Hiển thị các bài đăng có nhãn Lynn Phan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lynn Phan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 17 tháng 1, 2018

DÕI MỘNG -Lynn Phan cùng thi hữu





DÕI MỘNG 
Ngũ độ thanh
Bên thềm một bóng dõi chiều nghiêng
Nhẹ bước cùng mây gởi nỗi niềm
Nhớ cõi trời xa hờn kỷ niệm
Thương người xứ lạ tủi tình duyên
Trăng gầy bởi gió sương mờ quyện
Liễu rủ vì mưa tuyết lạnh truyền
Vẫn để trong lòng bao ước nguyện
Cho hồn thổn thức mộng Đào Nguyên
Lynn Phan
Jan 10/2018

HỌA:

XUÂN TÌNH
Tuần
 hoàn bất tận thi
Nguyên vẹn tình Xuân, dẫu bóng nghiêng
Nghiêng dòng trăng nước đẹp bao niềm
Niềm vui lắng đọng ngời quang cảnh
Cảnh tết dâng trào thắm nghĩa duyên
Duyên nở vườn em nàng nguyệt mộng
Mộng khơi suối nhạc tứ thơ truyền
Truyền cảm môi hôn nhàu cả mặt
Mặt nở nụ hồng với trái Nguyên
Đức Hạnh

TÌNH XA
Rặng liễu ven hồ gió ngả nghiêng
Chờ ai để trút cạn bao niềm
Đồi xưa khắc mãi vào lưu niệm
Phố nhỏ ghi hoài giữa mộng duyên
Dõi núi mây nhòa sương trắng quyện
Nhìn non nắng nhạt khói lam truyền
Người đi có giữ câu thề nguyện
Kẻ chốn quê nhà dạ vững nguyên
Cư Nguyễn
 
KHÉP LẠI
Vạt nắng chiều nay đỡ ngả nghiêng 
Hiên thềm rộn rã bớt ưu phiền
Con đò nhẫn nại từng đeo đuổi
Đã tới đích rồi thỏa mộng duyên
Những tưởng đào hoa tình cứ đậm 
Nào ngờ cái số nhạt phương truyền
Thôi thì mãi vậy tình câm nín
Khép lại thời xưa những ảo huyền …
Trần Huỳnh
  
DẠ KHÚC
 
Nắng rạng sau đồi bóng ngã nghiêng
Hỏi rằng ai đó đã mang niềm
Tình xa khắc khoải luôn hoài niệm
Nghĩa thắm u hoài đậm tỏ duyên
Mến chỗ buồn riêng lòng tỏ quyện
Sầu nơi nhớ mãi dạ mong truyền
Thôi đành ém chặt lòng luôn nguyện
Dạ khúc muôn đời phải giữ nguyên.
Duy Dũng Phan
  
LỤY TÌNH
 
Chớ để hồn côi chẳng chịu yên
Tóc mây ẩn hiện vệt hương nguyền
Người đi ngã ấy mờ sương khói
Bỏ lại nơi này bão tố nghiêng
Mấy nỗi truân chuyên rồi cũng hiều
Bi hài uẩn khúc của tình duyên
Là do định số an bày cả
Hạnh phúc hay không cũng lụy phiền..
Đặng Ngọc Đào
  
TÂM TƯ
 (nđt)
Một mảnh trăng buồn chót dõi nghiêng
Tình yêu khắc khoải nỗi quê miền
Trùng khơi cách trở bao hoài niệm
Sóng cả gom bờ đẫm mộng duyên
Trở giấc đôi lần vương lỗi quện
Bình thân mấy bận đổ loang truyền
Dong lời ước nhỏ nơi thiền nguyện
Để cõi tâm hồn chốn tịnh nguyên
Dương Dinh

TÌNH VƠI !!!

Khật khưỡng đi về dáng ngả nghiêng,
Lòng khơi nỗi quạnh xuyến xao niềm!
Bao lần khắc khoải trang hoài niệm,
Mấy bận u hoài nỗi hẻo duyên!
Ủ rũ ân nồng không quấn quyện,
Buồn đau nghĩa thắm chẳng đan truyền!
Đêm ngày dẫu có hay cầu nguyện,
Cũng chỉ vơi tình khó vẹn nguyên!!!
 Dư Âm

TƠ LÒNG
 
Chiếc bách chênh chao, sóng vỗ nghiêng
Tay chèo chới với, lái con thuyền 
Bờ sông bịn rịn, mơ nồng huyễn
Bến nước bồi hồi, mộng thắm nguyên
Dõi nẻo xa xôi, lòng khấn nguyện
Trông nơi vắng vẻ, dạ bao niềm
Tơ lòng bịn rịn, tình lưu luyến
Nỗi nhớ chơi vơi, ước đẹp duyên
 Trọng Tân
 
TÌNH MỘNG
Nắng xế nơi nào bóng cũng nghiêng.
Tình xa ước cũ với bao niềm.
Lao nhao miền nhớ đêm hoài niệm.
Dẫu đã yên bề với phận duyên.
Trăng sáng trời cao mây gió quyện.
Duyên mơ lặng lẽ ước mong truyền.
Gởi mây tình mộng lòng như nguyện.
Xế bóng tàn hương mộng vẫn nguyên.
Thanh Hoang
  
KHÁT TÌNH
( họa nguyên vận đảo từ)
Một bóng bên thềm đứng ngả nghiêng
Cùng mây nhẹ bước gợi bao niềm
Trời xa nhớ bạn thêm hoài niệm
Xứ lạ thương người tủi hữu duyên
Bởi gió Trăng gầy sương chẳng quyện
Vì mưa liễu rủ tuyết đan truyền
Trong lòng mãi để bao lưu luyến
Thổn thức linh hồn mộng vẫn nguyên .
 Long Hoang
 
HỒN SAY

Lặng lẽ bên thềm dõi bóng nghiêng
Nhìn sao cõng gió gửi bao niềm
Thương người xứ lạ nơi hoài niệm
Nhớ cõi trời xa chốn mộng duyên
Liễu rủ bên thềm mờ khói quyện
Trăng gầy dưới ngõ phủ mây truyền
Trong lòng vẫn giữ câu thề nguyện
Thổn thức hồn say giấc động tiên..!
 Thanh trân
 
ƯỚC NGUYỆN 
Chân chồn rã rượi gánh đời nghiêng 
Mỏi bước sầu mang nặng những niềm 
Dõi mắt đường xa lòng khẩn niệm 
Trông người nẻo khuất dạ cầu duyên
Âm thầm cõng nắng mồ hôi quyện 
Ủ rũ dầm mưa giá lạnh truyền
Dẫu khổ bao ngày luôn khắc nguyện
Mong hoài thệ ước vẫn còn nguyên... 
Hoang Vu
 
NỔI NIỀM
 
Thân côi đứng ngắm ánh trăng nghiêng 
Một bóng hình ta tựa chiếc thuyền 
Sóng vỗ ba đào vương quyến luyến 
Cô đơn quạnh quẽ với tình duyên 
Lòng người viễn xứ còn xao xuyến 
Dạ nhớ quê hương ước thảo quyên 
Cảnh vắng giờ đây như thỏa nguyện 
Mang hồn lắng đọng giữ tròn nguyên ... !. 
Phương Hoài Nam
 
VẪN NGUYÊN
 
Thoáng bóng người về bước ngả nghiêng ,
Hồn Xuân như đã rộn hương niềm .
Lòng xôn xao đợi vườn tri niệm 
Dạ luyến lưu chờ bến hữu duyên .
Khách lữ chênh chao làn sương quyện 
Đò ngang khập khểnh ánh sao truyền .
Bờ mi khép lại như còn nguyện ,
Xin gió trao tình mãi vẫn nguyên !
Tuyen Nguyen
 
TÌNH XƯA
Hoa cỏ vườn nhà gió lá nghiêng
Hạt sương lóng lánh gợi bao niềm
Nghĩ mình thuở ấy sao hờn phận
Trách bạn bấy giờ lỗi hẹn duyên
Tình cũ xa xưa còn lắng đọng
Nỗi yêu sâu thẳm vẫn lan truyền
Trách trời sao chẳng xe duyên lại
Yêu mến trong lòng vẫn giữ nguyên.
Dong LinhNguyen
  
TÌM MỘNG 
Dõi tủi mong chờ lặng giấc nghiêng 
Nào ai thấu hiểu nỗi riêng niềm
Thờ ơ để chết tình hương niệm
Bạc bẽo chừ đau thuở thắm duyên
Bướm dỗi hoa buồn ngơ ngoảnh quyện
Chiều lơ nắng nhạt hửng hơ truyền
Ghì sâu cõi nhớ lòng yêu nguyện
Vẫn gởi hồn mơ hạnh phúc nguyên
 Nhat Huynhchi
 
TỰ TÌNH
Thức dõi hằng đêm gởi dạ nghiêng
Về nơi viễn xứ trọn mơ niềm
Thơ bồng gợi ý hồi âm quyển 
Ái rỡ vương hồn thỏa vọng duyên
Đẫm khát khao từ hương tỏa quyện
Đầy thân thiết bởi mộng lan truyền
Câu thề vẫn đẹp tình lưu luyến
Để tiếng yêu nồng mãi vẹn nguyên !
Hai Dang
  
CHÚC TRỌN ƯỚC 
(Ngũ độ thanh)
Môi cười hẳn cũng khiến thành nghiêng
Khó hỏi chừ răng mọi nỗi niềm
Hẳn lúc đầu xuân hờ hững bạn
Rồi khi đúng hạ lững lờ duyên
Khuynh thành mệnh bạc gương còn để
Đổ nước tình bi chuyện vẫn truyền
Võn vẹn đôi dòng tâm ý nhỏ
Mong nàng sẽ trọn ước đào nguyên.
Robert Vo
 
 
MÃI BÌNH YÊN

Anh đứng bên đường bóng đổ nghiêng
Chờ em mòn mõi biết bao niềm
Người đi để lại nhiều hoài niệm
Kẻ đến đợi chờ rộn rả duyên
Ngắm áng mây chiều bay gió quyện
Nhìn theo mái tóc vẫy đen huyền
Hằng đêm anh mãi luôn cầu nguyện
Cho mối tình mình vẫn giữ nguyên
Nguyễn Tuấn
  
HƯƠNG MÙA LÁ TRỞ. 
Phía bão đông thường cây đổ nghiêng 
Chiều xa xăm nhớ gợi bao niềm 
Chân mây xám xịt di đà niệm 
Lối mộng huy hoàng phước kiểm duyên 
Tản mạn qua rồi son phấn điểm 
Gom thu kết lại bút hương truyền 
Ai đâu? Lùi mãi không cầu tiến 
Một nửa sao bằng hạnh phúc nguyên.
Nguyên Phương

***
Từ Email của Trương Đức Hạnh: 
Hạnh Trương Đứcduchanhpoem@gmail.com

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

MƠ – Monglien Lynn Phan cùng thi hữu



Mơ ngày gặp gỡ trọn nồng duyên
Mơ sánh vai nhau bỏ muộn phiền
Mơ sắc môi hồng trao kỷ niệm
Mơ chiều nắng ấm sưởi tình uyên
Mơ ly rượu đỏ đan lời nguyện
Mơ lá trầu xanh thỏa ước nguyền
Mơ cả ngàn năm hoài quyến luyến
Mơ tròn hạnh phúc mãi đoàn viên
Monglien Lynn Phan
Oct 05/2017

 HỌA:
 
EM

Em đến cho đời thắm nở duyên
Em cười kết nụ hết ưu phiền
Em khơi kỷ niệm ngời hoa biển
Em trải hương tình đẹp cánh uyên
Em thả vườn thơ bao cảnh luyến
Em trao suối ngọc tỏ lời nguyền
Em mừng đất nước luôn tân tiến..
Em thích tự do khắp bốn miền.

Đức Hạnh

MỘNG

Mộng mơ biển mặn nắng xe duyên
Mộng đã cùng em rảo khắp miền
Mộng đẹp phôi pha lòng én bạc
Mộng vàng ẩn náu dạ chim uyên
Mộng đêm thăm thẳm chờ ngày mới
Mộng sáng bồng bềnh đợi ước nguyền
Mộng cũ ngày đêm vương dấu ái
Mộng nay sớm tối khải hoàn viên …
Trần Huỳnh 


ƯỚC
Ước mãi say nồng thắm đẹp duyên
Ước luôn hạnh phúc chẳng ưu phiền....
Ước tình vạn thuở tràn hương quyện
Ước nghĩa muôn đời vẹn sắc uyên .
Ước mộng từ ly đừng ý hiển
Ước mơ tái hợp ủ tâm nguyền .
Ước người vẫn trọn niềm lưu luyến
Ước sánh đôi cùng cõi ngự viên !

Hai Dang


MỘNG

Mộng buổi tao phùng kết đẹp duyên
Mộng mơ trút bỏ những ưu phiền
Mộng về xóm nhỏ đầy lưu luyến
Mộng đến thôn nghèo lắm nghĩa uyên
Mộng mãi sắc son lòng ước nguyện
Mộng hoài chung thủy ý mong nguyền
Mộng dù biển cạn tình không chuyển
Mộng sống yên bình chốn thảo viên

Cư Nguyễn
 


MỘNG
Mộng ở chung nhà mới hữu duyên
Mộng ươm hạnh phúc khỏi ưu phiền
Mộng tình mãi thắm bên đời uyển
Mộng nghĩa luôn hồng với tuổi uyên
Mộng chỉ cùng nhau hoài ước nguyện
Mộng cho trọn kiếp vẫn mong nguyền
Mộng tràn cõi dạ yêu ngày luyến
Mộng đẫm tâm hồn ái buổi viên. 

Tòng Trần


NHỚ

Nhớ thuở nồng nàn, mãi thắm duyên
Nhớ thời rạo rực, đọng lời nguyền
Nhớ đò chới với, lòng lưu luyến
Nhớ bến xôn xao, dạ ngóng thuyền
Nhớ nắng lung linh vờn mộng quyện
Nhớ mây lững thững giỡn mơ uyên
Nhớ trăng lấp lánh lời thề nguyện
Nhớ dáng chơi vơi cặp mắt huyền

Phạm Trọng Tân


MỘNG HAI NÀNG

Mộng tháng sum vầy trọn mối duyên
Mộng năm đẹp mãi tránh ưu phiền
Mộng xây nghĩa ái cùng em Yến
Mộng gởi ân tình đến bé Uyên
Mộng miếng trầu cay trao ước nguyện
Mộng ly rượu đắng thỏa mong nguyền
Mộng đời hạnh phúc hai nàng luyến
Mộng chốn trần gian tựa thảo viên

Dinh Ninh Nguyen


MỘNG
 
Mộng ước đôi mình sẽ bén duyên
Mộng chưa kết quả cũng ưu phiền
Mộng hoài bởi tại thương hình liễu
Mộng mãi do vì cảm nét uyên
Mộng buổi sum vầy vui tiếng hẹn
Mộng ngày hạnh phúc thỏa lời nguyền
Mộng tơ lão buộc ràng dây đỏ
Mộng nghĩa ân nầy được mãn viên 

Dieu Nguyen


MỘNG

MỘNG còn đuổi mãi bến tơ duyên
MỘNG vẫn gieo neo nhểu giọt phiền
MỘNG vỡ liêu xiêu bờ bến lặng
MỘNG lành nhã nhạc gió trăng quyên
MỘNG chờ phận ấm chong đèn đợi
MỘNG đón tay êm nối cảnh huyền
MỘNG trải thuyền yêu về chốn cũ
MỘNG bày rượu ái giữa điền viên

Bich Sudang


MƠ ĐỜI
 
Mơ dáng dịu hiền ngỏ đỗi duyên
Mơ màng bối rối lẽ ưu phiền
Mơ hồng đức hạnh tràn mong cõi
Mơ thắm niềm tin đẫy mộng uyên
Mơ đẫm lối đời câu thỉnh nguyện
Mơ đan chốn phận tiếng cầu nguyền
Mơ chiều hạnh ngộ nơi trần thế
Mơ kết bạn tình vạn kỷ niên

Dinh Quang Duong

 
ƯỚC

Ước muốn cùng em sẽ sánh duyên
Ước mong cuộc sống khỏi ưu phiền
Ước cho hai đứa luôn hoài niệm
Ước để đôi mình tựa đổ uyên
Ước mãi mong hoài thường khấn nguyện
Ước ao gìn giũ trọn lời nguyền
Ước mình vẫn mãi còn lưu luyến
Ước sẽ chung tình sống mãn viên

Nguyễn Tuấn

MONG
 
Mong mình gặp gỡ kết tiền duyên
Mong được bên nhau hết buồn phiền
Mong cánh thư hồng lưu kỷ niệm
Mong ngày tiệc cưới sánh ương uyên
Mong lời chúc tụng vui lời nguyện
Mong mãi trăm năm còn lưu luyến
Mong chồng nghĩa vợ mãi đoàn viên

Quy Nguyen


MƠ...

Mơ buổi ban đầu gặp chữ duyên
Mơ tay nắm giữ gạt ưu phiền
Mơ ngày hạnh phúc cho tròn nguyện
Mơ lúc chia lìa vẫn trọn uyên
Mơ khúc tình ca còn vọng tiếng
Mơ cung ái nhạc mãi ôm nguyền
Mơ hoài bạc tóc đêm ngày quyện
Mơ tháng năm dài sống mãn viên

Hoang Vu


THÍCH
 
Thích ở bên người giữ trọn duyên
Thích vui đùa giỡn quên ưu phiền
Thích ai trao tặng quà lưu niệm
Thích được nuông chiều đẹp lứa uyên
Thích mộng ân cần câu ước nguyện
Thích mơ trọn vẹn những thề nguyền
Thích em...nhung nhớ và lưu luyến
Thích kẻ phong tình...thoả dạ viên...!

Xê Ty



Mơ sẽ ai cùng để trọn duyên,
Mơ cho rũ bỏ hết ưu phiền
Mơ tình đượm thắm trang hoài niệm,
Mơ nghĩa thơm nồng trải mộng uyên!
Mơ mãi sum vầy trao nẻo nguyện
Mơ luôn hạnh phúc gửi nơi nguyền!
Mơ giờ đã toại không còn luyến,
Mơ cảnh gia đình được mãn viên!!!

Dư Âm


GHÉT

Ghét đã theo chồng bỏ mặc duyên.
Ghét xưa hụt hẫng ngỏ dây chuyền.
Ghét bay biệt tích im lên chuyến.
Ghét thả cho mừng đợi kiếp duyên.
Ghét bức chia tay không rõ chuyện.
Ghét lời hứa phận sẽ thuyền quyên.
Ghét đêm Nguyệt ước ai lưu luyến.
Ghét giận vô cùng nói lảng thuyên .

Hải Sơn


ƯỚC
 
Ước chi ta đó trở nên duyên ,
Ước nắng vàng hanh chắng luỵ phiền .
Ước kiếp đan thanh đầy mộng niệm ,
Ước đời xuân sắc tựa nàng uyên .
Ước cho trăng sáng nhiều hương nguyện ,
Ước muốn mây quang mãi hạnh nguyền .
Ước để trần gian còn hữu luyến ,
Ước tình đong đếm sẻ tròn viên !

Tuyen Nguyen


ƯỚC
 
Ước được cùng ai thắm mối duyên
Ước ao trần thế hết ưu phiền
Ước tàn chinh chiến non sông tạnh
Ước ngát tình thơ mộng thúy uyên
Ước cả hoàn cầu tàn khát máu
Ước toàn bằng hữu giữ tâm nguyền
Ước phồn thịnh mãi người trên thế
Ước lứa đôi mình thắm mãn viên

Xuân Sang


MONG
 
Mong hồi trả hết nợ tình duyên
Mong cõi hồn vơi thoát luỵ phiền
Mong hỉ hoan lòng nơi thánh thiện
Mong bình thản dạ chốn thần tiên
Mong điều đã ước tròn tâm nguyện
Mong chuyện từng mơ trọn chí nguyền
Mong giữ thân mình không dịch chuyển
Mong nhà chữ phúc mọi thành viên

Võ Thuý Phượng

MỘNG

Mộng ước hôm nào đẹp mối duyên
Mộng vui sẽ mãi bỏ ưu phiền
Mộng tròn thỏa chí tình yêu quyện
Mộng thắm tâm hòa nghĩa quấn uyên
Mộng vỡ thì thôi đừng gợi huyễn
Mộng tan chớ có ngẫm mơ nguyền
Mộng tàn hãy bỏ tìm lưu luyến
Mộng lỡ xa vời khó mãn viên

My Chau Nguyen


TIỄN

Tiễn biệt theo chồng lỡ mối duyên
Tiễn đưa nghẹn đắng những ưu phiền
Tiễn chiều Hạ trắng nhiều lưu luyến
Tiễn sáng Thu vàng vỡ tổ uyên
Tiễn chốn trời xa quên ước nguyện
Tiễn thuyền sang bến lãng câu nguyền
Tiễn tình bội bạc đừng lưu luyến
Tiễn kẻ đi rồi...mắt lệ viên...!

Võ Hoài Giang

MỘNG ĐỜI
 
Mộng ước chân tình thỏa nợ duyên
Mộng đem vứt bỏ những ưu phiền
Mộng tình mai trúc nam quân tử
Mộng nghĩa kim bằng nữ tú uyên
Mộng nẻo tương phùng theo tiếng hẹn
Mộng đường hội ngộ giữ lời nguyền
Mộng thôi tỉnh giấc còn lưu luyến
Mộng kẻ quay về trọn chữ viên

Phú Sĩ


Mơ mãi nhưng trời chẳng kết duyên
Mơ lòng thêm nẫu dạ ưu phiền
Mơ hình mãi khắc theo hoài niệm
Mơ dáng in vào ủ mộng uyên
Mơ dưới trăng vàng trao ước nguyện
Mơ bên biển biếc giải câu nguyền
Mơ theo ngày tháng càng lưu luyến
Mơ đã bao mùa ...chẳng mãn viên!

Nguyễn Thanh Xuân


Mơ những khung trời thắm đượm duyên
Mơ cho cuộc sống chẳng ưu phiền
Mơ vào xứ Quảng mong hoài niệm
Mơ đến Long Thành đợi Diễm Uyên
Mơ buổi hoa tàn đau ý nguyện
Mơ khi nụ vãn tủi câu nguyền
Mơ thời trẻ dại ham tình luyến
Mơ một ngày về đắc khởi viên

Manh Tien Nguyen

ƯỚC
Ước cùng nhau đẹp mối tơ duyên
Ước mãi sóng đôi chẳng lụy phiền
Ước thọ trăm năm vui hội ngộ
Ước sao trọn kiếp thú đoàn viên
Ước tình chồng vợ không phai nhạt
Ước nghĩa tao khang được phỉ nguyền
Ước đời viên mãn lòng nhân hậu
Ước hưởng lộc trời phúc vạn niên

Dong Linh Nguyen
 
MỘNG
 
Mộng ngày nối lại mối tơ duyên
Mộng sống yêu nhau chẳng chút phiền
Mộng sẽ cùng ai xây ý niệm
Mộng về lầu ngọc đón chim uyên
Mộng ước đoàn viên cho thỏa nguyện
Mộng đốt lò hương một áng nguyền
Mộng mối tình son cùng mến luyến
Mộng nhìn sương lạnh chốn hàn viên

Phi Anh
 
MỘNG
 
Mộng ngày nối lại mối tơ duyên
Mộng sống yêu nhau chẳng chút phiền
Mộng sẽ cùng ai xây ý niệm
Mộng về lầu ngọc đón chim uyên
Mộng ước đoàn viên cho thỏa nguyện
Mộng đốt lò hương một áng nguyền
Mộng mối tình son cùng mến luyến
Mộng nhìn sương lạnh chốn hàn viên

Phuong Hoai Nam
 

Mơ giấc tình nồng gởi trọn duyên
Mơ ngày hạnh ngộ hết ưu phiền
Mơ hình bóng ấy luôn hoài niệm
Mơ kết tơ hồng đẹp mộng uyên
Mơ nghĩa vuông tròn lời ước nguyện
Mơ nên yến phụng vẹn thề nguyền
Mơ màng khúc nhạc lòng lưu luyến
Mơ dáng hoa cười giữa ngự viên...

Phong Tran

MỘNG !

Mộng ước ngày qua sẽ kết duyên
MỘng tình dệt nghĩa hết than phiền
Mộng xa đất lạ không hoài niệm
Mộng đến miền quen những ái uyên
Mộng cũ bây giờ như đã nguyện
Mộng xưa buổi ấy thỏa câu nguyền
Mộng về chốn mẹ đầy lưu luyến
Mộng đắm say nồng dạ mãn viên...!

Thanh Trân

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

XIN ĐỪNG HỎI - Monglien Lynn Phan cùng thi hữu




XIN ĐỪNG HỎI
(Bl
-đâ)
Chớ hỏi vì sao nắng bẽ bàng
Cho ngày hiu hắt gọi mùa sang
Và mưa âu yếm cùng sông cạn
Dẫu sóng đòng đưa với nguyệt vàng
Chắc bởi lời yêu càng lãng mạn
Nên rồi chữ ái vẫn mênh mang
Tìm trong tiếng nhạc hồn thanh thản
Dõi lá buồn lay rớt khẽ khàng


Monglien Lynn Phan
Sep 22/2017

HỌA:

LIÊN PHAN
(Ctkt-xv-tđ)
Liên cười rạng rỡ thắm duyên nàng
In đóa hoa hồng nắng khẽ khàng

Êm ả gió vờn hôn suối tóc
Nồng nàn trăng vọng thả tơ vàng 
Phong tao cánh mộng thơ vừa nở
Hạnh phúc ân tình nghĩa đã mang
Ánh mắt Luynh Phan ngời biển ái
Nghe dòng sóng trổi gọi em sang…


Đức Hạnh


 
KHẼ KHÀNG
Chẳng có cớ chi phải bẽ bàng
Khuôn trăng thơ mộng gọi mùa sang
Thơ tình tuôn chảy bao giờ cạn
Níu sóng dềnh dang với nguyệt vàng
Mắt đắm sắc thu nên lãng mạn
Tâm hồn thi sỹ mãi mênh mang
Vui tươi trong sáng hồn thanh thản
Mỗi cánh thơ bay thật khẽ khàng

Hạnh Nguyễn

 
KẺO MUỘN
Hỏi sớm kẻo không nắng sẽ vàng
Sợ chiều hiu hắt nắng chiều sang
Rồi mưa giăng đổ trên bờ vắng
Sợ sóng chiều dâng sẽ ngập tràn
Bỡi trót đa mang đời lãng mạn
Nên đành chữ ái phải lầm than
Tìm trong quên lãng hồn thanh thản
Gửi chút tình theo gió nhẹ nhàng
 

Vũ Hoàng

 
XIN HÃY HỎI

Hãy hỏi vì sao nắng thẹn thùng.
Vì sao héo hắt gió đông sang.
Giọt mưa thánh thoát trên đồng cạn.
Làn sóng vui sao ánh nguyệt vàng.
Đã thốt bao lời yêu lãng mạn.
Ái ân ân ái chỉ sầu mang.
Muốn tìm tiếng nhạc hồn thanh thản.
Hãy bỏ buồn yêu chuyện bẽ bàng.


Thắng Châu

 
TRÁCH AI 
Trách hỏi trời sao quá bẽ bàng
Luôn hành cơn bão lụt đông sang
Ngồi chờ mong nước đồng khô cạn
Đứng mỏi mòn trông ruộng nước tràn
Chẳng lẽ không thương người khổ nạn
Sao mà chẳng ghét kẽ tham gian
Ra công cứu trợ tìm bình thản
Hạnh phúc an vui nhận khẽ khàng 
Duy Dũng Phạm


 
VỀ ĐI EM

Gặp để làm chi quá phũ phàng
Theo chồng giã bạn bước đò sang
Thề xưa đã hết khi lời cạn
Uớc cũ vờ quên bỏ mộng vàng
Nhặt trả tình thơ vùi quá vãng
Xa lìa kỷ niệm nuối sầu mang
Về xây hạnh phúc đừng xao lãng
Lệ chảy tàn đêm khóc khẽ khàng...!


Xê Ty


ĐỪNG !
 
Đừng hỏi đêm về về với ai
Đừng tin trăng sáng sáng hai vai
Sương khuya rơi nhẹ sau tàn lá
Đẫm lệ ven đường gió xuân thương ..!
Đừng hỏi vì sao trầu bên cau
Vàng đá lâu dài với mai sau
Bờ tre bến nước xanh diệu vợi
Đi giữa dòng đời đời đợi nhau ..!


Tien Dat



ĐÔNG SANG
Sắp sữa đông rồi lại trở sang
Trầm ngâm nhớ nhỏ bữa thu vàng
Yêu kiều dáng đẹp bên đồi cỏ
Yểu điệu cười xinh ở gốc bàng
Chốn cũ đìu hiu ngày lẻ bạn
Nhà xưa ảm đạm tháng xa nàng
mình ta ủ rũ trong buồn chán
Luyến mãi nên là miệng thở than


Võ Thuý Phượng


MUỘN MÀNG

Dẩu biết là yêu đã muộn màng
Nhưng lòng vẫn ngóng đợi chiều sang
Nhìn em nhẹ gót hồn mơ tưởng
Ngắm mãi bờ vai ủ mộng vàng
Khắc khoải niềm đau đời quạnh quẽ
Âu sầu dạ buốt nỗi buồn mang
Vì cha mẹ sắp...tình viên mãn
Lẳng lặng nhìn ai nhớ khẽ khàng!

Võ Hoài Giang


Biệt Facebook

Khép lại tình yêu đẫm phủ phàng
Ngưng vào facebook thẩn thờ van...
Hồn tâm rộng rãi không còn chán
Ý nghĩ vòng vo phải bị gàn .
Hẹn hứa bao điều ôi đã nản
Đua đòi lắm chuyện cũng rồi tan .
Đành ôm trắc trở xa bè bạn
Tưởng tượng ngày mai chắc sẽ nhàn !


Hai Dang


BẼ BÀNG
 
Nắng có sao đâu vẫn nhẹ nhàng
Chờ cho mưa đến đẫm mênh mang
Bềnh bồng sông nước triều dâng muộn
Lác đác mưa sa trải thảm vàng
Thời tiết năm nay sao lủng củng
Đất trời hiện tại cứ lang bang
Con người đứng giữa tình hình ấy
Có nghĩ là do số bẽ bàng 


Trần Huỳnh

 
LAY LẮT

Lay lắt chiều rơi nhuộm lá bàng
Âm thầm gió đợi chuyển ngày sang
Từng cơn mưa đổ đường lênh láng
Mỗi chuyến đò đưa nắng võ vàng
Có lúc oằn vai đời tãn mạn
Bao lần xót phận sống hoang mang
Qua rồi nhớ lại thời lãng mạng
Trắc trở tình duyên khẽ chẳng khàng...


Hoang Vu

 
THANH BÌNH
 
Chẳng hỏi làm chi kẻo bẽ bàng
Thu tàn đã gọi gió mùa sang
Ban chiều lũ én bay trong cảng
Buổi sớm đàn cò lượn ngoài làng
Tú nữ vui vầy trời thoáng đãng
Trai thanh phấn khởi biển mênh mang
Bình minh nhẹ bước đi du lãng
Ngắm cảnh non sông đẹp ngỡ ngàng.


Lân Nguyễn

 
THƯƠNG MIỀN TRUNG QUÁ

Cuộc sống ngày nay lắm phũ phàng
Bao người khốn khổ lũ tràn sang
Trâu bò, của cải đều trôi mất
Vội vã bồng con chạy cả làng
Nước cuốn phăng đi là vấn nạn
Tan nhà nát cửa phải lang thang
Ai ơi cứu giúp đồng bào Việt
Khỏi cảnh lầm than quá bẽ bàng...


Đặng Ngọc Đào

 
THU GỢI NHỚ

Bình minh chiếu rọi tỏa hào quang
Vệt nắng lung linh rực ánh vàng
Những áng mây hồng trôi lãng đãng
Hàng cây lá rủ đứng mơ màng
Gió thu lành lạnh hồn xao xuyến
Hương bưởi ngọt ngào dạ xốn xang
Bỗng thấy bâng khuâng lòng nhớ bạn
Nhưng đành gửi giữa chốn thênh thang!

Vàng Mai


 

TỊNH GIÃN TÂM THIỀN
Nhẹ nhỏm về bên cõi niết bàng
Ta bà rũ dứt đạo tìm sang
Ngõ tình bể hận đầy ngao ngán
Nẻo mộng trời đau lắm phũ phàng
Trí rảnh - âu sầu kia sẽ cạn
Tâm thiền -ảo não nọ dần tan
Hồn lơi để chốn đầu thanh thãn
Tịnh giãn mà thư thả giấc vàng


Võ Thúy Phượng



VẪN KHE KHÀNG!!!

Đìu hiu quạnh quẽ trước cây bàng,
Lạnh lẽo bơ phờ bởi tiết sang!
Khắc khoải thờ ơ tình rã cạn,
Trầm ngâm thảng thốt nghĩa hoen vàng!
Âu sầu khổ não gần bên mạn,
Ủ rũ đau lòng cạnh khoé mang!
Hụt hẫng ưu phiền đâu mấy thản
Buồn lo nức nở vẫn khe khàng!!!


Dư Âm


NHẸ KHẼ KHÀNG

Bỗng thấy trên cây rụng lá bàng
Thế là tiễn hạ đón thu sang
Mùa mưa chửa đến sông còn cạn
Mây trắng chưa qua nắng vẫn vàng
Rừng núi đổi màu xanh lãng đãng
Đất trời thay sắc thắm mênh mang
Tâm hồn nhẹ nhõm nghe thanh thản
Chợt tiến ai kêu nhẹ khẽ khàng...!


Nguyễn Văn Mười
 

KHẼ KHÀNG
(Nđ, bl,nv))
Hỏi nắng làm chi lại bẽ bàng
Chiều thu gió vởn rập rìu sang
Mưa rào rạt phủ đầy sông vắng
Sóng sẽ sàng ôm cả mộng vàng
Có phải lòng đâu đành lẳng lặng
Mà sao mắt đọng tỏa mơ màng
Đằng xa tiếng nhạc dồn văng vẳng
Đụng phải cành hoa rớt khẽ khàng....

Nguyen Hoang


 
ĐỪNG TRÁCH

Trách mãi mà chi kẻ vội vàng
Âm thầm ngoảnh mặt lệ dầm chan
Sầu đâu còn đó màu chê chán
Phúc hạnh bay đi sắc phủ phàng
Một tấm tơ tình buông lơ đãng
Nửa đời da diết nỗi lòng mang 
Tìm đâu chân chất hồn lãng mạn
Chỉ có được chăng cảnh lỡ làng


Phú Sĩ

 
XIN ĐỪNG QUEN

Hôm qua em đứng cạnh cây bàng
Chợt có anh chàng vội bước sang
Lịch sự làm quen cười bảng lảng
Ga lăng gợi chuyện thốt lời vàng
Tình yêu đã tắt lòng khô cạn
Chữ ái tàn rồi dạ xốn xang
Mỗi lúc nhìn trai là thấy hoảng
Làm sao nhóm lại bếp tro tàn


Nguyễn Tuấn


TÌNH QUÊ
 
Chiều buông náo nức, đọng màu vàng
Gió thổi rì rào giỡn lá bàng
Nắng toả nồng nàn, lòng mãi sáng
Mây vờn lững thững, dạ mênh mang
Vần thơ rộn rã, lời trong rạng
Điệu nhạc du dương, tiếng khẽ khàng
Kỉ niệm chơi vơi nơi dĩ vãng
Tình quê thắm thiết, đón thu sang


Phạm Trọng Tân


VÔ ĐỀ
 
Tác giả đề thơ «độc» miễn bàn
Nhưng vì thích họa vẫn tìm sang...
Vài câu vận đối chân thành tỏ
Mấy chữ vần gieo kỷ niệm vàng .
Mãi nhớ thu này bao thỏa nguyện
Luôn ghì dạ đó những niềm mang .
Ngày sau biệt cách hay từ giã
Vẫn đợi người thương ở thác Khàng* !


Hai Dang
 
LÍNH ĐẢO ĐỢI DUYÊN KHÀNG

(Nđt,bl,nv)
À uôm lính đảo đập nhân bàng
Biển khẽ khàng yêu gọi gió sang
Nhiễu phủ la đà mây tạo dáng 
Mành buông thấp thỏm nguyệt tô vàng
Âm thầm nữ thảo tâm còn dạng
Khắc khoải trai hùng dạ vẫn mang
Cảnh sắc làng phây thờ thẫn mạng
Đường tơ tấp tểnh đợi duyên KHÀNG


Manh Tien Nguyen
 

MÃI THẾ THÔI.
  
Lá vối chiêu sương chút lá bàng 
Lạnh lùng chẳng đến dẫu đông sang 
Nhâm nhi phảng phất chung trà nhạt 
Thiết đãi long lanh mạch nước vàng 
Bộ kỷ cong vành còn gắn kết 
Chén sành mẻ cạnh vẫn cưu mang 
Ơn trời gia hộ nào phai lãng 
Chúng nó tình thâm níu vận khàng.


Nguyên Phương


 
MEN SẦU
 
Nước mắt tuôn rơi phận bẽ bàng
Bao đêm thức trắng đợi chàng sang
Men sầu sao đắng lòng khô cạn
Cảnh sắc đan xen ánh nắng vàng
Giọt lệ cầu vơi tròn lãng mạn
Tình đầu gửi tặng lại rầu mang
Bên nhau ước nguyện đời thanh thản
Nỗi nhớ buồn vui được khẽ khàng


Phạm Quốc Cường
 


LỜI ÉO LE

Ngọn gió đẩy đưa rụng lá bàng
Lạnh lùng báo hiệu tiết đông sang
Bèo trôi lơ lửng qua mương cạn
Sóng vỗ lao xao ánh nắng vàng
Lạnh lẽo nhìn sương rơi tản mạn
Buồn trông dòng nước rộng mông man
Thong dong dạo bước lòng thư thản
Ai đánh phèn la vọng tiếng khàn


Phi Anh

 
VẪN NHỚ... CÒN THƯƠNG

Chiều thu lá đỏ rực thân bàng
Giá lạnh trời hanh gọi vụ sang
Vẫn nhớ dâng tràn ngày bến cạn
Còn thương sóng dậy buổi sông vàng
Đêm xuân khúc nhạc đời thanh thản
Buổi hạ lời ca sống nhẹ nhàng
Trắc trở tình duyên càng lãng mạn
Đường lên hạnh phúc mở mêng mang


Thanh Trân

 
CHUYỆN XƯA

Đòng đưa gió thoảng lộng cây bàng
Nhớ cảnh xưa cùng lặng lẽ sang
Nhạt nắng hanh hao dường hạ mãn
Nhòa mưa mát mẻ tựa thu vàng
Âm thầm nỡ để tình anh quản
Ảo não sao đành nghĩa bậu mang
Cớ sự vì đâu mà bảng lảng
Sầu đau đến nỗi giọng làn khàn


Tanthuong Vo

 
BỞI LẼ
 
Bởi lẽ yêu đương đến bộn bàng ,
Trăng thề chếch bóng khóc mưa sang
Men tình khắc khoải dường sông cạn ,
Bể ái gầy hao tựa lá vàng .
Đã vấn vương hoài say tản mạn ,
Cho nhiều nhung nhớ tới miên man .
Nghe hồn lắng động chiều thư thản ,
Để thấy ai yêu đẫu khẻ khàng !


Tuyen Nguyen

 

CHIỀU THU 
Chiều buông nắng nhẹ trải mênh mang
Gió thổi lao xao những lá bàng
Rực rỡ hoa tươi tràn khắp ruộng
Lừng thơm lúa mới ngập trong làng
Sen hồng cuối vụ còn lưu đọng
Sữa nhạt* mùa sang thật ngỡ ngàng
Lãng đãng sương mờ như cảnh mộng
Tình quê bát ngát giữa thu vàng ...


Ngư Phạm

 
GỢI BUỒN SANG

Nắng dập mưa dồn đỏ lá bàng
Thu về lặng lẽ gợi buồn sang
Ngoài hiên gió thổi lay hồng tím
Trước cửa mây vờn vẫy huệ vàng
Lặng lẽ âu sầu đâu dám gửi
Âm thầm tủi hận vẫn liều mang
Rung đàn nổi tiếng cho lòng nhẹ
Ngẩm nghĩ mà thương bước khệnh khàng


Trần Quỳ

 
NGẮM LÁ THU RƠI

Sao chẳng hỏi han thật rõ ràng
Để lòng khắc khoải lúc mùa sang
Tình xưa lai láng sao giờ cạn
Nghĩa cũ tàn phai thật bẽ bàng
Khi yêu hình ảnh long lanh quá
Tắt lịm lâu rồi vẫn mênh mang
Tìm trong ký ức miền thanh thản
Ngắm lá thu rơi thật khẽ khàng


Quang Ngoc Tran

 
NỖI BUỒN GIAO MÙA
 
Mùa mưa hạ trắng nổi hoa bàng
Xối xả trôi tràn ngỡ buổi sang
Gió dật từng cơn cành gãy đổ
Tàn thân đón đợi đẫm hanh vàng
Đôi lần thổn thức cùng trăng dọi
Lắm đẫn ê chề gửi nguyệt mang
Phận cõi mơ màng loang khắp biển
Buồn đau phủ nỗi lại khe khàng


Dinh Quang Duong

 

TÂM TƯ THỔN THỨC
 
Thấm thoát thu đưa nắng nhẹ nhàng
Im lìm lắng đọng giữa miên mang
Mênh mông nỗi nhớ còn lai láng
Bát ngát ân cần vẫn dịu dàng
Mối mộng thương hoài tình thõa mảng
Mơ màng thổn thức cõi hồn hoang
Êm đềm chiếc bóng bao tâm trạng
Lặng lẻ thời gian lắm phủ phàng ... !. 


Phuong Hoai Nam

Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

SẦU GIĂNG – MonglienLynn Phan cùng thi hữu



SẦU GIĂNG
 (Nđt)
Mưa về phố cũ giọt sầu giăng
Gởi lại vườn xưa những vết hằn
Tựa cửa bên mùa thu dõi nắng
Say hồn giữa buổi hạ nhìn đăng
Tình yêu giữ trọn cho lòng đắng
Ngõ ái theo tìm để dạ băng
Ảnh đã hoen màu tim nhói quặn
Mây hờn gió tủi võ vàng trăng
 

MonglienLynn Phan
Sep 14/2017

HỌA:

THU MỘNG
Nàng Thu luyến ái vời sông mộng
Chú Cuội reo mừng trải ánh trăng
(Thtk)
Nàng Nguyệt đa tình, thả cánh giăng
Thu vàng kỷ niệm mãi in hằn
Luyến lưu suối nhạc vờn sương trắng
Ái niệm vườn thơ nở bóng Hằng
Vời tiếng lá rơi lòng vắng lặng
Sông khơi sóng trổi cảnh lăng băng
Mộng về biển nhớ càng sâu lắng
Chú Cuội reo mừng trải ánh trăng

Đức Hạnh



DẤU TÌNH SẦU

Chốn cũ thu về lạnh lẻo giăng
Nhà xưa kỉ niệm vẫn in hằn
Đường thôn lá đỏ rơi dường vẽ
Ngõ xóm hoa vàng nở tựa đăng
Ngẫm lại tình yêu lòng bổng giá
Mơ về nghĩa ái dạ hoài băng
Đâu ngờ tan
    vỡ tràn vị đắng
Ngọt ngào mấy chốc gió cuốn phăng
Âm thầm nuối tiếc lòng nín lặng
Tim vỡ hồn đau đã mấy trăng ...

Anh Dung
 
 
TÌM LẠI ĐƯỜNG XƯA

Lối nhỏ mây sầu lộng bão giăng
Đường yêu thổn thức nỗi đau hằn
Bên vườn rộn rã chờ tia nắng
Đoạn ngõ âm thầm tỏa ánh trăng
Tưởng hết tình xưa mà vẫn quặn
Nào quên nghĩa mới lại hay giằng
Nay về nẻo ấy tìm phiêu lãng
Đã gặp nhưng rồi chẳng nói năng!

Nguyễn Quốc Hồng


 
ĐÊM SẦU 

Mưa sầu giọt thấm mãi buồn giăng
Gợi nhớ tình xưa lỡ phải hằn
Mãi đợi nàng xuân cầu chở nắng 
Hoài trông bác hạ nổi hoa đăng
Mưa buồn gợi nhớ hoài cay đắng
Gió thảm thêm sầu nặng giá băng
Nặng nghĩa ân tình sao cứ quặn
Đêm sầu ngóng tạnh lỡ làng trăng


Duy Dũng Pham 



GIĂNG CÂU

(Nđt)
Mỗi độ mưa dầm để lưới giăng
Mừng vui đã thấy rọ đầy căng
Cùng nhau đổ dẹp rồi phơi nắng
Xúm lại lên đường cũng để đăng
Những buổi đi về lòng mặn đắng
Nhiều đêm ướt đẫm lạnh ai bằng
Mưa nhiều gió thổi lòng đau quặn
Chỉ thấy mây đùa giỡn cạnh trăng


Nguyễn Tuấn

 
CUNG SẦU
 
(Nđt)
Vẳng tiếng cung đàn não nuột giăng
Tình xưa đớn đọng vẫn lưu hằn
Đan lòng lạnh lẽo hong chờ nắng
Để dạ ê chề dõi lối đăng
Dẫu thủa mây hồng loang lệ đắng
Cho dù gió bão cuộn trời băng
Mong chờ tím ngõ sầu đan quặn
Gõ nhịp u buồn ngỏ với trăng


Dinh Quang Duong

 
DĨ VÃNG

Ngâu về tháng bảy nỗi buồn giăng
Viễn xứ rời quê mỏi mệt hằn
Rũ bỏ thời mơ tìm sợi nắng
Quên rồi thuở mộng khóc sầu đăng
Tàn Thu tiễn biệt lòng cay đắng
Vật đổi sao dời đẫm giá băng
Trả những ân tình đau thắt quặn
Đâu tìm kỷ niệm...dỗi hờn trăng?
Xê Ty

 

CHUYỆN GIÓ TRĂNG!
 
Nhả sợi tơ lòng tóp ruột giăng 
Đan mơ đợi Nguyệt tháng năm hằn 
Phong sương bạc thếch tình chưa lắng 
Mộng mị xanh dờn ái mộ đăng 
Dặm khách rong chơi đời tẩm mặn 
Trời quê mắc võng nghiệp sầu băng 
Xưa nay rượu đắng! Nào vơi đắng! 
Độc ẩm đôi hàng chuyện gió trăng.
Nguyên Phương

 

BÓNG CŨ
Quện lẫn sương mù với cỏ giăng 
Ngày đưa tiễn bạn khắc in hằn
Người đi lối nhỏ đường chưa rạng
Nguyệt dõi trên trời bóng tỏa đăng
Nghĩ lại cho mình thêm tủi đắng
Đành quên để dạ bớt sầu băng
Niềm riêng bỗng nhớ lòng thêm quặn
Rũ sạch thôi đành gửi gió trăng !


Vàng Mai


THU BUỒN

Phố cũ đi về nước mãi giăng
Vườn xưa để lại vết nhơ hằn
Thu buồn tựa cửa ngồi trông nắng
Hạ tủi bên thềm đứng ngóng đăng
Nghĩa ái theo tìm cho dạ đắng
Tình ân giữ trọn để lòng băng
Xem hình thấy ảnh phai màu úa
Gió dỗi mây hờn nhạt sắc trăng ...!


Thanh Trân


TÌNH THƠ

(Nđt)
Ngỡ tưởng mưa về quện gió giăng
Niềm thương nức nở đọng môi hằng
Xuân còn gửi lại đôi dòng nắng
Hạ vẫn trao về mấy tuổi trăng
Những buổi xa dời da diết gặng
Bao lần cách trở hững hờ băng
Dòng tương thổn thức vờn mây lặng
Rộn rã tình thơ ngỏ ước rằng..!


Hoan Nguyễn Huy

CHỈ THẤY TRĂNG
 
(Nđt- Bl - Đv)
Gió vởn mưa về lạnh lẽo giăng
Mơ màng tẩy sạch giấc mơ hằng
Rèm thưa hạ vẫn la đà nắng
Cửa lớn thu còn quạnh quẽ đăng
Lạc lõng nhìn theo dòng nước vẳng
Âm thầm nghĩ đến đoạn tình băng
Trông đời khắc khoải lòng sao đắng
Lặng lẽ nhìn lên chỉ thấy trăng...
Nguyen Hoang
 
1- GIỌT NHỚ 
Chiều về .. lá rụng... chút buồn giăng..
Tựa cửa bên song...nỗi nhớ hằn ,
Bóng ngã trời tây...vài giọt nắng..
Chạnh lòng thương xót.. mối tình đăng !
Thương người cách trở...bao sầu đắng...
Đại dương , sông núi .. biệt ngàn băng,
Yêu xa như ảo, tim đau quặn..
Đêm đến rồi ..nhỏ lệ với trăng...!
 
2 - 
HỒN QUÊ 
Lối cũ ta về ...mây trắng giăng,
Hương thơm, lúa chín hạt trĩu hằn, 
Bờ mương, bông cỏ chìm trong nắng, 
Cò chiều bay lã ...chốn đồng đăng....!
Nhớ lắm ..vị quê .. bao ngọt đắng, 
Tuổi thơ ước mộng ...ngắm sao băng,
Ngày thả diều....mẹ đánh đau quặn ...
Đêm nướng khoai hồng... đón bóng trăng...

Hà Lệ



CHIỀU ÊM
 
Nhện nhả tơ sầu võng mắc giăng 
Ngày đi để lại dấu chân hằn 
Đêm còn lấp lửng mong chiều lặn 
Đóm cũng âm thầm đợi lửa đăng 
Cỏ rũ ven đường rung gió vặn
Tre khòm cuối bãi ngó diều băng 
Chuông chùa đổ tiếng trong trời lặng 
Tĩnh mịch yên lành chỉ gió trăng..


Hoang Vu

 
NỖI NIỀM

Bên thềm nguyệt tỏ nỗi niềm giăng
Kỷ niệm tình yêu rõ dấu hằn
Hạ dỗi đan buồn thơ thẩn nắng
Thu hờn xót lệ bẽ bàng đăng
Chìm theo mộng ước tâm hòa phẳng
Tưởng đến duyên phần dạ rũ băng
Giữa buổi xuân đời thương tiếc quặn
Mơ còn sáng rọi nữa à trăng !?

Hai Dang

TRÁCH…!!

(Nđt)
Chỉ tại mưa nhiều nỗi nhớ giăng
Ngày nao kỷ niệm vẫn in hằn
Tình xưa gột bỏ phơi ngoài nắng
Nghĩa trước hao mòn trải ngọn đăng
Cứ tưởng thề non còn ngõ lặng
Hay là hẹn biển đã tàn băng
Thôi đành chấp nhận nghe sầu vẳng
Để những đêm buồn lại trách trăng


My Chau Nguyen

 
MÂY CHIỀU GIĂNG!

Lặng lẽ mây chiều suốt buổi giăng,
Đường xưa để lại vết in hằn...!
Bao lần ủ rũ do phờ nắng...,
Mấy thuở âu sầu tại rã đăng...!
Nhạt nghĩa nơi lòng sao khỏi đắng,
Phai tình cõi dạ chẳng ngừng băng!
Đau buồn số hẩm ơ thờ quặn,
Tủi hận đêm về dõi khuyết trăng!!!
Dư Âm
  
VẪN ƯỚC

(Nđt.Nv)
Bởi tại yêu người nỗi nhớ giăng
Rồi như kỷ niệm cứ theo chằng
Tình xưa ảo não hôm vờn nắng
Phận cũ bơ phờ buổi đón trăng
Ngó biển hoài mơ tìm ngõ lặng
Thề non mãi đợi kiếm ân bằng
Đêm tàn vẫn ước câu thề vẳng
Rạng rỡ cho lòng khỏi giá băng


Bùi Tấn Hoàn


GIẬN HỜN

Bão giận mưa hờn phủ kín giăng
Miền Trung khúc ruột đẫm sâu hằn
"Phơn" về Hạ bỏng đồng khô nắng
Hạn mãn Thu tràn nước trải đăng
Cũng bởi do trời gây ngập đắng
Nên đành cảnh đất chịu tràn băng
Dân nghèo đói khổ lòng đau quặn
Tết trẻ đang kề rũ rượi trăng...!

Võ Hoài Giang
 
NỖI SẦU GIĂNG
 
Ngỡ tưởng bên nhau quấn quýt giăng
Không ngờ đổi hướng chẳng còn giằng
Sao quên hứa hẹn trong mưa nắng
Có nhớ lời thề trước ngọn đăng
Ngẫm kẻ lầm đường lòng quặn đắng
Suy người lạc lối dạ đau căng
Thôi thì ngậm tủi đành câm lặng
Để mỗi đêm buồn ngắm chị hằng.

Lân Nguyễn

TÀN THU TRÊN PHỐ CŨ

(Nđt)
Bởi nặng tơ lòng chót lỡ giăng.
Thời gian vuột mất vẫn in hằn.
Rồi nhen ở dạ than hồng thắm.
Đã thắp nơi hồn ngọn lửa đăng.
Mắt để phai mầu chan đẫm lệ.
Môi giờ nhạt sắc tỏa hàn băng.
Thu tàn phố lạnh thêm vàng võ.
Cảnh cũ ôm sầu vọng dưới trăng. 

Trần Tiến Việt

KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG
 
"Tết trẻ đang kề rũ rượi trăng"
Còn đâu nghĩ Cuội với cung Hằng
Mùa xưa cảnh cũ còn in dấu
Thuở nọ đồng trôi mãi khắc hằn
Lũ xả hoa màu bay mất sạch
Mưa tràn thóc gạo giữa dòng băng
Vừa nghe bão lại vào nơi ấy
Nghĩ thử thu này Nguyệt có đăng ???
Nguyễn thanh Xuân
 
SẦU GIĂNG
Lối sầu con nhện kéo tơ giăng
Ghi dấu thời gian rõ nét hằn
Gặp tiết lập đông trời ít nắng
Xuân về vui đón kết hoa đăng
Tình yêu cũng có khi cay đắng
Lửa tắt cõi lòng lạnh giá băng
Đau đớn lòng ai mà thắt quặn
Trời hôm mây kéo tỏ mờ trăng
Phi Anh
 
VUI GIĂNG
 
Mưa về phố cũ giọt Vui Giăng.
Gởi lại vườn xưa xóa vết hằn.
Tựa cửa ngắm mùa thu dõi nắng.
Say hồn giữa buổi hạ đêm trăng.
Tình yêu nam nữ nhiều sầu khổ.
Ngõ ái tìm chi chuyện gió trăng.
Ảnh đã hoen màu thôi dừng bước.
Sầu chi cho lắm hỡi vầng trăng.
Thắng Châu


 
1- ĐÊM TỐI !
Trăng đã lên rồi...,mây lại giăng
Đêm như vẫn vậy, bóng đêm hằn...!
Mưa buồn, gió tủi trời đen tối
Chẳng thấy...,đâu rồi ngọn hải đăng?
Lạc giữa muôn trùng đầy sóng gió,
Lòng như đầy ắp một thuyền băng.
Nước đen... vẫn mãi màu u ám,
Đếm tối, bao giờ mới sáng trăng ?!
 
2- NGÀY ĐEN...!
Trời đâu chẳng thấy, bởi mây giăng
Ánh sáng đời ơi...như đã hằn...
Chỉ thấy âm u...,mùa địa ngục
Chẳng còn đâu nữa ngọn đèn đăng!
Xa rồi, xa lắm ngày tươi sáng...
Nắng hỡi, mau về đốt tảng băng.
Đừng để ngày dài sao mãi tối
Nếu trời chẳng có, hãy còn trăng !
Hương Nam


 
TA LẠC NHAU RỒI

Đông buồn man mác trắng sương giăng
Lều cỏ khói vương gấp nếp hằn
Từng giọt lệ hồng đau ngọn nến
Ngàn tia ánh xạ buốt hoa đăng
Cô đơn vườn cũ xôn xao gió
Vắng bóng người xưa lạnh giá băng
Ta lạc nhau rồi từ độ ấy
Chuốc sầu lỗi hẹn những mùa trăng.
Dong Linh Nguyen

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG

Miền trung bão nổi gió mưa giăng
Trên mặt người dân đậm vết hằn
Đang ở giữa thu không tỏa nắng
Đã qua cuối hạ chẳng hoa đăng
Quê hương đã chịu nhiều cay đắng
Xứ sở còn mang những giá băng
Mỗi lúc nghe tin lòng thắt quặn
Tủi hờn sầu khổ những mùa trăng...!

Van Y Nguyen
 
GIỌT MƯA GIĂNG !

Đêm về lát đác giọt mưa giăng
Đường quê quen lối gót in hằn
Sâu thẳm trong ta chiều nhạt nắng
Bởi khúc thơ đường người đã đăng
Tâm tư trĩu nặng mang sầu đắng
Lòng buồn cô quạnh tựa giá băng
Ước mộng xa xôi tim thắt quặn
Phương trời tăm cá hỡi ánh trăng !

Van Ho

TÂM TRẠNG TỪ BI

Tâm trạng từ bi ước mộng giăng
Tình yêu chữa tận vết sầu hằn
Khi hồn đất nước loanh quanh nắng
Lúc dạ non sông chứa chất đăng
Trí giữa thanh thiên lòng vẫn đắng
Tuệ nơi bạch nhật dạ còn băng
Dựa vào nhục cảnh vòng vo quặn
Lý lẽ ra sao trọn vẹn trăng?!

Thanh Ân

GIĂNG

Họa nỗi tư tình gửi gió trăng
Tình em cuộn sóng cõi lòng băng
Nét ngài khóe hạnh vùi tâm tưởng
Trọn nghĩa nguyên tình vẹn đó đăng
Người ở lòng son dòng lệ úa
Kẻ đi dạ xót vệt thâm hằn
Quảng trời rực sáng vì tinh tú
Đêm lạnh lắng cung sầu bủa giăng

Quang Dong Le

HỒI TƯỞNG
 
Chiều buông nhớ lại cảnh mưa giăng 
Thổn thức tâm tư chỉ biết rằng 
Viễn xứ xao lòng mà thấy đắng 
U hoài gợi chuyện một thời đăng 
Mong chờ chốn ấy vào hoa nắng 
Vẫn đợi nơi này giữa lạnh băng 
Kỷ niệm giờ đây hồn lẻ lặng 
Trông về mái ấm lúc mùa trăng ... !. 
Phuong Hoai Nam