Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2020

SAY - Đồng Đắc Tiếu và thi hữu


SAY

Một chén cũng say hai cũng say
Đời như cuộc rượu đỏ đen này
Hồng nhan lặng lẽ càng thêm đắng
Tri kỷ âm thầm lại nuốt cay
Nào phải thương yêu là rước họa
Có đâu giận dữ để cầu may
Nhân sinh ơi hỡi còn lơ lửng
Ta chuốc mình ta ta lắt lay!
                   Đồng Đắc Tiếu

HỌA SAY

Duyên đã say nồng say giấc say
Tháng ba gõ cửa vãn xuân này
Rượu ngon thiếu bạn càng thêm đắng
Mật ngọt thừa tình ngẫm thấy cay
Cuộc sống muôn màu sao lắm họa
Ân tình nhiều vẽ thật là may
Trời cao có thấy mây lơ lửng
Ta phận đời ta hóa gió lay.

CỚ GÌ?

Môi không nhấp rượu cớ gì say
Nghiêng ngả chông chênh khổ thế này
Thổn thức con tim đành giấu thẹn
Nôn nao sóng mắt cố tìm cay
Không mong dan díu rồi mang họa
Chẳng muốn tơ vương để gặp may
Tự nhủ quên đi đừng níu kéo
"Ngăn sông, cấm chợ" khỏi lung lay!

DỄ AI LAY

Từ đâu lắm thứ bẫy ta say
Tỉnh táo không sa kế hiểm này
Đã trải lẽ đời bao đắng ngọt
Từng qua thế sự bấy chua cay
Anh em rào dậu hơn khôn dại
Bè bạn bọc đùm thắng rủi may
Thây kệ mưu này hay chước nọ
Vẫn là ta đó dễ ai lay.


Y ĐỀ

Ồ sao không rượu thế mà say
Có phải tương tư nó thế này?
Như muối ba năm chưa hết mặn
Tựa gừng chín tháng vẫn còn cay
Cuộc cờ có lúc đen rồi đỏ
Duyên nợ thôi thì rủi lại may...
Mặc sóng khuynh thành hay bỡn cợt
Dạ người quân tử chẳng lung lay
                    Nguyễn Đức Mỹ


BIẾN ĐỘNG

Phải đâu chỉ rượu với bia say
Cứ ngẫm nghĩ thêm đời những này
Thế thái vẫn lưa bao loại đắng
Nhân tình đâu thiếu mọi điều cay
Người hèn nhu nhược mang điều khổ
Kẻ bạo lái lèo gặp vận may
Muôn thuở nổi chìm khi biến động
Giàu nghèo sướng khổ thảy lung lay.
                                 Văn Tăng

DUYÊN PHẬN

Khi đã say tình nghĩa cũng say
Ông tơ bà nguyệt kết duyên này
Thì dù cuộc sống bao chua xót
Có phải nghiệp đời lắm đắng cay
Sướng khổ đồng lòng không oán hận
Giàu nghèo vững chí chẳng lung lay
Nên chồng nên vợ âu là số
Phú quý, sang hèn chỉ rủi may
                       Đoàn Văn Bình

DUYÊN NỢ

Không phải men nồng cũng cứ say
Tình làm điên đảo thế gian này
Người thì đắm đuối lời ngon ngọt
Kẻ lại sụt sùi giọt đắng cay
Lắm lúc vô tâm lành hóa dữ
Nhiều khi sơ ý họa thành may
Thôi thì nếu đã là duyên nợ
Giông tố mặc đời quyết chẳng lay.
                            Phạm Thùy Ngân

HỒN SAY 

Chiều quê mượn chén để hồn say
Vương vấn tằm tơ trọn kiếp này
Chúm chím đôi môi khơi dịu ngọt
Long lanh cặp mắt gợi nồng cay
Nguyên nhân chi đó thành duyên phận 
Cấu tứ nào đây hóa rủi may 
Hạnh phúc bền lâu đời thỏa nguyện 
Giữa đời kết chặt gió dù lay..
                        Nguyễn Văn Tùng 


TÌNH SAY

Nào phải người đời say để say?
Có ai hiểu hết nghiệp duyên này
Yêu thương chưa dễ cho lời ngọt
Ghét bỏ đâu toàn tỏ ý cay
Phúc đó còn đây phúc ẩn họa
Rủi đây vẫn đó rủi tiềm may
Chuyện tình nào phải từ may họa
Say để tim mình gió chẳng lay!

SAY
Ta giờ sáng xỉn lại chiều say
Ta ướp hồn trong mẽ rượu này
Ta quắc cần câu ngờ tưởng ngọt
Ta nằm bí tỉ hóa vì cay.
Ta buông thế sự trò xanh chín
Ta thả danh đời mặc rủi may
Ta đếm ngày trôi vào hẻm cụt
Ta dòng lệ úa quyện sầu lay.
                                Sơn Trần

MÁU CHƠI ĐEN ĐỎ, TIỀN CỦA RỜI TAY
(dĩ thủ vi đề)

MÁU ngấm đỏ đen chẳng thể lay
CHƠI thua thêm ván kiếm cơ may
ĐEN đeo dai dẳng đâu còn ngọt
ĐỎ tuột trơn tru chỉ có cay
TIỀN mất lao đao vì việc ấy
CỦA vơi lục đục bởi trò này
RỜI xa chẳng được, càng thêm... máu
TAY trắng rồi mà vẫn cứ... say.
                                     Trần Nhân

THÔI CŨNG ĐÀNH - Tâm Thành và thi hữu


THÔI CŨNG ĐÀNH

Từ khi đứt đoạn mối tơ mành
Cánh nhạn xa bầy dạ héo hanh
Lạc lõng cơn sầu hồn điếng dại
Bơ phờ sợi nhớ phố buồn tanh
Tình nồng duyên mặn thương ngày vắn
Nghĩa thắm ân sâu tiếc mộng lành
Số phận long đong vầy cuộc sống
Nghe dòng trăng vỡ giữa trời thanh
                                 Tâm Thành


 Những bài họa

TRƯA HÈ

Nồng oi hơi nóng lọt qua mành
Hừng hực trưa hè ánh nắng hanh
Uể oải toàn thân như lỏng lẻo
Khô cằn mồm miệng tựa hôi tanh
Ra sân hóng gió mong mây xám
Dõi mắt trông mưa đợi nước lành
Tiếng sấm đì đùng xa vọng lại
Phá tan tĩnh mịch của ngày thanh
                                   Sông Thu



DUYÊN NỢ

Nguyện sẽ vì em gỡ mối manh
Một chiều gió nhẹ nắng vàng hanh
Dừng so cổng kín nhà dư dả
Chớ thẹn vai sờn vải mỏng tanh
Nguyệt lão vui mừng xe chỉ thắm
Bà mai hớn hở chọn ngày lành
Chàng trai vội vã mua quà cưới
Anh bảo yêu người giọng nói thanh
                                 Như Thu



NGHỈ HÈ

Lũng thững trông qua mấy kẻ mành
Hạ vàng mây trắng nắng khô hanh
Ve ran não ruột người chao đảo
Phượng nở khoe màu lớp vắng tanh
Lánh phố xa lìa bao độc hại
Về quê đón nhận bấy an lành
Đình chùa sẳn dịp tìm thăm lại
Kỷ niệm đầu đời của tuổi thanh
                            Nhật Hạ


DANG DỞ

Trăng khuya huyền ảo chiếu qua mành
Tựa cửa trông vời hơi gió hanh
Khắc khỏi đêm dài lòng bức rức
Bàng hoàng cảnh vắng dạ sầu tanh
Bao năm gìn giữ niềm chung thủy
Một chút tiêu tan chốn phước lành
Tiếng hạc trong sương nghe não nuột
Bóng ai khuất nẻo giữa đêm thanh
                                  SKN


CUỘC SỐNG THANH BÌNH

Ánh nguyệt đêm khuya chiếu sáng mành
Ngoài trời lạnh lẽo gió heo hanh
Đông về giá rét mây che phủ
Hạ đến oi nồng nước bốc tanh
Phố xá ồn ào nhiều bụi bẩn
Đồng quê vắng vẻ khí trong lành
Cùng nhau trở lại miền thôn dã
Thấy được nơi nầy cuộc sống thanh
                             Hoàng Từ


PHẢI ĐÀNH CHỊU

Bất cứ việc chi rối chỉ mành
Ta đành cam chịu sống heo hanh
Tình không trọn lối nên cô quạnh
Duyên chẳng chung lòng phải vắng tanh
Vẫn hiểu sinh thời bao nỗi đắng
Nhưng tin cuộc sống có an lành
Tuổi già số phận cùng trang lứa
Phải biết thâm sâu ý nghĩa thanh 
                     Hoàng Vũ









Thứ Năm, 19 tháng 3, 2020

CHỚ LIỀU - Tâm Thành và thi hữu



CHỚ LIỀU

Bệnh dịch lây nhanh thiệt hại nhiều
Đề phòng cho khéo dễ dàng tiêu
Cách ly chặt chẽ đừng sai sót
Chữa trị ân cần đúng thức chiêu
Con bệnh gia tăng qua mỗi sáng
Vắc xin bào chế đợi từng chiều
Toàn dân quyết chí ra công dập
Thế giới tràn lan chớ sống liều
                    Tâm Thành

        
CẢNH GIÁC

Năm châu dịch bệnh phát ra nhiều
Các nước lo ngừa kẻo mạng tiêu
Ngăn chặn lây lan là thượng sách
Khoanh vùng trị liệu ấy cao chiêu
Giáo đường dứt khoát ngưng hành lễ
Trường học nên chăng  nghỉ buổi chiều
Xưởng thợ, văn phòng luôn xịt thuốc
Ho hen nóng sốt chớ nên liều .
                     Hữu Hảo

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2020

TÌNH THƠ




TÌNH THƠ
“Kính tặng Góc Thơ Đường VNQT”
Thu vây sương khói bủa non ngàn
Trăng gió ươm mầm tới điểm trang
Nắn nót tám câu cài nhạc điệu
Chuốt trau bảy chữ bện cung đàn
Hằng mơ xướng họa ươm đằm thắm
Những ước ca ngâm giảm điệu đàng
Một góc tình thơ nhuần khí bút
Nguyễn Hoàng Quảng Trị mãi ngân vang
Như Thị - LĐM

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2020

NGƯỜI ĐẸP - Tâm Thành



NGƯỜI ĐẸP

Dáng dấp chao ôi đẹp tuyệt trần
Hai nàng thiếu nữ sáng như ngân
Song song gót nhịp môi son mọng
Lướt thướt tà bay áo trắng ngần
Ngớ ngẩn tâm hồn tiên cảnh gợi
Lạc lòi hồn phách dạ lòng phân
Hoa đâu xuất hiện trong gian thế
Cẩn thận bàn tay khéo khéo nâng
                       Tâm Thành

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2020

Thương tiếc anh THỤC NGUYÊN - Thanh Hòa và thi hữu


BÀI XƯỚNG

TIỄN ANH
Thương tiếc anh THỤC NGUYÊN (1938-2019)

Một sớm mai kia, thiếu ánh hồng
Thuyền vừa tách bến, mắt vời trông
Liễu run tha thiết lời từ tạ
Gió thở nghẹn ngào nỗi nhớ mong
Xào xạc bờ lau trong gió lộng
Lạc loài cánh nhạn giữa từng không
Hoa trôi lá rụng chiều thu muộn
Giã biệt nhau đây,tuyết ngập lòng
                               Thanh Hoà




Anh Thục Nguyên mất ngày 30-12-2019 , lúc đó TLT đang ở VN nên rất tiếc không thể đến phúng viếng anh được.
Tháng 9-2019, TLT có đến thăm anh TN tại bệnh viện ở Boston và có chụp vài tấm ảnh bên giường bệnh.
CÁC BÀI HỌA
(TLT tổng hợp)
ANH ĐI RỒI!
(Mến gửi chị Thục Nguyên)

Anh ở nơi nào có lạnh không?
Bờ vai còn giữ vết son hồng?
Quán xưa dạ mến ghi lời tỏ
Gối lẻ đêm tàn dõi mắt trông
Cách biệt trời khuyên đừng hụt hẫng
Chia ly chàng nhớ hãy yên lòng
Bóng hình lảng vảng nào quên được!
Người hỡi phương nầy nhỏ lệ mong... 
                              Như Thu


VẪN NHỚ TỚI ANH

Nhớ buổi cùng nhau dưới nắng hồng
Ngồi trên gác hẹp giữa thu không
Rời nhau bịn rịn lời từ giã
Kế cận thân tình ý đợi trông
Xa cách ngàn trùng đòi gập gỡ
Biệt ly non nước khiến chờ mong
Giờ đây ứa lệ thương người cũ
Vẫn giữ trong tim một tấc lòng
                            Trịnh Cơ


VĨNH BIỆT 

U ám trời xuân nhạt sắc hồng
Người vào vĩnh viễn cõi hư không
Xa vườn thơ phú đầy lưu luyến
Bỏ nhóm bạn bè mãi đợi mong
Như vết thương sâu hằn buốt dạ
Tựa lằn roi mạnh quất tê lòng
Kẻ còn ở lại đau nào thấu
Đời có còn gì để ngóng trông ?! 
                         Sông Thu


CÁT BỤI

Trời đất âm u thiếu nắng hồng
Bóng người khuất nẻo hết chờ trông
Con tầu định mệnh đà về đến
Hạnh phúc thiên đường vẫn đợi mong
Sông nước phong trần thân mệt mỏi
Non bồng tiên cảnh chốn hư không
Ta từ cát bụi tu thành kiếp
Trở lại nơi đây cũng thỏa lòng
                           Suối Kiết


LẦN CUỐI...

Một sớm thăm anh... chẳng nắng hồng
Mưa buồn lạnh buốt mấy tầng không
Vợ hiền thấp thỏm, tâm sầu đợi
Con trẻ ra vào, mắt ướt trông
Cứ ngỡ nhà thơ hoài vướng nợ
Đâu ngờ bạn hữu mãi hoài mong
Người đi lặng lẽ ... về phương ấy...
Hãy nhớ còn đây những tấm lòng...!
                               Thy Lệ Trang