Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Xướng Hoạ Về Hiên Lãm Nguyệt - Châu Thạch và thi hữu

Xướng Hoạ Về Hiên Lãm Nguyệt
(Châu Thạch cùng các thi hữu)
---00---
VỊNH
 Lê Đăng MànhThơ Mời Họa
Quảng Trị quê ta có bạn Mành
Tu "Hiên Lãm Nguyệt" gió trăng thanh
Tham thiền, dế gọi đành nghe chậm
Nhập định, thơ về phải viết nhanh
Bởi vậy Bồ Đề chưa chánh quả
Thì thôi Thi Sĩ cũng danh thành
Giàu muôn vạn ức nguồn trong trẻo
Chốn ở Hằng Nga dát ngọc quanh ./.
                     Châu Thạch

BÀI HỌA

                           
VUI TÌNH ĐẠO
Tìm Văn Quỹ hỏi bác đăng mành
Chuyện vãn nhưng mà khỏi dụng thanh
Phượng vũ đôi vòng tranh quả đẹp
Rồng phi mấy dạo chữ rằng nhanh
Trì kinh mỗi buổi không cần tựu
Quán kệ hằng đêm chẳng ngóng thành
Vạn hữu phơi bày hoa đốm cảnh
Thông nguồn ngã pháp đoạn vòng quanh./.
08.08.2015
Thích Tín Thuận

LỜI CHÚC BÁC MÀNH
Văn Quỹ, Hải lăng có bác Mành
Xây hiên Lãm nguyệt vọng thiên thanh
Lên trang mời đọc không hề chậm
Lỉnh xướng thỉnh hoà vẫn cứ nhanh
Tu đạo vô càu vô sở đắc
Tham thiền hữu lậu bất viên thành
Nguồn thơ sung mãn dừng lung khởi
Kiến tánh Bồ đề đoạn quẩn quanh.
Hồ Trọng Trí

QUÝ ĐĂNG MÀNH
Bạn bè thi hữu quý Đăng Mành
Xướng họa đường thi nổi bản danh
Bệnh tật đẩy lùi dành sức khỏe
Nhạc thơ đàm đạo gửi đăng nhanh
Ngày về chăm chỉ  ghi bài vở
Đêm đến ngao du ngắm nguyệt thanh
Tích đức tu tâm theo phật tổ
Người hiền minh triết ngọc bao quanh
Hồ Hắc Hải Sài Gòn

THĂM LÃM NGUYỆT
Bên hiên trăng khẽ lọt qua mành.
Thấp thoáng bóng người vóc dáng thanh.
Uyển chuyển đi quyền bên lá rụng.
Ung dung đếm bước dưới đời nhanh.
Tửu trà tương ẩm tình mong thỏa.
Thơ phú giao lưu đạo ước thành.
Cũng muốn một lần ra đất Quảng.
Cho tường Nguyệt Lãm hết vòng quanh.
Huy Vụ kính họa

CHÚC BẠN…
Chúc mừng hết bệnh, bạn Đăng Mành
Dông bão qua rồi, trời lại thanh
Thể xác an khang, lời ý lẹ
Tâm hồn thơ thới, điệu vần nhanh
Thi nhân đâu kể công danh toại
Quân tử chỉ mong đức độ thành
Bệnh, lão, lẽ thường nơi thế tục
Miễn còn thơ rượu, bạn bè quanh…
Văn Thanh

LÃM NGUYỆT HIÊN
Hơi thu đã sực nức bên mành
Lãm Nguyệt Hiên chào đón bạn thanh
Quảng Trị- tình huynh vừa thắp sáng
Nghệ An- bút đệ vội đưa nhanh
Dù cho thế sự muôn màu ảo
Vẫn giữ tim ta một chữ thành
Bờ-lốc Trăng Đêm vương vấn mãi
Ru hồn lãng tử mộng vờn quanh.
Nguyễn Gia Khanh 
Nghệ An

YÊN!
Heo may lất phất lạnh tơ mành
Tiễn hạ ve sầu khóc vọng thanh
An lạc nâng niu thì đến chậm
Bất bình ruồng rẫy lại về nhanh
Xin đừng hốt hoảng  khi đang bại
Thì sẽ an nhiên lúc đã thành
Trời đất bốn mùa yên tĩnh lặng*
Mà đường sanh diệt cứ vòng quanh!
Lê Đăng Mành

* “Thiên hà ngôn tai ? Tứ thời hành yên, bách vật sinh yên.  Thiên hà ngôn tai ?”
- Trời có nói gì đâu ? Thế mà bốn mùa cứ thay nhau, vạn vật cứ sinh hóa.  Trời có nói gì đâu ? (Luận Ngữ)

HIÊN TRĂNG
Trăng khuya Hiên Lãm gió đưa mành
Ẩn sĩ tham thiền giữ dạ thanh
Tam giới xuống lên nào vướng bận
Sáu  đường quanh quẩn  mặc trôi nhanh
Chơn tâm thường trụ  cây đơm nụ
Phước huệ đồng tu quả sẽ thành
Sinh khí một trời vô tận hưởng
Bốn mùa hoa lá vẫn thơm quanh
Trần Ngộ (Lâm Đồng)

LÊ ĐĂNG MÀNH VÀ CÁC THI HỮU
Quê miềng* Quảng Trị, bác Đăng Mành
Thi hữu quy về đón Nguyệt thanh
Khởi thủy mùa dâu triều tĩnh lặng
Tan tầm bến mộng gió cuồng nhanh
Câu thơ mở cõi giao thời tựu
Ý đạo hòa tâm tiếp hiện thành
Dẫu nghiệp riêng mang nào hoán quả
Cũng lòng hồi hướng khúc đời quanh !
Lý Đức Quỳnh
Đồng Nai,7/8/2015
*Giọng Trị Thiên nghĩa là:Mình

THU VỀ VƯỜN CŨ
Thu sang vườn cũ rộn âm thanh
Lảnh lót chim ca đón gió lành.
Hồng dấm hồng ngâm vừa chín kỹ
Cúc vàng cúc tím cứ đua nhanh.
Ngâu về mưa gợi niềm thương nhớ
Duyên tới trầu têm chuyện tác thành.
Thi sĩ, nàng thơ vui hội ngộ
Em về Lãm Nguyệt ? Hãy theo anh !
Trần Như Tùng 
Phú Thọ

NAO NAO DÒNG PHÁP
Bóng nguyệt chênh chênh thẹn xế mành
Bên nền phúc hậu bậc tài danh
Chí bền nhã ý trau tình đẹp
Khí sáng say lòng luyện trí nhanh
Rèn đức đêm ngày thơm cảo hạc
Lắng tâm năm tháng ngát thiên thanh
Từ hiên lãm nguyệt thăng nhè nhẹ
Dòng pháp nao nao lượn uốn quanh.
Phan Tự Trí 
Biên Hòa

VUI TRĂNG THANH
Nhìn ánh trăng nghiêng nhẹ dưới mành,
Biết là tiết đẹp với trời thanh,
Hãy vui thơ thẩn vui qua chậm,
Cứ khổ phiền lo khổ đến nhanh.
Ráng họa mấy vần sao chẳng đặng,
Gắng gieo vài tứ tự nhiên thành!
Thôi mình tài mọn đôi câu vụng,
Chỉ vẽ vời thôi ý quẩn quanh.
Tran Hoanh

NGỌC QÚY 
Ngọc quý thời nay, chiến hữu Mành
Nhà thơ dân dã cuộc đời thanh …
Câu vần sắc xảo giao lưu rộng
Nhạc điệu chan hòa ứng đối nhanh.
Tứ tứ sâu xa tình lướt sóng
Lời lời ấm áp sức khuynh thành.
Ngàn xưa tìm lại nào đâu mấy
Lãm Nguyệt mây lành mãi lượn quanh ! 
Trần Như Tùng 

THĂM LÃM NGUYỆT HIÊN 
Gió thu nhè nhẹ lướt qua mành
Lãm nguyệt chuông ngân vọng tiếng thanh
Nét ngọc Cồn thiên đang tụ lại
Hồn thiêng Bút Thánh đã lan nhanh
Vài trang thư pháp trao tâm thiện
Năm bảy câu thơ gởi ý thành
Biết đủ ung dung cùng tuế nguyệt
Hồn nhiên thanh thản cứ vây quanh. 
Trần văn Hạng

NGƯỜI TRONG MỘNG
Bút gọi cho thơ rối chỉ mành
Châu về hợp phố dưới đêm thanh
Mơ màng khách xướng từng khuya chậm
Nhộn nhịp ai về những bước nhanh
Vinh hỡi mấy khi ngồi quán cốc
Huế ơi đôi lúc đợi bờ thành
Bỗng đâu tình nghĩa người trong mộng
Tràn ngập tâm hồn lối dạo quanh
Lê Viên Ngọc


VU LAN NHỚ MẸ -Trần Ngộ và Thi Hữu !




VU LAN NHỚ MẸ
(thơ kính mời hoạ )
Bóng nguyệt vu lan toả rạng ngời
Nhớ người hiền mẫu lệ tuôn rơi
Bông hồng dưỡng dục ơn trời thẳm
Hoa trắng sinh thành nghĩa biển khơi
Đông đến  vai  oằn đôi gánh nặng
Hạ về đầu trĩu bát cơm vơi
Nắng mưa nào quản thân cò ốm
Lòng mẹ thương con suốt cả đời
Trần Ngộ (Lâm Đồng )
BÀI HỌA
VU LAN NGUYỆN!
"Họa 4 vần"
Vằng vặc trăng thu ánh sáng ngời
Là mùa thắng hội lệ sầu rơi
Ba năm nhũ bộ hơn trời biển
Chín tháng cưu mang quá dặm khơi
Công đức sanh thành bao thuở cạn
Nghĩa ân cúc dục mấy khi vơi
Gặp thời tự tứ mong thương xót
Giải đảo huyền tha gỡ tội người
Lê Đăng Mành
SAO CHO ĐẸP
Tháng bảy tròn trăng chiếu sáng ngời
Kiền Liên họ Mục lệ tuôn rơi.
Mẹ Người ác dạ nơi giam khổ
Đức Phật từ tâm việc cứu khơi.
Từ ấy Vu Lan , ngày lễ trọng
Gọi là Báo Hiếu, nỗi lòng vơi.
Thương nhau hãy sống sao cho đẹp
Để lại hương thơm giữa cõi đời !
Trần Như Tùng
VU LAN
Lễ hội Vu Lan ánh đạo ngời
Mênh mang vũ trụ sắc hồng rơi
Dày công dưỡng dục xanh mây thẳm
Nặng đức cù lao đặm biển khơi
Hiếu đạo vỗ về thân ấm lạnh
Từ tâm ấp ủ phận đầy vơi
Hương bay khói toả hình ân nghĩa
Khấp khởi nhân sinh cạn lẽ đời.
Lương LươngHòa
GHI ƠN
Vu lan toả bóng nguyệt ngời ngời
Gửi lại trần gian ngấn lệ rơi
Thương mẹ mưa dồn chân bấm ruộng
Nhớ cha giông giật nốc vươn khơi
Đoạn trường canh lậu sao chưa rạng
Nỗi khổ khắc tàn liệu có vơi ?
Đông hải sơn nam nào sánh được
Ghi ơn cha mẹ biết bao đời !
Phan Tự Trí

ƯỚC AO – Hansy cùng thi hữu



ƯỚC AO

Ươm lòng dỗ giấc giữa hoài mơ 
Tình nghĩa dù xa chẳng nhạt mờ 
Kỷ niệm bên triền vang tiếng nhớ
Ân nguyền giữa bến dậy tim chờ 
Vì sao cảm ái chìm lơi thở 
Hay bởi phụ phàng khiến loãng thơ 
Nếu biết đôi mình không kết nợ 
Thì xin quên lãng để thôi khờ

Quên lãng để lòng bớt thảm vương 
Mà vui cất bước giữa muôn đường
Luôn chờ mốt nọ ngời bao hướng 
Vẫn ước mai này lộng tứ phương 
Lộng lẫy hoa tình lên mắt phượng 
Ấm êm nụ ái tỏa môi trường 
Tình nay rồi sẽ cao ngàn trượng 
Thắm mãi trong lòng chữ nhớ thương

                                              Hansy


HỌA:

1/ BẾN SÔNG THƯƠNG

Thổn thức canh tàn dệt ước mơ
Hay là uyễn mộng trải sương mờ
Thu về lã chã khơi niềm nhớ!
Xuân đến rộn ràng ngập nỗi chờ
Hạ bút ân tình qua vạn thuở
Lật trang kỷ niệm gửi nàng thơ
Hồn ai thổn thức người sao nỡ!
Để cánh hoa yêu mãi dại khờ…

Dại khờ thêu dệt mối tình vương
Dù biết hoa xưa chẳng vẹn đường
Đã lỗi cung đàn qua vạn hướng
Đừng mong giai điệu trọn ngàn phương
Kẻ thời mơ ước bao hoài vọng
Người đã lênh đênh lắm đoạn trường
Đã thấu thuyền yêu xa vạn trượng
Nhưng lòng vẫn nhớ bến sông thương!

                                         Đức Hạnh

2/ NÍU XUÂN
Mộng lướt xa rồi chặng phím mơ
Kìa sao niệm thức vẫn chưa mờ
Tơ chùng phách bạt lầu trăng vỡ
Nguyệt lõm hồn quy bụt gió chờ
Ngõ vắng âm thầm ray rứt nợ
Duyên còi lạ lẫm ngậm ngùi thơ
Rèm khuya rỗng tuếch tình gàn dở
Tợ bức hồng nhan lộ tuổi khờ

Nhan hồng tuổi lộ nét kiều vương
Rảo bước tìm quên vạn nẻo đường
Thấp thỏm canh chầy khuya vọng hướng
Nghi nàn chuỗi tận sớm tầm phương
Nhiều trang liễu mải mê trừu tượng
Lắm mảng tình rong ruổi đoạn trường
Gạt tiếng tơ đồng say ngất ngưởng
Xuân trì huyễn hoặc bóng người thương 

                                Nhật Nguyệt 2012

3/ TẠI TÔI

Chỉ tại do mình mãi cứ mơ
Tình yêu thuở ấy đã phai mờ
Vùi chôn kỉ niệm hồn sao nỡ
Lấp bỏ thời gian dạ vẫn chờ
Bản nhạc u hoài gieo nỗi nhớ
Cung đàn khắc khoải gợi niềm thơ
Đêm sầu ủ rũ buồn duyên nợ
Cũng bởi lầm tin quá dại khờ

Cũng bởi tin lầm vọng ái vương
Hồng nhan hận tủi khóc trên đường
Đời trai lãng tử lòng trăm hướng
Kiếp liễu cô phòng chỉ một phương
Ngỡ tưởng vào yêu tròn số phượng
Nào hay khổ lụy với tình trường
Trăng vàng lẻ bóng xa ngàn trượng
Gởi mãi mong chờ vạn nhớ thương

                      Tieu Thu Hay Khoc

4/ DẠI KHỜ

Cũng bởi vì tôi qúa khạo khờ
Nên lòng ấp ủ một niềm mơ
Cùng ai dệt nghĩa se duyên nợ
Với kẻ đan tình tạc áng thơ
Dẫu đợi bao ngày tim vẫn nhớ
Dù xa mấy nẻo dạ luôn chờ
Thầm ôm giấc mộng bên đời lỡ
Kỉ niệm còn đây hạnh phúc mờ

Kỉ niệm hôm nào mãi vấn vương
Thuyền đi vạn dặm rẽ chia đường
Âm thầm bến đợi trông ngàn hướng
Lặng lẽ mây lùa dõi bốn phương
Biển vắng hoàng hôn mờ dáng phượng
Thềm hoang bóng tối nhạt đêm trường
Vầng trăng khuất dạng không người thưởng
Trỗi dậy trong lòng nỗi nhớ thương

                  Hoccachquen Motnguoi

5/ KHỜ THƯƠNG

Ân tình giữ lại cứ thầm mơ
Thuở ấy cùng ai giữa nguyệt mờ
Bạn đã đi rồi bao cách trở
Người sao bỏ lại những mong chờ
Đàn buông để mãi hư huyền nhớ
Bút hạ không còn diễm ảo thơ
Thệ ước muôn đời ta bỏ lỡ
Vừa thương lẫn giận bởi tim khờ

Giận bởi tim khờ mãi vấn vương
Làm sao lún ngập cảnh hoang đường
Mơ về cõi ảo trong nghìn hướng 
Bỏ lại nhân tình giữa bốn phương 
Đánh đổi ngày xuân vì nghĩa trượng
Đành quên cuộc sống chỉ đêm trường 
Trầm mê sẽ gặp tràn tâm tưởng
Một bước sai lầm đổ vỡ thương

                             Minh Hien

6/ VỤNG KHỜ

Rũ bỏ cho lòng nhẹ luyến mơ
Người vui hạnh phúc nẻo xa mờ
Quên rồi phố cũ hoài mong nhớ
Lãng cả đồi xưa mãi đợi chờ
Tiếc chỉ đau lòng duyên mộng lỡ
Mong càng não ruột mối tình thơ
Chôn vùi kỷ niệm đầu dang dở
Ngóng nữa làm chi thưở vụng khờ

Ngóng nữa chi làm nặng trĩu vương
Đời chia mỗi đứa biệt đôi đường
Người theo sóng biển trôi ngàn hướng
Kẻ dạt mây trời cuốn vạn phương
Lặng lẽ hoàng hôn vùi mộng tưởng
Cô thầm bóng nguyệt vỡ mơ trường
Soi mình tóc bạc sương mờ vướng
Gió lạnh canh dài bỗng nhớ thương…

                                    Cư Nguyễn

7/ CUNG ĐÀN LẠC ĐIỆU

Đâu rồi buổi ấy mộng hoà mơ
Kỷ niệm ngày xưa chửa nhạt mờ
Chuyện tóc tơ thôi đành lỡ dở
Duyên mai trúc gãy đổ không ngờ
Cây đàn lạnh lẻo chùng dây nợ
Nốt nhạc vô hồn bạt ý thơ
Nuối tiếc mà chi tình rạn vỡ
Cung thương điệu nhớ mãi xa bờ...
...
Bóng xế bên đời mộng vấn vương
Tơ duyên rối chỉ ngã ba đường
Nôn nao tấc dạ tầm muôn hướng
Khắc khoải tâm hồn vọng tứ phương
Đọ dáng liễu thân ngà mường tượng
So hình mai vóc ngọc hư trương
Trăng vàng võ dáng huyền mơ tưởng
Sắc diễm kiều quân tử đoái thương...

                           Minh Hau Nguyen


SÀNG GẠO DƯỚI TRĂNG - Trần Như Tùng






SÀNG GẠO DƯỚI TRĂNG

Trời vui trăng sáng dọi sân , thềm
Nhân lúc Nguyệt tươi lọc gạo đêm.
Mượn dáng Hằng Nga sàng lắc nhẹ
Cho bầy Ngọc Thỏ lọt rơi êm.
Dịu hiền ánh mắt đời dân dã
Săn chắc làn da phận yếu mềm.
Đồng ruộng sớm chiều đầy chật vật
Bóng hình kiều diễm cứ nâng thêm .
                              
                               Trần Như Tùng

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

HƯƠNG XUÂN CÒN ĐƯỢM !



HƯƠNG XUÂN CÒN ĐƯỢM
(chữ Truyện Kiều)
Gương nga chênh chếch đã nhòm song
Hờ hững trách ai nhạt với lòng
Chín chục thiều quang vừa sáu hạ
Ngoài nghìn dặm chốc đã ba đông
Mới hừng lửa lựu sang khàn cuốc
Từng biếc rừng thu chuyển sẫm hồng
Hương đượm xuân nồng âm ỉ ngún
Trông vời con nước xiết mênh mông.
Phan Tự Trí
BÀI HỌA
HƯƠNG NỒNG
Trăng lạnh mấy mùa đã cọ song
Tình em dan díu mãi bên lòng
Đôi phen cay đắng theo mưa hạ
Bao độ ngọt bùi với tiết đông
Lửa lựu lập loè bên thác bạc
Hoa cau óng ánh  dưới mây hồng
Hương lài ngào ngạt thơm thoang thoảng
Dòng suối rì rào chảy quạnh mông
Trần Ngộ (kính hoạ )
MÔNG QUẠNH
(Chữ truyện Kiều)
Trắng đĩa dầu vơi nguyệt ghé song
Dặm khuya ngất tạnh nát tan lòng
Buồn trông gió cuốn rầu chiều hạ
Xót đợi người về lạnh gió đông
Hỏi liễu Chương Đài bao lá thắm
Tìm duyên Hợp phố mấy châu hồng
Nước trôi hoa rụng đà cam phận
Chiếc bách sóng đào cảnh quạnh mông.
Nguyễn Gia Khanh
HƯƠNG XUÂN ĐANG DẬY
Hương xuân đang dậy bản làng Mông
Chân núi bình minh lóe ánh hồng.
Cái rét vẫn còn theo bánh tết
Cái hoa đã nở hết ngày đông.
Nhang đèn thắp sáng nơi thờ tổ
Muối gạo bày ra dạ bảo lòng.
Mong muốn Giàng cho nhiều bắp mẩy
Không còn sương gió lọt qua song.
Trần Như Tùng
KIỀU Ớ LẦU NGƯNG BÍCH

Cát đài giọt vắn gởi qua song
Ánh nguyệt đầu non tỏ nỗi lòng
Góc bể thương đời ru gối hạc
Chân mây lỗi phận nhắn tường đông
Mặt duềnh sóng vỗ mê rồi tỉnh
Cuối bãi mưa tuôn bạc chuyển hồng
Chiếc bách lênh đênh mờ ảo ảnh
Tố Như hạ bút giữa chiều mông.
Lương LươngHòa
BIỆT LY!
Trăng luồn vội vã xuống cài song
Tiễn biệt người đi khắc khoải lòng
Xa cách hắt hiu buồn mấy độ
Chia lìa tê tái tủi bao đông
Còn chăng thương nhớ mùa mưa lạnh
Hay đã vấn vương dải nắng hồng
Từ thuở chia tay ai có biết
Giậu mồng tơi tím lịm chiều mông!
Lê Đăng Mành

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

THU SẦU- Họa bài THU VỀ của LÊ ĐĂNG MÀNH - Thy Lệ Trang

THU SẦU
Họa bài THU VỀ của LÊ ĐĂNG MÀNH
Thể Thuận nghịch độc

ĐỌC THUẬN

Sầu thương dạ mãi đợi mong hoài!
Lối rẽ ai còn ai mất ai?
Dâu sắc úa hoang vườn héo úa
Mắt màu phai lạnh phấn phôi phai
Đau buồn lệ đẫm thơ hồn nén
Nhớ tiếc thu tàn nguyệt bút khai
Màu nhạt lá xưa ngày cách biệt
Châu giòng thấm gối lẻ đêm nay!

ĐỌC NGƯỢC

Đêm nay lẻ gối thấm giòng châu
Biệt cách ngày xưa lá nhạt màu
Khai bút nguyệt tàn thu tiếc nhớ
Nén hồn thơ đẫm lệ buồn đau
Phai phôi phấn lạnh phai  màu mắt
Úa héo vườn hoang úa sắc dâu
Ai mất ai còn ai rẽ lối?
Hoài mong  đợi mãi dạ thương  sầu !
                             
Thy Lệ Trang


THU VỀ!
“Thuận nghịch độc”

Thuận đọc

Sầu ve tiễn hạ tủi van hoài
Đỏ phượng mi buồn lệ khóc ai
Dâu bể đoạn trường xô ngã quỵ
Hải hồ phờ phạc khảm tàn phai
Đau thương mộng bớt mầm rời rụng
Khổ ải cơn dừng nhụy mãn khai
Màu rã rượi trôi thu bến lạ
Châu về hợp phố gặp chiều nay

Nghịch đọc

Nay chiều gặp phố hợp về châu
Lạ bến thu trôi rã rượi màu
Khai mãn nhụy dừng cơn ải khổ
Rụng rời mầm bớt mộng thương đau
Phai tàn khảm phạc phờ hồ hải
Quỵ ngã xô trường đoạn bể dâu
Ai khóc lệ buồn mi phượng đỏ
Hoài van tủi hạ tiễn ve sầu!

Lê Đăng Mành