Hiển thị các bài đăng có nhãn Bichyen Nguyen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bichyen Nguyen. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH - La Thụy cùng thi hữu





NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH

Sáu tư vừa tới : chửa phai xuân
Tàn cuộc chơi rồi mới tỏ phân
Thơ túi rượu bầu bay bướm mãi
Cờ bàn sách kệ thảnh thơi dần
"Trồng người" một thuở đang nhìn quả
"Gieo hạt" bao năm đã chọn nhân
Quá nửa đời a! Còn xanh mộng
"Vô vi" đỡ nhọc đến phàm thân

                                 La Thuỵ

 HỌA:


  CỰC THÂN GIÀ

 Bảy lăm sắp mãn: úa tàn xuân
 Mở ngón lần tay: ấy rõ phân
 Tóc trắng thân gầy đau mỏi mãi
 Da nhăn má hóp rệu long dần
 U mê một thuở đang thành quả
 Uế tục bao thời đã tạo nhân
 Đã hết đời ư ! Tàn cuộc mộng
Đêm nghe chuyển tiết cực già thân

                            05.8.2017
                     Hương Thềm Mây
                (GM.Nguyễn Đình Diệm)


MỘT NÉT SON ĐỜI

Một nét son đời tỏa cánh xuân
Tình yêu sự nghiệp chẳng li phân
Vườn tình hoa mộng luôn tươi sáng
Cảnh vật trang thơ mãi thắm dần
Dạy học thành tâm trao đạo nghĩa
Yêu người quảng đại tỏ hiền nhân
Sáu tư… suối ngọc còn dâng sóng
Vẫn thấy hương trời trải bản thân.

                                     Đức Hạnh

  LẼ SỐNG !
  (Đảo vận)

 Sống ở trên đời phải giữ thân
 Xa rời "Ô Trược" tỏ lòng Nhân
 Hiền - Lương hướng Đạo bồi thêm Đức !
 Dưỡng tính tu tâm tích Phúc dần
 Bạn hữu hòa giao không nhỏ mọn !
 Tri âm, đối tác chẳng cần phân ***
 Gia đình, cháu chắt luôn lo lắng !
 Hậu vận an bài đẹp vạn XUÂN !

                              Nguyễn Tiến


NHÀ GIÁO VỀ HƯU

Cống hiến cho đời cả tuổi Xuân
Đủ đầy năm tháng phải li phân!
Ngày về bịn rịn chân dừng mãi
Tối đến lơ ngơ lệ nhỏ dần
Giáo án đang vào nằm hộc tủ
Lời vàng đã chuyển hóa hiền nhân!
Ung dung xướng họa trời, non, nước
Một túi thơ mời bạn chí thân...

                           Tau Dotrong
                   Bắc giang, 08/8/2017


TA NÓI VỚI TA

 Hỏi tuổi ta này đã mấy xuân
 Buồn chi phải nhớ để cân phân
 Dòng đời bay bổng hoài trôi mãi
 Nhịp thế trầm luân cứ thả dần
 Chẳng thể ôm mang đời tục lụy
 Chi bằng trang trải mở lòng nhân
 Sinh già bệnh ngã thời vô định
 Thi phú giao hòa nhẹ tấm thân

                           Tuan Nguyen
                             08.08.2017


 CHIỀU XUÂN

 Ngơ ngàng một thoáng tuổi chiều xuân
 Ngẩn lại tình duyên đã có phần
 Giữa chốn phồn hoa toàn lụn ảo
 Bên vườn bến mộng tủi sầu phân
 Buồn đau thuở trước mà nguôi lạnh
 Khổ cực ngày sau cũng bớt dần
 Thời gian cảnh sống đâu là mãi
 Nên giờ cõi giác ta thời ngộ
 Bởi thế ta bà ngõ tựa thân.

                Bichyen Nguyen
                    08.08.2017


 MÌNH LẠI NHÌN MÌNH

 Sáu chục* vui còn ríu rít xuân
 Ngoan đồng biệt đãi chín mười phân
 Hồn nhiên thuở bé lon ton lại
 Mộc mạc đời quê thẩm thấu dần
 Áo vải thô sơ bền nghĩa bạn
 Cơm nhà giản dị thắm tình nhân
 Vườn hoa gắng gỏi hương mùa dậy
 Để mắt môi cười… cũng thiết thân

                              Lý Đức Quỳnh

  * Chỉ gần thôi, cho nó chẵn


MỪNG BẠN ĐẸP SÁU TƯ

Sáu kèm ba sắp “lão thời xuân”
Hưu vững nếp nền sát bách phân.
Trợ quốc vẹn tròn thời rỗi sẵn
Tề gia ổn định việc vơi dần.
Câu thơ thầy viết ngời tâm thiện
Công chuyện trò theo sáng ý nhân.
Chén rượu, cuộc cờ trông nguyệt tỏ
Vui vầy hoa nở thuận người thân.

                          Trần Như Tùng


HƯU TRÍ

Vẫn một đời vui, vẫn mãi xuân,
Dài theo năm tháng đã tường phân.
Thảnh thơi chân bước trên đường sáng,
Mệt nhọc trên vai đã xóa dần.
Sách vở sân trường đang hứng quả,
Bảng đen phấn trắng đã cho nhân.
Thì thơ, thì bạn cùng ngâm vịnh,
Chẳng để ưu phiền nhọc đến thân.

                              Tâm Nguyễn


ĐÔI LỜI VỚI THẦY

Số bảo sáu tư sức vẫn xuân,
Mấy cô hoa hậu cứ tranh phân,
Nạp đơn nâng túi xin nhiều quá,
Lựa giống chọn phân mới ít dần
Kẻ khóc trách thầy sao bạc nghĩa
Người buồn chê chú sống vô nhân.
Thấy mình trẻ đẹp đừng kênh kiệu,
Vợ bỏ con xa hại đến thân.

                     Hoành Trần
                        17/1/18


NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH

Đời vẫn yêu đời, đời vẫn xuân
Mười phần đã tỏ - tỏ mười phân
Ngày xanh mấy kẻ còn xanh mãi
Tóc bạc thì ai cũng bạc dần
Thơ vẫn vang xa thơ ký ức
Bút càng cao hứng bút thi nhân
Nên danh giáo nghiệp – nên danh giá
Thân chẳng hổ vì tuổi Bính Thân

                                     Linh Đàn 


CHỐI NON THẮM NỞ
(Kính tặng thầy giáo La Thụy)

Kỷ Hợi xuân về tỏa thắm xuân
Non ngàn búp nõn đẹp mười phân
Vườn thơ rạng rỡ ngời sơn thủy
Suối mộng nồng nàn đẹp thế nhân
Đạo lý khơi nguồn hòa biển cả
Tâm hồn sáng tạo thỏa tình thân
Khai lòng mở trí đàn em nhỏ
Giáo dục chồi non đã nở dần…

                            Đức Hạnh
                          17. 0.1 2019


NHÀ GIÁO VỀ HƯU
(Tặng nhà giáo Phú Đoàn)

Dẫu đã hưu mà cứ rất Xuân
Hãy nhìn phong độ : đủ mười phân!
Dáng thanh đầu ngẩng trời cao mãi
Đường dốc chân đi núi thấp dần
Rời bảng đen lòng còn đỏ chữ
Về nhà trắng đức vẫn xanh nhân!
Chuyển vào thơ tựa tằm sinh kén
Chẳng ngại cho dù quắt tấm thân!

                            Tau Dotrong
                   Bắc giang, 17/01/2019


TỰ TRÀO

Anh đã sáu tư chưa mãn xuân
Năm mươi em tưởng luống thu phân...!
Bạc tiền cơm áo bon chen mãi
Trà rượu điền viên tơ tưởng dần
Tục tử nửa đời không sự nghiệp
Phàm phu suốt kiếp chẳng thành nhân
Tên Tùng chẳng đáng thân tùng bách
Để thẹn tổ tiên, nhục bản thân !


                  Hoàng Thanh Tùng

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH - La Thụy cùng thi hữu






    NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH

    Sáu ba sắp tới : chửa phai xuân
    Tàn cuộc chơi rồi mới tỏ phân
    Thơ túi rượu bầu bay bướm mãi
    Cờ bàn sách kệ thảnh thơi dần
    "Trồng người" một thuở đang nhìn quả
    "Gieo hạt" bao năm đã chọn nhân
    Quá nửa đời a! Còn xanh mộng
    "Vô vi" đỡ nhọc đến phàm thân
                                    La Thuỵ


     HỌA:

    CỰC THÂN GIÀ


    Bảy lăm sắp mãn: úa tàn xuân
    Mở ngón lần tay: ấy rõ phân
    Sương trắng thân gầy đau mỏi mãi
    Da nhăn má hóp rệu long dần
    U mê một thuở đang thành quả
    Uế tục bao thời đã tạo nhân
    Đã hết đời ư ! Tàn cuộc mộng
    Đêm nghe chuyển tiết cực già thân
                               05.8.2017
                        Hương Thềm Mây
                   (GM.Nguyễn Đình Diệm)


    MỘT NÉT SON ĐỜI

    Một nét son đời tỏa cánh xuân
    Tình yêu sự nghiệp chẳng li phân
    Vườn tình hoa mộng luôn tươi sáng 
    Cảnh vật trang thơ mãi thắm dần 
    Dạy học thành tâm trao đạo nghĩa
    Yêu người quảng đại tỏ hiền nhân
    Sáu ba…suối ngọc còn dâng sóng
    Vẫn thấy hương trời trải bản thân.
                                     Đức Hạnh

    LẼ SỐNG !
    (Đảo vận)
    Sống ở trên đời phải giữ thân
    Xa rời "Ô Trược " tỏ lòng Nhân 
    Hiền - Lương hướng Đạo bồi thêm Đức !
    Dưỡng tính tu tâm tích Phúc dần 
    Bạn hữu hòa giao không nhỏ mọn !
    Tri âm, đối tác chẳng cần phân ***
    Gia đình, cháu chắt luôn lo lắng !
    Hậu vận an bài đẹp vạn XUÂN !
                              Nguyễn Tiến


    NHÀ GIÁO VỀ HƯU

   Cống hiến cho đời cả tuổi Xuân
   Đủ đầy năm tháng phải li phân!
   Ngày về bịn rịn chân dừng mãi
   Tối đến lơ ngơ lệ nhỏ dần
   Giáo án đang vào nằm hộc tủ
   Lời vàng đã chuyển hóa hiền nhân!
   Ung dung xướng họa trời, non, nước
   Một túi thơ mời bạn chí thân...
                              Tau Dotrong
                      Bắc giang, 08/8/2017


    TA NÓI VỚI TA

    Hỏi tuổi ta này đã mấy xuân
    Buồn chi phải nhớ để cân phân
    Dòng đời bay bổng hoài trôi mãi
    Nhịp thế trầm luân cứ thả dần
    Chẳng thể ôm mang đời tục lụy
    Chi bằng trang trải mở lòng nhân
    Sinh già bệnh ngã thời vô định
    Thi phú giao hòa nhẹ tấm thân
                              Tuan Nguyen
                               08.08.2017

    CHIỀU XUÂN

    Ngơ ngàng một thoáng tuổi chiều xuân
    Ngẩn lại tình duyên đã có phần
    Giữa chốn phồn hoa toàn lụn ảo
    Bên vườn bến mộng tủi sầu phân
    Buồn đau thuở trước mà nguôi lạnh
    Khổ cực ngày sau cũng bớt dần
    Thời gian cảnh sống đâu là mãi
    Nên giờ cõi giác ta thời ngộ
    Bởi thế ta bà ngõ tựa thân.
                 Bichyen Nguyen
                     08.08.2017

    MÌNH LẠI NHÌN MÌNH

    Sáu chục* vui còn ríu rít xuân
    Ngoan đồng biệt đãi chín mười phân
    Hồn nhiên thuở bé lon ton lại
    Mộc mạc đời quê thẩm thấu dần
    Áo vải thô sơ bền nghĩa bạn
    Cơm nhà giản dị thắm tình nhân
    Vườn hoa gắng gỏi hương mùa dậy
    Để mắt môi cười… cũng thiết thân
                                  Lý Đức Quỳnh 

   * Chỉ gần thôi, cho nó chẵn

    MỪNG BẠN ĐẸP SÁU BA

    Sáu kèm ba sắp “lão thời xuân”
    Hưu vững nếp nền sát bách phân.
    Trợ quốc vẹn tròn thời rỗi sẵn
    Tề gia ổn định việc vơi dần.
    Câu thơ thầy viết ngời tâm thiện
    Công chuyện trò theo sáng ý nhân.
    Chén rượu, cuộc cờ trông nguyệt tỏ
    Vui vầy hoa nở thuận người thân.

                                Trần Như Tùng

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

GIAO MÙA - La Thụy cùng thi hữu


     


       GIAO MÙA

       Heo may xào xạc lá vàng rơi
       Vạt nắng vàng hanh nhuộm góc trời
       Chao cánh đùa mây bầy hải yến
       Nghiêng đầu hé nụ đóa mân côi *
       Niềm đau hạ cũ dường đang cạn
       Nỗi nhớ thu xưa tựa đã vơi
       Cốm nếp đầu mùa hương nhẹ thoảng
       Phím đàn ngân vọng nhạc lòng rơi
                                             La Thuỵ   
       * Mân côi (hoặc mai khôi): Hoa hồng 


       HOẠ:

       Bài  hoạ 1
       TIỄN MÙA

       Bụi lốc thời gian đọng nắng rơi
       Xa xăm mây bạc rẽ chân trời
       Tràn đầy vị đắng thu vườn độc
       Rỗng tuếch nụ mềm hạ bóng côi
       Tìm rượu giải sầu - sầu chất ngất
       Mượn đàn quên lạnh - lạnh chơi vơi
       Khăn thêu mùa cũ còn nguyên nếp
       Buồn ngập hiên lòng gót phượng rơi
                                                  Ca Dao

        Bài  hoạ 2 
        GẶP THU

       Thu dắt tôi về đếm lá rơi
       Heo may mấy ngọn nấp bên trời
       Mưa buồn hiu hắt ngày đau ốm
       Nắng ngủ vật vờ giấc cút côi
       Hạ rớt gật gù đêm tối lặng
       Cúc cười bẻn lẻn ánh tà vơi
       Áo vàng ai vắt ngang mùa đó
       Tắm gội hương tình mộng có rơi 
                                                 PyN

       Bài  hoạ 3  
       VÔ ĐỀ

       Nắng nhạt mây mù thoảng lá rơi
       Sương khuya nguyệt lạnh úa khung trời
       Thiên nga gác mỏ vài con lẻ 
       Cái ngỗng chúi đầu một bóng côi
       Sắc đỏ rừng phong ngày mãi thắm
       Màu xanh cành liễu lúc dần vơi
       Heo may chợt rét đêm vàng vọt
       Mái rạ xì xèo tiếng nước rơi
                                          Ký Gàn

       Bài  hoạ 4                      
       VÔ ĐỀ

       Dông bão phương nào mưa nặng rơi
       Mây giăng thấp nhuộm xám chân trời
       Ngư ông gác mái nằm cô quạnh
       Hành khất về nơi ngủ cút côi
       Thời tiết vô thường khi ấm lạnh
       Nhân tình bất ổn lúc đầy vơi
       Giao mùa cơ cực vì cơm áo
       Mấy thuở an nhàn ngắm lá rơi.
                               Cao Linh Tử

       Bài họa 5
       HƯƠNG THU
            (Ctkt)

       Heo hút thu vàng lá mãi rơi
       Ươm vườn kỷ niệm dệt khung trời 
       Ơn em trải mộng trao hoa bướm
       Nghĩa bạn khơi tình nở đóa côi*
       Gió trổi cung đàn nghe tuyệt lắm!
       Trời ban ánh Nguyệt tỏ đầy vơi
       Hương nồng gợi nhớ bao hoài cảm
       Uống cạn thu vàng mộng vẫn rơi.
                                      Đức Hạnh
                                     31.07.2017
       *Nụ hoa hồng

       Bài họa 6
       HƯƠNG THU 
             (Ctkt)

       Hương lồng vị cốm lá thu rơi
       Ướm gửi người xa tận cuối trời
       biệt không về chờ cúc cỗi
       Nằm hoài chẳng lại đợi lan côi
       Giờ bên chốn ấy thương chưa vợi?
       Tại phía đây này mến chửa vơi!
       Hẫng hụt heo may chừng biếng thổi 
       buồn nước cũng lững lờ trôi.
                              Lưu Xuân Cảnh 
                                  31.07.2017

       Bài họa 7
       LÁ THU RƠI 
             (Ctkt)

       Lãng đãng trời chiều nắng sắp rơi
       Ánh hồng tỏa nhẹ cuối chân trời
       Thu như bỡn cợt cười duyên thắm
       Hàng phượng âu sầu khóc phận côi
       Uuẩn khúc lòng hoa cánh đỏ *
       Ru êm khoảng lặng gió ngàn vơi
       Ơi lòng bịn rịn mùa hè nhớ 
       In dấu sâu hằng theo lá rơi.
                           Tuan Nguyen
                             31.07.2017

       Bài họa 8
       THU TÀN 

       Ngõ mộng ai về lá trải rơi
       Chiều buông rực đỏ góc chân trời 
       Dương tà lặn bóng chờ trăng tỏ
       Ánh rạng ôm vầng lỡ cảnh côi
       Có phải qua mùa hoa rũ rượi 
       Dường như trở tiết dạ rã rời
       Bao lần lỡ bước đường tơ nguyệt
       Những bận thu tàn dáng tả tơi
            Bichyen Bich Hoa Nguyen
                        01.07.2017

       Bài họa 9
       YÊU BÓNG NGUYỆT 

       Trở  lại mùa yêu lá vẫn rơi 
       Mây chiều in bóng nhạn lưng trời 
       Xưa đi chung lối, vui đôi bóng 
       Nay bước độc  hành, tủi  kiếp  côi  
       Nuối tiếc vần thơ đầy mỹ ý  
       Nhủ thầm phiên khúc đậm không vơi  
       Yêu trăng, hoa nắng, yêu anh nữa 
       Ẩn dưới ao ngà, ... bóng nguyệt rơi 
                                         Hoành Châu                                  
                                         (Vĩnh Long)

       Bài họa 10
       THU CHIỀU

       Vạt nắng hoang chiều bảng lảng rơi
       Tầng không rỗng quạnh suốt chân trời
        Hồ chao khói gợn bờ man mác
        Núi lặng mây vờn bóng cút côi
        Nhạt biếc thu vào thương nhớ đẫm
        Thưa nồng lá nhặt tháng ngày vơi
        Bờ xa biển sóng lao xao vỗ
        Nghe tận sâu lòng những rụng rơi
                                     Lý Đức Quỳnh

        Bài họa 11
        BÂNG KHUÂNG THU

        Thu sang thả chiếc lá thu rơi
        Lãng đãng mây bay dạo cuối trời
        Thả bước vu vơ miền thảo dã
        Du chân thong thả chốn đơn côi
        Bâng khuâng áo lụa hồn chưa khẳm
        Thổn thức tơ vàng dạ chả vơi
        Tóc nhuộm hai màu sương khói thoảng
        Vòng đời đã ngấm điệu buồn rơi
                              Hương Thềm Mây
                          (GM.Nguyễn Đình Diệm)

        Bài họa 12
        VÀO KHOẢNG GIAO MÙA

         May còn chưa tới lá chưa rơi
         Thu đủng đỉnh sang, Hạ tạ trời.
         Lõm thõm ven đầm lời cuốc thán
         Thẹn thùng hồ nước đóa sen côi.
         Nhớ người biền biệt đà lâu vắng
         Khiến nỗi u sầu thật khó vơi.
         Nóng nực nên đôi ngày nhức nhối
         Giao mùa xen nắng với mưa rơi.
                                   Trần Như Tùng


Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

ĐỘC BƯỚC - Bichyen Bich Hoa Nguyen cùng thi hữu





ĐỘC BƯỚC
Mình ta độc bước giữa sông đời
Nắng cũng phai màu lạnh biển khơi
Dõi cảnh dần xuyên về ngục tối
Nhìn trăng rọi xuống hỏi sao ngời
Thương người lẻ bóng thuyền trôi mãi
Trở bến côi đò mộng vỡ rơi
Nghĩa trả quay chèo buông số phận
Hồn xưa dậy sóng thả cho trời
03.08.2017
Bichyen Bich Hoa Nguyen - Giang Hoa

HỌA:

TÌNH EM
(Thtk)
DUYÊN thỏa lòng yêu trải suối đời
TÌNH em khởi động tỏa ngàn khơi
NẨY cành thiện cảm luôn tươi thắm
NỞ cánh thiên ân mãi rạng ngời
VƯỜN vọng nồng nàn Hằng đã hát
HOA mời say đắm gió còn rơi..!
BƯỚM ong thả mộng hồn xao xuyến
TRĂNG NƯỚC SAY SƯA CẢNH ĐẤT TRỜI.
Đức Hạnh
 
DÒNG ĐỜI NỔI TRÔI
Đau mảnh tình riêng chỉ nửa đời
Trĩu lòng ôm ấp mãi về khơi
Tan tành thổn thức lời trăng gió
Lụn khắc chênh chao tiếng rạng ngời
Một kiếp phù du chừng lá rụng
Bao năm hạnh phúc hoá sương rơi
Thương yêu phút chốc thành hư ảo
Lạc lõng mình ta giữa mặt trời...
Trần Khanh

BUÔNG THẢ
Như kẻ đi buôn giữa chợ đời
Một mình lẻ bóng lại ra khơi
Âm thầm chèo chống trong đêm tối
Lặng lẽ đong đưa giữa sáng ngời
Thả xuống biển sâu khi mộng vỡ
Buông theo nước cuốn lúc tình rơi
Lênh đênh một chiếc thuyền duyên phận
Phó thác cô thân với đất trời
Nguyễn Văn Mười

TÌNH ĐỜI
Chiếc bách chênh chao giữa biển khơi
Muôn trùng sóng dữ giữa dòng đời
Khua chèo vất vả, lòng vươn tới
Vững lái hiên ngang, dạ sáng ngời
Trí tỉnh miên man, tình chẳng vợi
Tâm bền thắm thiết, nghĩa không rơi
Yêu thương tất cả, hồn vời vợi
Quý mến muôn người, rạng đất trời
 Phạm Trọng Tân

VÔ ĐỀ
Lạc lõng mình ta sống giữa đời
Đời buồn chìm nổi dạt muôn khơi
Khơi nguồn huệ đuốc soi đêm tối
Tối mịt bừng lên thắp rọi ngời
Ngời sáng thiện tâm chèo chống mãi
Mãi gìn trí ngọc chẳng buông rơi
Rơi vào vô vọng không đành phận
Phận vốn do ta đâu phải trời...!?
 Nguyễn Sơn

SỐ PHẬN
Phận gái bèo trôi giữa biển đời
Đơn hình lẻ bóng dạo trùng khơi
Tâm hồn vẫn luyện không mờ tối
Trí não thường tu tỏa rạng ngời
Muốn kẻ ghìm neo thuyền đậu mãi
Mong người bẻ lái mũi đừng rơi
Hồng nhan chẳng thoát vòng duyên phận
Tất cả buồn vui vẫn tại trời
 Bùi Tất Vãn

MỘT MÌNH
Độc nhất chồi non trổ nụ đời
Khu vườn rộn rã tiếng hò lơi
Chim làm tổ mới bay hồ hởi
Bướm lượn nhào quanh múa thỏa ngời
Lượm cánh vàng bay lìa khỏi cội
Se lòng tím rã ngắm về khơi
Yêu kiều bạc má nghèo duyên phận
Diễm lệ đài trang chẳng số trời
Diệu Hương

LỜI VỌNG
Thả bước phiêu du giữa chốn đời4
Tìm nguồn gió mới thỏa lòng khơi
Xin vay chữ đổi , dời sao hạn
Để thấy niềm yêu ,đắp mộng ngời
Hởi ,cuộc trần ai còn luyến tiếc !
Ơi , hồng duyên ấy nở lìa rơi !
Sao không thấu rỏ tình thơ vọng !
Đếm lá vàng thu nguyện đất trời .
Tuan Nguyen

NỔI TRÔI CUỘC ĐỜI
Trải dọc non sông kiếm cuộc đời
Gồng mình đã mỏi mãi chưa khơi
Lao đao suốt kiếp sao không tỏ
Lận đận bao năm há chẳng ngời
Ngược bến thuyền hồi tan trí mộng
Xuôi dòng thác chảy nát thân rơi
Quay về chốn cũ than và trách
Sức mọn tài hoen phó tại trời
Ninh Dinh Nguyen

 THẦN ĐỘC CƯỚC
Độc cước thần thông ẩn giữa đời
Iêng hùng núi Bụt dõi trùng khơi
Ngăn ngừa ác quỷ xâm bờ cõi
Đánh bạt loài lang giữ biển trời
Vạn thủa còn vương hồi tịnh khiết
Ngàn năm chẳng mộng chút vàng rơi
Chùa thiêng sáng đẹp từng trang sử
Đức trọng tài cao mãi toả ngời
 Manh Tien Nguyen

PHẬN ĐỘC HÀNH
Duyên kiếp trời ban xuống dòng đời
Độc hành nãm tháng với nổi trôi
Bão dông đơn phận trong chao đảo
Mưa Nẵng ai người thấu lẻ loi
Thương mình nuôi mộng luôn đau đáu
Xót cảnh thường mơ lại bồi hồi
Mới hay mưu sự nhân đẫu ước
Chợt hiểu thành duyên ở tại trời
 Hung Do

TUYỆT VỜI !
Mạnh bước ta đi giữa sóng đời
Vui lòng chấp nhận thác ghềnh thôi
Thời gian vẫn chảy màu sáng tối
Định hướng rồi đi dạ sắc ngời
Gió cả tay bền còn phấn khởi
Đường trơn gót mỏi chẳng nghỉ ngơi
Trang thơ kết nối huynh tỷ muội
Cuộc sống hôm nay thấy tuyệt vời !
Hiên Nguyên Minh
 

ĐÓA PHÙ DUNG
Lẻ bước mình ai giữa cuộc đời
Xuôi thuyền bạt sóng nẻo ngàn khơi
Tìm đâu bến đổ bên dòng ...hỡi
Hỏi chốn bờ xa mãi rạng ngời...
Một kiếp phù dung đành cam bởi
Đời hoa sớm nỡ lại mau rời
Thân bèo nước nổi ngày qua vội
Trở lại người ơi.... chẵng ý trời.....
Vôtinh  

BUÔNG !
Một mảnh tình trôi giữa biển đời
Mênh mông số phận chốn trùng khơi
Thuyền hoa chao đảo xa vời vợi
Bến mộng nát tan dễ rạng ngời
Bởi tại hết duyên thôi ngóng đợi
Nên đừng bịn rịn cứ buông rơi
Người ơi! Nhung nhớ thêm buồn tủi
Một kiếp nhân sinh phải tại trời!.
 Chung Đỗ

CHƠI VƠI
Thôi đành độc bước giữa dòng đời
Bảy nổi ba chìm vẫn trùng khơi
Sao mãi ngày dài năm tháng ngắn
Còn đâu đêm rạng cuối chân trời
Nhìn lên mờ mịt mây trôi mãi
Cúi xuống âm thầm lệ tuôn rơi
Những tưởng nghìn năm còn ấm áp
Ai ngờ thân phận lại chơi vơi !
Phuc Vinh
  
ĐỘC BƯỚC MIÊN TRƯỜNG.
Hồng nhan đố kỵ bởi Ông Trời.
Tạo hóa ghen hờn để lệ rơi.
Nguyệt Lão lầm se gieo lụy mãi.
Thuyền quyên giữ hạnh sáng trong ngời.
Hoàng hôn ĐỘC LẺ NHÌN ĐÊM TỐI.
Tối lại RIÊNG MÌNH NGÓNG BIỂN KHƠI.
Trọn kiếp tơ vương buồn lỡ phận.
Hồng nhan đố kỵ bởi Ông Trời.
Phạm Niêm.

THA THIẾT 
Thương nhớ tìm em giữa chợ đời ...
Đi tìm chiếc bóng mãi ngàn khơi ...
Ai hoài tha thiết lòng mong gởi ...
Dấu ái ngàn thu vẫn tin Trời ...
Dẫu biết mò châu không thể tới ...
Trong lòng ai thấu nhớ chơi vơi ...
Tìm em mong mỏi lòng vời vợi ...
Thương nhớ đi tìm mãi em ơi …
Dang Nguyen

LẠC BƯỚC
Mỏi gối chồn chân giữa chợ đời
Như thuyền gặp sóng ở ngoài khơi
Đời ta chẳng lẽ hoài than khóc
Số phận nhiều khi cũng mỉm cười
Hạnh phúc giao hòa không bỏ dỡ
Duyên tình giữ chặt để đừng rơi
Khi buồn cũng muốn mình an phận
Thả nỗi niềm riêng tận đất trời
Nguyễn Tuấn

…CÕI LẠNH
Ước vọng giờ đây gửi giữa đời
Mơ hoài cảnh ấy lạc ngoài khơi
Tâm buồn ảo não chùng đêm tối
Trí tủi đìu hiu chẳng rạng ngời
Nỗi nhớ âm thầm đeo đuổi mãi
Niềm đau khắc khoải mộng đành rơi
Rằng hay lỡ kiếp này do phận
Cũng bởi hồi luân tại tính trời..,
Nguyện Chiến

DẠ NGẪM
Dạ ngẫm nghĩ suy giữa cuộc đời
Thân cò phận số sóng ngàn khơi
Ngày xưa ngỡ tuổi lười sách tối
Mẹ mắng hoài chơ mặt cứ ngời
Thoáng cảnh bây giờ đau nhức mãi
Đời trai gánh cả dòng tủi rơi
Mưa lạnh phố đêm buôn thương phận
Cuộc sống hôm nay thấy khoảng trời !
Bầu Trời Đêm

HẢI ĐĂNG
Chống chọi phong ba đứng giữa đời
Mặc cho sóng cả bão ngàn khơi
Soi đường dẫn lối trong đêm tối
Định hướng dò tìm lúc rạng ngời
Đội nắng dầm mưa bền chắc mãi
Phơi sương dãi gió vững không dời
Niềm vui giữ lại bao thân phận
Tưởng đã vùi sâu...giao phó trời...
N Đ Sơn

CHƠI VƠI 
Nhiều lúc chơi vơi giữa biển đời
Đêm về lạnh lẽo chốn mù khơi
Mây đen che phủ ngày u tối
Sương trắng bay nghiêng sáng rợp ngời
Vẫn biết sầu vương còn đọng mãi
Đành rằng lệ ngấn vẫn tuôn rơi
Kiếp người thế thái rồi xong phận
Bảy nổi ba chìm thấu lẽ trời 
 Hung Vu

ĐỘC BƯỚC
Ngẫm mỗi bước đi giữa biển đời
Khởi từ nguồn cội đến xa khơi
Hẵn ngày tắt nắng là đêm tối
Tất Nguyệt không soi sao vẫn ngời
Người tự cứu mình trong thế mãi
Cảnh buồn hoài cũ độc côi rơi
Chữ bo bo giữ vùi thân phận
Nghĩa thả chặng dài độc bước trơi !!!
Phúc Lũy

 
BỎ
Lèn chân mỏi gối giữa chợ đời
Lạc bước đưa mình quẵng biển khơi
Bảo tố gieo niềm đau nào vợi
Phong vần gợi tủi chẵng sầu vơi
Tình kia đã cạn còn mong hởi
Nghĩa hết thôi đừng để lệ rơi
Bảy nỗi ba chìm thân gánh tội
Vì sao... phán lỗi tại ông trời...???
Vôtinh  

MỘT MÌNH
Một mình lạc lõng giữa cuộc đời
Lênh đênh sóng biển mãi trùng khơi
Lang thang lặng lẽ trong đêm tối
Ngoãnh lại bần thần ánh nguyệt rời
Lận đận thân cò khi tắt nắng
Liêu xiêu cánh nhạn bóng chiều rơi
Buồn trông ngọn sóng triều dâng vỗ
Chán ngóng bèo trôi dạt bến bời
Bảo Bình

 "TRÍ NAM NHI"
Một mình dong duổi giữa sông đời
Lướt sóng tung hoành giữa biển khơi
Ngó xuống muôn trùng làn sóng bạc
Trông lên vằng vặc ánh trăng ngời
Anh hùng nuôi trí không mòn mỏi
Trí thức rèn thân chẳng lúc rơi
Đất nước ngoại xâm còn muốn ngó
Lòng này sao nỡ phó cho trời .
Vũ Sĩ Lâm

CÕNG GIÓ GÙI MÂY
Khách lỡ làng đau bỏ chợ đời
Du thuyền Bát Nhã lạc trùng khơi
Buông nhiều thất vọng tình U tối
Giữ chút niềm tin mộng ước ngời
Bất chợt thương hoài duyên nguyệt vỡ
Vô tình nhớ mãi số đào rơi
Đem lời mặn đắng ngàn oan uổng
Cõng gió gùi mây phủ đỉnh trời
Đỗ Hữu Lộc
 
SỐ TRỜI ĐỊNH
Vừa mới sinh ra đã nợ đời,
Nên chừ thân dạt giữa ngàn khơi.
Vẫn hay tiền kiếp luôn u tối,
Mà ước tương lại thật rạng ngời.
Cứ ngỡ tình yêu như gió thoảng,
Đâu ngờ phận số tựa mưa rơi,
Sao nghe cay đắng ươm niềm hận,
Chẳng biết trách ai đổ tại trời !
 Hoành Trần

SONG HÀNH ... 
 (Thtk – Nv)
THAM. Sánh vai nhau dựng cuộc đời 👬
QUAN. San vững bước vượt trùng khơi
THẮNG. Bao trăn trở tuy vời vợi !
CẢNH. Lắm đa đoan vẫn rạng ngời !
XUYÊN. Biển bao la vờn sóng gợi !
ĐỒI. Nương bát ngat đọng sương rơi
NÚI. Sông Hồn Việt thiêng liêng hỡi !
THƯỞNG NGOẠN DANH LAM LỘNG ĐẤT TRỜI !
 Thanh Binh Do