Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2026

ĐÒ CHIỀU -Thơ Sông Thu và Thơ Họa của các Thi Hữu

Kiều Mộng Hà, Nguyễn Huy Khôi, Lan, Đỗ Quang Vinh,  Hồ  Nguyễn, Như Thu, Hưng Quốc, Lý Đức Quỳnh, Song Quang, Mai Lộc, LHN, Mai Vân VTT, Phượng Hồng, Cao Bồi  Già,  Võ Ngô, Thiên Lý.





ĐÒ CHIỀU

 

Trên con đò vắng lúc chiều buông

Lão lái trầm tư, dạ trĩu buồn

Chẳng có một ai chờ đợi chuyến

Chỉ còn ngọn gió thổi se hồn

Cất lời vọng cổ sầu tê tái

Quặn nỗi hoài hương nhớ dập dồn

Làn điệu nam ai đầy khắc khoải

Tan vào mông quạnh buổi hoàng hôn.

   Sông Thu

  (29/06/2026)


Thơ Họa:

 

VÀO TUỔI TRI THIÊN (*)

 

Vào tuổi tri thiên tập xả buông

Quay về Chánh niệm xoá u buồn

Vui trong hiện tại là vui thật

Nhẹ thả phiền lo sẽ nhẹ hồn

Nghĩ kỹ cuộc đời như giấc mộng

Vì răng gánh nặng nhận ôm dồn?!

Bình minh thiền dạo nghe chim hót

Chiều xuống xem hoa nở… bướm hôn

   Kiểu Mộng Hà

   Jun.29.2026

(*) Khổng Tử viết: Ngũ thập niên tri thiên mệnh ( Năm mươi tuổi biết  ý trời)

 

NỖI NIỀM ÔNG LÁI ĐÒ

 

Đò đơi gác mái lỏng chèo buông,

Cổ độ ngùi vương nẫu dạ buồn!

Bó gối, mắt lòa xa xót phận,

Rong neo, sào lặng tái tê hồn!

Đâu còn cuối bãi người trông ngóng,

Chỉ thấy bên sông sóng đổ dồn!?

Bồi lở bến bờ xao xác bóng,

Lòng rầu nắng xế nhuốm tà hôn!

      Nguyễn Huy Khôi

      30-6-2026

 

ĐÒ NGANG MIỄN PHÍ

 

Đò ngang xuôi gió, lái lơi buông

Sóng nước lênh đênh lại chẳng buồn

Giúp khách thập phương thanh thản trí

Cho người tám hướng thái thư hồn

Đưa thầy tới lớp, lòng vui vẻ

Đón trẻ sang sông, dạ sướng dồn

Bỏ sức gắng công không lấy phí

Neo thuyền chờ đợi dẫu mưa hôn.

     LAN.

    (29/06/2026).

 

NHỚ BÓNG CỐ HƯƠNG

 

Thơ thẩn bên hồ, tóc liễu buông,

Cố Hương trông ngóng chạnh nao buồn!

Nhớ chòm xóm cũ...xôn xao dạ,

Nhớ bóng làng xưa...đắm đuối hồn!

Lấp loáng sông trăng chèo khấy động,

Mênh mang biển lúa sóng xô dồn!

Vương lời thệ hải Giai Nhân..."hẹn"?

Ẩn ức sâu hằn!...đắng  nụ hôn!

       Nguyễn Huy Khôi

       30-6-2026

 

BIẾT ĐƯỜNG LUI TỚI

 

Tục ngữ khuyên: “mềm nắn rắn buông”

Biết đường lui tới sẽ không buồn.

Găng cùng kẻ bướng thì đừng  trách,

Đụng phải người ương ắt liệu hồn.

Kẻ vẫn khăng khăng còn bảo thủ,

Người hay lý sự chớ xô dồn!

Trông xa thấy rộng mà cư xử,

Được tiếng là khôn ngoan, phải hôn?

   Đỗ Quang Vinh

   29-6-2026

 

BẾN ĐỢI

 

Bến vắng thuyền ngang nắng nhẹ buông,

Đợi ai mà dạ ngẩn ngơ buồn.

Ra đi chẳng một lời thân ái,

Ly cách nào câu gõ dịu hồn.

Thi tứ xé tim trao buốt giá,

Ngôn từ trách móc nhói tan dồn.

Người đi treo mảnh tình khe khắt,

Bóng vắng bao ngày mỏi chiếc hôn.

                          *

Bến thuyền tình vắng khuất như chôn.

  HỒ NGUYỄN

  (29-6-2026)

 

TÂM BÌNH

(Nương vận)

 

Tự nhủ riêng mình nhớ xả buông

Trần gian bấy nẻo mặc vui buồn!

Bao lần nghĩ ngợi nhòa hoen mắt

Lắm bữa lo toan nặng trĩu hồn

Thủa ấy đâu màng kiên nhẫn đợi

Giờ đây chả ngại khó khăn dồn

Đêm về trọn giấc xua phiền não

Trí ổn tâm bình có chịu hôn?

   Như Thu

   06/29/2026

 

NGƯ ÔNG CẢM THÁN

 

Nhẹ nhàng tay lưới lẹ làng buông

Kiếp sống ngư ông chẳng rảnh buồn

Trúng vụ lăng xăng hồ hỡi dạ

Thất thu lặng lẽ tái tê hồn

Đêm về đặt lọp sao thưa thớt

Sáng dậy thăm câu sóng đẩy dồn

Ngẫm Cảm đời người trong cõi thế

Thắng thua danh lợi được gì hôn?

   Hưng Quốc

   Texas 6-29-2026

 

TRÊN BẾN ĐÒ NGANG

 

Lặng vắng sông chiều nắng nhạt buông

Đò ngang cập bến gió hiu buồn

Đờn cò lão gởi sầu xa xứ

Chén rượu già xua lạnh lẽo hồn

Tử biệt, quê người thương vợ nén

Sinh ly, đất khách nhớ quê dồn

Đêm dài khó ngủ, nhìn di ảnh

Giọt lệ nhòa còn ấm nụ hôn

    Lý Đức Quỳnh

    30/6/2026


TÂM SỰ ÔNG LÁI ĐÒ

 

Trước ánh tà dương thấp thỏm buông

Con thuyền vắng khách ngẩn ngơ buồn

Còn hằn dấu vết cơn mưa đổ

Vẫn gợn bao lần ngọn gió hôn

Bãi dọc bờ trơ dầm gác nghỉ

Đò ngang nước cuộn sóng xô dồn

Ghềnh đời một chuỗi ngày mong đợi

Ông lái trầm ngâm não nuột hồn

    Songquang

    20260629

 

THU ĐIẾU

 

Về đây thuyền cắm chuyện đời buông

Cuộc sống lênh đênh xóa nỗi buồn.

Lặng lẽ tháng ngày vui sóng nước

An nhiên tuổi hạc lắng tâm hồn.

Còn mơ mắt biếc làn mi vút

Vẫn nhớ trường xưa tiếng trống dồn

Mải miết ôm cần phao chẳng động

Gió chiều thu lạnh mái đầu hôn !

   Mailoc

   06-29-2026

 

ĐỜI CHIỀU

 

Đời đã xế chiều vẫn khó buông

Quốc thù một khối trĩu u buồn

Chẳng là Thục Đế sao đau nước

Không phải Đặng Dung lại nặng hồn

Thành bại một thời cay đắng ngấm

Nhục vinh nửa kiếp tái tê dồn

Mồ hoang đất khách âu đành phận

Liệu có ai người nhớ nữa hôn ?

    LHN 


ĐƯỜNG ĐỜI VÍ THỂ

 

Hạt nắng lưng chiều chậm rãi buông

Chân trời tím lịm nỗi u buồn

Ngày lên ửng sáng hừng mai điểm

Tối chững đêm qua vậy tiếp dồn

Cảnh sắc không gian thời chuyển vận

Gam màu nhân thế điểm vào hồn

Đường đời tựa thể đâu dừng lại

Thoắt cuối chặng đường cỏ dại hôn …  

    Mai Vân-VTT

    30/6/26.

 

KHẮC KHOẢI 

 

Mây trời hiu hắt tiếng lòng buông

Tím ngắt màu sông khiến dạ buồn

Vắng vẻ bến thuyền đưa đón khách

Bồng bềnh sóng nước xót xa hồn

Dấy lên ký ức , vàng son ghé

Nuối tiếc xuân thì ,kỷ niệm dồn

Dìu dặt tơ đàn trầm bổng quá

Tim này khắc khoải trước hoàng hôn !

    PHƯỢNG HỒNG

 

LÁNG GIỀNG TÂM SỰ

       (4 vận)

 

Cố Quốc linh kỳ chẳng thể buông,

Rời xa mới thấm ủ ê buồn!

Cội Nguồn giã biệt muôn sầu chất,

Đảo vãng bơ vơ vạn khổ dồn!...

Lữ thứ dầm sương the thắt ruột,

Lạc phương dãi gió sắt se hồn!

Mở lòng tha vị tương thân...sống,

Muôn sự tái hồi ...ẤM TỬ TÔN?!

     Nguyễn Huy Khôi

     30-6-2026

 

ĐÒ BUỒN

 

Trên sông vắng vẻ nắng dần buông

Ông lái cô đơn dõi mắt buồn

Không một ai qua chờ nối bến

Chỉ đôi bờ cỏ lặng ru hồn

Cất lời hò ví tâm se thắt

Hòa tiếng nước lên sóng vỗ dồn

Lòng lão dâng trào bao nỗi nhớ

Gửi vào cõi tịch lúc tà hôn.

  CAO BỒI GIÀ

  30-6-2026

 

CHIỀU TÀN

 

Tay nắm lâu rồi rất muốn buông

Thời gian trôi nổi trong u buồn

Màn hình theo dõi làm se mắt

Mạch máu dưỡng nuôi giữ lấy hồn

Hơi thở nặng nề chen khí quản

Buồng tim ráng đập để đưa dồn

Mai đây lần bước ra đi viếng

Ở đó có gì mới mẻ hôn!

  2026-07-01

  Võ Ngô 


CHIỀU BUÔNG

 

Nắng chiều le lói rớt bên sông

Cô lái trầm ngâm thoáng chút buồn

Gác mái neo thuyền kề cập bến

Đò ngang vắng khách tái tê hồn

Tiếng tiêu réo rắc từ đâu lại

Nỗi nhớ râm rang cứ đổ dồn

Cảnh vắng cô đơn đèn một bóng

Nhớ nhung xao xuyến lúc chiều buông !

   THIÊN LÝ

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

LÀNG TÔI - Tâm Thành

   


             


LÀNG TÔI

 

Đối diện nhà ga ấy cổng làng

Thanh Lương Văn Xá tiếng đồn lan

Đường đi rộng rãi nhìn thông thoáng

Nhựa trãi thênh thang bước nhẹ nhàng

Tiếng trống đỉnh khua đang mãi vọng

Hồi chuông chùa đổ hãy còn vang

Sông Bồ nuôi sống bao nương ruộng

Nông nghiệp giao thương tốt mọi đàng

                                 Tâm Thành




Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

TÌNH YÊU -Thơ Sông Thu và Thơ Họa của các Thi Hữu

Nguyễn Huy Khôi, Lan, Hưng Quốc, Đỗ Quang Vinh, Hồ Nguyễn, Mai Lộc, Cao Bồi Già, Kiều Mộng Hà, Lý Đức Quỳnh, Cao Mỵ Nhân, Phan Thượng Hải, Phượng Hồng, Thiên Lý, Song Quang, Võ Ngô, Mai Vân VTT, Thanh Hòa, Mai Xuân Thanh.




Ảnh từ: https://phunuvietnam.vn/hen-ho-o-tuoi-60-



TÌNH YÊU

 

Thời gian tuần tự cứ trôi qua

Thoáng chốc mà nay tuổi đã già

Hy vọng, đức tin đà sụt giảm

Niềm vui, mộng ước cũng phôi pha

Tiền tài, danh vọng đều hư ảo

Sắc đẹp, vinh quang thảy nhạt nhòa

Chỉ có tình yêu còn mãi đượm

Duy trì sức sống ở trong ta.

  Sông Thu

(13/06/2026)


Thơ Họa:

 

TẤM TÌNH

 

Lụa lầy chinh chiến loạn can qua,

Xuân sắc nhoàng trôi sọm xác già!

Khóe mắt nhăn nheo nhầu nắng dãi,

Mái đầu phơ phất bạc sương pha!

Mươi tờ  lương cọc...rầu tâm cảm,

Mấy ký gạo đong... thấm lệ nhòa!?

Nương tựa phu - thê lần cuộc sống,

Tấm tình còn lại ấm lòng ta!

Nguyễn Huy Khôi

     13-6-2026

 

TÌNH YÊU

 

Tình yêu, lẽ sống khó phai pha 

Từ thuở ban sơ đến tuổi già 

Nắng sớm mưa chiều khôn lúc nhạt 

Đầu hôm bóng xế chẳng khi nhòa 

Là mầm nhựa dưỡng nuôi tâm trí 

Như ánh dương ngời dẫn hướng ta 

Động lực nâng dìu khơi hạnh phúc 

Tựa nguồn suối ngọt mãi lan qua.

     LAN.

(13/06/2026).

 

TÌNH YÊU VĨNH CỮU

 

Thiên địa tuần hoàn lần lượt qua

Xuân tàn thu hạ đuổi  đông già

Công danh sự nghiệp đều thay đổi

Của cải bạc tiền cũng loãng pha

Sức khỏe tiêu hao thân yếu ớt

Dung nhan biến dạng sắc phai nhòa

Thủy chung nhất dạ duyên giai lão

Vĩnh cữu niên trường mộng ước ta

   Hưng Quốc

Texas 6-13-2026

 

YÊU ĐỜI

 

Đã biết thời gian vốn chóng qua,

Chất thêm phiền muộn sẽ mau già.

Lầu xanh tửu điếm luôn xa lánh,

Thuốc bệnh nan y vẫn chẳng pha.

Xoải bước đường dài chân cứng cát,

Nhìn xa mắt tỏ chữ không nhoà.

Đừng lo đếm tuổi mà vui sống,

Hễ thấy yêu đời, là thấy ta!

Đỗ Quang Vinh

    13-6-2026

 

TUỔI THỜI GIAN

 

Năm tháng dòng đời cứ chảy qua,

Xinh tươi dáng vẻ chóng sang già.

Môi hồng mắt biếc giờ heo hốc,

Má thắm eo còng nhạt phủi pha.

Dáng vẻ bung veo vơi gợi cảm,

Lời thanh thản vọng đã tan nhòa.

Em ơi! Tiếng gọi giờ “thưa cụ!”

Tình tứ đâu còn của chúng ta!

                              *

Tuổi đời chất nặng mãnh tình ta.

HỒ NGUYỄN

 (14-6-2026)

 

NỖI NIỀM TUỔI GIÀ

 

Năm tháng bốn mùa lặng lẽ qua

Liêu xiêu gậy trúc vấn vương già.

Buồn theo mây trắng  đàn chim lướt

Mắt dõi chiều tà nắng ráng pha.

Tri kỷ âm thầm thu lá rụng

Lòng quê mòn mõi khói sương nhoà

Trăm duyên được mất đà buông bỏ

Thui thủi đường về chỉ có ta !

  Mailoc

06-13-2026

 

THỎA TÌNH TA

 

Buông thời khổ tận tháng ngày qua,

Thơ thới hồn xuân chửa "chịu" già?

Tự tại tâm an chờ nắng tỏa,

Thong dong gót dạo mặc chiều pha!

Sẹo lành hối tái làn da thắm,

Thương vết dần vơi, khóe mắt nhòa!

Sau trước kiên trinh lời thệ hải,

Vợ chồng hòa thuận thỏa tình ta!

Nguyễn Huy Khôi

     14-6-2026

 

TINH THẦN SỐNG

 

Thời gian lặng lẽ cứ dần qua

Soi bóng nhận ra đã tuổi già

Bước thẳng dần suy chân rã rệu

Đầu xanh chuyển hóa tóc sương pha

Tương lai đà hết không tươi sắc

Quá khứ trôi xa quá nhợt nhòa

Còn lại tinh thần đây vẫn sống

Giữ niềm hy vọng tận hồn ta.

CAO BỒI GIÀ

   13-6-2026

 

TẠNG THỨC (*)

 

Cách gì quay lại tháng ngày qua?

Ước vọng chưa xong bỗng thấy già

Khập khiễng chân run cần gậy chống

Lem nhem chữ nhẩy mắt loà nhoà

Đêm thêm xương cốt kêu răng rắc

Sáng vuốt thịt da lõm chỏm pha

Bốn cửa tử sinh… đâu thể tránh

Và còn Tạng Thức vẫn theo ta

Kiều Mộng Hả

 Jun.13.2026

(*) Tạng Thức - còn có tên A Lại Da Thức - là Thức thứ 8 ( trong Duy Thức học)

7 Thức kia là: Ngũ uẩn, Ý Thức và Mạt  Na Thức

Khi hồn lìa xác, Thức kia biến mất, chỉ còn Tạng Thức như “một hồ sơ ghi chép tội/phước…”

( Khi xong khoá thiền Vipassana- thiền minh sát tuệ- 10 ngày  - tháng. 6/2010)

Đã 16 năm- viết theo trí nhớ khi nghe TS Kim Triệu giảng)

 

DẠO PHỐ

 

Một mình ra phố dạo đêm qua

Giữa chốn đông vui, trẻ có già

Đứng cạnh người bên đường chuyện nói

Đi cùng bóng dưới ngọn đèn pha

Chỗ cười tươi tắn đời viên mãn

Nơi bước thủi thui nẻo vắng nhòa

Những mối tương giao thầm lặng ấy

Trở thành hồn trí của riêng ta

Lý Đức Quỳnh

   14/6/2026 


TÌNH YÊU

NÉT ĐAN THANH TRONG CUỘC ĐỜI

                      

Chưa đông, sao lại nghĩ  xuân qua

Tuổi mới vào thu sắc lá già

Hoa hạ thắm môi em sợ lợt

Tóc xanh biếc mắt mực đâu pha

Một đời thương nhớ bao day dứt

Tròn kiếp trông mong bấy xóa nhòa

Thấp thoáng thuyền về xa tít tắp

Bóng đang trở lại nhập hình ta …

Rancho Palos Verdes  13 - 6  - 2026

CAO MỴ NHÂN 


TÌNH YÊU

 

Tình trải thời gian cứ chóng qua

Yêu ai vẫn biết, biết mình già

Yêu đời còn đó, như trăng chiếu

Yêu nước là đây, tựa ráng pha

Tình hướng tương lai tòng lãng mạn

Tình hồi quá khứ mộng phai nhòa

Yêu thương tràn ngập hồn thơ thẩn

Tình tứ xoay vần đẹp ý ta.

Phan Thượng Hải

6/14/26 

 

AN BÀI

 

Làm sao mà cản khắc giờ qua

Bởi thế cho nên dễ chạm …già

Xanh thắm mộng đời đà rũ sắc

Hồng tươi sức trẻ cũng màu pha

Bao mùa qua lại rồi thay đổi

Nhịp gõ xoay vần sẽ sớm nhoà

Tạo hoá an bài như thế đó

Nào đâu hứng chịu mỗi mình ta !

PHƯỢNG HỒNG

 

TRIẾT LÝ CÒN LẠI…

 

Đoạn đường thương nhớ đã đi qua

Thời khắc này đây đến tuổi già

Qui luật đời người luôn vận chuyển

Hành trình cõi tạm nhuốm sương pha

Tình yêu danh vọng và gian khổ

Tất cả tiêu tan lẫn xoá nhoà

Giờ chỉ thương mình là chánh niệm

Sống vui, thoải mái, thỏa lòng ta!



THIÊN LÝ 

KHẮC KHOẢI

 

Ngày tháng dần dà lặng lẽ qua

Dòng đời ngó lại tuổi lên già

Nhìn gương xúc cảm râu thêm bạc

Ngó bóng âu sầu tóc đã pha

Mòn mỏi nhớ quê làm mắt ướt

Âm thầm thương Mẹ khiến châu nhoà

Thân còn khắc khoải hồn sông núi

Nợ nước nặng lòng thức tỉnh ta !

Songquang

 20260613

 

HOANG TƯỞNG

 

Lòng nghe hiu quạnh ngắm chiều qua

Bắc ghế ra xem một lão già

Thấy cảnh trời , thời gian đảo lộn

Nhìn tàu bay,  hỏa tiễn xông pha

Vành đai biên giới luôn di chuyển

Lảnh hải trùng khơi bị xóa nhòa

Đất hiếm lên ngôi dầu thống trị

Tương lai nào gắn ở vai ta.

   2026-06-15

   Võ Ngô 


DÒNG CHẢY THỜI GIAN

 

Ký ức như dòng cảm lắng qua

Thời luôn tiếp nối há phai nhòa

Từng gam chồng chất đà lưu dấu

Ấy quảng quyện hòa nỏ lẫn pha

Kỷ niệm chắt chiu từ tấm bé

Tình yêu ấp ủ tận khi già

Âu là lẽ sống riêng đời vậy

Chẳng thể ai người giống hệt ta …

     Mai Vân-VTT

    15/6/26

 

CHỈ CÒN YÊU!

 

Sau cùng tất cả sẽ dần qua,

Còn mỗi tình yêu lúc tuổi già

Thất bại buồn đau đà thấm thía,

Thành công mừng rỡ đã hoen nhoả

Một thời hạnh phúc mau tan biến

Vài bận công danh chóng loãng pha

Ngẫm ra,không gì là thiết thực,

Chỉ yêu mới sưởi ấm lòng ta !

Thanh Hoà 


NỖI NIỀM TUỔI GIÀ

 

Nặng nợ ly hương xuất cảnh qua

Hoa Kỳ hội ngộ đến nay già

Quê nhà xứ sở xinh mây bạc

Đất khách cầu vồng đẹp ráng pha

Thục nữ cách lòng xa mặt nhạt

Thuyền quyên lân lý cạnh nhau nhòa

Tình nhân danh phận không yên ổn

Giá thú tơ hồng phối ngẫu ta…!

     MAI XUÂN THANH

     Silicone Valley, June 17, 2026