Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Gia Khanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Gia Khanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

ĐI BẮT CUA - Thy Lệ Trang và thi hữu



ĐI BẮT CUA

Lẹ lẹ ...Mình ơi ! ...đi bắt cua...
Biển xa...đến sớm kẻo trời trưa
Cần câu, ghế bố...lo mang đủ
Bánh trái, soda...nhớ lấy vừa
Gió mát êm trôi...mây lãng đãng
Hồn say nhẹ thả...mộng đong đưa
Giật mình tỉnh giấc- anh cười khẽ...
Một giỏ đầy nè...em khoái chưa???

                             Thy Lệ Trang


Bài Họa:

LẨU CUA

Đã sẵn đây rồi, một giỏ cua
Nức lòng, em đãi lẩu ăn trưa
Rau trồng có sẵn, gom cho đủ
Nước luộc đà sôi, nấu rất vừa
Kẻ trổ biệt tài nêm lẫn nếm
Người lo chén bát múc và đưa...
Xuýt xoa thưởng thức no cành bụng
Anh thấy vợ hiền giỏi thật chưa?

Sông Thu


KHOÁI CẢNH MÒ CUA

Chàng rằng: anh nhớ ! rủ mò cua
Tranh thủ lúc còn...kẻo nắng trưa
Nước thẩm lạch dài lo tính trước
Đường xa khe hẩm nhớ đi vừa
Trời thanh cảnh tĩnh lòng buông trải
Sắc biếc dòng trôi mộng đẩy đưa
Bất chợt gió đùa trong nuối tiếc
Giật mình khẽ nhỏ giỏ đầy chưa?

Liêu Đình Tự


ĐI CUA

Chồng ơi, sao lại nỡ đi cua
Cho bậu sẵn sàng chiều sáng trưa
Mỹ nữ chân dài thì cũng vậy
Cuộc vui trần thế mấy cho vừa
Đô la mới đúng điều ham muốn
Tình nghĩa chỉ là chuyện đẩy đưa
Dù bẩy, dù ba, em rán chịu
Si da vướng phải,  khổ anh chưa!

Người Nay


SAO LẠI CUA

Đã có em rồi sao lại cua...?
Khuya còn đi được mắc chi trưa
Nước hoa, hỏi tới...ra ghê nhỉ
Tiền bóp, xem ra...cũng chẳng vừa
Mắt gái năm con còn lúng liếng
Lòng trai bảy vợ cứ đò đưa
Còn may ác mộng... mồ hôi hột:
Nó gửi bom chùm! Đã khiếp chưa ???

Phan Tự Trí


MÒ CUA

Vì chàng chán ốc mới mò cua
Chẳng ngại ao tù, sợ nắng trưa
Lõm bõm tay thò hang cỏ rậm
Trâng trâng mắt dán mép khe vừa
Thều thào dưới ngực làn hơi thở
Bủn rủn trong lòng ngọn gió đưa
Khoái chí khen rằng hay quá xá
Trò này hỏi nhé, mấy ai chưa?

Nguyễn Gia Khanh


MÓN NGON XƠI

Nhớ món ngon xơi cái lẫu cua
Thương em khéo nấu bữa ăn trưa
Hành hương tỏi ướp không thêm bớt
Nước súp màu mè nếm vặn vừa
Ngày xửa yêu em tài nấu nướng
Bây giờ hả dạ bậu dâng đưa
Cười thầm kiếp trước mình tu đắc
Sực tỉnh ai reo rửa chén chưa???

Hải Rừng
4/8/2016


NHỚ THUỞ BÉ

Nhớ hồi xuống ruộng xúm tìm cua
Bắt để đem về nấu bữa trưa
Giã nhỏ nhuyễn nhừ gia vị đủ
Đun sôi sùng sục nước non vừa
Hồn nhiên một mẹ không mời mọc
Trẻ dại chung nhà chẳng đẩy đưa
Cứ thế cơm canh đầy bụng vỗ
No rồi chạy nhảy thỏa vui chưa

Lý Đức Quỳnh


BẮT CUA

Nhàn rỗi bàn nhau bắt mẻ cua
Lò dò đồng vắng giữa ban trưa
Bên đây xoạc cẳng moi hơi kỹ
Đằng ấy nhô mông móc nhẹ vừa
Nhễ nhại mồ hôi, tay lóng ngóng
Dập dồn hơi thở, mắt chao đưa
Xuống mương rửa ráy xem thành quả
Không biết như vầy đã đủ chưa?
      040816.

Đoàn Đình Sáng.


BÉ CUA TẮM NẮNG

Duyên dáng ven mương thấy bé cua
Lội dòng rỡn nắng tắm đang trưa.
Tấm thân vàng nhạt khoe toàn mĩ
Manh yếm căng xinh mặc đã vừa.
Nhún nhảy tám chân rung lại lặng
Nhịp nhàng đôi kẹp gắp rồi đưa …
Vi sinh phong phú nuôi đời ngọt
Không biết vào tầm đến độ chưa?

Trần Như Tùng


CANH CUA RỐC

Cá biển kiêng rồi, kiếm cáy cua
Cành cành chày cối thoắt đà trưa
Rau đay anh xắt, canh sôi nhẹ
Mắm muối em nêm lưỡi nếm vừa
Nóng sốt  họng trôi tuồng khó nhịn
Ngọt thơm cơm nuốt cứ như đưa
Mướp hương khéo chọn, chồng khen mãi
Vợ liếc: Sao chàng đã thỏa chưa?

Cao Bồi Già


TIỆC ỐC

Không quên thuở bắt ốc mò cua
Sáng sớm băng đồng lội đến trưa
Giỏ xách đầy vun, mừng quá đỗi
Niềm vui tràn ngập, nói sao vừa?
Gia đình xúm xít cùng hăm hở
Chòm xóm hân hoan cứ đẩy đưa
Chén chú, chén anh chừng túy lúy
Rượu vơi, mồi cạn, thỏa lòng chưa?

Thục Nguyên


YÊU CHỒNG

Yêu chồng tập nấu bánh canh cua
Đi chợ rề rà mãi tới trưa
Miệng nhẩm mười con e vẫn thiếu
Tay mang sáu ký nghĩ không vừa!
Vội vàng nêm nếm đem tô múc
Luýnh quýnh trình bày xắt ớt đưa
Thấy bậu lo toan từ sáng sớm
Quên mình vất vả tội ghê chưa!

Như Thu


MÓN RIÊU CUA

Hôm nay mình nấu món riêu cua
Đi chợ rề rà cũng khá trưa
Xương nấu nước dùng hơi chậm chút
Bún đun  dăm phút  đã mềm chưa?
Tôm xay trộn thịt  chờ cho thấm
Cà miếng xắt khoanh chẳng kịp đưa
Muống chẻ, rau thơm và cánh giới
Bạn bè đang đến cũng là vừa!

NS


NGẪM...

Dầm sương bắt ốc với mò cua
Thấm đẫm mồ hôi,...nhẫu sớm trưa
Kiếm sống nhục nhằn khôn kể đủ
Mưu sinh chìm nổi mấy cho vừa?!
Xuống lên bến phận thân chao đảo
Chìm nổi đò đời mái đẩy đưa.
Thương khó chỉ riêng mình thấu tận
Thẹn cùng chúng bạn,...ngẫm sầu chưa?!
     14-7-2018
Nguyễn Huy Khôi
  

CÂU CUA

Nghe nói gần nhà có lắm cua
Tin lời, cất bước kể từ trưa
Không quên xách vác cần cho đủ
Lại nhớ quàng quơ giỏ đặng vừa
Giun dế nào đâu làm bả dụ?
Xẩu xương đó nhé, muốn anh đưa*
Còn đang  khoan khoái nhìn mây nước
Kẹ bám đầy dây, dễ nể chưa?

Thanh Hòa

*ở Mary land,người ta chỉ mang xương gà,bò bạc nhạc,buộc vào đầu dây,khi kéo lên là cua bám cả chùm!


CON ĐI MÓC CUA

Gia cảnh khó khăn, con móc cua
Đi từ hừng  sáng  tới ban trưa
Thùng nhôm, câu sắt cầm tay đủ
Áo vá, quần xăn đến gối vừa
Đồng ruộng nước ngăn chân lõm bõm
Hốc hang bọt ngách dấu lần đưa
Trời chang đứng buổi đầu dang nắng
Hỏi Mẹ cơm rau nấu chín chưa??

Songquang

Thứ Bảy, 27 tháng 1, 2018

LỖI HẸN / NGUYỆT CẦM / CHÀO XUÂN - Thy Lệ Trang họa thơ Nguyễn Gia Khanh, Phan Tự Trí và Đức Hạnh





LỖI HẸN

Họa bài NHẶT NẮNG của NGUYỄN GIA KHANH


Người hẹn cùng nhau một tối nào 
Mây trời gờn gợn chút lao xao 
Quanh co dốc đá... đường trăng đón
Uốn khúc triền non... tiếng suối trào 
Nguyệt lạnh, ơ hờ sau đỉnh núi 
Em buồn, ngơ ngẩn giữa ngàn sao 
Sương khuya, ướt ̣đẫm bờ vai nhỏ 
Thầm lặng về trong nỗi nghẹn ngào!

Thy Lệ Trang



NHẶT NẮNG

Có phải bàn tay ấm thuở nào 
Kịp về mang nắng trải xôn xao 
Run run môi lạnh câu êm ái 
Bổi hổi niềm xưa mộng ngọt ngào 
Trời đất bao mùa đành đã vậy 
Ân tình đôi ngả thế thôi sao? 
Chiều đông lại nhuốm màu vàng vọt 
Ta nhặt lòng nghe nỗi nhớ trào.

Nguyễn Gia Khanh 



NGUYỆT CẦM

Họa thơ PHAN TỰ TRÍ

Họa bốn vần 


Lòng cứ trông chờ... mãi biệt tăm 
Dường như mí mắt vẫn quầng thâm 
Thương đời lữ thứ... đời xuôi ngược 
Xót bước phiêu du... bước lặng thầm 
Chút nắng chiều rơi... rơi cuối bãi 
Vài cơn bão lạc... lạc đầu năm 
Men nồng nhấp thử hồn tê tái... 
Chạnh nhớ đàn ai...khúc Nguyệt cầm !

Thy Lệ Trang



XUÂN MỚI AN LÀNH


Bay vèo một thoáng đã tròn năm 
Cứ tưởng còn chi nhúm ruột tằm 
Rút chẳng thành tơ đau mãi rối 
Chằm đâu nên kén xót khôn cầm 
Bởi chưng hờn trút từng ôm lặng 
Mà để lệ chan những gạt thầm 
Cầu được an lành xuân mới đến! 
Khấu đầu lạy tạ đấng cao thâm!

Phan Tự Trí



CHÀO XUÂN

Họa thơ XUÂN ƯỚC VỌNG của ĐỨC HẠNH

Tung hoành độc vận 


Môi em tươi thắm ngày anh đến 
Luân vũ rộn ràng mở hội xuân- TLT 


MÔI hé dịu dàng đón nắng xuân 
EM khoe áo đỏ buổi đầu xuân 
TƯƠI xanh khóm trúc nghiêng chào gió 
THẮM rực cành đào vẫy gọi xuân 
NGÀY đợi phất phơ chùm lộc Tết 
ANH chờ khao khát nụ tình Xuân 
ĐẾN đây siết chặt vòng tay ấm 
LUÂN VŨ RỘN RÀNG MỞ HỘI XUÂN!

Thy Lệ Trang



XUÂN ƯỚC VỌNG

Tung Hoành-Độc vận.

Trải cả thơ tình khơi thỏa mộng 
Gom thành suối nhạc nở mời Xuân. 


TRẢI vần thi tứ gửi nàng Xuân 
CẢ cánh hoa lòng tỏa nắng Xuân 
THƠ chúc quê nhà luôn thắm cảnh 
TÌNH mừng đất nước mãi ngời Xuân 
KHƠI dòng chính nghĩa hòa nguồn cội 
THỎA cảnh sơn hà trổi tiếng Xuân 
MỘNG ước Tân niên tràn hạnh phúc 
GOM THÀNH SUỐI NHẠC NỞ MỜI XUÂN.

                     Đức Hạnh-16 01 2018



Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

NHẶT NẮNG – Nguyễn Gia Khanh & Đức Hạnh


 
NHẶT NẮNG

Có phải bàn tay ấm thuở nào
Kịp về mang nắng trải xôn xao
Run run môi lạnh câu êm ái
Bổi hổi niềm xưa mộng ngọt ngào
Trời đất bao mùa đành đã vậy
Ân tình đôi ngả thế thôi sao ?
Chiều đông lại nhuốm màu vàng vọt
Ta nhặt lòng nghe nỗi nhớ trào.
Nguyễn Gia Khanh
15 12 2017

HỌA:

SÓNG TRỔI
Suối nhạc xuân tình trăng nước trỗi
Hồn thơ cánh mộng ý thơ trào

(Thtk)
S
uối ngàn nguyệt tỏ mới hôm nào
N
hạc trải tưng bừng mãi xuyến xao
X
uân đến hoa lòng đang nụ nở
T
ình trao cánh thiệp tỏa hương ngào
T
răng mời quý hữu vui như thế
N
ước gọi sơn hà bảo cớ sao
T
rỗi sóng thuyền ai rời đất Mẹ
Hồn thơ cánh mộng ý thơ trào.
Đức Hạnh

15 12 2017

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

Trần Như Tùng & Nguyễn Gia Khanh họa TRĂNG XANH của Phương Hà

Kết quả hình ảnh cho hoa quỳnh trong đêm


XANH NGỜI ÁNH NGUYỆT

Trăng ngời vòm lá ngắm nhân gian
Cô bé nhà ai nhựa sống tràn.
Trên má bông hồng vừa chớm nở
Bên rào kiếng mắt bỗng nhìn sang.
Lung linh dáng phượng hương hoa thả
Xúc động tâm hồn nét chữ đan.
Thi sĩ sững sờ tiên cảnh ấy
Xanh ngời ánh nguyệt mãi chưa tan .

Trần Như Tùng


TRĂNG DỐI

Vẫn biết trăng này cũng dối gian ?
Ngàn năm với Cuội giấc mơ tràn
Bao lần mượn khuyết che hồn động
Mấy lượt khoe tròn rủ gió sang
Nếu chẳng treo mình cho bóng tỏa
Thì đâu để núi nhón tay đan
Vơi đầy cứ thế hoài nông nổi
Suốt kiếp so cùng chuyện hợp tan.
Nguyễn Gia Khanh


Bài xướng

TRĂNG XANH

Ánh trăng bàng bạc khắp không gian
Biêng biếc dòng xanh biển sóng tràn
Thanh thoát đóa quỳnh e ấp nở
Dịu dàng thiếu nữ ngập ngừng sang
Tóc mây lả lướt hương hoa ngát
Áo lụa ơ hờ sương khói đan
Ta đắm hồn say trong cõi mộng
Khẽ khàng tay nắm... ảnh nhòa tan !

Phương Hà

Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

THAO THỨC - Nguyễn Gia Khanh cùng Sông Thu

THAO THỨC
                            (Bài xướng)

Tự thuở Châu Trần cách biệt nhau
Thương người giang vĩ, kẻ giang đầu(*)
Tìm hương gối mộng sầu xa vắng
Giở bức thơ lòng nhớ thẳm sâu
Bến cũ thuyền manh về viễn xứ
Thềm xưa nguyệt lạnh rọi cô lầu
Chong đèn lại thức cùng đêm quạnh
Một bóng âm thầm đợi bấy lâu.


                              Nguyễn Gia Khanh




DANG DỞ
                          (Bài họa)

Tại em cứ nói sợ xa nhau
Đang lúc tình yêu đẹp buổi đầu
Đã khiến mặn nồng không trọn vẹn
Và làm lo sợ mãi hằn sâu
Giờ người yên phận trên đồng mặn
Và kẻ bôn ba giữa phố lầu
Số phận phải chăng đà báo trước
Đường đời hai ngã... định từ lâu !


                       Sông Thu

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

THƠ VẦN TRẮC XƯỚNG HỌA


Như Thị, Sông Thu, Như Thu, Trương Ngọc Thạch, 
NS-Canada, Huy Khôi, Phan tự Trí, Thục Nguyên ,
Trần Lệ Khánh, Lý Đức Quỳnh, Nguyễn Gia Khanh,
Thanh Hòa, Thy Lệ Trang, Trần Như Tùng,
Lộc Bắc, Hồng Phượng,

BÌNH THƯỜNG TÂM!
Luật bằng vần trắc
Tiêu dao tay nhặt làn mây trắng
Vọc bóng tà huy cầm tĩnh lặng
biết cuộc đời tợ tuyết băng
Nhìn xem danh lợi như hoa nắng
La cà mấy độ bước xăng văng
n dật bao ngày ngồi quạnh vắng
Được mất thua hơn chẳng ví bằng
Bình tâm giữa ngọt bùi cay đắng!
NHƯ THỊ
BÀI HỌA
CHIỀU BUỒN NGHĨA TRANG
Cắm lên mộ mẹ cành hoa trắng
Chiều xuống nghĩa trang buồn trĩu lặng
Gió lạnh ào ào thốc giá băng
Sương mù lãng đãng che màu nắng
Lệ nhòa thấm đẫm khóe môi cằn
Lòng nhói thương về hình bóng vắng
Trên bước đường đời ngập khó khăn
Mình con đơn độc ôm sầu đắng.
Sông Thu
THANH THẢN!
Thoang thoảng hương nồng hoa bưởi trắng
Ngoài hiên giàn mướp dường im lặng
Mang niềm ảo vọng gửi nhành cây
Đưa nỗi u hoài chan vạt nắng
Buông xả mơ màng khép mộng xưa
Góp gom hồi tưởng cài đêm vắng
Sáng nầy thanh thản bước ung dung
Cho dẫu quanh ta lời mật đắng !
Như Thu
NGÀY MAI, NGAY RẠNG ĐÔNG…(*)
Victor Hugo
Mai, rạng sáng, đồng quê tỏa trắng
Con ơi, cha sẽ đi, thinh lặng
Đường dài,
 núi vượt với rừng băng
Bước rảo, mắt ghim vào ý nắng
Buồn bã, chẳng thèm nhìn nước văng
Cô đơn, không muốn ngắm chiều vắng
Tới nơi, ngôi mộ đặt lên bằng
Một bó hoa tươi; lòng chát đắng
Trương Ngọc Thạch-5/19/2017
(*)Xem thêm ở cuối trang
BUÔNG LƠI
Bản thân dẫu chỉ còn tay trắng
Uống chén nồng cay xin nín lặng
Ôm bóng cô đơn cách ngăn
Ngắm mây tản mác nơi xa vắng
Giữ lòng trong sáng tợ hải đăng
Lau lệ long lanh vì giọt nắng
Ơn nghĩa về sau hết nhọc nhằn
Im lời quên lửng niềm sầu đắng !
NS-Canada
XỨ ĐOÀI
"Luật trắc vần trắc"
Mây trắng Xứ Đoài xòa lụa trắng
Ba Vì bóng ngả soi im lặng?
Đà Giang nước cuộn thấu sương băng!
Truyền thuyết Sơn Tinh...như mở nắng
Huyền thoại Suối Tiên...tợ thác văng.
Cao Nhân lánh đục nơi non vắng
Thần Linh phù trợ độ thâm bằng.
Thảo dã Dân Đen vơi đót đắng!
Đầu Hạ-2017,Nguyễn Huy Khôi
RÁNG
Dày công chăm bẵm sờn mưa nắng
Vẫn ước trời yên và biển lặng
Tưởng được đầu năm cải số đen
Vậy mà cuối vụ hoàn tay trắng
Trên bàn nghiên bút đã đìu hiu
Dưới án sách đèn giờ quạnh vắng
Thi hữu ra bài biết họa sao
Vài câu ráng nặn dù thơ đắng.
Phan tự Trí
TRÁI ĐẮNG
Gần hết cuộc đời, tay vẫn trắng
Bạn bè thăm hỏi đành im lặng
Phải đâu biếng nhác, chẳng ưa mưa
Mà rất siêng năng, nào ngại nắng ?
Số phận xem ra thật hẩm hiu
Niềm vui chờ mãi càng xa vắng
Hẳn là định mệnh đã an bày ?
Kết quả làm sao không chát đắng ?
Thục Nguyên
MAI TRẮNG
Luật bằng vần trắc”
Nhìn cây mai cỗi ngời bông trắng.
Dịu nhẹ tâm hồn buông trĩu nặng.
Cánh mỏng nhụy ngời sạch săc băng.
Cành mềm lá nõn tươi màu nắng.
Hương thơm khiết tịnh giữa vườn say.
Hoa lịch thanh tao trong cảnh vắng
Mặc gió sương mưa vẫn đứng bằng.
Cho người ngưỡng mộ quên sầu đắng.
Trần Lệ Khánh--20-5-2017
NGÀY MỚI
Lạnh lẽo dần qua ngày tuyết trắng
Trong vườn nụ nở ngời thanh lặng
Hồng nhung tỏa ánh dợn thềm trăng
Cẩm chướng lay cành bừng sợi nắng
Ngọn gió hân hoan đến gũi gần
Làn sương nhợt nhạt về xa vắng
Vui cười đón trẻ bước tung tăng
Giản dị trà thơm hòa vị đắng
Lý Đức Quỳnh
VẪN MONG
Đếm nhọc nhằn trên làn tóc trắng
Xuân đà lẹ bước qua thềm lặng
Vừa xao xuyến mộng buổi tròn trăng
Lại ngậm ngùi lòng ngày tắt nắng
Gối mỏi thương mình mấy thuở hăng
Mơ tàn xót cảnh từng đêm vắng
Còn tin vạn sự chẳng thường hằng
Để một ngày kia đời hết đắng.
Nguyễn Gia Khanh
TỰA CỬA
Tóc mây thủa nọ bây giờ trắng
Tựa cửa hôm ,mai, ngồi nín lặng
Núi cả đồi cao thưa thớt cây
Suối mòn sông cạn mênh mông nắng
Vời trông cánh nhạn ngút ngàn xa
Mãi ngóng tin con mù mịt vắng
Tháng lụn năm tàn mắt đỏ cay
Ngày trông đêm ngóng môi khô đắng.
Thanh Hoà
https://ssl.gstatic.com/ui/v1/icons/mail/images/cleardot.gif
TỰ SỰ
Luật bằng vần trắc”
Mơ màng nguyệt tỏ bên quỳnh trắng
Giọt giọt sương tan...đêm vắng lặng
Mưu sống từng chìm nổi giá băng
Trải thời quen mặn mòi sương nắng!
Nỗi niềm sâu nặng ríu tơ giăng
Tâm sự đầy vơi buồn trống vắng
Danh lợi phù vân...nghĩ chẳng bằng
Tìm trầm ngậm ngải...quên sầu đắng!
20-5-2017
Nguyễn Huy Khôi
LNG SẦU
Thấp thoáng bên đồi làn khói trắng
Chùa nghiêng nghiêng bóng trong yên lặng
Hàng cay lấp lánh chuổi hoa đăng
Mặt nước lung linh chùm ánh nắng
Thuyền lướt lướt trôi nhịp nhẹ nhàng
Chuông ngân ngân vọng chiều hoang vắng
Người nơi phương đó biết gì chăng ?
Em đã quên rồi thời mặn đắng
Thy Lệ Trang
DÂN THƯỜNG
Mẹ cha cho mỗ đôi tay trắng
Cặm cụi làm ăn và lẳng lặng.
Tính thiện an lòng sạch giống băng
Dạ vui phơi lúa mừng no nắng.
Thấm nhuần văn hóa tục không văng
Dọn dẹp môi trường làm chẳng vắng.
Hàm phó thường dân tự cấp bằng
Tâm hồn mạnh khỏe nhờ toa đắng .
Trần Như Tùng
MẸ VỀ
Vu Lan đón nhận bông hồng trắng
Đau xót nhớ hoài câm nín lặng
Tin mẹ ra đi đã mấy trăng
Theo cha một ngày âm u nắng
Con côi tóc bạc trước hoa đăng
Thao thức năm canh buồn trống vắng
Đất khách đông về tuyết phủ giăng
Vì đâu ta chịu bao niềm đắng!?
Lộc Bắc-Mai17
THÔI ĐẮNG !
Sương mai còn đọng nhành hoa trắng
Ánh sáng bừng lên xua cảnh lặng
Giọt đắng gọi sầu đợi giá băng
Hương cay xót mắt chờ im nắng
Vườn hoang cỏ dại nhuốm rêu phong
Cửa nẻo không người nghe trống vắng
Chẳng thiết tha gì với sắc không
An nhiên tự tại đời thôi đắng
HỒNG PHƯỢNG
Xem thêm:
phóng tác
***
(*)NGÀY MAI, NGÀY RẠNG ĐÔNG…
Victor Hugo
Ngày mai, ngay tảng sáng, khi đồng quê hừng trắng
Cha sẽ đi. Con ơi, cha biết rằng con đang đợi
Cha sẽ vượt núi, băng rừng
Cha không thể xa con lâu hơn
Cha sẽ bước đi, mắt dán vào tư duy
Không ngó gì bên ngoài, chẳng nghe tiếng động chi
Một mình, không thấy ai, lưng còng, tay chắp
Buồn bã, và ngày đối với cha là đêm
Cha sẽ không nhìn chiều vàng buông xuống
Chẳng ngó những cánh buồm xuôi hướng Harfleur
Khi tới nơi, cha sẽ đặt trên ngôi mộ con
Một bó ô rô xanh và hoa thạch lam
Trương Ngọc Thạch
5/18/2017
phỏng dịch

**********
Ghi chú:
 Đó là bài thơ của Victor Hugo, một tuyệt phẩm văn học Pháp. Bài thơ chỉ có ba đoạn: sán sớm, ban ngày và buổi tối.
Tác giả làm chúng ta nghĩ rằng ông sẽ gặp người phụ nữ ông yêu. Ông biết cô đang đợi ông. Sau đó, tại sao ông lại buồn?
Chỉ trong hai câu cuối cùng chúng ta mới hiểu tại sao: Ông sẽ thăm mộ người phụ nữ.
Thực tế, Léopoldine, con gái của Victor Hugo, bị chết đuối cùng với chồng. Chiếc thuyền của họ bị lật úp trên sông Seine, bởi Villequier. Bi kịch xảy ra vào năm 1843, khi cô mới 19 tuổi.
******
Demain, dès l’aube…
Victor Hugo
Demain, dès l’aube, à l’heure où blanchit la campagne,
Je partirai. Vois-tu, je
 sais que tu m’attends.
J’irai par la forêt, j’irai par la montagne.
Je ne puis demeurer loin de toi plus longtemps.
Je marcherai les yeux fixés sur mes pensées,
Sans rien voir au dehors, sans entendre aucun bruit,
Seul, inconnu, le dos courbé, les mains croisées,
Triste, et le jour pour moi sera comme la nuit.
Je ne regarderai ni l’or du soir qui tombe,
Ni les voiles au loin descendant vers Harfleur,
Et quand j’arriverai, je mettrai sur ta tombe
Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur.
Victor Hugo, extrait du recueil «Les Contemplations»