Hiển thị các bài đăng có nhãn Phi Anh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phi Anh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2017

NGƯỜI ẤY VÀ TÔI - Bụi Thời Gian cùng thi hữu





NGƯỜI ẤY VÀ TÔI
Trở lại đường xưa bỗng nhói lòng
Chân trời xám xịt buổi chiều đông
Màn mưa thấm lạnh sầu tan chảy
Cảnh gió luồn sâu lệ rã dòng
Bến hẹn mây tàn trôi huyễn ảo
Quê nghèo khói nhạt trải mờ sông
Ngày tôi gác mộng tình duyên lỡ
Cũng lúc nàng mang mảnh lụa sòng ./.
LCT 03.07.2017
Bụi Thời Gian

HỌA:

 NHƠ QUÊ HƯƠNG

Trà Giang quê Mẹ nhớ trong lòng
Hình ảnh em cười cảnh rạng đông
Đàn trẻ hòa ca tình thắm thiết
Bướm ong lượn múa mộng tươi hồng
Một thời vui thích cùng trăng nước
Kỹ niệm thân yêu với ruộng đồng
Cha Mẹ Tổ Tiên là biển cả
Đoàn con mãi nhớ một dòng sông
Đức Hạnh
03.07.2017

QUÁN MỘT MÌNH
Vừa vô đã gọi nửa khay lòng
Chuyển lạnh nên là quán rõ đông
Mấy lão bàn bên hồn rượu chảy
Mình ta ghế cận tửu chan dòng
Sầu vương tấc dạ hòa mưa biển
Nghĩa liệm manh đời trải gió sông
Tiếc chẳng cùng ai tàn mộng rã
Đành ôm mối hận đổ ngay sòng
 Nguyễn Châm 
03.07.2017
 
ĐAU !
Rồi em đã chọn áo nâu sòng!
Gác vắng anh về buốt lạnh đông
Môi mặn đắng đôi hàng lệ chảy
Mắt mờ cay mưa thấm tuôn dòng
Con đò cũ thuở nao còn đợi
Mà khách giờ rời bến bỏ sông
Chân bước lang thang tìm kỷ niệm...
Niềm đau nén chặt tận cung lòng
Dung Nguyen

 

ÁN OAN
Về chưa đến ngõ phải đau lòng
Cả đám vây vào bám thật đông
Đứa bảo tiền tao mầy dám quịt
Thằng kêu vợ nó nở gây sòng
Than trời chẳng rõ đâu tràn bến
Trách phận vô tình chuyện đắp sông
Mụ ấy theo làng nên nói nhảm
Này ông hỏng khói lại khơi dòng.!!
 Lâm Nguyễn
03.07.2017

 
 NGHĨA NHẠT
Hoàng hôn quạnh quẽ xót xa lòng
Ngõ lạnh đêm về cảnh tiết đông
Tủi phận thương Mình đau não thất
Cuồng si nhớ Bậu đẫm châu dòng
Ân tình phủ lại bên sườn núi
Kỷ niệm chôn vùi dưới quãng sông
Chả lẽ tơ trời đan lộn mối
Trò chơi thất bại ở ngay sòng
Phượng Trần 
 

TIỄN BIỆT
Nhìn con nước bạc chảy xuôi dòng
Rã cánh hoa đời bởi tuyết đông
Kẻ bỏ ân tình neo bến mộng
Người ôm dĩ vãng nát tâm lòng
Vần thơ gửi lại bên đồi gió
Kỷ niệm theo về dưới bến sông
Buổi tiễn người sang miền đất lạ
Ngày em mặc chiếc áo nâu sòng !
Tường Vân
03.07.2017
 

TƯỞNG
Sầu vương khúc nhạc trải nơi lòng
Quạnh quẽ đôi đường suốt buổi đông
Ngõ trúc ngàn năm bờ dậu hỏng
Thềm mai vạn thuở bến không dòng
Duyên thề lặng lẽ ôm nguồn sống
Nghĩa mộng êm đềm ấp ủ sông
Phủ kín thời gian còn mãi đọng
Rồi mai cách biệt tưởng xa song
Nguyễn Thị Hà
 

DUYÊN LỠ

Nhắc lại tình xưa buốt giá lòng
Đâu còn ấm đượm những ngày đông
Người đi ái nghĩa theo dòng chảy
Kẻ ở tình ân lạc giữa dòng
Bến hạnh xa mờ trôi góc bể
Manh tình rách nát thả đầu sông
Đò duyên chẳng Đặng đành cam lỡ
Cửa phật neo thân khoác áo sồng
 Bui Manh Hung

 TÌNH BUỒN
Con đường kỷ niệm khắc ghi lòng
Hò hẹn bao lần giữa tiết đông
Tiếng pháo vu qui tim quặn thắt
Cổng chào hai họ lệ tuôn dòng
Sáo vui trời lạ xa miền cũ
Em lấy chồng giàu bỏ bến sông
Chẳng nợ cùng duyên đành chấp nhận
Chuông chiều mõ sớm với nâu sòng.
Thu-Yến Vũ
 
LAN VÀ ĐIỆP
Về quê đứng lại ngẩn ngơ lòng
Lạnh lẽo sương chiều buổi chớm đông
Lối cũ thềm xưa đầy cỏ dại
Thuyền kia bãi đó cạn trơ dòng
Êm đềm thuở trước bên vườn mộng
Hẫng hụt bây chừ ở bến sông
Thoảng tiếng kinh cầu xa quãng vọng
Vì ai.. lỡ phận..khoác nâu sòng?
 Dat Nguyen

 
TẦM TIÊN LÁNH TỤC
Kỷ niệm còn ghi ở cõi lòng
Gió ngàn lạnh lẽo lúc trời đông
Màn sương lác đác ngoài mương vắng
Mưa gió lê thê ở giữa dòng
Những áng mây trôi qua đỉnh núi
Con đò lơ lửng ở dòng sông
Từ đây giã biệt tình duyên ấy
Tựa bóng thiền môn khoác áo song
Phi Anh

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

TẢN MẠN CHIỀU – Tường Vân cùng thi hữu





TẢN MẠN CHIỀU
Vướng víu lòng ai một mảnh tình
Khi vừa nửa độ tiết thanh minh
Anh đi rạng rỡ trong chiều nắng
Em đứng ngu ngơ dưới mái đình
Trước ngõ đưa về câu chánh niệm
Hiên chùa vọng lại tiếng cầu kinh
Hồn như lắng dịu niềm tơ tưởngđư
Để ánh từ quang rọi bóng mình !
                              Tường Vân
                               05.05.2017

 HỌA:

TÌNH HẠ
Hạ về em thả cánh tơ tình
Anh gửi vần thơ giữa nguyệt minh
Nếu mộng long lanh chờ cập bến
Hay duyên lãng đãng chớ vào đình
Vườn yêu nẩy nở ngời hoa trái
Biển nhớ bồng bềnh đẹp tiếng kinh
Trời đất vui mừng se chỉ thắm
Nâng ly chúc phúc, chúc đôi mình…
                                     Đức Hạnh
                                    08.05.2017

NGUYỆN ƯỚC
Trong tâm giấu kín chuyện duyên tình
Chỉ mỗi ông trời mới chứng minh
Xao xuyến lòng ai vui tột đỉnh
Nôn nao dạ kẻ dựng gia đình
Bên gương bẽn lẽn thường soi kính
Cạnh án rầm rì mãi đọc kinh
Nguyện ước ông Tơ già khẳng định
Mau cho hợp cẩn thoả đôi mình.
                        Lưu Xuân Cảnh 
                           05.05.2017

NỖI LÒNG KHÓ TỎ
Đời ta giấu kín một manh tình
khó thật khi lòng tỏ bạch minh
Sợ nói ra rồi tim nghẽn mạch
Làm thinh lỡ phải rối tiền đình
Người đâu chảnh chọe thì ôi khiếp
Của ấy lanh đời đủ thất kinh
Mượn chén têu sầu cho đỡ vã
Còn hơn đụng thớt khổ thân mình. !!!
                                 Nguyễn Lâm 
                                  05.05.2017

KIẾP THƠ
Người đi để lỡ mối duyên tình
Đã vậy khi về cứ biện minh
Bởi nắng không chờ trên bến hạ
Rằng mây chẳng đợi dưới hiên đình
Bao mùa lá đổ vang lời nguyện
Mấy độ thu sầu vẳng tiếng kinh
Một áng thơ buồn ai xướng họa
Chiều nay đếm bước chỉ riêng mình.
                                    Ngọc  Liên 
                                    05.05.2017

TIỆC CƯỚI TA - MÌNH
Ngày nao pháo nổ dệt đôi tình
Mổ lợn khao làng sẽ chứng minh
Rượu chảy thành sông tràn ngõ xóm
Niềm vui tợ sóng phủ sân đình
Anh lồng nhẫn bự nhiều cô xỉu
Bậu xõa vai tròn lắm kẻ kinh
Trải khắp vùng quê bày tiệc đẫm
Người say thỏa nguyện chúc ta mình
                                Nguyễn Châm 
                                  05.05.2017

PHÚC
Bận bịu làm chi một mối tình
Xem là khoảnh khắc dạo bình minh
Như chiều nắng nhạt ôm hình núi
Tựa khói sương lam phủ cột đình
Trí não an thanh rèn luyện thể
Tâm hồn tĩnh lặng nguyện cầu kinh
Mai này phúc lộc thêm công dưỡng
Hạnh phúc vinh quang chiếu rọi mình
                                        Bằng Lăng
                                        06.05.2017

VÃN CẢNH CHÙA
Hồi chuông bát nhã đuổi mơ tình
Khiến cõi dương trần rạng ánh minh
Để ngọt ngào thêm vầng đạo lý
Và thơm thảo mãi ý thiên đình
Bờ vui thức trí choàng câu kệ
Bến giác vang lòng dậy tiếng kinh
Giữa cảnh trời mây bừng giác ngộ
Phật quang sáng rỡ rọi soi mình
                                      HanSy

MỐI DUYÊN TÌNH
Cau xanh kết chặt mối duyên tình
Lịch sử ngàn đời đã chứng minh
Với bão câu hò ngân bến nước
Cùng mưa tiếng hát vọng sân đình
Gian nan dạ đó nào e sợ
Vất vả tâm này chẳng thất kinh
Kiệu rước em về xây ấm tổ
Uyên ương hạnh phúc của đôi mình.
                          Dạ Cổ Hoài Lang

KHẨN NGUYỆN...!
Vì yêu vẫn đợi cánh thư tình,
Ủ rũ đêm ngày dạ bất minh...!
Hỏi mấy thu rồi không lại ngõ,
Và bao hạ vãn chẳng qua đình!?
Lên chùa thưở nọ luôn sùng kính,
Xuống chợ hôm nào mãi hoảng kinh!
Khẩn nguyên nồng duyên dần sẽ đến,
Làm cho hạnh phúc quẩn bên mình!!!
                                            Dư Âm

CỬA THIỀN
Để lại cô em một mối tình
Trời đà quang đảng buổi bình minh
Ai đi lặng lẽ nơi am vắng
Tôi đứng bơ vơ ở góc đình
Trước cổng vang về bao tiếng mỏ
Sao chùa đưa đến mấy hồi kinh
Lòng nương cửa Phật đời sư nữ
Tựa bóng từ bi để sửa mình
                               Phi Anh

 Đối Họa Cùng Qúy Thi Hữu:

THÁCH CƯỚI
Một nhẫn kim cương muốn tỏ tình
Đôi vòng phỉ thúy sẽ tường minh
Ngà voi chín cặp khoe hàng xóm
Lợn thịt trăm con mổ giữa đình
Bảy chục mâm vàng dâng sính lễ
Mười ngàn tú nữ đến cầu kinh
Phu khiêng tám kiệu cài hoa giấy
Sáu tỷ đô la thiếp đợi mình...
                           Tường Vân 

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

HOANG VẮNG – Tường Vân cùng thi hữu





 HOANG VẮNG
Xa người chạnh thấy nửa hồn đau
Tóc rối giờ đây cũng nhạt màu
Bởi mộng không tròn như thuở trước
Nên tình chẳng vẹn dẫu ngàn sau

Rằng duyên đã hết thời xuân trẻ
Hỏi nợ còn chăng phút bạc đầu
Chuỗi tháng ngày buồn trong lặng lẽ
Nghe lòng trĩu nặng một niềm đau !
                                   Tường Vân
                                   30.03.5017
HỌA:

TÌNH HẠ
Mùa hạ xa rồi, tình vẫn đau
Chia tay kỷ niệm.. chẳng phai màu
Em khơi hoa bướm về muôn hướng
Ta trải vầng thơ gửi trước sau
Trăng nước mãi trao nguồn cảm hứng
Gió mưa nào rẽ mối duyên đầu
Đêm nay biển mộng dâng niềm nhớ
Chợt thấy lòng mình bổng quặn đau!
                                       Đức Hạnh
                                      31.03.2017

TÌNH LÀ GÌ
Yêu rồi nhận lấy nổi buồn đau
Bởi chữ thề xưa đã đổi màu
Vạn thuở ân nồng luôn có trước
Muôn đời bạc bẽo sẽ kèm sau
Nhưng rồi chẳng thể là đêm cuối
Bởi đã hằn sâu dấu buổi đầu
Muốn xóa nhưng nào đâu có thể
Vì là góc nhỏ vẫn còn nhau...
                              Hà Ngân

DẠI KHỜ
Vẫn biết yêu người phải khổ đau
Buồn ai rẽ lối bạc phai màu
Em đành cạn nghĩa ngay thời ấy
Bậu nở khô tình đến thuở sau
Có phải hoàng hôn nhòa mộng sớm
Hay là bóng xế nhạt hương đầu
Hồi chuông tỉnh ngộ còn khua động
Nhức nhói ta sầu nặng nỗi đau..!!
                           Nguyễn Lâm 
                             30.03.2017

THÔI ĐỪNG NHẮC NỮA
Gặp gỡ thêm gì chỉ nhói đau
Tình xưa ước cũ nhạt phai màu
Thì câu giả biệt đành trao trước
Để nỗi thương buồn chớ lụy sau
Nếu chẳng gìn sâu lời thệ cũ
Làm sao giữ trọn mối duyên đầu
Còn yêu hãy nguyện cầu bên ấy
Mãi được vuông tròn hết khổ đau
                            Nguyễn Châm 
                              30.03.2017

KHẮC KHOẢI ĐƯỜNG TRẦN
Đủ thấy nhân tình vạn nỗi đau
Đường yêu cứ tưởng đẹp muôn màu
Câu thề bỏ hẹn ngày hôm trước
Nguyện ước quên rồi chỉ bữa sau
Thiển nghĩ thời gian vàng sợi tóc
Rằng suy kỷ niệm úa duyên đầu
Manh đời khổ lụy hoài đeo bám
Thế cũng cam lòng chịu khổ đau ./.
                              Hà Thiên
                        LCT 30.03.2017

DÂU BỂ
Đếm hạt mưa phùn dạ nhói đau
Ngày xanh đã nhạt những gam màu
Cung đàn lỡ nhịp từ hôm trước
Bản nhạc sai vần tận bữa sau
Trắng hạ hoa còn thương mộng cuối
Vàng thu lá vẫn đợi duyên đầu
Chiều nay giữa cuộc đời dâu bể
Có kẻ âm thầm nhặt nỗi đau.
                          Ngọc Liên
                          31.03.2017

 HOANG VẮNG
Bóng hồng xa vắng gẫm càng đau
Năm tháng dần trôi tóc ngả màu
Duyên nợ ba sinh từ kiếp trước
Phải đành chờ đợi đến ngày sau
Dù cho qua hết thời son trẻ
Ta mãi yêu khi bạc mái đầu
Đêm xuống thơ phòng thêm quạnh quẽ
Bóng hồng xa vắng gẫm càng đau
                                     Phi Anh

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

HOÀI THU - Ngọc Liên cùng thi hữu





HOÀI THU
Từ em ghé lại buổi hôm nào
Lá ngủ mơ màng, sợi nắng chao
Những nụ Bồ Công vàng xuyết điểm
Từng bông Thạch Thảo tím len chào

Trên hàng phố nhỏ chiều ngơ ngác
Dưới cội thông già mộng xuyến xao
Một khoảng trời thu giờ đã khuất
Tình như lạc giữa trận mưa rào.
                               
Ngọc Liên
                               14.03.17
HỌA:

TÌNH THƠ
Kỷ niệm bừng lên nhớ thuở nào
Vườn hồng cánh mộng chẳng chênh chao
Trăng sao lấp lánh giòng sông hát
Hoa bướm xôn xao suối nhạc chào
Bằng hữu giao hòa tình mãi vọng
Thi đàn xướng họa nghĩa nào xao
Chân thơ đồng cảm mùa xuân thắm
Biển ái thuyền yêu há ngại rào…
                                  Đức Hạnh
                                 20.03.2017

ĐƠN PHƯƠNG
Lặng lẽ chờ anh tự thuở nào
Tim đà mở ngõ dạ chênh chao
Nghìn câu luyến nhớ còn chưa gửi
Một tiếng yêu thương chẳng dám chào
Có lúc đêm về tâm lẩn thẩn
Rồi từng buổi đợi ý xôn xao
Mà duyên chẳng biết bao giờ hẹn
Để ngỏ hồn ai cứ rạc rào !
                     Tường Vân
                     14.03.2017
PHÙ VÂN 
Gặp gỡ nàng thơ ở chốn nào
Cho vầng nguyệt sáng đổ vờn chao
Sầu chan khắc khoải ngày ly biệt
Buốt đọng trầm tư thuở vẫy chào
Lịm giữa trần gian niềm thổn thức
Tan vào thế tục nỗi xôn xao
Phù vân gửi lại ngàn thương nhớ
Thoảng chút cuồng si vọng ngõ rào 
 
                                    Thái Hưng
 
ĐÀNH THÔI
Mộng cũ thầm vương tiếc lắm nào
Thu sầu quạnh quẽ nắng nghiêng chao
Đành rằng giã biệt đau lời nói
Có phải từ ly xót tiếng chào
Dấu hết niềm thương vào ký ức
Vùi chôn nỗi nhớ tận phương nao
Cho vùng kỷ niệm buồn xơ xác
Củng bởi ân tình chẳng muốn trao.
                              Chieu Truong
 
LẼ NÀO
Vì em lỗi hẹn buổi hôm nào
Nỡ đẩy ta vào đợt sóng chao
Đến gặp đôi lần quên tiếng hỏi
Về thăm mấy lượt bỏ câu chào
Cho duyên kết họp là không thể
Để mối tơ lòng quá lãng xao
Chẳng lẽ tình kia là gió bụi
Rồi vui chỉ thoáng đợt mưa rào..!!
                              Nguyễn Lâm
                               15.03.2017
 
HỒN HOA
Có lẽ hồn hoa của thuở nào
Không nhầm khởi vọng phút chênh chao
Khi mùa dợm chuyển xanh màu lá
Lúc nguyệt buồn soi nhạt bóng rào
Lặng lẽ lan đùa tia nắng hửng
Mơ màng trúc gạn gió ngàn xao
Ngày qua vẫn đợi cung lòng lắng
Để phút nhìn nhau mĩm miệng chào.
                       Nguyen Dac Thang
                            MT - 170315
 
 ĐÓNG CỔNG RÀO.
Anh đến thăm em một buổi nào .
Bên thềm giọt nắng đã nghiêng chao.
Giò Lan hé nụ như mừng đón
Chậu cúc xòe hoa cũng vẫy chào .
Môi thắm ríu lời run lập cập
Tim hồng loạn nhịp đập xôn xao.
Mẹ cha lại bảo em còn bé.
Nên đã đành tâm...đóng cổng rào...
                             Văn Văn Vũ

XUÂN LAN THU CÚC
Giai nhân tài tử gặp khi nào
Dưới bóng đèn hồng ngọn gió chao
Những đóa xuân lan ngồi xuống vấn
Vài hoa thu cúc đứng lên chào
Đầu non loan phụng như hờ hững
Cuối bể yến nhàn cũng lãng xao
một bức yêu đào ai đã vẽ
Chim xanh chỉ dám đón ngăn rào.
                                      Phi Anh
 
ĐƠN PHƯƠNG !
Dập lửa đơn phương tự buổi nào
Cho dù bến Nhược sóng lòng chao
Hình mai mộng đắm âm thầm đợi
Dáng liễu tơ vương ngớ ngẩn chào
Đã xót cung đời như bóng vỡ
Thêm buồn mạch ái tựa bèo xao
Thôi đành khép lại trang tình cũ
Chẳng dám hoài mơ chuyện xé rào !
                     Sắc Tứ Minh Thiện

TIẾNG THU .
Kỷ niệm trào dâng tự lúc nào !
Cho vừa nỗi nhớ nặng nghiêng chao
Người như đã vắng xa tầm với
Giấc mộng còn đâu để hỏi chào
Mặc cứ trôi xuôi tình cạn kiệt
Cho hằng thoang thoảng mộng lao xao
Mà sao vẫn thấy lòng trăn trở
Nghe tiếng yêu thương bỗng rạc rào.
 

                                  Tuan Nguyen
                                   20.03.2017

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

LÊN TRỜI - Thiên Hà cùng thi hữu





LÊN TRỜI
Rẽ gió đèo mây hỏi tội trời
Thiên Hà rực lửa đứa nào khơi
Tề thiên bỏ chốn quỳ thưa dạ
Đại lão rời cung kính cẩn mời
Mấy gã gian thần run rẩy lạy
Mươi thằng ác quỷ ngập ngừng chơi
Nàng tiên khéo miệng cười hăm hở
Thiếp đã chờ anh để cạn lời ./.
                          Thiên Hà - LCT
                              05.03.2017
HOẠ:

1.
TỚ LẠI LÊN TRỜI
Chiều qua tớ quậy đến tung trời
Chém cá ngư kình giữa biển khơi
Bắc Hải nghe danh đà khiếp sợ
Tây Vương biết tiếng cũng sang mời

Bồ đào cúc tửu tràn ly rót
Thập Điện Diêm Đình toại ý chơi
Đại Thánh xem ra còn nể phục
Nào đâu phải thiếp tự điêu lời !
                            Tường Vân
                            05.03.2017


2.CÔNG ƯỚC BIỂN TRỜI
Phạm giới xâm lăng trái luật trời
Ngông cuồng lấp biển..tạo đồi khơi
Bạo hành áp lực đều tan biến
Chân lý tự do sẽ được mời
Hiệp ước biển nhà vươn thế đứng
Âm mưu lũ giặc cụp đường chơi
Quyết tâm bảo vệ toàn bờ cõi
Công ước Tám hai* đã thắm lời...
                                 Đức Hạnh
                                06.03.2017

* Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển 1982: Cơ sở pháp lý quốc tế để bảo vệ quyền lợi của Việt Nam trên Biển Đông
http://nghiencuubiendong.vn/…/2679-cong-uoc-lien-hop-quoc-v…

3.NÀY EM CÓ BIẾT !
Này em ! có thích dạo lưng trời !
Đẹp lắm ! hừng đông ngắm biển khơi
Nước biếc xanh ngàn, con sóng vỗ
Mây thanh trắng nõn , sắc reo mời
Như hằng khoản đãi người xưa dựng
Lại thắm ân cần nghĩa cuộc chơi
Có những đoạn thời đang trải ngược
Ngân lên khúc hát nhạc không lời .
                                 Tuan Nguyen
                                  06.030.2017
4.VÀO CUNG
Chạm cổng hoàng cung đã tối trời
Tiên bồng ngọc nữ khéo bày khơi
Đằng kia chiếu trải tình em đợi
Chỗ nọ thềm hoa tửu thiếp mời
Vãn cảnh trăng mờ say mộng đắm
Thăm hàng liễu rủ cạn lòng chơi
Vườn khuya lặng gió đêm mờ tỏ
Chỉ muốn rằng anh sẽ nhận lời ./.
                        Thiên Hà - LCT
                            05.03.2017
 5.
MỘT PHÚT LÊN TRỜI
Đêm rồi thiếp ngủ mộng lên trời
Bởi chén hơi nhiều gục giũa khơi
Chẳng biết cầm chân thần chết gọi
Còn không giữ mạng quỷ diêm mời
Men cồn tiển bước anh du ngoạn
Cốc rượu đưa hồn nó thưởng chơi
Cởi gió về mây lòng phấn khởi
Và em ở lại vái thay lời...!!
                            Nguyễn Lâm 
                              05.03.2017
 6.
MÂY CHIỀU..
Dừng chân dạo bước ngắm mây trời
Gió thoảng đưa làn tóc nhẹ khơi
Một dáng hình xinh dường đã hẹn
Đôi vầng ngọc thắm tựa như mời
Ngày mong lạc bến người xưa gửi
Tối đợi về cung lối cũ chơi
Mộng thỏa mơ màng sương phủ lạnh
Trăng đêm ủ bóng dệt bao lời.
                                     Đường Lam
7.
CHẲNG NGOA LỜI
Trần gian ở trọ muốn lên trời
Mộng chỗ Thiên Tào dạo gót chơi
Dữ giống Tề Thiên không thấy sợ
Hiền như chú Cuội để mong mời
Thiên đường đợi sẵn mà chưa chịu
Địa cửu đang chờ hổng dám khơi...!
Muốn gọi phi thuyền e khó tới
Ngân Hà rộng lắm , chẳng ngoa lời!
                               Thi Dao Pham
                             05.03.2017 TDP
8.
LẠC CÕI TRỜI
Dường như ở đó tựa lên trời
Giữa cảnh non bồng giếng ngọc khơi
Lắt lẻo gò tiên đường mộng dỗ
Thờ ơ vạt nhiễu tuổi trăng mời
Thềm mây thả nhẹ nồng môi ấm
Lạch thủy dâng hờ đắm buổi chơi
Thỏa giấc phong tình quên ngõ tục
Trần gian ngỡ lạc chốn không lời
                             Nguyễn Châm 
                                06.03.2017
 9.
HÀNH TUNG CỦA ĐẠI THÁNH
Vang lên tiếng nổ giữa khung trời
Học đạo chèo thuyền giữa bể khơi
Đánh quạt lên đầu sư dạy phép
Ăn mì ở quán chẳng ai mời
Bồ đề phật tổ đưa tay đố
Dưới núi đá chồng vẫn ngủ chơi
Gỡ tấm linh phù hầu chạy mất
Hoa sơn lũ khỉ phãi vâng lời
                               Phi Anh