Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Ngọc Kiên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Ngọc Kiên. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

GIỌT BUỒN - Nguyên Nhật cùng thi hữu





GIỌT BUỒN
(Lỗi điệp thanh)
Nhện buồn giăng mắc sợi tơ vương
Cõi mộng người ơi thật dị thường
Ảo ảnh mây trời gom nỗi nhớ
Mơ hồ gió núi góp niềm thương
Sầu chan trong mắt không mùi vị
Thơ đọng cuối hồn chẳng ngát hương
Khắc khoải lòng đêm nghe nhịp thở
Bên ngoài lạnh lẽo một màn sương ./.
LCT - Nguyên Nhật
24.6.2016


HỌA:

NIỀM VUI
Tứ hải giao hòa mãi vấn vương
Sóng tình luân chuyển chẳng vô thường
Đêm về chim hót vườn lưu niệm
Ta đến em cười mộng mến thương
Biển vẫn êm đềm trăng bát ngát
Hoa thời tươi thắm cảnh ngào hương
Sông Ngân cách trở nào ngăn cách!
Gõ nhip, yêu đời cảm gió sương…
Đức Hạnh
24.6.2016

BUÔNG LỎNG.
Vun đầy cõi tục những sầu Vương
Thế sự trầm thăng chuyện lẽ thường
Gác mỏi ưu tư vào kỹ niệm
Cho phiền trăn trở gợi tình thương
Đời vui cuộc sống đong tràn vị
Nghĩa ấm hồn thơ rộng tỏa hương
Rồi sẽ buồn trôi vào dĩ vãng
Trăng lành rọi sáng phủ màn sương.
Tuan Nguyen
25.6.2016

XA VẮNG
Mấy đoạn tơ lòng mãi vấn vương
Đàn ai nhẹ trổii khúc nghê thường
Trăng treo nửa mảnh hồn say tỉnh
Rượu cạn nguyên bầu dạ luyến thương
Trước ngõ Hoàng Lan thầm tỏa sắc
Bên thềm Nguyệt Quế khẽ đưa hương
Còn kia là nỗi sầu đong đếm
Tháng đợi ngày chờ điểm tuyết sương !
Mùa Thu - Lãng Quên 
24.6.2016

NỖI TƠ LÒNG
Với nỗi tơ lòng khúc nhạc vương
Đàn kia thả nhịp khá vô thường
Thôi đành gác lại niềm chua xót
Cũng đã xa rời nỗi nhớ thương
Những buổi trông chờ tình thoảng vị
Bao ngày ngóng đợi nghĩa ngào hương
Hồn thơ vẫn mãi còn chao đảo
Cạn ý vơi tình phủ nhạt sương..!!
Lâm Nguyễn
24.6.2016

GIỌT BUỒN
Bảng lảng tơ mành mắc sợi vương
Hồn đêm nức nở cõi vô thường
Mơ về gió thoảng khơi lòng nhớ
Mộng ảo mây tràn gợi dạ thương
Đắp tủi tâm buồn vô ý vị
Đong sầu trí nản hữu tình hương
Người ơi lạnh lẽo nồng hơi thở
Thổn thức canh tàn đắm giọt sương.

Lê Ngọc Kiên
24.6.2016

BÊN THỀM NHỚ
Khói quyện chân trời nhả sắc vương
Nhớ anh em dệt những mong thường
Hoàng hôn ngả gọn trong viền mắt
Nắng muộn ôm choàng góc luyến thương
Chưng áng mây chiều trôi bảng bạc
Hoang thềm gió thổi dập dìu hương
Mùi ai thoảng nhẹ đưa ngào ngát
Dỗ giấc hôm chiều điểm nguyệt sương..
Hà Thu

BỂ KHỔ
Có của ăn mày hóa đại vương
Tiền không quận chúa biến dân thường
Thì câu hiếu nghĩa trôi niềm nhớ
Cũng chữ nhân hòa lạc nẻo thương
Lắm kẻ ham giàu quên đất mẹ
Bao người chuộng phú mất quê hương
Đời ta cõi tạm sao sầu khổ
Bể mộng muôn vàn cảnh gió sương...
24.06.16.

CUNG ĐÀN VÀO HẠ
Cũng bởi cung đàn quyện vấn vương
Vần thơ nốt nhạc bỗng vô thường
Chiều mưa quạnh quẽ triền sông nhớ
Tối ngập âm thầm bãi biển thương
Ước mãi quay về nhan đượm lửa
Mong còn trở lại sắc nồng hương
Buồn nên tiếng hạ dường như ngỡ
Nhẫn nhịn ve sầu khóc phủ sương
24.6.2016

TIẾNG XƯA !
Bóng ngã dương tà chợt lụy vương
Ru con tiếng mẹ quá vô thường
Âm-ba điệu lý dâng niềm tủi
Tiếng- vọng câu hò chạnh nỗi thương
Chất- chứa lời- thơ sầu đượm sắc
Ngân-nga ý-nhạc lệ nồng hương
Huyền không níu gót đời muôn hướng
Giọng hạc xuôi hồn mịt khói sương !

Kim Lien Mã
24.6.2016

Bài đối họa cùng các thi hữu:

TÀN PHAI
Đêm nhìn đám nhện bủa sầu vương
Khói tỏa vờn quanh cõi mộng thường
Mở ngõ linh hồn trăm sợi nhớ
Mang vào thể xác vạn lời thương
Ngày mong thuở nọ tàn môi úa
Buổi đợi bây giờ rã phấn hương
Bến cũ thuyền đi không trở lại
Con đò đắm giữa một màn sương ./.
LCT - Nguyên Nhật
25.6.2016

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

TRÁCH HỜN – Lãng Quên cùng thi hữu






TRÁCH HỜN
Chiều qua nhận được bức thơ hồng
Nửa gối đầu giường , nửa thả sông
Để thấy cung buồn xao giấc lạnh
Rồi nghe điệu nhớ quyện tim nồng
Bao mùa lá đổ chàng quên hẹn
Mấy độ Thu về thiếp đợi trông
Trăm cánh tình thư nào dám ngỏ
Xuân sang giá buốt tựa hơi đồng !
Mùa Thu - Lãng Quên
11. 5. 2016

HỌA:

CÒN CHI
Còn chi chữ hẹn kết tơ hồng
Bậu đã qua đò tủi bến sông
Để phận trầu xanh chìm gió bão
Rồi hoa phượng đỏ rã bên đồng
Người đi nỗi nhớ mùa xuân gợi
Kẻ khóc đêm sầu bữa hạ trông
Giấc mộng êm đềm thôi phải vỡ
Đời ta lỡ dở mối duyên nồng./.
11.05.2016

TRÁCH HỜN
Nhận lá tình thư mảnh giấy hồng
Vui buồn lẫn lộn thả dòng sông
Âm thầm gối lẻ sầu mưa lạnh
Khắc khoải phòng đơn tủi nắng nồng
Những buổi đông tàng cầu tiếng hẹn
Bao ngày hạ trưởng ước lời trông
Lòng như lửa đốt nào đâu ngỏ
Dạ tựa tràn hơi buốt giá đồng.

PHỐ BUỒN
Nhận được từ em cánh thiệp hồng
Đâu ngờ sáo nhỏ lại sang sông
Rằng mơ lá cũng đà khô héo
Nói mộng thì hương đã hết nồng
Kẻ xuống thuyền hoa quay mặt ngó
Người về bến cũ mắt mòn trông
Chiều nay góc phố buồn hoang vắng
Buốt lạnh con tim ngọn gió đồng ./.
Nguyên Nhật
11.5.2016

MÀU NẮNG ĐỢI CHỜ...
(Gcđ - tá tự đối)
Xếp mảnh tình thư giữa ngón hồng
Em nhìn vạt nắng ngã đầu sông
Vài tia dỗi nhẹ len cành mỏng
Những sợi hờn êm phủ cánh nồng
Gió chở thu về phai ngõ mộng
Nghe mùa dạo khúc gửi niềm trông
Chừng như khắc khoải cung trầm vọng
Lạnh lẽo hồn đơn bởi tuyết đồng.
11.5.2016.

TRÁCH HỜN
Có tội gì đâu cánh thiệp hồng
Cho dù giận dỗi thả trôi sông
Đèn hoa vẫn máng treo dày đặc
Tiếng pháo râm ran vẫn ấm nồng
Đổ lá bao mùa thôi hết đợi
Lấy chồng một bận khỏi còn trông
Thương thay cánh thiệp chừ tan rã
Gói được hay không cái chữ đồng?
11.5.2016

SANG NGANG
Nén chặt buồng tim khoát áo hồng
Tuy buồn rồi sáo cũng qua sông
Tình yêu đã hoá thành sương mỏng
Mộng ước hòa tan với rượu nồng
Giã biệt người ta trong cõi mộng
Tạ từ dấu ái giữa miền trông
Từ đây đã hết niềm hi vọng
Một bước sang ngang nát chữ đồng

HOÀI NIỆM
Thương gữi về em cánh thiệp hồng
Cho dù cách trở vạn dòng sông
Vẫn nghe biển mộng dâng niềm nhớ
Lại thấy vườn yêu nở thắm nồng
Nào phải trùng khơi mà lỗi hẹn
Có chăng nghịch cảnh mãi hoài trông
Xuân về kỷ niệm… ngời hoa nắng
Để đóa môi hồng khỏi lạnh đông…
Đức Hạnh
11.5.2016

THÔN NỮ
Nổi bậc chiều nghiêng sắc áo hồng
Em làm rực rỡ cả dòng sông
Làn môi hé mở như mời ngóng
Mắt biếc hờ mi đón nụ nồng
Tóc xỏa đôi bờ bay theo sóng
Tay ôm chiếc nón đứng chờ trông
LÃNG QUÊN chẳng được hình cô ấy
Tạo dáng thành thơ đẹp giữa đồng .
11.5.2016

THƯƠNG HẬN
Anh về nhặt nhạnh mảnh thư hồng
Đốt bỏ thành tro đổ xuống sông
Xóa hết thời xanh ngày luyến nhớ
Quên đi kỷ niệm buổi hương nồng
Thôi tàn nụ biếc tình đông đợi
Đã úa cành xuân nghĩa hạ trông
Có những đêm trường sầu lẽ bóng
Nằm nghe tiếng cuốc dậy vang đồng..!!
1.5.2016

BẾN ĐỜI .
Tiễn bước người đi buổi nắng hồng
Nghe từng kỷ niệm rớt bên sông
Chiều thu quạnh quẽ giăng niềm nhớ
Sớm hạ đìu hiu phủ giấc nồng
Để mấy cung thương hờ hững đợi
Cho ngàn điệu cảm thẫn thờ trông
Rồi mai giữa bến đời hư ảo
Chẳng biết tìm đâu một chữ đồng .
11.05.2016

TAN MỘNG
Hẹn ước chờ ươm những nụ hồng
Đò tình chở khách vội sang sông
Em đi sóng hận thừa chơ chỏng
Anh lại bờ đau thiếu ấm nồng
Mấy nẻo đoàn viên mà mãi ngóng,
Bao đường cách biệt lại hằng trông?
Mơ màng hạnh phúc đà tan mộng
Em chẳng cùng ta vẹn chữ đồng.
11.5.2016

NHỚ NHUNG
Thơ em đẹp tợ cánh hoa hồng
Sớm ở đầu nguồn chiều cuối sông
Gió đuổi mây chiều bay trước ngỏ
Hoa đào đua nở ngát hương nồng
Bao năm xa cách anh còn đợi
Mấy độ đi về em mãi trông
Nhớ mối tình xưa càng thảm não
Đông về gió rét tợ như đồng
11.5.2016

BƠ VƠ
Khuya rồi bậu hởi có hay không
Nửa mảnh trăng rơi ép thiệp hồng
Trắc trở đôi đường ta mãi ngóng
Sầu dâng muôn lối kẻ hoài mong
Thuyền xưa lữ khách buồn đắng dạ
Bến cũ tha nhân nhớ ngập lòng
Quạnh quẽ vườn hoang ai mãi đợi
Đơn côi xóm vắng bạn còn trông
11.5.2016

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2016

DỐI GIAN – Nhật Nguyên cùng thi hữu







DỐI GIAN
Thật sự ta không quá bất ngờ
Khi người vội vã bẻ lời thơ
Lòng ngay khỏi phải phiền trăn trở
Dạ thẳng nào đâu sợ lập lờ
Vẫn biết từ đây tình nghĩa vỡ
Cho dù đã hết nợ duyên mơ
Đừng nên thả giọng cười man rợ
Rớt giữa hư không chẳng bến bờ ./.
LCT – Nguyên Nhật
21.4.2016

HỌA:

HI VỌNG
Cõi ảo đường phây cũng chẳng ngờ !
Mong người hãy nhớ dệt bài thơ
Vườn hoa xướng họa nào ngăn trở
Ý tứ thiện chân chẳng phớt lờ
Trăng đẹp trời thanh tình thắm nở
Biển ngời sóng tịnh nghĩa hoài mơ
Còn ta vẫn nợ đời muôn thuở
Hi vọng thuyền yêu sẽ cập bờ…
Đức Hạnh
21.4.2016

DỐI GIAN
Dối gian chẳng phải chuyện không ngờ
Tránh né không thèm đọc tới thơ
Chẳng biết ai kia khi tráo trở
Có hay mình cũng đã cho lờ
Từ nay tình nghĩa đành tan vỡ
Sắp tới ái ân hết mộng mơ
Giả dối làm chi như giống rợ
Để rồi trôi nổi chẳng nơi bờ

Như Quân
21.4.2016

HƯỚNG THIỆN...
( NĐT nguyên vận)
Thế sự phồn hoa chẳng lẽ ngờ
Ru ngàn giấc điệp thả hồn thơ
Chờ lên vãng phật nhiều ngăn trở
Đợi xuống trần gian những tảng lờ
Dối gạt gây hàm oan đổ vỡ
Nhân lành nhận quả phúc tràn mơ
Dừng tâm bản thiện không làm ác
Để đức đời sau trọn cõi bờ..
21.4.2016

DỐI GIAN
Vì tôi đã hiểu có chi ngờ
Bậu cố mà làm trái ý thơ
Trí vững tình ngay nào trắc trở
Tâm bền lý thẳng cứ coi lờ
Tri âm đã hết hồn tan vỡ
Lạc điệu đâu còn dạ nát mơ
Thiển cận sao người như mọi rợ
Rời xa thấy nhạt nhẽo vô bờ.

Lê Ngọc Kiên
21.4.2016


KHÔNG ĐỀ
Không ngại nhưng vẫn phòng
Bỏ hết ngoài tai chuyện khó ngờ
Vui buồn cũng chỉ mấy vần thơ
Tình ngay chẳng sợ người nào trở
Lý đúng màng chi kẻ phớt lờ
Giữa tháng trăng tròn sau buổi vỡ
Thâu canh nguyệt rọi những đêm mơ
Dòng đời dẫu biết nhiều dây nhợ
Hạn chế sao cho đỡ bể bờ
 Lâm Nguyễn
21.4.2016

NGHIỆP THƠ
Đời như cát bụi mấy ai ngờ
Đã trót vương vào cái nghiệp thơ
Nắng sớm chưa đầy cơn mộng vỡ
Mưa chiều lại đọng góc hoa mơ
Đèn khuya lả ngọn sầu trăn trở
Nguyệt xế tàn canh bóng lững lờ
Cố níu yêu thương rồi cũng lỡ
Thầm nghe kỷ niệm nhớ vô bờ !
21.4.2016

BỎ BẾN THUYỀN XA
NĐT
Giờ đây khổ lụy có ai ngờ
Cứ tưởng đêm về dệt ngũ thơ
Những phút vui lòng khen nguyệt tỏ
Nhiều giây khổ não trách sao mờ
Vì đâu nắng đổ tình tan mộng
Cũng bởi mưa dầm ái rệu mơ
Bão táp cuồng phong còn thổi mạnh
Thuyền trôi dạt mãi cứ xa bờ
21.4.2016

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

TÌNH KHÚC HẠ – Nguyên Nhật cùng thi hữu






TÌNH KHÚC HẠ
Biền biệt góc trời cánh nhạn xa
Chiều buông mặt nước nhuộm sương nhòa
Ve sầu nức nở say miền hạ
Phượng nhớ u buồn đợi nắng qua
Tỉnh mộng ngồi nghe tình hóa đá
Động lòng chợt thấy ái đơm hoa
Lời yêu rồi cũng tàn như lá
Rã rượi trôi theo ánh nguyệt tà ./.
LCT - Nguyên Nhật
19.4.2016

HỌA :

SUỐI HẠ

Biển tình thao thức nhớ miền xa
Phượng vĩ lung linh bóng chửa nhòa
Ve tấu nhạc sầu chào đón hạ
Đóm khơi kỷ niệm mến ngày qua
Trăng hôn trường lớp tô màu lá
Duyên trổ nụ hồng đẹp cánh hoa
Thuở ấy chia tay người mỗi ngã
Đâu ngờ suối mộng chảy trong ta ./.
Đức Hạnh
19.4.2016

NỖI NIỀM HÈ
Mai này hai đứa phải rời xa!
Phượng thắm rưng rưng ngấn lệ nhòa
Tháng trọn vui say thì nấn ná
Năm tròn chợt tỉnh để trôi qua
Đâu còn trở lại thời mầm lá
Chẳng thể quay về tuổi bướm hoa
Vỡ mộng, tàn mơ chua xót quá
Hoàng hôn vội giấu cả chiều tà.

NHỚ HẠ
Hè về chợt nhớ những ngày xa
Tình bạn năm nào lúc tuổi hoa
Nét chữ đan thanh còn giữ cả
Lời thơ vụng dại chẳng trôi qua
Ve kêu nhung nhớ sầu tơi tả
Phượng nở rưng rưng khóc nhạt nhòa
Cách biệt chia ly người mỗi ngả
Bao giờ hội ngộ bạn cùng ta.
Nghiệp Bùi
20.4.2016

TÌNH KHÚC HẠ
Chim trời cá nước mịt mù xa
Bảng lảng vờn bay phủ khói nhòa
Cuốc hót rền vang chào đón hạ
Ve sầu nức nở gọi hè qua
Nằm mơ cứ tưởng tình trơ đá
Dậy thấy hình như nghĩa nở hoa
Dãi nắng thời gian tàn úa lá
Dầm mưa khỏa lấp bóng dương tà.
19.4.2016
Lê Ngọc Kiên

CHIỀU HẠ CUỐI
Bạn hởi mai này dẫu cách xa
Bao nhiêu kỷ niệm khó phai nhoà
Cây Bàng nức nở chiều Thu đến
Tán Phượng âu sầu buổi Hạ qua
Bến hẹn eo sèo tan giấc mộng
Sân trường rã rượi đẫm màu hoa
Ve ngân báo hiệu mùa ly biệt
Chẳng dám nhìn ai dưới nắng tà !
19.4.2016

KHÚC NHẠC LÒNG
Anh hùnng lộng gió cuối trời xa
Đón những làn sương óng ánh nhòa
Phượng thắm rơi hồng chờ nắng hạ
Bông gòn rụng trắng đợi hè qua
Nằm nghiêng ấm sưởi trên thành đá
Dựa ngã nhen nồng dưới cụm hoa
Hưởng sướng đâu màng em xứ lạ
Ngày đêm mỏi ngóng nhạt chiều tà

Huong Hoai
19.4.2016