Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

PHU KÉO NGÀY XƯA - Lưu Xuân Cảnh cùng thi hữu





PHU KÉO NGÀY XƯA
Lưng còng kéo chạy cực ông, cha
Cũng phận làm người đổ sức ra
Nặng nhọc xe quay nhiều vất vả
Tròng trành mặt vểnh lắm kiêu ngoa
Trên nhàn bóng lộn giày da thả
Dưới mệt đen thui gót ngón chà
Nắng bụi, mưa bùn chân vấp đá
Xưa buồn khổ ải đã trôi qua.
Lưu Xuân Cảnh
25.07.2016

HỌA:

NGẨM ĐỜI
Tăng sức hết mình mệt thấy cha
Cố công lao lực chẳng tiền ra
Người thời khổ cực nào ca thá
Kẻ quá sang giàu lại điểu ngoa
Thất thế dân cày đành nhẫn nhạ
Thịnh tài ông lớn vẫn ưa chà
Ngẫm đời diễn kịch buồn vô tả
Được chút uy quyền, Đức bỏ qua!!!
Đức Hạnh
25.07.2016

KÍNH HỌA HAI BÀI THƠ “SỐNG”, “CHẾT” CỦA CỤ PHAN BỘI CHÂU - Đức Hạnh cùng thi hữu





SỐNG
Sống tủi làm chi đứng chật trời
Sống nhìn thế giới hổ chăng ai?
Sống làm nô lệ cho người khiến
Sống chịu ngu si để chúng cười
Sống tưởng công danh, không tưởng nước
Sống lo phú quý, chẳng lo đời
Sống mà như thế đừng nên sống
Sống tủi làm chi đứng chật trời

CHẾT
Chết mà vì nước, chết vì Dân
Chết đấng nam nhi trả nợ trần
Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc
Chết như Tây Hán lúc tam phân
Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh
Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần
Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết
Chết mà vì nước, chết vì Dân
PHAN BỘI CHÂU


KÍNH HỌA:

SỐNG
Sống cho xứng đáng giữa linh trời
Sống rõ anh hùng chẳng sợ ai
Sống để muôn lòng ra sức ngợi
Sống sao vạn thế chẳng chê cười
Sống dâng tâm huyết luôn gìn ải
Sống nguyện tận trung mãi sáng đời
Sống hãy tiến lên đừng ngóng đợi
Sống cho xứng đáng giữa linh trời

CHẾT
Chết nguyện dâng mình bảo vệ Dân
Chết đi danh tiếng vẫn nơi trần
Chết tình ấy vốn do nhầm lẫn
Chết nghĩa đâu nào sợ rẽ phân
Chết bởi Sơn hà như tiếng sấm
Chết cho Tổ quốc tựa danh thần
Chết hùng chính nghĩa là vô tận
Chết nguyện dâng mình bảo vệ Dân
24.7.2016

SỐNG
Sống cho chân lý tỏa bầu trời
Sống phải công bằng chẳng thiệt ai
Sống để tâm hồn luôn thích thú
Sống vì đồng loại mãi vui cười
Sống không tham nhũng là yêu nước
Sống chẳng bất nhân mới đẹp đời
Sống giữ nghĩa tình như biển cả
Sống cho chân lý tỏa bầu trời.

CHẾT
Chết giữ chủ quyền, quý trọng Dân
Chết vì công lý đẹp duyên trần
Chết cho đất nước luôn hùng mạnh
Chết để tình người khỏi cách phân
Chết phải anh hùng dâng tổ quốc
Chết thời nghĩa khí hóa linh thần
Chết ngời trang sử lưu truyền mãi
Chết giữ chủ quyền, quý trọng Dân.
Đức Hạnh
25.07..2016

NHẮN NHỦ - Tuan Nguyen cùng thi hữu





NHẮN NHỦ
(Thơ Vui)
Khuôn hình đã đẹp lại thêm ngời
Bởi nét nhân trần tỏa thắm tươi
Mắt biếc mây ngời chao vạt nắng
Môi cười hoa trải lấp khung trời
Phải chăng tạo hóa dày công vẻ
Hay bởi tâm người đủ lượng tôi *
Nhắn hỏi cùng anh Trương Đức Hạnh
Vườn Hồng ** sao nở một bông thôi !?
Tuan Nguyen 
22.07.2016
* Tôi luyện
** Hồng Xuyến

HỌA:

HỒI ÂM
Cảm xướng Đường thi quá đẹp ngời
Ân tình hòa cảnh lại thêm tươi
Thi nhân gieo tứ ngời sông mộng
Qúy hữu ươm vần tỏa biển trời
Hương sắc trung bình chưa chỉnh đốn
Tâm hồn thiện mỹ phải luyện tôi!
Tuấn Nguyên nhắn gửi lời vui vẻ
Đức Hạnh cảm ơn, phải thế thôi! *
Đức Hạnh
22.07.2016

*Sáng nay tạm biệt bạn Hồng..
Chiều về hội ngộ tình nồng chẳng vơi
Em tôi công việc đôi nơi
Nên đành đơn lẽ bạn đời cảm thông…

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

BUỔI SÁNG TRONG VƯỜN-Thy Lệ Trang,Như Thu,Nguyễn Đắc Thắng,LĐK July ,Hải Rừng,NS- CANADA,Liêu Đình Tự,CAO BỒI GIÀ,Người Nay,Đoàn Đình Sáng,Trần Như Tùng,Phan Tự Trí,Lê Đăng Mành,Thục Nguyên,Sông Thu

THƠ MỜI HỌA
BUỔI SÁNG TRONG VƯỜN
Một khoảng trời xanh thật dễ thương
Có chùm hoa mướp ngạt ngào hương
Xôn xao nắng lụa cài trên tóc
Ngơ ngác bồ câu lạc cuối vườn
Ấm áp...cà phê chào buổi sáng
Nồng nàn...lá cỏ ngậm hơi sương
Em nghe trong gió lời ru nhẹ
Bất chợt...hồn thơ... đẹp lạ thường !
Thy Lệ Trang
BÀI HỌA
TÌNH YÊU VỪA CHỚM
Em, người con gái rất thân thương
Bên cổng hoa vàng thoang thoảng hương
Môi - cánh phượng hồng trong nắng hạ
Tay - đài sen trắng giữa sân vườn
Thướt tha áo mỏng như làn khói
Lóng lánh mắt huyền tựa giọt sương
Xao xuyến tình yêu vừa chớm nở
Tôi xây mộng đẹp chốn vô thường
Sông Thu
GIÃ BIỆT
Thương thì thương lắm, một trời thương
Nhớ cũng nhớ hoài, một sắc hương
Một thuở đầu xanh, châu trước ngõ
Một thời áo trắng, lệ sau vườn
Giấc mơ ngày ấy chưa tàn mộng
Mái tóc giờ đây đã phủ sương
Định mệnh khắt khe sao chẳng dứt ?
Cho tôi giã biệt cõi đời thường
Thục Nguyên
NIỀM ĐAU CÒN LẠI
“Họa Lục ngôn NĐ”
Xa rồi bỏ lại nỗi sầu thương
Ngõ vắng mong người mộng tỏa hương
Những tưởng trang đài đọc sách
Ngờ đâu thục nữ thăm vườn
Mưa lòa gió ngỡ cành nguyệt
Nắng nhạt mây vờ dải sương
Lặng lẽ u hoài riêng khốn khổ
Niềm đau ngắc ngoải giữa vô thường
Lê Đăng Mành
VÔ THƯỜNG
Tâm hồn cứ vậy tỏa yêu thương
Như bưởi bên hè dịu ngát hương
Khói bếp nôn nao ôm mái rạ
Màu rau man mác phủ manh vườn
Hình cha mắt ướt nhìn nhang khói
Dáng mẹ lưng còng gội nắng sương
Mai mốt được về bên cõi tịnh
Diệt sanh tạo hóa thỉ vô thường !
Phan Tự Trí
BÌNH MINH HẠNH PHÚC
Nắng vàng ngan ngát mật yêu thương
Trải khắp  vuông trời ngập sắc hương
Hoa lá  khoe màu run trước gió
Chim muông đan nốt rộn quanh vườn
Mơ màng cõi lạc trông làn khói
Sảng khoái tâm hồn ngắm giọt sương
Buổi sáng thanh tân lòng tắm gội
Ai hay hạnh phúc thật bình thường!
CAO BỒI GIÀ
23-07-2016
TA NGHE XA VỌNG …
Bên những hàng rau vạn mến thương
Hoa nhà cho dẫu chẳng lừng hương.
Nắng vàng cũng xuống rung cảnh quế
Mây trắng thường qua ngắm cảnh vườn.
Ve vuốt dò giơn khoe cánh lụa
Nâng niu lá ngót mát làn sương.
Ta nghe xa vọng ai cười nhắn
Xa lắm mà sao ấm khác thường.

Xa lắm mà sao ấm khác thường
Hình dung nơi ấy sớm còn sương
Có người khuê các yêu cây trái
Cùng bạn tâm giao xới luống vườn.
Hoa mướp lung linh vờn mái tóc
Bông nhài e ấp tỏa làn hương.
Hồn thơ ngây ngất rung theo sóng
Bên những hàng rau vạn mến thương .
Trần Như Tùng
LẠI DẠO HỒ XƯA.
Mặt hồ sóng gợn dưới màn sương
Tô điểm triền ven lác đác vườn
Tóc liễu buông mành soi bóng nước
Nhành lan hé nụ tỏa làn hương
Bướm chao mãi kiếm bao nguồn mật
Chân bước mong tìm những nét thương
Hoài niệm trào dâng, lòng thổn thức
Hồn say ngỡ lạc chốn vô thường.
230716.
Đoàn Đình Sáng.
CÕI VÔ THƯỜNG
Cõi trần trăm nhớ với ngàn thương
Đâu dễ mà ai mãi ngát hương
Lỡ vận, bon chen nơi chợ búa
Thất cơ, lam lũ chốn ao vườn
Hết thời binh lửa, mồ xanh cỏ
Tan mộng hải hồ, tóc bạc sương
Lơ lác giữa dòng sông vẫn đục
Bình thân sống nốt kiếp vô thường
Người Nay
THẮM HƯƠNG ĐỜI
Bình minh muôn vẻ thật thân thương
Ngây ngất vị đời mãn sắc hương
Chú chích hòa minh nơi thảm cỏ
Vành khuyên hợp khúc cuối sân vườn
Đong đưa cành liễu lồng tia nắng
Thưa thớt dò lan điểm giọt sương
Cảm cảnh lòng nghe tình bất tận
Niềm tin bùng dậy giữa ngày thường.
Liêu Đình Tự
VƯỜN RAU HỘP
Sáng kéo màn ra đã thấy vườn
Bướm ong vài chú ngửi mùi hương
Dưa leo, dưa hấu xem vui mắt
Rau quế,rau thơm ướt đẫm sương
Dâu chín hồng hồng chà thích nếm
Bầu xinh nho nhỏ thật là thương
Bà con lối xóm khen cà* đẹp
Gió lốc giàn bay…ắt chuyện thường !
*Cà chua Cherries
NS- CANADA
THÁNG BẢY HÈ SANG
Tháng bảy hè sang gợi nhớ thương
Nắng hồng  phượng đỏ rực quê hương
Vui thời tuổi dại chơi sông nước
Buồn nỗi già neo sống cảnh vườn
Đứng ngắm trời cao mây lượn gió
Ngồi nhìn đất thấp cỏ bong sương
Bao năm vẫn một khung trời cũ
Dạ mãi nôn nao mộng cứ thường
Hải Rừng
23/7/2016
MÙA HÈ NĂM NI

Khí hậu  Ca li hết chỗ thương
Một trăm độ ép chết mùi hương
Chồi Lan đặc nụ teo trên nhánh
Chậu Sứ đầy mầm héo giữa vườn.
Những tưởng đêm qua trời trở gió
Rồi chờ sáng dậy lá đầy sương...
Ngờ đâu thời tiết năm nay lạ
Cái nóng như ri thiệt khác thường.
LĐK July 23, 2016
THĂM VƯỜN HOA
Xanh trời thẳm lặng khoảng thân thương
Nhẹ bước chân rao khắp cụm vườn
Bạch cúc hồng hoa lay nhịp sống
Hoàng lan nguyệt quế thoảng đưa hương
Bàn tay sạn cỗi cùng năm tháng
Ý nguyện thêm bền với gió sương
Bóng nhỏ miền quê luôn hiển hiện
Đời đang diễn tấu khúc vô thường!
Nguyễn Đắc Thắng
20160724
NHỚ QUÊ!
Ai về bên nớ nhắn người thương
Xin chớ lo âu, chẳng khác thường!
Suối chảy rì rào len kẻ đá
Thuyền trôi lờ lững ngắm màn sương
Nụ hồng e ấp cười trong nắng
Sóc nhỏ tung tăng chạy khắp vườn
Mong ước hôm nao cùng tái ngộ
Vơi niềm da diết nhớ quê hương
Như Thu

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Chùm thơ Võ Tấn Hùng

VỀ HƯU
Từ nay KHO THUỐC hết coi trông

Mười sáu năm qua dạ phập phồng.
Lắm lúc loay hoay đêm gió giật,
Nhiều khi lóng ngóng tối mưa giông.
Tháng lương vợ giữ trăm cân thóc,
Ngày lễ xếp khao mấy chục đồng.
Ông lão " về hưu" mâm rượu tiễn
Chiều nghiêng hiu hắt lệ lưng tròng!
Bình Định, 22.07.2016

VÕ TẤN HÙNG
KEO LÀNG
Ngày ấy đầu làng rợp tán keo,
Thân cao gai góc đố ai trèo?
Xuân sang hoa trắng tròn vo nở
Hạ đến trái hồng cong vểnh treo.
Lũ gái cằn nhằn giành quả rụng,
Đám trai chí choé rướn chân khèo.
Nay về quê cũ nghe hoang vắng,
Bóng mát đâu rồi trẻ vắng teo?
Bình Định,25.07.2016
VÕ TẤN HÙNG

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

CHUYỆN HI HỮU - Trần Như Tùng





CHUYỆN HI HỮU
Những muốn từ lâu quen một người
Chiều chiều trên bến đón sương rơi.
Mượt mà mái tóc rung theo gió
Thoang thoảng làn hương gửi đến đời.
Ấy ấy nhu mì nhìn dễ mến
Đây đây sáng sủa kém đâu tươi.
Bảy ba hăm mốt lần ngưng bước
Chẳng biết nói sao hãy mách tôi .
                      Trần Như Tùng

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

CẢM HẠ TÀN!Lê Đăng Mành,Phan Tự Trí,Đoàn Đình Sáng.Bửu Tùng,Thảo Phước,Trần Như Tùng,VÕ TẤN HÙNG, MC 3kn, Hồ Hắc Hải ,Lý Đức Quỳnh,Sông Thu.NS CANADA,GM.Nguyễn Đình Diệm


THƠ MỜI HỌA
CẢM HẠ TÀN!
Đìa cạn sen khô buổi hạ tàn
Bên đường phượng ứa sắc lìa tan
Ve chèn khúc muộn hờn cương tỏa
Cuốc ngậm giọng rền nhớ ải quan
Xã tắc uy nghiêm cùng nhật nguyệt
Anh hùng lừng lẫy với giang san
Chớ cầm danh lợi mòn hào khí
Để giậu tềnh hênh chẳng ngó ngàng
Lê Đăng Mành
BÀI HỌA
ĐỪNG CỐ ĐẤM...!
Cờ xí thôi bay để lễ tàn
Đám đông người ngựa cũng dần tan
Ve rên tiễn hạ rền Tam Bảo 
Chép quẫy đau nồi rối Táo Quan 
Những ước hồn phiêu về Cẩm Thủy
Rồi mơ vía lạc tới Hàn San
Ăn xôi cố đấm xin đừng nhé
Kẻo họa vào thân lại ngỡ ngàng.

Phan Tự Trí
CUỘC CHIA LY LỊCH SỬ
Đầm đìa lệ đẫm ải Nam Quan
Phụ tử tình thâm bỗng sẻ tan
Nguyễn Trãi thương cha đeo tủi hổ
Phi Khanh xót nước gặp điêu tàn
Khuyên con vững chí đừng bi lụy
Nhủ dạ bền tâm chẳng ngỡ ngàng
Báo hiếu cho ta bằng đại sự
Giữ gìn xã tắc, dõi quan san.
210716.
Đoàn Đình Sáng.
Họa Y Đề
Phượng rũ buồn rơi đóa héo tàn
Ôm lòng đất lạnh cánh dần tan
Em rời bút mực chìm cơn lốc 
Kẻ bán linh hồn gọi áo quan
Gót nhỏ cô thôn quàng gánh rạ
Chân dài mệnh phụ quấn khăn san
Nghèo sang rẽ ngả ngày xa lắc
Khác biệt nhìn sao khỏi ngỡ ngàng
Bửu Tùng
20/7/2016
THẤY NGỠ NGÀNG 
Hưng thịnh đỉnh cao có lúc tàn 
Luân hồi đáo vãng hợp rồi tan 
Phương Nam vạn kiếp Cà Mâu Mủi 
Hướng Bắc muôn đời Ải Trấn Quan 
Hòn nổi Gạt Ma dành dụng lấp 
Cồn chìm Chữ Thập cướp bồi san 
Pa -Ri hiệp định vào năm ấy *
Tàu chiếm Hoàng Sa thấy ngỡ ngàng
Thảo Phước
*
Năm 1973
RONG RUỔI
( Hoạ đảo vận)
Hạ về rong ruổi chuyến tham quan,
Ra Bắc vào Nam cứ ngỡ ngàng.
Rực rỡ Nha Trang vàng nắng đọng,
Lung linh Đà Lạt ánh sương tan.
Sa Pa thắng cố thêm tường tỏ,
Bản Phố rượu ngô chút sẻ san.
Ghé lại Hải Phòng tươi sắc phượng,
Chiều buông ráng đỏ khó phai tàn?
Bình Định,21.07.2016
VÕ TẤN HÙNG
ĐÀNH VẬY 
NĐT
Khắc khoải hằng đêm mộng đã tàn
Ai về dẫu nhớ phải đành tan
Sầu đông lẻ bóng lìa xa nhạn
Tưởng hạ riêng mình cách lỡ quan
Mấy nẻo phù vân mờ lãm nguyệt
Đôi đường thế sự nỡ bồi san
Ngày sau nếu gặp nào danh nghĩa
Có bỏ đành thôi chịu ngỡ ngàng
 MC 3kn 21.7.16
CHẲNG NGỠ NGÀNG
Dẹp bọn gian tham chống bạo tàn
Ngoại xâm khiếp sợ tự lìa tan
Giữ gìn vững chắc vùng biên giới
Bảo vệ lâu bền chốn ải quan
Không phận đất liền cùng hải đảo
Hải hà bờ cõi với giang san
Cớ sao phương bắc luôn dòm ngỏ
Thng thắn chắc tay chẳng ngỡ ngàng
Hồ Hắc Hải
HẾT HẠ SANG THU
Hạ gặp Thu giao lúc sắp tàn
Muốn may về sớm giúp nồng tan.
Sen cho quả mỡn vui chè quán
Phương trải tầng xanh mát lộ quan.
Chồi , lụi , nâng cao nguồn hạnh phúc
Phá , xây , đổi mới dặm quan san.
Cuốc nên đôi lứa tươi tình lữ
Nhìn chúng dìu con sẽ ngỡ ngàng.
Trần Như Tùng
HÈ 2016
Hè qua tháng lụn với ngày tàn
Tựa áng mây bồng mãi hợp tan
Trổi giọng ve sầu trên nhánh hạ
Phơi màu phượng đỏ giữa hương quan
Vừa khi đất nước nhiều trăn trở
Cũng lúc dân tình lắm sẻ san
Chỉ tiếc trời cao chưa thuận gió
Nên mùa hạnh phúc cũng ngơ ngàng!
Lý Đức Quỳnh
VÔ THƯỜNG
Buồn chi trăng lặn với hoa tàn
Đời tránh làm sao cảnh hợp tan ?!
Khi trẻ nức lòng đêm cắm trại
Lúc già ngao ngán buổi tham quan
Ngất ngây hạnh phúc người đem đến
Thầm lặng nỗi buồn ai sẻ san ?
Đã biết vô thường trong cõì thế
Thì thôi, mọị việc hãy ngơ ngàng !
Sông Thu
HẠ CHƯA TÀN
Mặt hồ phản chiếu ánh chiều tàn
Tia nắng lưng đồi cũng sắp tan
Đàn ngỗng im lìm về trú tổ
Chinh nhân thờ thẩn nhớ biên quan
Hồn thiêng sông núi còn linh ứng
Liệt nữ anh hùng cố sẻ san
Biển mất nhà tan người tẩu tán
Ngu ngơ lạc lỏng loại cò ngàng !
NS CANADA 
VIẾNG QUÊ NHÀ
Bên hồ cuối hạ ngắm sen tàn
Lặng lẽ chiều đi nắng nhạt tan
Nghĩa nặng quê cha lưu tấc dạ
Ân thâm đất mẹ khắc hương quan
Tre già chất phát luôn đùm bọc
Măng mọc ân cần mãi sẻ san
Hạnh phúc chan hòa muôn thắm thiêt
Viếng chốn chôn nhau lắm ngỡ ngàng
GM.Nguyễn Đình Diệm 21.7.2016

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

NHỚ - Đỗ Thị Nguyệt cùng thi hữu





NHỚ
Trở lại ngôi nhà thủa ấu thơ
Biết bao kỉ niệm khó phai mờ
Ầu ơ tiếng mẹ êm êm giấc
Rủ rỉ lời thầy khẽ khẽ mơ
Muội bận nương vườn không biếng nhác
Huynh nghiền đèn sách chẳng là lơ
Cảnh xưa mộng ảo tìm đâu thấy
Để nỗi lòng mình mãi ngẩn ngơ
Đỗ Thị Nguyệt
Sài gòn,19.7.2016

HỌA:

1.
NHỚ

Muốn về cái thuở vẫn ngây thơ
Trốn học ăn roi, lệ chảy mờ...
Mẹ đánh lằn mông đành gắng sửa
Con nghiền vỡ sách để ươm mơ...
Vâng lời, cẫn mẫn năng tìm đến
Quyết chí, chơi bời ráng bỏ lơ
Đến tuổi xế chiều lòng cuộn nhớ
Xin lằn roi ấy mãi còn ngơ...
Tau Dotrong
Bắc giang,19.7.2016
2.
DÒNG SÔNG KỶ NIỆM

Dòng sông quê mẹ, tuổi ngày thơ
Kỷ niệm thuở xưa chẳng nhạc mờ
Tát nước… phe mình luôn chiến thắng
Thi bơi phía bạn vẫn hoài mơ
Binh hùng phục kích hai bên đánh
Tướng giỏi xung phong cảnh chẳng lơ
Ký ức nồng nàn dâng biển nhớ !
Trò chơi thủy trận mãi còn ngơ…
Đức Hạnh
20.07.2016

3.
NẶNG NỢ

Đong đầy kỷ niệm thuở ngày thơ
Đọng mãi trong tâm chẳng thể mờ
Tiếng mẹ ru hời lòng mãi nhớ
Lời thầy dạy bảo dạ luôn mơ
Công danh phố xá lo dang dở
Ước vọng thị thành ngại lửng lơ
Chốn cũ quay về còn nặng nợ
Chưa từng khôn lớn, vẫn ngu ngơ.
Lưu Xuân Cảnh
20.07.2016

4.
KỶ NIỆM TUỔI THƠ

Mãi giữ tim hồng thuở bé thơ
Dù bao năm tháng vẫn không mờ
Vầng trăng buổi ấy êm đềm mộng
Ánh nguyệt hôm này rộn rã mơ
Trước ngõ xôn xao đàn bướm trắng
Sau vườn nhộn nhịp lũ chuồn lơ
Bâng khuâng giữa một chiều mưa đổ
Kỷ niệm quay về thoáng ngẩn ngơ .
Ngọc Liên
20.07.2016

5.
NỖI NIỀM DÂNG.
Thắm cảnh khơi hồn khởi áng thơ
Chiều nghiêng xóm vắng thoảng sương mờ
Xa xa gió thả mây tìm lối
Ảo ảo cây đùa khúc hát mơ
Bổng thấy khoang trời xua ẩn hiện
Chợt thương kỷ niệm khéo làn lơ
Thời xanh áo trắng cùng trang sách
Đá động giao tình những ngác ngơ .
Tuan Nguyen
  20.72016

THƠ VÀ NƯỚC – Cư Nguyễn cùng thi hữu







THƠ VÀ NƯỚC
Thơ trải theo dòng nước đẹp nguyên
Thơ vui hạnh phúc thoả mơ huyền
Thơ bày khí tiết nêu nhân nghĩa
Thơ tỏ hào hùng trọng ý duyên
Thơ hướng biên thuỳ chung ước nguyện
Thơ trao biển đảo trọn lời nguyền
Thơ dòng suối chảy trôi thù hận…
Thơ ánh trăng vàng rọi chánh chuyên
Cư Nguyễn
17.7.2016

HOẠ:

1.
THƠ HÒA THẾ SỰ

Thơ hòa thế sự chống quân Nguyên
Thơ đón trăng lên đẹp ảo huyền
Thơ thích nước nhà luôn thẳng tiến
Thơ yêu dân tộc mãi trao duyên
Thơ mong chính sách - tình dâng hiến
Thơ gửi non sông - nghĩa trọn nguyền
Thơ khoái Lưỡi Bò vừa thất kiện...
Thơ mời công lý dệt hồng chuyên.
Đức Hạnh
18.7.2016
2.
NÉT ĐẸP THI THƠ !

Thơ là Tiên cảnh chốn Đào nguyên
Thơ tỏ tình yêu cặp mắt huyền
Thơ mãi còn lưu câu Đạo nghĩa
Thơ là Hạnh phúc chữ nhân duyên
Thơ mang khí phách hồn dân tộc
Thơ sống trong ta những ước nguyền
Thơ đã ghi sâu bao kỷ niệm
Thơ còn vương vấn mối tình chuyên
Nguyễn Tiến
18.7.2016
3.
NÉT THƠ

Thơ làm rạng rỡ buổi bình nguyên
Thơ đẹp như tranh vẽ mộng huyền
Thơ ép trong đôi tà áo lụa
Thơ lồng ở giữa nụ cười duyên
Thơ ghi tiếng hẹn tròn câu ước
Thơ chép lời yêu vẹn chữ nguyền
Thơ gửi muôn điều chân thiện mỹ
Thơ là tất cả tấm lòng chuyên .
Ngọc Liên
19.07.2016

YÊU MUỘN - Kim Liên Thái, Hoành Trần





YÊU MUỘN.
Ước nguyện ta mong mãi mới thành
Cùng em xây lại những ngày xanh
Cung đàn lặng tiếng nay rung phím
Nốt nhạc im lời bỗng họa thanh
Hạnh phúc một đời sao ngắn ngủi
Tình yêu đôi lứa quá mong manh
Buồn vui ấm lạnh chia nhau nếm
Trả lại cho người cái chữ danh .
Kim Liên Thái

HỌA:

UYÊN ƯƠNG GÃY CÁNH
Buồn sao tình thắm lại không thành,
Để bóng thời gian nhuộm tuổi xanh!
Nhớ mãi vai kề bên biển biếc,
Lưu hoài môi quyện dưới trăng thanh.
Tưởng rằng duyên số thêm bền bỉ,
Đâu biết cây đời quá mỏng manh.
Người đã rời xa nơi cõi tạm,
Khiến cho chồng vợ chẳng nên danh.
Hoành Trần
21/7/16