Hiển thị các bài đăng có nhãn Kim Oanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kim Oanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

Xướng Họa: Tàn Thâu /Thu Cảm... - Kim Oanh và thi hữu




Tàn Thâu

Ai đành biền biệt nẻo sương thu
Gieo rắc lời oan kết oán thù
Kẻ ở hoài tăm trong mộng hão
Người đi khuất bóng giữa mây mù
Đêm nay trăng dõi soi lầu nhớ
Gió sớm ai đang lịm khúc sầu
Xào xạc lá rơi mơ bạn đến
Canh trường vằng vặc bóng trăng thâu

Kim Oanh

***

Các Bài Họa:

1/Thu Cảm 

Thầm lặng đêm sâu hưởng tiết thu
Quán tâm tĩnh trí lãng tư thù.
Lưu hình kẻ ở,...hình thâm viễn,
Nhớ bóng người đi,...bóng tuyệt mù!
Lầu các lẻ loi trăng gác mái,
Khuê phòng đơn chiếc dạ đeo sầu!
Tình ai đăm đắm trào nhung nhớ
Lênh láng thềm xanh ánh nguyệt thâu.

2/Man Mác Sầu Thu

Heo may,...man mác thoảng sương thu
Tửu nhạt, trà khan... tự tạc-thù"?!"
Nhân ảnh còn đây lưu bóng nhớ,
Hình hài khuất nẻo hút xa mù!!...
Nương hồn nhạc phẩm xua phiền muộn,
Mượn khúc thi ngâm giải oán sầu!
Lạn đận bên trời...buồn lữ thứ
Thương ai?...vò võ... cạn canh thâu!

Đêm sâu - Hạ 2017
Nguyễn Huy Khôi
***

Trăng Thu

Muôn trùng vằng vặc ánh trăng thu
Sáng tỏa yêu thương hóa giải thù
Lối nhỏ ngời êm cùng hẻo lánh
Đường thênh ngát lộng tận xa mù
Dế ngân trầm bổng xua lời oán
Cuốc vọng du dương hết điệu sầu
Bọn trẻ đồng dao rồng rắn lượn
Yên bình bàng bạc suốt canh thâu

Lý Đức Quỳnh
***

Đêm Thâu

Lãng đãng mây chiều gợi tiết thu
An nhiên tự tại có đâu thù?
Trông chờ ảo vọng còn thăm thẳm
Mơ ước tương lai vẫn mịt mù
Rũ bụi đường xa ngừng giận dỗi
Theo cơn gió nhẹ rải ưu sầu
Lênh đênh sóng nước thuyền êm ả...
Biển mặn rì rào hỏi mấy thâu?

Như Thu
***

Nỡ Nào ?...

Dẫu tình phai nhạt tựa tàn thu
Cũng chớ gieo chi mối hận thù
Nhớ sáng xuân nồng trong nắng mới
Và đêm đông giá giữa sương mù
Êm đềm tay nắm chuyền hơi ấm
Âu yếm vai nghiêng lắng nhạc sầu
Kỷ niệm một đời sao chối bỏ
Đành lòng dằn dỗi suốt canh thâu!

Sông Thu
***

Lại Vào Thu

Trăng mờ lẻ bóng lặng đêm thâu
Gió gửi dạ hương giải bớt sầu.
Nhìn phía xa xăm tìm khoảnh hiếm
Chôn điều sâu kín dưới sương mù.
Đã quên đã nhớ không êm phận
Còn ghét còn yêu chẳng hóa thù.
Mỗi thoáng một rung nao đáy dạ
Năm nào dường cũng có mùa thu

Trần Như Tùng
***

Thu Chờ

Tháng Mười Hà Nội đã sang thu
Phố Cổ trời mây cảnh đặc thù
Đợi mãi anh về chung bước dạo
Chỉ hoài gió tạc giữa sương mù
Hàng cây rúng rẩy than thân phận
Một bóng im thinh thở tiếng sầu
Hạt sấu chia đôi tình một thuở
Mình em tỉnh thức với đêm thâu

Hải Rừng
24/7/2017
***

Buồn Thu

Lão già buồn bã ngắm chiều thu
Nhớ bạn tri âm, chén tạc thù
Tuổi hạc tả tơi như lá úa
Cuộc đời u ám tựa sương mù
Vi vu gió Ngữ, lời ca thảm
Thánh thót mưa Ngâu, khúc nhạc sầu
Chức Nữ Ngưu Lang, chưa hội ngộ
Vẫn còn vời vợi nỗi buồn thu.

Thanh Trương
***

Bóng Thu Về

Mây tím lưng chừng gợi bóng Thu
Hạ buông màn cửa khép lòng thù
Dang tay góp hái loài hoa dại
Nhón gót thả trôi đám khói mù
Gởi lại cơn mê hờn nắng úa
Trao đi giấc mộng dỗi đêm sầu
Vàng rơi lại gợi mùa nhung nhớ
Có phải đang chờ bóng Nguyệt thâu

Minh Thuý
Tháng 7_2017
***

Tình Yêu Và Thù Hận
(Nđt)

Quạnh quẽ ai ngồi cửa gió thu
Tình đang đẹp bỗng hóa ra thù
Khung trời kỷ niệm làn mây úa
Ngõ mộng ngày xưa biển khói mù
Có những đêm nằm trăn trở mộng
Bao lần tối ngủ thẫn thờ ru
Lòng đau quặn thắt nào ai tỏ
Mãi đắm chìm trong cảnh ngục tù 

LCT
24/07/2017
***

Bên Mành Lẻ Bóng

Từ bấy đến giờ biết mấy thu
Tự mình chén tạc lại ly thù
Trần thân lều chiếc mưa ào ạt
Mỏng gối chăn đơn bão mịt mù
Trăn trở tàn canh còn gánh tủi
Băn khoăn khắc lậu vẫn đeo sầu
Tiếng gà gọi mãi trời không sáng
Nhạt nhẽo bên mành ánh nguyệt thâu.

Phan Tự Trí
***

Tưởng Thu

Sang Đông lại tưởng vẫn còn Thu
Bốn tiết tương giao mỗi đặc thù
Ngắm tuyết đầu non đầy mây phủ
Xem hoa cuối bãi chớm sương mù
Bao la biển rộng lòng đau xót
Hùng vĩ non cao dạ đắng sầu
Chợt khiến thương về quê mộng cũ
Tâm tư lạnh buốt suốt đêm thâu


Bảo Trâm

*****

From: Kim Oanh Le Thi <lethikimoanh57@gmail.com>
http://lethikimoanh9.blogspot.com

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

GIAO MÙA “Yết hậu”

THƠ XƯỚNG HỌA
Như Th,Lệ Khánh Trần, Như Thu,NS-Canada,
Trương Ngọc Thạch,Phan Tự Trí, Trần Như Tùng,
Minh Thúy,Kim Oanh,Huy Khôi,Sông Thu,
Hồng Phượng,Hải Rừng,Lý Đức Quỳnh,Hoành Châu,

GIAO MÙA
Yết hậu
Cuốc chiều lên giọng giữa mênh mang
Đìa cạn sen khô ngậm lỡ làng 
Nắng mỏng khói giăng bờ quạnh quẽ
Tàn.!

Thu bón lầm than giữa đoạn trường
Mùa dầm khốn quẫn với thê lương
Lăm le bão lũ cầm điêu đứng
Thương !

Hạ quăng hừng hực bỏ đi rồi
Tiễn biệt ve rung điệu rã rời
Đường cũ thu lay cành lả tả
Ôi !

BÀI HỌA
CHUYỂN MÙA
Yết Hậu
Cuối mùa - nắng Hạ trải mang mang...
Lá úa Sen phai khắp lạch làng.
Vắng bóng thuyền con thường tỉa hái.
Quang !

Cúc nở vàng tươi khắp luống trường
Hương thơm thanh khiết khiến tâm lương.
Thu trao mùa biếc cho lòng thấy...
Vương !

Đông lạnh cành khô lá trụi rồi.
Thân cây dòng nhựa quyện không rời.
Mầm xanh ươm ủ chờ xuân đến...
Hồi !
Trần Lệ Khánh-23-7-2017

MẤT
Mất đất tan nhà khổ nặng mang
Làm sao tìm lại cảnh quê làng
Còn đâu bình lặng ngày xưa đó
Tàn !

Đời người sao lại lắm thê lương
Biết tỏ cùng ai nỗi đoạn trường
Mệnh nước thôi đành theo số phận
Thương !

Người xưa cảnh cũ đã xa rồi
Chua xót lòng đau héo hắt rời
Giọt lệ dâng tràn lên khoé mắt
Ôi !
NS-Canada

HÀNH TRANG XẾP LẠI
“Yết hậu”
Gửi gánh ưu phiền kẽo nặng mang
Trà thơm nhấp cạn mé sau làng
Nầy trăng hãy đến mình tâm sự
Tàn !

Xếp lại hành trang rui dặm trường
Mưa chan gió lạnh vẫn hiền lương
Rừng thông lặng tiếng buồn cơn lũ
Thương !

Lưu luyến gì thêm...đã muộn rồi !
Phù du mộng ảo chóng xa rời !
Thân gầy tứ đại nào vương vấn
Ôi !
Như Thu

CHÁY RỪNG CALI
Đám cháy bùng lên giữa hỗn mang
Lửa lan nhanh đến tận thôn làng
Rụi thiêu ngàn mẫu rừng, nhà ở
Tan

Lính cứu hỏa mau đến hiện trường
Xông pha chữa cháy, giúp hiền lương
Cư dân bỏ của, lên xe gấp
Thương

Nhà cửa tiêu tan hết cả rồi
Một đời xây dựng, phải xa rời
Ngoái đầu, lửa đỏ hồng màu khói
Ôi!
Trương Ngọc Thạch

DÂNG TIÊN TỔ
 “Yết hậu”
Con dại thôi đành để cái mang
Đừng la đừng thán lệ quy làng
Hổ danh tự cứu không đành chịu:
Tàn !

Ngon ngọt cho con chịu đến trường
Ấp iu nồng đượm với tài lương
Một mai quả kết tròn danh phận:
Thương !

Giây phút vinh quy đã đến rồi !
Làng quê phố thị dễ đâu rời !
Bảng vàng thành đạt dâng tiên tổ:
Ôi !
Phan Tự Trí

GIAO MÙA HẠ THU
Cuốc chiều thanh thản cái con mang
Lững thững đầm quê phía cuối làng
Sen súng đua tươi chưa chuyển dấu
Tàn .

Bầu bí được mưa thả ngọn trường
Ong vàng bướm nguyệt kiếm thêm lương
Tạo nên cảnh trí cho người mến
Thương .

Thu chờ Hạ tặng lắm vui rồi
Mùa tiếp mùa lên chẳng để rời
Đất nước tưng bừng tươi đẹp quá
Ôi !
Trần Như Tùng

THƯƠNG ANH 
Binh lửa làm trai nợ nước mang
Một chiều sương phủ khắp quê làng
Người đi giã biệt thời thơ mộng
Tàn!

Áo trận sờn vai kẻ chiến trường
Nằm gai nếm mật chịu thê lương
Hy sinh trách nhiệm tình sông núi
Thương !

Vận nước nổi trôi cảnh thảm ôi
Đành thôi cúi mặt lệ tuôn vời
Thương anh tù tội rừng sâu thẳm
Ôi !
Minh Thuý- Tháng 7-2017

NHIỄU NHƯƠNG
“Yết Hậu”
Tổ Quốc nặng tình vai gánh mang
Từ anh giã biệt chốn thôn làng
Hy sinh tuổi trẻ mong chinh chiến
Tàn!

Xót người lính trận chốn sa trường
Lạnh lẽo núi rừng chỉ ít lương
Đói khổ chẳng màng mong Quốc ấm
Thương!

Hạ lửa bùng lên đất nước rồi
Quê hương nhiễu loạn phải chia rời
Em xa biệt xứ anh tù tội
Ôi!
Kim Oanh

XA QUÊ
Yết hậu
Nỗi niềm ray rứt cứ vương mang
Một buổi ham vui biệt xóm làng
Giữa chốn đô thành, thân vất vưởng
Tàn !

Đớn đau trằn trọc suốt đêm trường
Thất nghiệp nằm nhà không chút lương
Xót mẹ cha già ai phụng dưỡng
Thương !

Quê hương êm ấm đã xa rồi
Tự trách sao ta lại nỡ rời
Hối tiếc bây giờ thì đã muộn
Ôi !
Sông Thu

Y ĐỀ
"Yết hậu"
Thời khí giao mùa,tiết hỗn mang
Sen khô rũ bóng ngậm ao làng!
Bình minh lãng đãng sương tan giá
TÀN !

Mưa lũ dầm dề nẫu dạ trường
Hàn dân cơ cực...xót tâm lương !
Lành đùm lấy rách đầy ân nghĩa
THƯƠNG!

Hạ trưởng,thu tàng ...đẫ định rồi ,
Càn khôn hòa hợp khó phân rời
Lòng xuân chan chứa hồn phiêu lãng
ÔI !...
Nguyễn Huy Khôi

NGẪM
Tặng: Kim Oanh!
"Yết hậu"
Cố Quốc nằm lòng-nghĩa nặng mang
Bấy nay bằn bặt...nhớ Quê Làng!
Loạn ly,... đã tiễn mùa chinh chiến
TAN !

Ai thấu tình ai...lính chiến trường...
Tuổi xanh tận hiến! Dạ hiền lương.
"Nước sông công lính"...đời khôn thấu??? *
THƯƠNG !!!

Họa,phúc,rủi,may...cũng đã rồi,
Quê Hương cách trở-dạ không rời !
Thương đời !...đâu biết đời thương li?...
ÔI !...
Nguyễn Huy Khôi
* "Nước sông công lính" - Tục ngữ

NGHIỆP
Yết hậu
Đã mang lấy nghiệp ,...phải vương mang,
Nể tiếng Dân cho bậc Gi
áo Làng.
Chăm bẵm vườn ươm...đời chẳng thể:
TÀN!

Gắn bó bao năm với mái tường,
Dù đời eo hẹp chuyện lao lương...
"Khuôn vàng, thước ngọc"...Nhiều khi ngẫm:
THƯƠNG!

Đính nghiệp vào thân,mệnh đã rồi,
Suốt đời dan díu, dạ khôn rời
Đêm nằm lắm lúc thầm xao động:
ÔI!...
Nguyễn Huy Khôi

CUỘC ĐỜI
“Yết Hậu”
Cuộc đời đôi lúc thấy hoang mang
Bão táp phong ba quét xóm làng
Lũ lụt bủa vây người ảm đạm
Tàn !

Trong cõi trần gian lắm sở trường
Tài hoa bạc mệnh kém duyên lương
Cao xanh rủ bỏ bao hy vọng
Thương !

Bốn mùa thay lá đã qua rồi
Lật bật năm trôi chẳng muốn rời,
Yêu lắm ngày xưa thời áo trắng
Ôi !
Hồng Phượng

XÓT TÌNH
“Yết Hậu”
Đường quê gánh nặng trĩu vai mang
Duyên phận buồn tênh sống xó làng
Nước chảy thuyền trôi cùng với kiếp
Tàn!

Phượng đỏ ve sầu quạnh mái trường
Người trông bến đợi nặng tư lương
Đời buồn thảm nỗi tình ai xót
Thương!

Quạ kêu năm đáo hết xuân rồi
Quạnh quẻ phòng the dạ rụng rời
Gái lỡ trai già lòng não nuột
Ôi!
Hải Rừng-24/7/2017

VUI ĐỜI VIỄN XỨ
“Yết hậu”
Ôm đồm một thuở bước đa mang
Bỏ lại hồn nhiên ngậm bóng làng
Nắng nhạt chiều phai cùng gió trở
Tàn !

Lữ thứ hàn ôn nỗi viễn trường
Mơ về bản quán tẩm hiền lương
Dòng trôi bọt nước nhân tình ngẫm
Thương !

Cùng vui hiện hữu,ở đây rồi
Chẳng vọng xưa sau,tính bỏ rời
Mở dạ an lòng,buông tiếng nấc:
Ôi !
Lý Đức Quỳnh

ĐỜI    
Yết Hậu
              Con trẻ vùng biên phải chịu mang
              Bon chen  mua  bán  khắp quanh làng
              Tranh ăn  cướp giật  đầy  trong xó
Tàn  !

              Hiền dân  kiên  quyết   sống  can  trường
Giáo  dục  cháu  con  hướng  thiện  lương
              Khuyên nhủ  hậu  sinh   đường  đạo  đức
Thương   !

                Khuya  lụt  nhà trôi  cuốn  mất  rồi
                Vợ   con  tán  loạn  ,,,trí bời  rời
                Mẹ cha  lũ  quét ,,,, đời  tàn  tận  
               Ôi  
!
 Hoành Châu - Vĩnh Long 

Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

Thơ yết hậu -xướng họa

THƠ XƯỚNG HỌA
Phan Tự Trí,Trần Ngộ,Phạm Duy Lương,
Huy Khôi “2”,Trương Ngọc Thạch,Minh Thúy“2”,
Trần Lệ Khánh,Kim Oanh, Bảo Trâm,
Lý Đức Quỳnh,Hồ Tiến Triển,Hoành Châu,

CHIA TAY !
“Yết hậu”
Sắc phượng bên đường đã đỏ hoe
Chia tay lưu bút lệ hoen nhòe
Tiếng ve nức nở buồn ly biệt
Hè …
Như Thị

BÀI HỌA
CHIA TAY !
“Yết hậu”

Sân trường giọt nắng cũng hoe hoe
Bè bạn ôm nhau nước mắt nhòe
Kỷ niệm ướp hồn thôi tạm biệt
Hè …
PhanTựTrí

“Yết hậu”
Xa ri ta thy mt ai hoe
C
ánh phượng thương em cũng thm nhòe
Ti
n gót người v nơi chn y
H
è
Tr
n Ng
BỒI HỒI
“Yết hậu”
Bồi hồi phượng giục nắng vàng hoe
Mực tím rưng rưng giọt lệ nhòe
Mỗi bước mỗi xa tà áo trắng

15 - 6 – 2015-Phạm Duy Lương
Yết hậu
1
Lung linh nắng sớm trải vàng hoe
Mắt phượng ai xui lệ đỏ nhòe '?"
Trường lớp xốn xang,...ve tấu nhạc:
Hè...
2
Bên nhau xao xuyến,... mắt hoe hoe
Phượng thắp đèn hoa bóng nhập nhòe
Vương bóng áo dài...lòng bịn rịn:
Hè...
6-2017-Nguyễn Huy Khôi
TẠM BIỆT
“Yết hậu”
Bên hồ hoa phượng đỏ hoe hoe
Quyến luyến bạn hiền mắt lệ nhòe
Lưu bút ngày xanh mong gặp lại
HÈ…
Trương Ngọc Thạch
KỶ NIỆM
“Yết hậu”
Phượng hồng áo trắng nắng vàng hoe
Tạm biệt.tuổi xanh khóe mắt nhòe
Trang vở học trò lưu kỷ niệm...
Hè.
Trần Lệ Khánh--16-7-2017
MÙA TẠM BIỆT
“Yết hậu”
Nắng Hạ khoe màu Phượng rực hoe
Chia tay bè bạn mắt mờ nhoè
Sân trường , áo trắng ..buồn lưu luyến
Minh Thúy
GIÃ BIỆT
“Yết hậu”
Chia tay buổi ấy mắt người hoe
Tan nát tim tôi lệ ướt nhoè
Lưu bút trao nhau.. lời giã biệt
Hè…
Kim Oanh
NHỚ
“Yết hậu”
Phương xưa còn đỏ thắm màu hoe
Nhớ lắm quê hương chẳng nhạt nhòe
Một thưở sân trường bao luyến tiếc
Hè…
Bảo Trâm

LƯU LUYẾN
“Yết hậu”
Ve sầu đỏ phượng nắng chiều hoe
Bịn rịn tay chia níu lệ nhòe
Thấp thỏm nghe lòng đau tiễn biệt
Hè…
Lý Đức Quỳnh
HÈ LƯU LUYẾN
“Yết hậu”
Nắng trải sân trường chiếu rực hoe
Bùi ngùi tạm biệt mắt sưng nhoè
Ve ca ,  Phượng nở ...sầu man mác
Minh Thuý
LƯU BÚT HÈ
“Yết hậu”
Ai khóc hè về mắt đỏ hoe
Kẻ đưa... người tiễn... lệ rơi... nhòe
Ngậm ngùi xúc động trao lưu bút
Hè...
Hồ Tiến Triển 
MÙA PHƯỢNG VĨ 
“Yết hậu”

Hạ về phượng đỏ nắng vàng hoe

Áo  trắng đường xa bỗng  nhạt  nhòe
Cách biệt trường  yêu ,, sầu  cửa lớp  
             Hè   ...
   Hoành Châu