chiều

Quán cóc bên cầu cột mái xiêu.

Chầm chậm thuyền câu dầm lõm bõm

Rầu rầu ngư lão mắt buồn hiu.

Ôm cần lặng lẽ trong mông quạnh

Ngắm nguyệt mơ màng giữa tịch liêu.

Xuân sắc theo dòng năm tháng lịm

Vàng rơi một lá nói bao điều!

    Mailoc

July-09-2026

 

NGÕ NÚI CHIỀU MƯA

 

Dưới chân núi rả rích mưa chiều

Lối nhỏ ta về lẻ bóng xiêu

Lủi thủi đi bên triền ái ngại

Âm thầm bước giữa nẻo đìu hiu

Thâm sơn gió chướng lùa vô tận

Độc lộ sương mờ phủ tịch liêu

Chốn cũ quy hồi thân lão bệnh

Gặp khi phong vũ, cảnh tiêu điều

Lý Đức Quỳnh

   10/7/2026 

 

MÃI HOANG LIÊU!!

 

Trời nghiêng dốc núi gió thu chiều,

Tiếng khẽ tiêu sầu, mái nắng xiêu.

Tơi tả nhạn già đau héo hắt,

Tác tan đời thảm khổ buồn hiu!

Thời xuân chiến đấu gìn hưng quốc,

Thế trận xông pha chiếm thắng điều!

Trôi vận nước tàn thêm ngẩm ngán…

Thôi đành cuộc sống mãi hoang liêu!

(Bài thơ nầy có thể đọc ngược)

   Liêu Xuyên

 

HỒI HƯƠNG

(Cho Cô và 2 em Minh - Phượng)

         Ngày đoàn viên

 

Bến cũ hoàng hôn đã xuống chiều,

Bãi bồi xanh mượt, gió hiu hiu,

Sơn tùng, thủy trúc vươn trời lộng,

Tre lũy, cau vườn ngả bóng xiêu,

Xóm mạc - nay lên đời khởi sắc,

Quê làng - giờ  thoát cảnh  xiêu liêu!

Hồi Hương thấm thía Tình Nguồn Cội,

Mắt ấm trong nhau - Nghĩa Nhiễu Điều!

Nguyễn Huy Khôi

       10-7-2026

 

CHIỀU HÔM TRÊN BẾN

 

Nắng xế, dòng xuôi, vắng lặng chiều

Ngọn dừa phủ bóng xám liêu xiêu

Triều khua động mái thuyền lơ lửng

Gió cuộn qua thềm quán hẩm hiu

Bao buổi mỏi mòn trong quạnh quẻ

Một mình trang trải giữa hoang liêu

Dấu chân in vết tròn trên bến

Chiến tích nào ghi…Chỉ có điều…

Đông A

10/7/26

 

CHIỀU HOANG VẮNG

 

Lần bước về quê dưới nắng chiều

Đường làng lạc lõng bóng tà xiêu

Mây bay hờ hững hồn xao xuyến

Gió thổi vật vờ cảnh lặng hiu

Tâm trạng bâng khuâng dường lạ lẫm

Nỗi lòng trống trải chút hoang liêu

Thẩn thờ đi giữa trời mông quạnh

Thần trí miên man nhớ đủ điều

   Hưng Quốc

Texas 7-10-2026

 

QUÁN TRONG MƯA CHIỀU

 

Gặp nhau đang dở cơn mưa chiều

Chiến hữu ôm chầm nhân dáng xiêu

Quan cũ bây giờ là chủ quán

Lính xưa thủa đó đùa chàng hiu

Chưa tan nguồn cảm thành u uẩn

Mới tạm lòng yên thấy quạnh liêu

Cuối biển đầu sông rồi cũng lặng

Trăm năm còn lại một đôi điều …

    Hawthorne  10 - 7 – 2026

CAO MỴ NHÂN

 

QUÊ CŨ CHIỀU HÔM

 

Đường về quê Mẹ cảnh buồn hiu

Vườn ruộng tiêu sơ dưới ráng chiều

Những gốc rạ vàng trơ quạnh quẽ

Một đôi cò trắng đậu cô liêu

Gió lùa bụi trúc cành nghiêng vẹo

Nắng chiếu hàng cau ngọn ngã xiêu

Cứ tưởng làng xưa giờ khấm khá

Nào hay vườn cũ vẫn tiêu điều

Người Sông Cửu

 Tháng 7 ngày 10 năm 2026

 

TỔ QUỐC TIÊU ĐIỀU

 

Dân tình khốn đốn khổ trăm chiều,

Đất nước như lều vách đổ xiêu.

Giặc cướp lan tràn nhà vắng vẻ,

Chiến tranh tiếp diễn cảnh đìu hiu.

Không còn phố thị đông sầm uất,

Chỉ thấy đường đi vắng tịch liêu.

Gặm nhấm tâm hồn trong nhớ tiếc,

Xót xa nhìn tổ quốc tiêu điều.

Đỗ Quang Vinh

    10-7-2026 

 

NGƯỜI LÍNH GIÀ

 

Thương quá Lính Già tuổi đã chiều

Chau mày cám cảnh bạn đồng liêu.

Trông qua bóng xế đời phiêu bạt

Ngoảnh lại dương tà gối mỏi xiêu

Cam chịu dòng đời...đau lắm nỗi

Mặc cho cuộc sống...khổ bao điều.

Người đi may mắn tâm an lạc

Kẻ ở phế binh, phận quạnh hiu!

DUY ANH

11/7/2026

 

XÓT XA NHÌN ĐẤT NƯỚC

 

Không dưng trở gió bỗng xoay chiều,

Vách đất, lều tranh ngả vẹo xiêu.

Cuốn gói, bàn trơ, trông lạnh lẽo,

Dọn hàng, quán vắng, thấy đìu hiu.

Ông đang ngẫm nghĩ thân nô bộc,

Lão vẫn trầm ngâm kiếp thuộc liêu.(*)

Chính đó là hiền nhân ẩn sĩ,

Xót xa nhìn đất nước tiêu điều!

Đỗ Quang Vinh

   11-7-2026

Chú Thích:

(*) do chữ Liêu thuộc:洛時 liêu thuộc = quan nhỏ thuộc quyền quan lớn 

 

THU BẾN SÔNG CHIỀU

Họa hoán vận

 

Cô lái hoài mong giữa quạnh hiu

Lăn tăn sóng gợn bến sông chiều

Đồi nương gió lộng trăng còn lẩn

Đỉnh núi sương vờn nắng đã xiêu

Cuốc vọng đồng lau đường vắng vẻ

Ngỗng vang bãi lách cảnh tiêu điều

Mái giầm nhẹ khoắng dòng thu lạnh

Ngóng mãi người xưa chốn tịch liêu

ThanhSong ntkp

 CA. 11/07/2026 

 

CHIỀU HOANG

 

Thi sĩ thường hay ngắm bóng chiều

Mơ về chốn cũ dáng cây xiêu

Ngồi trông bến vắng dòng xanh thẫm

Lệ ướt vai gầy cảnh quạnh hiu

Đêm xuống lạnh lùng mình độc ẩm

Trăng tàn xa xót vẽ hoang liêu

Tình xưa tan vỡ đời dang dở

Tiềm ẩn niềm riêng ủ lắm điều !

THIÊN LÝ 

 

VƯỜN VẮNG CHIỀU HÔM

 

Cảm thông nắng xế lúc về chiều

Nhàn nhã lão thân tránh chẳng xiêu

Lắng tiếng chim kêu, trời vắng lặng

Nhìn vườn hoa nở, cảnh đìu hiu

Thần hôn hàm dưỡng tâm thư thái

Nhật nguyệt dung hòa tánh tịch liêu

Thiên tạo vô thường tồn tại mãi

Nhân sinh vô ngã có tiêu điều!

(Phan Thượng Hải)

        7/14/26 

 

ĐƯỜNG QUY MỆNH

(Hoán vận)

 

Dẫu biết về trưa hẳn có chiều

Xuân tàn Hạ mãn bóng dần xiêu

Ai nào cưỡng được vần sinh tử

Luật chẳng hề phân luận tất điều

Há dễ an nhiên cầu giải thoát

Ắt thời tự tại giải đìu hiu

Muôn loài nỏ khác đường quy mệnh

Sáng ửng mai hừng lại tịch liêu !..

Mai Vân-VTT

    16/7/26 

 

CHIỀU THƯƠNG

 

Hôm nay từng đợt nhớ thương chiều

Bên cánh ruộng đồng bóng ngả xiêu

Dưới áng mây vờn trời lắng dịu

Trên chòm lá động gió hiu hiu

Nghe mưa tí tách hiên nhè nhẹ

Vọng tiếng u hoài cảnh tịch liêu

Mắt níu buồn len sâu tấc dạ

Trời trong không tỏ được đôi điều.

2026-07-18

  Võ Ngô 

________


Độ dài của tất cả các nhãn (tên tác giả) chỉ cho phép tối đa 200 ký tự.

 

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

NHỚ...QUÊN... -Thơ Sông Thu và Thơ Họa của các Thi Hữu

 Lan, Phan Thượng Hải, Song Quang, Hồ Nguyễn, Hưng Quốc, Lý Đức Quỳnh, Nguyễn Thái Tòng, Phượng Hồng, Mai Vân VTT, Thiên Lý, Đông A, Võ Ngô, Kiều Mông Hà, Nguyễn Huy Khôi, Nguyễn Đông Anh, Cao Mỵ Nhân, Thanh Hòa.


Hình từ daibac.com



NHỚ...QUÊN...

 

Tuổi già lúc nhớ lại khi quên

Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền

Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ

Điều vừa trước mắt dạ liền quên

Lời cay xúc phạm nhiều năm nhớ

Câu nhắc ân cần một khắc quên

Nỗi khổ hằn sâu luôn mãi nhớ

Niềm vui rộn rã thoắt đà quên.

  Sông Thu

( 26/05/2026 )


Thơ Họa:

 

NHỚ.... QUÊN.

 

Thiệt lạ trên đời, chuyện nhớ.. quên

Nhớ.. quên.... vui ít lại nhiều phiền

Quên người phụ nghĩa, quên càng nhớ

Quên kẻ vong tình, nhớ khó quên

Tiền dẫu cất đâu mau mắn nhớ

Vật dù để đó lẹ làng quên

Trẻ,già cũng vậy ,khi quên..nhớ

Nào có ai hoài nhớ chẳng quên.

     LAN.

(26/05/2026)

 

QUÊN NHỚ

(Họa 4 vần)

 

Thông qua thế sự nhớ rồi quên

Nhớ tới thị phi, Phật bảo quên 

Lúc đã vô tình quên phải nhớ

Khi còn hữu ý nhớ đừng quên

Sợ quên kiến thức thường lo nhớ

Thương nhớ thân bằng cũng có quên

Quá khứ nhớ hoài quên thực tại

Nhớ rằng già cả tánh hay quên.

Phan Thượng Hải

        5/26/26

 


CHUYỆN NHỚ QUÊN

 

Sự thế ở đời chuyện nhớ quên

Nhớ quên lộn xộn lắm ưu phiền

Mượn tiền lắm lúc còn không nhớ

Vay bạc nhiều khi lại cứ quên

Oán hận duyên tình luôn mãi nhớ

Vương mang lễ nghĩa mãi hoài quên

Vị tha nhớ nhé lòng thanh thản

Ràng buộc làm chi nhớ với quên !

Songquang

 20260526

 

NHỚ NHỚ …QUÊN QUÊN

 

Niên lão lu bù lúc nhớ quên,

Hay gieo sơ sót tạo ưu phiền.

Chuyện tình níu kéo tâm luôn nhớ,

Lệ thảm đau đầu khiến chóng quên.

Hờn giận cố quên nhưng lại nhớ,

Thương yêu tự tạo dễ hay quên.

Sống đời thanh thản hờn đừng nhớ,

Trí vững bi sầu lụy xóa quên.

                         *

Lắm lúc tên mình cũng lại quên.

HỒ NGUYỄN

  (28-5-2026)

 

QUÊN …NHỚ

 

Độ rày thỉnh thoảng bị hay quên

Không nhớ cho nên chút xíu phiền

Con hỏi đời xưa  ba thật nhớ

Vợ rằng chuyện  mới ổng dường quên

Lắm khi tức giận sao không nhớ

Đôi lúc bực mình cớ lại quên

Bà chớ cằn nhằn tôi chẳng nhớ

Thì thầm  nói nhỏ anh … nào quên

   Hưng Quốc

Texas 5-26-2026

 

NHỚ…QUÊN

(Họa trốn vần, 4 đối)

 

Lắm chuyện mong quên, lòng mãi nhớ

Nhiều điều muốn nhớ, dạ thường quên

Buồn xưa khắc khoải niềm quên, nhớ

Khổ cũ lùng bùng nỗi nhớ, quên

Quên bọn dối gian, quên lại nhớ

Nhớ người thành thật, nhớ rồi quên

Trí quên nào biết tâm còn nhớ

Biển nhớ đâu ngờ bến đã quên

Lý Đức Quỳnh

  27/5/2026 


NHỚ VÀ QUÊN

(Họa 4 vần)

 

Số kiếp phong trần, nhớ lại quên

Cửa thiền thanh tịnh, học lòng quên

Danh hư lợi ảo, thôi đừng nhớ

Nghĩa cũ tình xưa, chớ vội quên

Một thoáng sân si cần phải bỏ

Trăm năm ân ái khó mà quên

Tuổi già tóc bạc, tâm càng sáng 

Giữ đạo làm người, dẫu lãng quên.

Nguyễn Thái Tòng

5/26/26

 

CHẠM NGƯỠNG

 

Mốc lằn chạm ngưỡng dễ đâu quên

Chừng đó thôi đà thấy rõ phiền

Bấn loạn lo âu khi chợt hẩng

Lăn tăn rối rẳm  lúc vừa quên

Đi qua góc phố quen mà lạ

Lui tới con đường cũ lại quên

Ước muốn vòng xoay luôn mà mượt

Trơn tru trục xoáy mới không  quên !

PHƯỢNG HỒNG 


THƯƠNG … TIẾC

 

Dẫu luống sang chiều vẫn khó quên

Tình ơi! nhớ mãi đắm ưu phiền

Bao mùa đằng đẳng luôn thầm tiếc

Bấy đoạn gieo neo chẳng khắc quên

Hẳn cứ hoài đây niềm luyến tiếc

Luôn hằng giữ đấy thể nào quên

Duyên đời nợ kiếp bời thương tiếc

Quả thật …yêu đầu há dễ quên ! ..

Mai Vân-VTT

     28/5/26.

  

QUÊN…NHỚ…

 

Vừa nhớ định làm thì lại quên

Tìm hoài chưa thấy thật là phiền

Chỉ trong tích tắc mà không nhớ

Mới đó lẹ làng vụt đã  quên

Những chuyện xa xưa thì mãi nhớ

Nhắc hoài vanh vách chẳng hề quên

Nỗi đau chạm đến thì mau nhớ

Chợt thoáng niềm vui đã thoắt quên !

THIÊN LÝ

 

NHỚ HAY QUÊN

(Họa 4 vần)

 

Cũng là cái bịnh nhớ hay quên

Già, trẻ ai người nói hổng quên?

Dẫu cố…tình đầu sao cứ nhớ

Dầu xa…bạn cũ vẫn không quên

Ba sinh duyên nợ ngàn năm nhớ

Đôi ngã tiền tài một thoáng quên

Mụ óc vừa quên xong sực nhớ

Chuyện khi muốn nhớ lại càng quên.

Đông A

 5/27/26 

 

NHỚ CHƯA QUÊN

 

Đã gom vào giữ dễ gì quên

Có sướng vui chia, lẫn muộn phiền

Mấy bận cải nhau còn gợi nhớ

Bao lần giận dỗi cố tìm quên

Trăng soi một bóng gieo sầu nhớ

Ảnh ghép đôi hình thật khó quên

Trên bước đường trần trăm sự nhớ

Dù cho cách trở , chẳng hề quên.

2026-05-29

   Võ Ngô


CHẲNG TÙY DUYÊN

 

Ai mà chẳng có lúc hay quên ?

( Chẳng nhớ chẳng quên chẳng bận phiền…)

Hãy nhớ những gì ân nghĩa nặng

Cố quên bao chuyện giữ thù riêng

Công ơn dưỡng dục đừng quên nhé

Tình nghĩa tào khang nhớ bách niên

Trong cõi trần gian điều khó nhớ :

“Gieo nhân gặt quả, chẳng tuỳ duyên”

Kiểu Mộng Hà

 May.26.2026 


NHÂN TÌNH THẾ THÁI

 

Cõi hạc ai người thoát nhớ - quên,

Quên quên nhớ nhớ...lắm ưu phiền?

Ngọt bùi tưởng nhớ thì không nhớ,

Cay đắng cần quên lại chẳng quên?

Ân nghĩa đáp đền...nghiêm cẩn nhớ,

Oán thù buông bỏ...vị tha quên!

Giầu lòng nhân hậu muôn bề nhớ...

Ma mị, gian tà...đáng để quên.

Nguyễn Huy Khôi

     29-5-2026

 

NHỚ...QUÊN...

 

Chuyện đời nhớ nhớ lại quên quên

Quên...nhớ...liên miên chuốc não phiền

Nỗi tiếc thanh xuân lòng cứ nhớ

Niềm lo tuổi lão dạ nào quên

Phút giây mất bạn luôn còn nhớ

Tâm trạng xa nguồn mãi khó quên

Trĩu nặng tâm hồn bao tiếc nhớ

Ước gì quá khứ thảy đều quên !

Nguyễn Đông Anh

    ( 29/05/2026 )

 

NHỚ QUÊN HOÀ HỘI

 

Đang Nhớ sao đành lỡ để Quên

Khiến Như Quên Nhớ tạo ưu phiền

Rằng Quên thì chớ kêu là Nhớ

Và Nhớ cũng đừng nghĩ sẽ Quên

Vì lãng Quên rồi chưa chắc Nhớ

Nhưng không mong Nhớ đợi chờ Quên

Bao giờ Quên bẵng thành thương Nhớ

Bởi chẳng thể vừa Nhớ đã Quên …

      Hawthorne  29 - 5 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

NÊN QUÊN HAY NHỚ?

 

Đãng trí hay là chớm tật quên?

Nhắc hoài chả nhớ ,tối ưu phiền,

Khi cười ‘té ghế’ thì ưa nhớ,

Lúc khóc ‘trôi nhà' lại muốn quên

Kẻ đã gia ơn,sao khó nhớ,

Mình đà chuốc oán,thản nhiên quên!

Thật tình,lắm chuyện không nên nhớ,

Tội nghiệp thân tâm,nhất dạ quên!

ThanhHoà

 29/05/2026