Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

NÓNG HẠ - Tâm Thành

   


        


NÓNG HẠ

 

Thương thay đám cỏ ngủ quanh hè

Cây lá khô cằn rợn tiếng ve

Buồn bã thuyền trôi xa xót bến

Âu lo bờ lở quặn đau kè

Đô vàng nhảy nhót  sầu doanh nghiệp

Xăng nhớt leo trèo đói máy xe

Cái nóng khoe mình cùng chiến sự

Tâm đâu nghĩ chuyện vuốt râu phè

                        Tâm Thành

 

 

NHỚ...QUÊN... -Thơ Sông Thu và Thơ Họa của các Thi Hữu

 Lan, Phan Thượng Hải, Song Quang, Hồ Nguyễn, Hưng Quốc, Lý Đức Quỳnh, Nguyễn Thái Tòng, Phượng Hồng, Mai Vân VTT, Thiên Lý, Đông A, Võ Ngô, Kiều Mông Hà, Nguyễn Huy Khôi, Nguyễn Đông Anh, Cao Mỵ Nhân, Thanh Hòa.


Hình từ daibac.com



NHỚ...QUÊN...

 

Tuổi già lúc nhớ lại khi quên

Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền

Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ

Điều vừa trước mắt dạ liền quên

Lời cay xúc phạm nhiều năm nhớ

Câu nhắc ân cần một khắc quên

Nỗi khổ hằn sâu luôn mãi nhớ

Niềm vui rộn rã thoắt đà quên.

  Sông Thu

( 26/05/2026 )


Thơ Họa:

 

NHỚ.... QUÊN.

 

Thiệt lạ trên đời, chuyện nhớ.. quên

Nhớ.. quên.... vui ít lại nhiều phiền

Quên người phụ nghĩa, quên càng nhớ

Quên kẻ vong tình, nhớ khó quên

Tiền dẫu cất đâu mau mắn nhớ

Vật dù để đó lẹ làng quên

Trẻ,già cũng vậy ,khi quên..nhớ

Nào có ai hoài nhớ chẳng quên.

     LAN.

(26/05/2026)

 

QUÊN NHỚ

(Họa 4 vần)

 

Thông qua thế sự nhớ rồi quên

Nhớ tới thị phi, Phật bảo quên 

Lúc đã vô tình quên phải nhớ

Khi còn hữu ý nhớ đừng quên

Sợ quên kiến thức thường lo nhớ

Thương nhớ thân bằng cũng có quên

Quá khứ nhớ hoài quên thực tại

Nhớ rằng già cả tánh hay quên.

Phan Thượng Hải

        5/26/26

 


CHUYỆN NHỚ QUÊN

 

Sự thế ở đời chuyện nhớ quên

Nhớ quên lộn xộn lắm ưu phiền

Mượn tiền lắm lúc còn không nhớ

Vay bạc nhiều khi lại cứ quên

Oán hận duyên tình luôn mãi nhớ

Vương mang lễ nghĩa mãi hoài quên

Vị tha nhớ nhé lòng thanh thản

Ràng buộc làm chi nhớ với quên !

Songquang

 20260526

 

NHỚ NHỚ …QUÊN QUÊN

 

Niên lão lu bù lúc nhớ quên,

Hay gieo sơ sót tạo ưu phiền.

Chuyện tình níu kéo tâm luôn nhớ,

Lệ thảm đau đầu khiến chóng quên.

Hờn giận cố quên nhưng lại nhớ,

Thương yêu tự tạo dễ hay quên.

Sống đời thanh thản hờn đừng nhớ,

Trí vững bi sầu lụy xóa quên.

                         *

Lắm lúc tên mình cũng lại quên.

HỒ NGUYỄN

  (28-5-2026)

 

QUÊN …NHỚ

 

Độ rày thỉnh thoảng bị hay quên

Không nhớ cho nên chút xíu phiền

Con hỏi đời xưa  ba thật nhớ

Vợ rằng chuyện  mới ổng dường quên

Lắm khi tức giận sao không nhớ

Đôi lúc bực mình cớ lại quên

Bà chớ cằn nhằn tôi chẳng nhớ

Thì thầm  nói nhỏ anh … nào quên

   Hưng Quốc

Texas 5-26-2026

 

NHỚ…QUÊN

(Họa trốn vần, 4 đối)

 

Lắm chuyện mong quên, lòng mãi nhớ

Nhiều điều muốn nhớ, dạ thường quên

Buồn xưa khắc khoải niềm quên, nhớ

Khổ cũ lùng bùng nỗi nhớ, quên

Quên bọn dối gian, quên lại nhớ

Nhớ người thành thật, nhớ rồi quên

Trí quên nào biết tâm còn nhớ

Biển nhớ đâu ngờ bến đã quên

Lý Đức Quỳnh

  27/5/2026 


NHỚ VÀ QUÊN

(Họa 4 vần)

 

Số kiếp phong trần, nhớ lại quên

Cửa thiền thanh tịnh, học lòng quên

Danh hư lợi ảo, thôi đừng nhớ

Nghĩa cũ tình xưa, chớ vội quên

Một thoáng sân si cần phải bỏ

Trăm năm ân ái khó mà quên

Tuổi già tóc bạc, tâm càng sáng 

Giữ đạo làm người, dẫu lãng quên.

Nguyễn Thái Tòng

5/26/26

 

CHẠM NGƯỠNG

 

Mốc lằn chạm ngưỡng dễ đâu quên

Chừng đó thôi đà thấy rõ phiền

Bấn loạn lo âu khi chợt hẩng

Lăn tăn rối rẳm  lúc vừa quên

Đi qua góc phố quen mà lạ

Lui tới con đường cũ lại quên

Ước muốn vòng xoay luôn mà mượt

Trơn tru trục xoáy mới không  quên !

PHƯỢNG HỒNG 


THƯƠNG … TIẾC

 

Dẫu luống sang chiều vẫn khó quên

Tình ơi! nhớ mãi đắm ưu phiền

Bao mùa đằng đẳng luôn thầm tiếc

Bấy đoạn gieo neo chẳng khắc quên

Hẳn cứ hoài đây niềm luyến tiếc

Luôn hằng giữ đấy thể nào quên

Duyên đời nợ kiếp bời thương tiếc

Quả thật …yêu đầu há dễ quên ! ..

Mai Vân-VTT

     28/5/26.

  

QUÊN…NHỚ…

 

Vừa nhớ định làm thì lại quên

Tìm hoài chưa thấy thật là phiền

Chỉ trong tích tắc mà không nhớ

Mới đó lẹ làng vụt đã  quên

Những chuyện xa xưa thì mãi nhớ

Nhắc hoài vanh vách chẳng hề quên

Nỗi đau chạm đến thì mau nhớ

Chợt thoáng niềm vui đã thoắt quên !

THIÊN LÝ

 

NHỚ HAY QUÊN

(Họa 4 vần)

 

Cũng là cái bịnh nhớ hay quên

Già, trẻ ai người nói hổng quên?

Dẫu cố…tình đầu sao cứ nhớ

Dầu xa…bạn cũ vẫn không quên

Ba sinh duyên nợ ngàn năm nhớ

Đôi ngã tiền tài một thoáng quên

Mụ óc vừa quên xong sực nhớ

Chuyện khi muốn nhớ lại càng quên.

Đông A

 5/27/26 

 

NHỚ CHƯA QUÊN

 

Đã gom vào giữ dễ gì quên

Có sướng vui chia, lẫn muộn phiền

Mấy bận cải nhau còn gợi nhớ

Bao lần giận dỗi cố tìm quên

Trăng soi một bóng gieo sầu nhớ

Ảnh ghép đôi hình thật khó quên

Trên bước đường trần trăm sự nhớ

Dù cho cách trở , chẳng hề quên.

2026-05-29

   Võ Ngô


CHẲNG TÙY DUYÊN

 

Ai mà chẳng có lúc hay quên ?

( Chẳng nhớ chẳng quên chẳng bận phiền…)

Hãy nhớ những gì ân nghĩa nặng

Cố quên bao chuyện giữ thù riêng

Công ơn dưỡng dục đừng quên nhé

Tình nghĩa tào khang nhớ bách niên

Trong cõi trần gian điều khó nhớ :

“Gieo nhân gặt quả, chẳng tuỳ duyên”

Kiểu Mộng Hà

 May.26.2026 


NHÂN TÌNH THẾ THÁI

 

Cõi hạc ai người thoát nhớ - quên,

Quên quên nhớ nhớ...lắm ưu phiền?

Ngọt bùi tưởng nhớ thì không nhớ,

Cay đắng cần quên lại chẳng quên?

Ân nghĩa đáp đền...nghiêm cẩn nhớ,

Oán thù buông bỏ...vị tha quên!

Giầu lòng nhân hậu muôn bề nhớ...

Ma mị, gian tà...đáng để quên.

Nguyễn Huy Khôi

     29-5-2026

 

NHỚ...QUÊN...

 

Chuyện đời nhớ nhớ lại quên quên

Quên...nhớ...liên miên chuốc não phiền

Nỗi tiếc thanh xuân lòng cứ nhớ

Niềm lo tuổi lão dạ nào quên

Phút giây mất bạn luôn còn nhớ

Tâm trạng xa nguồn mãi khó quên

Trĩu nặng tâm hồn bao tiếc nhớ

Ước gì quá khứ thảy đều quên !

Nguyễn Đông Anh

    ( 29/05/2026 )

 

NHỚ QUÊN HOÀ HỘI

 

Đang Nhớ sao đành lỡ để Quên

Khiến Như Quên Nhớ tạo ưu phiền

Rằng Quên thì chớ kêu là Nhớ

Và Nhớ cũng đừng nghĩ sẽ Quên

Vì lãng Quên rồi chưa chắc Nhớ

Nhưng không mong Nhớ đợi chờ Quên

Bao giờ Quên bẵng thành thương Nhớ

Bởi chẳng thể vừa Nhớ đã Quên …

      Hawthorne  29 - 5 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

NÊN QUÊN HAY NHỚ?

 

Đãng trí hay là chớm tật quên?

Nhắc hoài chả nhớ ,tối ưu phiền,

Khi cười ‘té ghế’ thì ưa nhớ,

Lúc khóc ‘trôi nhà' lại muốn quên

Kẻ đã gia ơn,sao khó nhớ,

Mình đà chuốc oán,thản nhiên quên!

Thật tình,lắm chuyện không nên nhớ,

Tội nghiệp thân tâm,nhất dạ quên!

ThanhHoà

 29/05/2026 


Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

HƯƠNG ĐÊM -Thơ Sông Thu và Thơ Họa của các Thi Hữu

  

 Nguyễn Huy Khôi, Lan, Song Quang, Hồ Nguyễn, Võ Ngô, 

Đỗ Quang Vinh, Lý Đức Quỳnh, Mai Lộc, Kiều Mộng Hà,

Cao Mỵ Nhân, Duy Anh, Thanh Hòa, Hưng Quốc, Nắng 

Chiều, Phan Thượng Hải, Phượng Hồng, Lưu lan Hương, Lê 

Hữu Nghĩa, Như Thiền, Nguyễn Đông Anh, Đông A, Mai Vân 

VTT, Thanh Giang, Thiên Lý, Thảo Hà, Trần Thị Mỹ Ngọc

  

 


HƯƠNG ĐÊM

 

Vằng vặc trăng thanh chiếu giữa trời

Tơ vàng lấp lánh thả buông lơi

Xạc xào gió thổi qua vòm lá

Lãng đãng sương giăng khắp núi đồi

Những đóa quỳnh hoa xòe trắng muốt

Từng chùm dạ lý tỏa thơm ngời

Côn trùng tấu nhạc trong bờ cỏ

Chồi nõn cựa mình gọi "nắng ơi!"

  Sông Thu

( 15/05/2026 )

 

Thơ Họa:

 

KHÔNG ĐỀ

 

Hạc kêu thảng thốt vẳng lưng trời,

Mờ ảo sương lòa lõa nguyệt lơi!

Nhớ bóng hình ai ngồi trước sảnh,

Thương người thuở ấy sóng bên đồi!

Lưu vào mộng giấc làn môi nụ,

Đọng lại mơ hoa ánh mắt ngời!

Xa ngái hồn vương lời thệ hải

Xao lòng ngõ trúc tiếng ầu ơi?!

Nguyễn Huy Khôi

      15-5-2026

 

DÂNG TÌNH

(Họa 4 vần)

 

Dâng hết tình ta đến trọn đời

Ân cần tha thiết chẳng hề lơi

Đâu màng dẫu vượt bao triền núi

Nào ngại dù leo mấy ngọn đồi

Hò hẹn thủy chung, đêm nguyệt tỏ

Ước thề son sắt, tối trăng ngời

Đôi mình quấn quýt như Ngưu Chức*

Khắn khít không rời,hỡi bé ơi!

     LAN.

(15/05/2026).

*Ngưu Lang,Chức Nữ.

 

HƯƠNG THẦM *

 

Cảnh khuya vắng vẻ khắp bầu trời

Dạ lý hương thầm quyện lã lơi

Vằng vặc trăng soi qua vách núi

Rì rào gió thổi dưới nương đồi

Mây bay lãng đãng màn đêm lặng

Sương tỏa lung linh áng sáng ngời

Cảnh vật cơ hồ chìm mộng ảo

Thời gian lắng đọng tuyệt vời ơi!

Songquang

 20260515

* Có một loại hương thầm lặng tỏa ra thơm nhẹ nhàng thoang thoảng. 

Cũng có một loại hương toả thơm nồng nàn,quyến rũ đến ngây người

 

TRĂNG KHUYA

 

Trăng khuya le lói nhú bầu trời,

Gió thoáng xa dồn dáng lả lơi.

Cành đón phấn hoa tươi mát lá,

Núi ôm mây bóng hụp bên đồi.

Gái thôn thấp thỏm môi mi muốt,

Bướm cạnh vườn ôm mắt sáng ngời.

Hồi hộp nam nhi mơ mộng tưởng,

Lòng sao chao đảo quá người ơi!

                          *

Trăng đến tặng nàng hay kéo tôi?

HỒ NGUYỄN

  (16-5-2026)

 

LẶNG LẼ

 

Màn sương giá lạnh giăng đầy trời

Lọn gió len cành lá lả lơi

Đồng vắng canh khuya vang tiếng vạc*

Đêm buồn cảnh lặng rớt chân đồi

Tai nghe sóng lượn buông lời nhắng

Mắt thấy gành chao nổi dáng ngời

Biển trải hồn theo nguồn nước mặn

Dòng đời thắt nút, nỗi niềm ơi.

2026-05-16

  Võ Ngô

*Vạc, như loài diệc, diệc ăn ngày, còn vạc ăn đêm.(Heron)

 

ĐÊM MÙ

 

Đêm khuya thiếu phụ đứng nhìn trời,

Lặng lẽ mơ màng tóc xõa lơi.

Điệp điệp rừng già cùng thẳm cốc,

Chập chùng suối thác với non đồi.

Thương chàng chốn biệt tăm mù mịt,

Tủi thiếp nơi thành thị sáng ngời.

Mất đất nhà tan, khôn hội ngộ,

Hỏi sao không oán hận người ơi!

Đỗ Quang Vinh

    15-5-2026

 

ĐÊM THỨC CÙNG TRĂNG

 

Thoát y trăng ngủ giữa thênh trời

Mây gió ỡm ờ điệu lả lơi

Bởi cảnh thăng hoa niềm khoáng đạt

Hay tâm khởi ý nẻo suy đồi

Nhìn lên ánh nguyệt khuya còn sáng

Ngó lại lòng ta đã hết ngời

Sóng dội muôn trùng bờ bến cũ

Ngỡ hồn oan khuất gọi “đò ơi!”

Lý Đức Quỳnh

    16/5/2026 

 

VƯỜN KHUYA

 

Vườn khuya lấp lánh ánh sao trời

Gió thoảng bên tường liễu lả lơi.

Mờ ảo non ngàn lơ lửng khói

Mong manh cánh nhạn thoáng qua đồi.

Sương đêm bàng bạc thềm hoa loáng

Khóm cúc xinh xinh ánh nguyệt ngời.

Hiên quạnh lắng hồn nghe dạ khúc

Não nùng dưới lá dế mèn ơi!

   Mailoc

05-15-2026 

 

 

DẠ KHÚC CUỐI XUÂN

            Họa 4 vần

 

Trúc viên yên tĩnh ngắm sao trời

Nũng nịu mèo cưng cạ lả lơi

Nguyệt quế tỏa hương thương cố chủ

Dạ quỳnh mơ nhớ dáng ai ngồi…

Sen hồng vừa nở hoa tinh khiết

Lựu đỏ đơm bông rực rạng ngời

Hạ uyển muôn màu ngàn sắc thắm

Mà sao vời vợi… gợi buồn ơi

Kiều Mộng Hà

 May.16.2926

 

CỔ NGUYỆT SẦU

 

Trăng sương phủ nhẹ loãng khung trời

Rặng liễu buông tuồng ngó lả lơi

Tiếng pháo chập chờn nơi cuối dốc

Đèn sao thầm lặng phía lưng đồi

Chuyến xe đành đoạn ngang vùng tối

Lữ khách mơ hồ thoáng vẻ ngời

Đã nửa đường xa còn ái ngại

Đêm sầu cổ nguyệt lạnh lùng ơi …

Rancho Palos Verdes  16 - 5 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

ĐỢI MƯA

(Họa 4 vần)

 

Mấy ngày nắng hạn nóng oi trời

Máy lạnh chạy hoài chẳng phút lơi.

Bãi cỏ mặt tiền mong nước tưới

Dàn hoa sân hậu đợi mưa rơi.

Chỉ cần mười phút, cây tươi tắn

Hay được nửa giờ, mái sạch ngời.

Thôi nhé! Nín luôn ai chịu nổi

Ông tè một tí, mát Giời ơi!

DUY ANH

 

 

NGẮM TRĂNG

 

Lồng lộng Hằng Nga ngự giữa trời,

Mơn man gió lượn,liễu buông lơi

Khi nao đối ẩm,ly đầy rượu,

Mới đó hàn huyên,nguyệt chếch đồi

Chiếc bóng  ,trăng thanh thêm huyễn hoặc,

Đơn côi ,quỳnh trắng lại thơm ngời

Rượu tràn,sóng sánh cùng ai cạn?

Ray rứt hồn tôi,bạn thiết ơi!

ThanhHoà

16/05/2026

 

ĐÊM TRĂNG VIỄN XỨ

 

Đêm trăng thơ thẩn ngắm mây trời

Liễu rũ ven hồ gió nhẹ lơi

Bóng nguyệt lung linh sa mặt nước

Dáng hằng lấp lánh vắt lưng đồi

 Nhặt khoan sáo thổi âm thanh thoát

Thấp thoáng sao băng ánh rạng ngời

Vọng hướng cố hương  hoài kỷ niệm

Canh tàn độc ẩm nhớ tình …ơi!

   Hưng Quốc

Texas 5-16-2026

 

THÚ ĐÊM

 

Cái thú màn đêm ngủ giữa trời

Nghe sương lặng lẽ phủ đầy vơi

Trăng treo đầu gió khơi nguồn mộng

Sao rải ven sông gợi nỗi đời

Một chiếc chiếu manh nằm với đất

Vài câu kinh kệ vọng lên trời

Nhân gian lắm cuộc bon chen quá

Ta giữ hồn nhiên giữa cõi người

Nắng Chiều 

 

HƯƠNG ĐÊM

(Họa 4 vần)

 

Màn đêm buông xuống phủ khung trời

Một thoáng lưu hương gió nhẹ lơi

Hương sắc thanh xuân qua biến đổi

Hương tình liệt lão quá đầy vơi

Dạ thu hương đẹp lòng an ủi

Dạ lý hương thơm ý rạng ngời (*)

Cung tiến hương xưa hoài cảm động (*)

Nên thơ vọng nguyệt, Chị Hằng ơi!

(Phan Thượng Hải)

         5/17/26

(*) Chú thích:

Bông Dạ Lý Hương nở về đêm và rất thơm.

Mượn từ nhạc sĩ Cung Tiến với 2 nhạc phẩm “Hương Xưa” và “Hoài Cảm” của ông.

 

HỒI TƯỞNG 

 

Đêm bỗng lao xao …nguyệt ới trời

Đâu đây vẳng lại tiếng đàn lơi

Nhớ nhung chất ngất ngày xưa ấy

Tiếc nuối vàng son bảng lảng đồi

Cái thuở còn thơ ươm mộng đẹp

Năm canh sáu khắc ướp mơ ngời

Nay đà chạm mốc cung đường cuối

Hồi tưởng tháng ngày xuyến dạ … ơi!!!

PHƯỢNG HỒNG

 

ĐÊM TRĂNG TRÊN CAO NGUYÊN

 

Vầng trăng vằng vặc giữa bầu trời

Vài sợi mây vàng vắt lả lơi

Ngọn thác rì rào nơi vách núi

Vườn chè bát ngát ở lưng đồi

Nhà sàn thấp thoáng vòm cây phủ

Hồ nước lung linh bóng nguyệt ngời

Trai gái hẹn hò bên suối vắng

Nhạc lòng hòa điệu khúc tình ơi.

Lưu Lan Hương

 ( 17/05/2026 )

 

HƯƠNG ĐÊM

 

Cả ngày chưa đã tối ngoài trời

Mong kiếm thêm mùi lạ thoảng lơi 

Ngát tựa hương xưa trong bụi chuối

Ngào như chuyện cũ cuối chân đồi

Giữa làn gió mát hồn ngây ngất          

Trong bóng đêm đen mắt rực ngời

Cái bịnh ngứa nghề không bỏ được*

Dưới trăng mà gọi nắng! Mèn ơi!

LHN

* Bịnh của Kỷ sư Canh nông

 

TRĂNG ƠI!

 

Nửa khuya tựa cửa ngắm bầu trời

Tha thiết nghẹn ngào gọi Nguyệt ơi...

Hãy xuống gần thêm xua bóng phủ

Xin soi sáng nữa níu tình lơi

Giúp ta vợi bớt niềm cô quạnh

Cho mặt tươi hơn sắc rạng ngời

Hình bóng không còn in đáy lũng

Mà phơi phới nhẹ dạo lưng đồi.

  Như Thiền

( 18/05/2026 ) 

 

GA LẺ, TÀU ĐÊM

 

Một vì sao lạc dạo ngang trời

Vệt sáng ảo mờ buông lả lơi

Lờ lững dòng sông vòng ruộng rẫy

Quanh co lối cỏ lượn nương đồi

Tàu vào bến trạm đi lầm lũi

Đèn thắp sân ga lóa chói ngời

Người xuống kẻ lên đều lặng lẽ

Đời sao tẻ nhạt quá, người ơi!

Nguyễn Đông Anh

   ( 18/05/2026 )

 

Hoạ thơ HƯƠNG ĐÊM

 

Đêm thanh, qua cửa ngó lên trời

Thấy bóng nguyệt mời gió lả lơi

Thấp thoáng cành khô chen kẽ lá

Đung đưa sương nhẹ phủ lưng đồi

Cho ai thao thức mơ niềm cũ

Để kẻ bâng khuâng mộng nắng ngời

Tiếng dế xa gần xua giấc ngủ

Mỏi mòn như gọi…Bạn mình ơi!

Đông A 

 

HƯƠNG CHIỀU

 

Chiều buông ráng lịm tím lưng trời

Bóng ngả non trùng ánh lả lơi

Khói quyện la đà choàng thác lũng

Sương đan là lượt nhuốm sơn đồi

Sầu đông thoảng phất lừng ngây ngấy

Nguyệt quế đồng loang tỏa đậm ngời

Chạnh cảm mùi hương lừng tóc ấy

Sao mà vương vấn mãi tình … ơi!..

Mai Vân-VTT

    19/5/26.

 

HẠNH PHÚC LÀM NGƯỜI

 

Cuộc đời ngắn ngủi dưới bầu trời

Sao lại ơ thờ cứ bỏ lơi?

Hãy ngắm bướm vàng trên ruộng rẫy

Và nhìn hoa thắm khắp nương đồi

Rộn ràng cuộc sống không ngừng nghỉ

Sôi nổi niềm vui mãi rạng ngời

Đã được làm người trên cõi thế

Là niềm hạnh phúc đó, ai ơi!

Thanh Giang

( 19/05/2026 )

 

ĐÊM TRĂNG

 

Đêm rằm trăng tỏ sáng bầu trời

Cành liễu thẹn thùng buông lả lơi

Hơi gió nhẹ nhàng xuyên khóm lá

Hương đêm thoang thoảng khắp chân đồi

Dìu nhau thơ thẩn vui chân lướt

Lạch nước trong xanh phản ánh ngời

Khung cảnh êm đềm thêm lãng mạn

Đêm dài cứ mãi nhé, tình ơi!

THIÊN LÝ 

 

ĐÊM HẠ TUẦN

 

Ngàn sao lấp lánh giữa bầu trời

Ánh sáng dịu dàng buông lả lơi

Vạn vật mơ màng say giấc ngủ

Màn sương mỏng mảnh phủ nương đồi

Gió lay cành lá nghe xào xạc

Nhạc khiến tâm tư cảm rộn ngời

Nhấp chén trà thơm, ngồi ngắm cảnh

Cuộc đời tươi đẹp quá, tôi ơi!

Thảo Hà

 

HƯƠNG TÌNH CỦA MẸ

       (Họa 4 vận)

 

Ân tình của Mẹ nhất trên đời

Con trẻ dạ này chẳng thể lơi

Chín tháng cưu mang công tựa biển

Bao năm dạy dỗ sức bằng Trời

Tình sâu thăm thẳm đây người hỡi

Nghĩa nặng vợi vời đó bạn ơi!

Năm mấy tuổi đầu ơn chửa đáp

Bóng hình thân mẫu mãi trong ngời

Trần thị Mỹ Ngọc

        Ngày 21/Tháng 5/2026