Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

H Ạ S Ầ U

   
H Ạ   S Ầ U
Đau chi phượng ứa máu tươi ròng
Hay cảm Hạ về đỏ mắt chong
Lớp cũ ngậm ngùi  lời tức tưởi
Trường xưa nức nở  giọng nao lòng
Nhớ thời ly loạn  thì xa vắng
Cảm buổi yên hàn  cũng quạnh mông
Lưu luyến cuốc khàn hơi giục bạn
Buồn giăng nghẽn lối gót phiêu bồng .
         Đăng Mành
BÀI HỌA
 MƯA TRÊN TÁN PHƯỢNG
Mưa trên tán phượng mấy đêm ròng
Tối tối bên bàn ngọn nến chong.
Viết viết ghi ghi bao ánh mắt
Hò hò hẹn hẹn những tâm dòng.
Có người phố thị trai vùng Huế
Có kẻ đồi nương gái xứ Mông
Chữ đứng chữ run dường xúc động
Chờ nhau gắng phỉ chí tang bồng.
Trần Như Tùng
HẠNH PHÚC
Mấy bữa buồn thiu bởi nước ròng!
Thư tình nắn nót dưới đèn chong
Tỏ bày tâm sự mong vừa ý
Ấp ủ niềm tin ước thuận dòng
Đến viếng chùa xưa vùng tĩnh mịch
Về thăm lúa chín ruộng mênh mông
Vợ chồng âu yếm nhìn con trẻ   
Vòi vĩnh dang tay níu mẹ bồng.
Như Thu

XÓT XA! - Như Thu và thi hữu




Xướng: 
Như Thu 

Họa: 
Văn Thanh, Nguyễn Gia Khanh, Cao Bồi Già, Hoàng Từ, Lê Đăng Mành, Lý Đức Quỳnh, Liêu Đình Tự, Trần Như Tùng, Mạnh Trương, Độc Hành 


Xướng:



XÓT XA!
Đọc thơ cảm động xót xa lòng!
Nào biết gì đâu thỉnh thoảng trông
Xướng họa gieo vần sao chẳng thấy?
Hát hò vút tiếng vẫn thường mong
Hỏi thăm bạn quý trao vài chữ
Ghi chép lời thân gửi mấy dòng
Bằng hữu quây quần châm cốc rượu   
Tha hồ chuyện vãn thích hay không?
Như Thu

Họa:
CHẠNH LÂY

Dẫu chửa tình thân cũng chạnh lòng
Nghe người thổn thức…dạ lây trông
Niềm chi chẳng nỡ đưa tin lại?
Nỗi ấy sao đành để bạn mong?
Bởi trước lạ xa đi lẻ bóng
Thì nay trong đục lội chung dòng
Thuyền thơ lướt sóng HÀNH đâu ĐỘC
Chỉ sợ ai rằng vẫn nói: Không!
Nguyễn Gia Khanh

BẠN THƯƠNG

Yếu đau sao lại giấu trong lòng
Nỡ để bốn phương mòn mỏi trông
Thơ xướng người hùng chưa họa lại
Lời ca khách cũ mãi chờ mong
Phố Xưa, tri kỷ đâu nâng chén?
Biển Hẹn, thuyền nan sao ngược dòng?
Đây ấm quỳnh tương đang đợi sẵn
Rượu mà không bạn cũng như không!
Văn Thanh

ĐÔI VẦN GỬI BẠN

Bỗng dưng tin bặt, khiến buồn trông
Chẳng biết ra sao thắc thỏm lòng
Sức bạn dai bền tâm vẫn ước
Thơ người man mác dạ hoài mong
Nơi này xao xuyến gieo dăm tứ
Chốn ấy bình an gửi ít dòng
Lữ khách độc hành mau ghé bến
Lời mời thân thiết có nghe không? 
CAO BỒI GIÀ


NHỚ ĐỂ LÒNG

Bạn hữu xa xôi nhớ để lòng
Nhiều khi xướng họa vắng nên trông
Tình qua gửi gắm luôn chờ đợi
Nghĩa đến trao nhau mãi ước mong
Được biết HÀNH đau rơi lệ giọt
Hay tin ĐỘC bệnh gửi vài dòng
Đường đời lắm lúc bao nguy biến
Chống chọi kiên cường thắng phải không?
Hoàng Từ

TÂM TƯ
“Tặng Độc Hành”

Cho dẫu xa xăm chẳng cách lòng
Chạnh niềm khắc khoải mỗi chiều trông
Có còn tha thiết khi chờ ngóng
Hay đã hững hờ lúc đợi mong
Hào phóng người về cho mấy đoạn
Bâng khuâng tôi ở lượm đôi dòng
Biết mầm gặp gỡ là ly biệt
Rõ cuộc Độc Hành giữa sắc không.
Lê Đăng Mành


XÓT LÒNG

Bạn biệt mù tăm, mãi, xót lòng
Đọc tờ lưu bút, nhớ và trông
Trường xưa hội ngộ, chung niềm ước
Phố cũ tan tầm, lẻ nỗi mong
Sóng cả trùng dương còn vỗ bến
Xuồng con độc mộc vẫn trôi dòng
Người đi non nước, ai thề hẹn
Nỡ để đêm tàn với rỗng không!
Lý Đức Quỳnh


TÌNH CŨ ĐEO MANG

Kỉ niệm đeo mang thổn thức lòng
Lối xưa mòn mỏi cứ hoài trông
Bao thu khắc khoải hằng tơ tưởng
Bấy độ mơ màng mãi luyến mong
Mộng đắm vườn sầu men dậy sóng
Tình gieo luống ái lệ thành dòng
Quan san ngàn dặm lòng xa cách
Bên ấy người về có nhớ không!
Liêu Đình Tự


KỶ VẬT

Thư này gửi muội thật đau lòng
Nơi ấy mắt huyền ấm áp trông
Tưởng thấy mặt hoa soi lúc đợi
Dường nhìn áo lụa mặc khi mong
Niềm vui tắt lịm nhà tan hụi
Chỗ dựa tàn thôi lệ chảy dòng
Mấy chữ cuối cùng làm kỉ vật
Người ơi người có biết cho không!
Trần Như Tùng


GỬI ĐỘC-HÀNH

Sao khỏi trong ta chút chạnh lòng
Nơi đây đất khách ít nhiều trông
Quê mình chốn ấy niềm thương cảm
Bạn hữu tình thơ nỗi nhớ mong
Bĩ cực qua rồi, bao ghềnh thác
An vui cuộc sống lại xuôi dòng
Thương kẻ "Độc-Hành" vô tri-kỷ
Bạn khắp phương trời có như không.
Mạnh-Trương


LẢ LƯỚT VƯỜN THƠ

Đa tạ đệ huynh nhớ mãi lòng
Cảm ơn tỷ muội vẫn chờ trông
Thời gian vắng bóng người thân đợi
Ngày tháng quên vần bạn hữu mong
Cũng bởi mực vơi, trang bặt chữ
Gia do hồn héo, lệ khô dòng
Vượt qua bão tố chim tung cánh
Lả lướt reo hò giữa khoảng không.
ĐỘC HÀNH

TRƯƠNG CHI - MỴ NƯƠNG - Phương Hà và thi hữu



TRƯƠNG CHI - MỴ NƯƠNG
Xướng: Phương Hà
Hoạ : Nguyễn Gia Khanh, Như Thu, Cao Bồi Già, Trần Như Tùng, Văn Thanh, Lý Đức Quỳnh, NS, Thy Lệ Trang, Thanh Hoà

TRƯƠNG CHI – MỴ NƯƠNG

Một khúc nhạc tình réo rắt ngân
Như xa văng vẳng lại như gần
Chèo khua lấp lánh dòng sông bạc
Nước gợn xôn xao đợt sóng ngần
Kẻ ở thuyền nan tim thổn thức
Người nơi gác ngọc dạ bâng khuâng
Trớ trêu hoàn cảnh đầy ngang trái
Tiếng sáo buồn gieo vỡ ánh trăng…
                               Phương Hà
Bài hoạ
NỖI SẦU MỴ NƯƠNG
(Họa hoán vận)

Cô hồn gửi tiếng sáo đưa ngân (*)
Khiến kẻ ngày xưa luống ngại ngần
Một khối tình đơn người hóa ngọc
Từng đêm khúc tủi mộng hờn trăng
Bên sông ngóng bạn thuyền ngơ ngác
Dưới mộ ôm sầu nỗi trống khuâng
Mộng đã tàn phai hình vẫn thoảng
Ngàn năm...chuyện cũ ngỡ như gần.

                                   Nguyễn Gia Khanh

(*) Truyền thuyết: Sau khi bị Mỵ Nương từ chối tình yêu, Trương Chi sầu mà chết và xác hóa thành khối pha lê trong suốt, người ta đem gắn nó lên thuyền cũ của Trương Chi. Cha Mỵ Nương thấy đẹp mua về và sai thợ làm thành một chiếc chén uống trà. Mỵ Nương thấy lạ xin dùng thử. Nhưng vừa rót trà vào, nàng thấy trong chén trà hiện lên hình bóng Trương Chi, tức thì tiếng sáo năm xưa hiện lên như than như trách. Mỵ Nương chạnh lòng nhớ lại mối tình đã qua. Một giọt nước mắt của nàng rơi xuống chén và chiếc chén tan ra thành nước.


TÌNH SI
(Họa 4 vần) 

Thuyền ai thánh thót sáo vang ngân
Ôm mối tình si ước được gần
Ngẫm kiếp cơ hàn luôn trách phận
Trông lầu khuê các chỉ mơ ngần!
Tương tư gánh nặng đành quay gót
Da diết tim nồng mãi xót thân!
Mang gửi tuyền đài bao luyến nhớ…   
Sông buồn vắng bạn chỉ mình trăng!

Như Thu


TÌNH SẦU 

Xuôi dòng tiếng sáo dặt dìu ngân
Réo quyện mơ duyên chẳng thể gần
Hàn sĩ vời xa tuồng vạn lý
Kim chi  cách trở đến vô ngần(*)
Khiến nàng quặn dạ ân cùng hận
Làm khách nao lòng bâng với khuâng
Giọt lệ muộn màng  thương bóng cũ
Xẻ hồn ai vỡ giữa đêm trăng!

CAO BỒI GIÀ
20-06-2016
(*)Kim chi ngọc diệp: cành vàng lá ngọc


XƯA CÓ ANH TRƯƠNG CHI

Câu chuyện tình xưa có sức ngân
Cao sang thấp kém khó nên gần.
Chàng Trương bến nước người đen đúa
Nàng Mị lầu tây chốn sáng ngần.
Tiếng sáo vang lên mê tít dạ
Bóng hình nhìn thấy tắt liền trăng
Con thuyền bi thảm chìm âm sắc
Nghe kể bâng khuâng cứ mãi … khuâng 
Trần Như Tùng

TIẾNG SÁO NGÀN XƯA

Tiếng sáo ngàn xưa vẫn mãi ngân
Thuyền mơ xa táp tưởng như gần
Mối tình vô vọng sầu da diết
Chén ngọc tương tư dạ tiếc ngần
Trằn trọc bao đêm, liều mạng yểu
Ngậm ngùi đôi phút, ứa lòng khuâng
Thiên thu giấc mộng đành dang dở
Còn mãi dư âm dưới bóng trăng.
Văn Thanh

KHỐI TÌNH

Tiếng sáo bổng trầm mãi vọng ngân
Tình xa rón rén quyện mơ gần
Thuyền con giữa sóng nào tơ tưởng
Lá ngọc khuê trung cũng ngại ngần
Bát ngát trùng khơi,lòng đã ngát
Bâng khuâng đất thẳm,trí càng khuâng
Người đâu gặp gỡ...duyên mành đứt
Một khối tuyền đài,một bóng trăng !
Lý Đức Quỳnh

SÔNG NGÂN
Đôi mình cùng một dải  sông Ngân
Khoảng cách tuy xa , tình rất gần
Dẫu biết đường đời còn trắc trỡ
Mà sao tâm trạng vẫn băn khoăn
Người nơi góc biển lòng xao xuyến   
Kẻ chốn chân mây dạ tím ngần
Rồi có một  ngày  ta gặp gỡ
Bên nhau dạo bước dưới vầng trăng !
NS


TÂM SỰ  TRƯƠNG CHI
Họa bốn vần

Nhớ nàng, tiếng sáo chẳng buồn ngân
Thoang thoảng mùi hương cứ ngỡ gần
Thuyền nhỏ... lòng ta còn thổn thức
Lầu vàng...người ngọc có băn khoăn?
Sông sầu phản chiếu thân đen đúa      
Mắt tủi tuôn rơi lệ trắng ngần                
Trời hỡi đoạ đày chi kẻ xấu
Bẽ bàng duyên nợ- ngậm ngùi trăng !
Thy Lệ Trang

NỖI BUỒN TRƯƠNG CHI

Tâm sự sầu đau gửi sáo ngân
Khi cao khi thấp có khi gần
Mênh mang hận tủi duyên đen bạc
U uẩn đơn côi phận ngại ngần
Gác tía đà thôi ngơ với ngẩn
Thuyền khoang vẫn mãi bâng cùng khuâng
Giọng khan, tiếng lịm,vì sao rụng
Hoá đá tình ai kết dưới trăng .
Thanh Hoà


LẠC NHAU SÀI THÀNH - Võ Tấn Hùng họa thơ Thư Hoàng

 LẠC NHAU SÀI THÀNH
        ( Hoạ vận, thơ Thư Hoàng)

Bà Chiểu chợ đông lạc mất nàng,
Qua đường xe lắm vẫn lần sang.
Hẻm sâu kiếm khó bờ vai nhỏ,
Phố lạ tìm đâu chiếc áo vàng.
Đã bảo đứng chờ mà chẳng đặng,
Không nghe đi dạo biết sao đang?
Lăng Ông khấn nguyện lòng nơm nớp,
Dõi bước chân người dạ ngổn ngang!
            Quy Nhơn, chiều 22.06.2016
                    VÕ TẤN HÙNG

        BẰNG LĂNG ĐÔ THỊ
            (Bài xướng)
Phất phơ giữa phố dáng cô nàng,
Bỡ ngỡ bao người hướng mắt sang.
Đất đỏ ba dan rưng áo tím,
Hồn hoang du mục lạ trâm vàng.
Đậm đà không chỉ hoa khuê các,
Trân quý sao ngoài nết đảm đang.
Mát dịu trưa hè rung võng lọng,
Ngựa Ngài quan trạng có về ngang.
                        05.06.2016
                       THƯ HOÀNG


Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

NHỮNG NGÀY ĐAU

NHỮNG NGÀY ĐAU
Lâm bệnh nặng cả tuần lơ sửa cháo
Kiếp độc hành không bạn chẳng bà con
Liệt cả người nhưng tim nhịp vẫn còn
Tai nghe động mà mắt không mở được
Giọt lệ buồn lấn mi lăn má ướt
Tủi phận đời dòng ấy cứ tươm hoài
Nằm co ro phòng lẻ chẳng có ai
Mang phận bạc muôn đời gặp khổ cực
Đầu choáng váng mà hồn ta náo nức
Chút văn chương thức dậy tự bao giờ
Cố gượng cười phăn lại mấy vần thơ
Dầu có đúng đích thực hay là ảo
Chiếc thuyền teo đang gặp cơn gió bão
Sóng dập mình nghiêng ngã giữa trùng khơi
Phút nầy đây sắp khép kín cuộc đời
Gửi trần thế vần ngọc chúc vạn sự…
ĐỘC HÀNH – ĐỒNG NAI    
BÀI HỌA
NHỮNG NGÀY ĐAU
Tôi đau quá mấy ngày không cơm cháo
Nằm lê liệt trên mảnh chiếu cỏn con
Xin miếng nước người ta bảo chẳng còn
Đầu choáng váng không sao ngồi dậy được
Mình thì nóng ran mồ hôi đẫm ướt
Miệng đắng  khô cứ nuốt nước miếng hoài
Không viên thuốc chẳng biết cậy nhờ ai
Mà hôm nay trong cảnh nghèo cơ cực
Lòng nặng trĩu mà hồn nghe náo nức
Trên đôi mi lệ ướt tự bao giờ
Tôi gượng cười ngâm thử mấy vần thơ
Như trút cả tâm hồn vào mộng ảo
Đời tôi chỉ bao lần cùng gió bão
Vượt ngàn trùng ngoài biển hận xa khơi
Như hôm nay có chết cả cuộc đời
Tôi chỉ tiếc chưa làm tròn phận sự

NGUYỄN HỮU LỘC – QUẢNG NGÃI

DẤU ẤN TÌNH ĐẦU – Đức Hạnh cùng thi hữu






DẤU ẤN TÌNH ĐẦU
Xe thắng đêm khuya giữa ngỏ làng
Nụ hôn nhè nhẹ thoảng hương lan
Đóa hoa nồng thắm trăng còn nhớ
Giai điệu trữ tình gió đã ban
Một phút thần tiên hoài đọng lại
Trăm năm mây nước mãi âm vang
Hồn thơ rạo rực, vì đâu nhỉ !
Chắc hẳn cảnh xưa… Đắm mộng vàng.
Đức Hạnh

HỌA:

LỜI TỎ TìNH.
Ánh mắt tròn xoe ở cuối làng
Môi hồng má thắm tựa hoa Lan
Hồn thơ kết mộng hoài trăn trở
Ước nguyện giao tình đã nở ban
Thu vắng gởi tràn câu thắm thiết
Xuân nồng xin góp nghĩa tròn vang
Trăng mơ có thấu lời của gió !
Cho mãi ngàn sau sỏi đá vàng.
Tuan Nguyen
17.6.2016

TÌNH ĐẦU VÀ CUỐI
(Song điệp Anh và Em)
Em ơi! Anh nhớ buổi qua làng
Anh thấy Em, dường "sét "nổ vang!
Em tặng Anh...nồng nàn ánh mắt
Anh vì Em... thổn thức hương lan !
Anh yêu Em, hợp duyên Trời sắp
Em kết Anh, chờ phước Chúa ban !
Cùng với Anh, Em hòa nhịp đập
Anh trao Em cả trái tim vàng...
Tau Dotrong
Bắc giang,18.6.2016

NGHĨA THẮM VÀNG.
Một chuyện tình như đẹp nhất làng
Tựa ngàn sắc điểm của bông Lan
Nụ hôn vương vấn chàng thi sĩ
Trăng sáng khơi lòng Dạ khúc ban
Kỷ niệm ngày xưa hằng nhớ rõ!
Ân nồng thuở ấy chắc ngân vang!
Chúc cho hạnh phúc trăm năm vững
Khởi tiếng yêu đương nghĩa thắm vàng.
Tuan Nguyen
18.6.2016

TRỌN KIẾP YÊU THƯƠNG
Một kiếp yêu thương khỏi lở làng
Buổi đầu hồng thắm đậm hơn lan
Ông Tơ đắp cống ơn Thiên tặng
Bà Nguyệt xây cầu phúc Chúa ban
Vẹn nghĩa tào khang hoài tiếng rạng
Trọn tình phu phụ mãi danh vang
Gia đường hạnh phúc ngời tươi sáng
Đẹp tựa non cao giống biển vàng.
Phạm Như Phước
18.6.2016

ĐÁP HỌA:

NGHĨA ĐÁ VÀNG
Gió thoảng mây qua ghé cổng làng
Vườn yêu ngào ngạt đóa phong lan
Tuổi hoa tươi thắm trăng hằng đợi
Ánh mắt rạng ngời Chúa đã ban
Trái mộng chín thơm tình trổi dậy
Cung lòng tao nhã biển hòa vang
Đôi tim đồng nhịp mùa xuân đến
Chúc thảy nhân gian nghĩa đá vàng.
Đức Hạnh
18.6.2016


DẠ KHÚC CHIA LI - Trần Như Tùng



DẠ KHÚC CHIA LI

Anh ạ nợ duyên lỡ hẹn rồi
Thí đành nhỏ lệ tiễn nhau thôi.
Chàng đi thiếp ở lòng tê tái
Người vắng sân buồn phận cút côi.
Say đắm phồn hoa mơ ước phố
Hững hờ quê kệch chán chê đồi
Em vào Thi Quảng tìm khuây khỏa
Gửi đến nơi xa mọi khúc nhôi.
                   Trần Như Tùng

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

ĐỨC TRẦN HƯNG ĐẠO – Diệp Kiếm Anh cùng thi hữu




​​
ĐỨC TRẦN HƯNG ĐẠO
(Tung Hoành TK)
NGÀN chiến công lừng tỏa võ ân
NĂM vàng tháng bạc nước vào xuân
CÔNG thành danh rỡ người hay cận
NGHIỆP lộng tâm lành kẻ tốt lân
TOÀN cõi vang trời ghi dấu ấn
DÂN miền dội tiếng tỏa vầng luân
NHỚ ơn giữ vẹn lòng tinh tấn
VẠN KIẾP SỬ XANH SÁNG ĐỨC TRẦN
+Diệp Kiếm Anh

HỌA:

1.
QUỐC CÔNG TIẾT CHẾ

NGÀN đời đất Việt vẫn còn ân
NĂM tháng oai hùng rạng rỡ xuân
SỰ thế giang sơn mà rửa hận
NGHIỆP thời gấm vóc phải đè lân
TOÀN danh thắng lợi vào bia ấn
DÂN trọn vui mừng khỏi mãi luân
NHỚ hãy chung lòng cùng thế tấn
NGỜI XANH QUỐC SỬ ĐỨC VUA TRẦN
+Mai Thu Nga


2.
SỰ NGHIỆP TRIỀU TRẦN

BA đạo binh hùng tỏa quốc ân
PHEN này dẹp giặc trỗi mùa xuân
CHIẾN tên độc ác vùng biên cận
THẮNG kẻ hung tàn ở xứ lân
NGUYÊN tướng chạy dài ôm xú hận
MÔNG triều xất bất lụy trầm luân
CHỆT kia tan tác như loài rận
MUÔN THUỞ TRUYỀN LƯU SỰ NGHIỆP TRẦN
+Poet Hansy

3.
HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG

Ngàn niên nước Việt mãi tri ân
Năm tháng lẫy lừng rực rỡ xuân
Sự thế oai hùng không vướng bận
Nghiệp thời mạnh mẽ tỏa vang lân
Toàn công thắng lợi lưu bia ấn
Dân vẹn vui mừng thoát cảnh luân
Nhớ giữ ơn sâu cùng vững tấn
Muôn Đời ghi dấu Đại Vương Trần
+Mạnh Dũng


4.
THẮNG NGUYÊN MÔNG

Ngàn quân phá địch báo hoàng ân
Năm đạo binh hùng mãnh tự lân
Công phá Nguyên Mông trận thủy tấn
Nghiệp binh Trần tướng thế xa luân
Toàn quân đại thắng sơn hà ấn*
Dân bá thái bình Đại Việt xuân
Nhớ mãi nghìn năm như mới cận
Muôn đời lưu sử quốc công Trần
+V.Tan Chau 

5.
ĐỨC THÁNH TRẦN

NGÀN vạn anh hùng nguyện nhớ ân
NĂM nào đất nước hội mừng xuân
RẠNG danh gấm vóc thêu thời vận
SÁNG cảnh mây trời dệt ánh lân
NON cả rừng sâu vui phấn trấn
SÔNG dài biển rộng hết trầm luân
VIỆT Nam bờ cõi đừng hòng lấn
MỘT THUỞ LỪNG VANG ĐỨC THÁNH TRẦN
+Minh Hien

6.
THÁNH TRẦN

NGÀN triệu con người cảm nghĩa ân
NĂM nào Đất Việt đến ngày xuân
CÔNG mừng thắng lợi sơn hà tấn
NGHIỆP khởi vang lừng hạnh phúc lân
TOÀN cõi reo hò vui khắp tận
DÂN mình rộn rã sáng trời luân
NHỚ ơn một thuở người khai trận
SỬ SÁCH NGỜI DANH ĐỨC THÁNH TRẦN
+Anh Khoa Nguyễn

7.
SỬ SÁCH NHÀ TRẦN

NGÀN triệu dân mình nguyện khắc ân
NĂM mừng khắp nẻo trọn ngày xuân
NƯỚC non sạch bóng quân thù cận
VIỆT sử xanh thời trí dũng lân
VANG vẻ sơn hà vui cả trấn
DANH ngời gấm vóc rạng miền luân
MÃI ghi công đức người khai vận
VẠN THUỞ TRUYỀN LƯU SỬ SÁCH TRẦN
+Kiều Ngọc Tuyết

8.
ĐẠI VƯƠNG TRẦN

GIỮ lòng trung nghĩa rạng ngời ân
CÕI đức luôn bừng những sắc xuân
YÊN ổn bốn phương dù viễn cận
BÌNH thường sông núi dẫu gần lân
DÂN òa một tiếng cùng ra trận
NƯỚC trỗi bao đời thoát đọa luân
VIỆT quốc anh tài thơm lắm quận
CẦM BINH THAO LƯỢC ĐẠI VƯƠNG TRẦN
+Diệp Kiếm Anh

9.
ĐỨC TRẦN HƯNG ĐẠO

NGÀN vạn anh hùng trí dũng ân
NĂM bè bảy mối đất trời xuân
CÔNG danh rạng rỡ trừ xâm lấn
NGHIỆP vụ vuông tròn diệt chiếm lân
TOÀN quốc đồng tâm gìn giữ trấn
DÂN cày hiệp lực chuyển hồi luân
NHỚ đời chiến tích lừng vang phận
VẠN KIẾP SỬ XANH SÁNG ĐỨC TRẦN
+Thuan Van Nguyen

10.
HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG

NGÀN triệu tấm lòng cảm nghĩa ân
NĂM nào Đại Việt phất cờ xuân *
CÔNG đồng bô lão vừa dâng ấn
NGHIỆP sĩ tướng hùng giục tiến lân
TOÀN nước reo hò vui bất tận
DÂN tình phấn khởi hết trầm luân
NHỚ ơn Nguyên Soái,** đời vương vấn!
VẠN KIẾP SỬ XANH SÁNG ĐỨC TRẦN.
+Đức Hạnh
21.6.2016

Vùng tệp đính kèm
** Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn
Đại nguyên Soái vĩ đại của nhân loại, thiên tài quân sự Việt Nam
Chiến thắng quân xâm lược: Mông - Nguyên mạnh nhất thế kỹ.

Xem trước video trên YouTube Đức Thánh Trần - Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn - Trần Hưng