Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

THƠ VẦN TRẮC " RẰM QUÊ NGOẠI-Lê Viên Ngọc và Thi Hữu"



Map of chợ cầu gio hải quảng trị
THƠ VẦN TRẮC
RẰM QUÊ NGOẠI
Thơ mời họa

Linh-Phong sâu thẳm rằm quê ngoại
Bao mảnh trăng tình còn nhớ mãi
Từng buổi gánh khuya xuống Chợ Cầu
Thuờng ngày buôn trễ qua Gio Hải
Trung-Thu chói rạng ánh đèn sao
Phật-Đản sáng bừng đêm lửa trại
Lễ-giáo hai nhà vẫn xứng đôi
Cớ chi duyên-nợ ta dừng lại
Lê Viên Ngọc

BÀI HỌA
TRI TÚC!
Tiêu dùng sao cứ tìm đồ ngoại
Sục sạo loay hoay trông ngóng mãi
Không ngại dấn thân giữa bể dâu
Chẳng nề mạo hiểm trong hồ hải
An bình luôn chuộng chốn lều tranh
Tình nghĩa thường chơi nơi cửa trại
Biết đủ thì lòng tắt mộng mơ
Hơn thua-ganh tị thôi ngừng lại
Lê Đăng Mành

NHỚ KỲ DÃ NGOẠI
Hoài nhớ làm sao kỳ dã ngoại
Bao nhiêu kỷ niệm còn lưu mãi
Gió đùa rối tóc kẻ du xuân
Sóng vỗ say hồn người ngoạn hải
Trăng bạc lung linh thắm nụ cười
Lửa hồng tí tách bừng đêm trại
Chia tay quyến luyến lệ ai sa
Ước hẹn trao lời mong  gặp lại!
CAO BỒI GIÀ

HẸN NGÀY VỀ
Đã nửa đời người nơi hải ngoại
Tâm hồn đau đáu còn ghi mãi
Quê cha phèn mặn đất Cà Mau
Thôn mẹ cằn khô vùng Bến Hải
Ngày nắng chang chang đứng tưới rau
Đêm mưa sầm sập ngồi canh trại
Khó khăn lòng vẫn ngập ân tình
Hẹn sẽ có lần quay trở lại.
Sông Thu

BÊN NGOẠI
Đời ai không nhớ làng bên ngoại
Bến nước đò xưa còn mãi mãi
Mẹ đã đưa con tắm bến Cầu
Cha từng dẫn cháu chơi sông Hải
Thanh minh tảo mộ rực đèn nhang
Phật Đãn sân chùa soi đuốc trại
Phong tục đôi đường chẳng khác nhau
Nam thanh nữ tú  thường qua lại
Trần Ngộ  (Lâm Đồng )

VỀ LẠI
(Ngũ độ thanh)
Lâu rồi thuở ấy xa làng ngoại
Biệt nẻo trăng rằm thương tiếc mãi
Chẳng nữa câu hò lộng mắt tai
Đâu còn giọng sáo vang hồ hải
Đìu hiu dốc cũ nặng chân hài
Rả rích mưa buồn lem cõi trại
Ngõ lặng phiền chao trở nuối dài
Biết liễu mùa xưa còn ở lại
DIỆP KIẾM ANH
07-08-2015

NIỀM ƯỚC
Yêu kính làm sao quê Tổ ngoại.
Đồng đường từ đại-thân thương mãi
Vào nơi Văn Chỉ đọc thiên thư
Đến chốn Nga Sơn qua đại hải
Tháp tùng quan phủ tại Vân Đình
Bồi tiếp khách thơ nơi Thượng Trại
Kỷ niệm một thời xa...rất xa...
Ứớc chi quay ngược thời gian lại!
TRẦN LỆ KHÁNH

NỖI LÒNG XA XỨ
(Xáo vần)
Từ độ xuôi Nam xa BẾN HẢI
Rời( nghề dạy học lập trang trại
Quê hương Quảng trị - nhớ làm sao!
Trú xứ Kim long - chung sống mãi
Cố quận hằng mong nối nhịp cầu
Tha hương luôn ước thăm làng ngoại
Tuổi già trăn trở chuyến về nguồn
Hy vọng một ngày ta trở lại.
Hồ Trọng Trí
07.08.2015



HỌA THƠ HỒ XUÂN HƯƠNG "ĐÈO BA DỘI"





ĐÈO BA DỘI
Một đèo, một đèo, lại một đèo,
Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo.
Cửa con đỏ loét tùm hum nóc,
Hòn đá xanh rì lún phún rêu.
Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc,
Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng
Mỏi gối chồn chân vẫ muốn trèo.
               HỒ XUÂN HƯƠNG

Tam Điệp – Ba Dội, địa giới phân cách hai tỉnh Ninh Bình và Thanh Hoá, nơi có đường Thiên Lý Bắc - Nam chạy qua. Nơi đây đã từng là phòng tuyến vững chắc của Vua Qung Trung, khi tiến quân ra Bắc làm nên đại thắng mùa xuân Kỷ Dậu 1789, vang dậy non sông. Tam Điệp còn gọi là Ba Dội vì nó gồm 3 dãy núi đá vôi hình thù phức tạp, dị kỳ.

HỌA:

1- VẪN KHOÁI TRÈO
(Tuần hoàn bất tận thi)
Trèo dốc quanh co, thích cảnh đèo
Đèo Liên* ngoạn mục núi trường leo
Leo 
cành hoa nở sương còn ngậm
Ngậm nước gió vờn đá mọc rêu
Rêu ủ mây trôi tình thổn thức
Thức nghe chim hót tiếng trầm gieo
Gieo
 lên tới đỉnh, ôi vui quá!
Qúa mệt em ơi! Vẫn khoái trèo….
                                  Đức Hạnh.

*Đèo Ô Quy Hồ còn có tên gọi là đèo Hoàng Liên, đèo Hoàng Liên Sơn do đèo vượt qua dãy núi Hoàng Liên Sơn, hoặc đèo Mây do trên đỉnh đèo quanh năm mây phủ.
Tương truyền ở vùng núi này, trước hay hiện diện một loài chim có tiếng kêu da diết, gắn với huyền thoại về câu chuyện tình của một đôi trai gái. Từ đó, theo thời gian, chính tiếng kêu ô quy hồ của loài chim ấy đã được dùng đặt tên cho con đèo hoang dại ở độ cao gần 2.000m này.

2/ VƯỢT ĐÈO
Một lần vượt đủ cả ba đèo
Chẳng muốn mà đành cũng cứ leo
Ðỏ loét cửa son lăn lóc nóc
Xanh rì bậc đá xác xơ rêu
Cành thông lắc lẻo cơn nồm thốc
Lá liễu đầm đìa giọt mốc gieo
Những kẻ mày râu ham của lạ
Chồn chân mỏi gối gắng công trèo
                                     Hue Thu

3/ TỈA GIỐNG
Dù cao hay thấp cũng là đèo
Vẫn biết nhọc nhằn cũng muốn leo
Mấp mé bờ kinh xanh lá cỏ
Cận kề vũng nước xám màu rêu
Bên ông đón đợi trời cho nước
Phía mụ mong chờ hạt giống gieo
Mấy hạt mầm non ngày mỗi lớn
Có công hai đứa mãi ham trèo ./.
                        Nhật Nguyên
                           3/8/2015

4/ TRÈO ĐÈO GIEO HẠT
(Tuần hoàn bất tận thi)
Gieo hạt cây lên giữa dãy đèo
Đèo thêm thuốn,xẻng bõ công leo
Leo vào hang động long bong nước
Nước chảy lươn trườn lấp lánh rêu
Rêu phủ cửa ngoài trơn muốn đá
Đá ôm góc giữa thúc ham trèo
Trèo cao đến đỉnh vui mừng thỏa
Thỏa cuộc vun trồng thả hạt gieo
                        Tau Dotrong
                  Bắc giang,04/8/2015

5/ KHOÁI LEO
(Tuần hoàn bất tận thi)
Trèo tuốt lên cao mới biết đèo
Đèo bòng vì bởi khoái bò leo
Leo rồi một chặp mềm như chuối
Chuối rục lâu ngày phải mốc rêu
Rêu úa khô nhờn không sợ trượt
Trượt vì ướt dãi tựa sương gieo
Gieo rồi đợi mọc chờ lâu quá
Quá ngán lòng nôn lại thích trèo !
                       Lưu Xuân Cảnh
                             4.8.2015

6/ XIN ĐỪNG THỬ SỨC .
Muốn tới non xanh phải vượt đèo
Cho dù khổ nhọc - níu tay leo
Đường sâu trơn trợt bồn chồn cẵng
Ngõ hẹp tối mù ẩm ướt rêu
Lựa thế nhẹ nhàng mà uyển chuyển
Dùng mưu kinh nghiệm để cày gieo
Người không đủ sức thôi đừng thử
Giấu gót chân xuôi chớ có trèo.
                       Tuan Nguyen
                            5.8.1015

7/ LÊN ĐỈNH.
Ù tai chóng mặt ngó lên đèo.
Lổn ngổn um sùm đá đợi leo.
Một kẽ đen ngòm ri rỉ nước.
Hai bờ xám xịt thập thò rêu.
Rìa tây ẩm mốc màn sương phủ.
Mỏm bắc khê nồng cột nắng gieo.
Chẳng dễ gì khi bò tới đỉnh!
Mà sao khối lão chổng mông trèo.
                                 Vinh NT

8/ GẮNG
Mỏi gối chùn chân cũng gắng đèo
Thân mòn thở dốc vẫn hòng leo
Vì nơi động thẳm hồng như ngọc
Tại chốn non bồng xám tựa rêu
Nước đã dâng tràn con lạch phủ
Ta thời sóng cuộn cái lòng gieo
Dù cho vật vã rồi lên đỉnh
Để sướng Càn Khôn quyết phải trèo !
                  Nguyen Hoang Thanh

9/ MỘNG MÃI TRÈO
Thẳng giữa trời kia ngọn đá đèo
Bên thì suối lộng cỏ vờn leo
Hang hồng khỏa lộ tuôn dòng nước
Mũi bạc vươn mình phủ ánh rêu
Ước bữa giao hòa câu luyến trải
Mong ngày hợp cẩn chữ tình gieo
Khe đây mỏm đó cùng chung nhịp
Thỏa thích hồn say mộng mãi trèo.
                         Khánh Mỹ Trần

10/ PHƯỢT ĐÈO
Dập số dồn ga mải miết trèo
Ven rừng mấy giọt nắng còn gieo
Đồi hoa rộn rã chim đùa lá
Suối bạc tưng bừng bướm ghẹo rêu
Hí hửng tìm dây anh cố néo
Ơ hờ kiếm gậy chị đòi leo
Mong về với vợ dăm ba bữa
Ngứa cẳng buồn chân lại... nhớ đèo.
                                     Du Leduc

11/ LÊN ĐỈNH
Muốn thử tình vui vượt mấy đèo
Ta cùng chuẩn bị sức mà leo
Đều tay bám điểm trông dòng nước
Chậm gối đưa đường ngó mảng rêu
Rậm rịt khe mòn dây lá phủ
Um tùm lối nhỏ gió sương gieo
Đều chia lực nhé...chờ lên đỉnh
Đặng thỏa lòng nhau rộn rã trèo.
                              Lãng Đãng

12/  ĐÈO BA DỘI 
(Tuần hoàn bất tận thi)

Trèo đến sườn non dưới đỉnh đèo
Đèo này bóng trụi chẳng ai leo
Leo qua suối nhỏ long bong nước
Nuớc chảy rì rào đá phủ rêu
Rêu mượt êm ru ai lướt nhẹ
Nhẹ nhàng ngả xuống thả mình gieo
Gieo mình một lúc sao mà sướng
Sướng quá hôm sau vẫn thích trèo.
                                   

                                   Gái Quê
                               VD 5.8.2015

TRĂNG CHÌM - Nhật Nguyên cùng thi hữu


TRĂNG CHÌM
(Bát vận đồng âm) 
Trăng tàn chìm nghĩm dưới dòng sông
Sương ướt đôi vai thấm tận lòng
Dạo tiếng đàn mơ miền viễn vọng
Say dòng nhạc đắm góc hư không
Đêm chưa cạn chén thơ sầu đọng
Ngày đã tràn môi giọt rượu nồng
Chiếc lá rơi lùa chao gợn sóng
Vô tình chạm phải nỗi niềm mong ./.
                              Nhật Nguyên
                               03/08/2015

HỌA:

1/ VỚT TRĂNG
Hãy vớt trăng vàng dưới đáy sông
Và khơi cánh mộng sưởi trang lòng
Cho đời ấm áp - tràn hy vọng
Để cảnh chan hòa - chẳng hóa không
Sóng hát lời yêu - tình lắng đọng
Ta nghe biển nhớ - nghĩa say nồng
Vào vườn kỷ niệm... đầy thơ mộng
Muốn hỏi Cuội già có ước mong…?
                                      Đức Hạnh
                                       4.8.2015

2/ TRĂNG NHÌN
Bóng Nguyệt đang chìm nổi giữa sông
Thuyền ai mãi đợi, bỏng khô lòng
Kia diều sáo thả , buông lời vọng
Đó vệt sao dời, vẽ cảnh không
Nỗi nhớ tình xưa từng vẳng động
Niềm say bạn cũ vẫn thơm nồng
Bài thơ thảo vội chao đầu sóng
Bắt gặp trăng nhòm, sưởi nỗi mong.!
                                    Minh Hiếu
                                     4.8.2015

SÔNG TRĂNG
(Bát vận đồng âm)
Rực rỡ trăng vàng dưới đáy sông
Lung linh bóng nguyệt xuyến xao lòng
Trên trời sáng tỏ hình ngưng đọng
Dưới nước xa mờ ảnh trống không
Giữa chốn yên bình khơi gió lộng
Vào nơi thanh tịnh gợi thơm nồng
Đêm thanh ngắm cảnh lăn tăn sóng
Chìm nổi ngàn trùng những ước mong!
                              Lưu Xuân Cảnh
                                   6.8.2015


Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

THU VỀ! “Thuận nghịch độc”



THU VỀ!
“Thuận nghịch độc”

Thuận đọc
Sầu ve tiễn hạ tủi van hoài
Đỏ phượng mi buồn lệ khóc ai
Dâu bể đoạn trường xô ngã quỵ
Hải hồ phờ phạc khảm tàn phai
Đau thương mộng bớt mầm rời rụng
Khổ ải cơn dừng nhụy mãn khai
Màu rã rượi trôi thu bến lạ
Châu về hợp phố gặp chiều nay

Nghịch đọc
Nay chiều gặp phố hợp về châu
Lạ bến thu trôi rã rượi màu
Khai mãn nhụy dừng cơn ải khổ
Rụng rời mầm bớt mộng thương đau
Phai tàn khảm phạc phờ hồ hải
Quỵ ngã xô trường đoạn bể dâu
Ai khóc lệ buồn mi phượng đỏ
Hoài van tủi hạ tiễn ve sầu !
Lê Đăng Mành
BÀI HỌA
DÁNG THU
(Thuận Nghịch Độc)
Đọc xuôi
Sầu tủi ve than rã rít hoài
Chuyển mùa còn đợi nhớ thương ai
Dâu xanh Tằm chín màu không nhạt
Kén đỏ  tơ  vàng sắc chẳng phai
Đau xót nắng nung cơn hạ mãn
Ngại ngần lũ lụt  lúc Thu khai
Màu mây khói núi loang chiều tím
Châu báu ngọc ngà  hợp trước nay.

Đọc Nghịch
Nay trước hợp ngà ngọc báu châu
Tím chiều loang khói núi mây màu
Khai Thu lúc lụt lũ ngần ngại
Mãn Hạ cơn nung nắng xót đau.
Phai chẳng sắc vàng tơ đỏ Kén
Nhạt không màu chín Tằm xanh dâu
Ai thương nhớ đợi còn mùa chuyển
Hoài rít rã than  ve tủi  sầu
3-8-2015
Ngọc Ẩn Nhi Huyền
Nha Trang

THU VỀ!
“Thuận nghịch độc”

Thuận đọc
Buồn sen nhạt nắng nhớ đưa hoài
Cuốc khản oan sầu giọng oán ai
Mòn đá nọ sao hồn mãi đượm
Cạn sông kìa hỡi dạ dần phai
Vuông tròn biết có tơ lòng bế
Méo lõm đâu chừng ngó ý khai
Còn mãi thu vàng xin lặng ngắm
Non nghìn nghĩa trọng rõ người nay.

Nghịch đọc
Nay người rõ trọng nghĩa nghìn non
Ngắm lặng xin vàng thu mãi còn
Khai ý ngó chừng đâu lõm méo
Bế lòng tơ có biết tròn vuông
Phai dần dạ hỡi kìa sông cạn
Đượm mãi hồn sao nọ đá mòn
Ai oán giọng sầu oan khản cuốc
Hoài đưa nhớ nắng nhạt sen buồn !
Phan Tự Trí

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

THAO THỨC - ĐÊM DÀI - Hồ Trọng Trí, Cao Bồi Già và Hoàng Kim Liên

 Bài hoạ:  
THAO THỨC

Khắc khoải đêm trường mãi chẳng qua
Nằm đây đếm đủ mấy canh gà
Bên thềm gió lạnh lòn khe cửa
Trước án đèn mờ ngấn lệ sa
Rạng sáng còn mơ - ngày chữa đến
Trời lên mà ngỡ - bóng trăng xa
Ai từng thao thức càng tường tỏ
Nghiền ngẫm vần thơ chợt ló ra ....

                             Hồ Trọng Trí


Bài xướng: 
ĐÊM DÀI

Trở mình nghe gió lạnh vờn qua
Tang tảng trời hôm vẳng tiếng gà
 Ngõ vắng trông ra tuồng suối lạnh
Cành cao ngước với ngỡ mây sa
Ai buồn cho hỏi đêm dài ngắn
Chân mỏi còn e chốn cách xa
Tự nghĩ cho mình sao lạ nhỉ
Canh trường chẳng ngủ mãi lo ra.

                            Cao Bồi Già

Bài họa:

THAO THỨC

Thao thức canh trường tim buốt qua
Mơ màng thoang thoảng tiếng canh gà
Bên giường trằn trọc tình chăn lệch
Ngoài ngõ rạc rời mưa hạt sa
Thế sự thăng trầm câu ngán ngẫm
Tâm tư trắc ẩn đoạn gần xa
Ngoài song đêm lạnh đen như mực
Rã rích côn trùng vọng tiếng ra.

                           Hoàng Kim Liên


TÂM SỰ ĐÊM THU - Sông Thu và Thy Lệ Trang họa thơ Vĩnh Xuân


BÀI HỌA 
KHÚC NHẠC LÒNG

Hãy để nhạc lòng tha thiết rung
Cùng nhau hoà điệu nhịp tim cùng
Tơ tình rút ruột lo gì cạn
Đàn ý so dây chẳng ngại chùng
Chén rượu tương phùng còn sóng sánh
Vầng trăng chứng giám vẫn mông lung
Khi em cảm thấy hồn cô quạnh
Xin tựa vào anh, chớ ngượng ngùng.

                                 Sông Thu

 BÀI HỌA  
THU ĐƠN PHƯƠNG

Khép kín môi sầu, vai nhẹ rung
Chao ôi thương nhớ đến vô cùng!
Tóc buông hờ hững từng đêm rối
Đàn vỡ chơi vơi mấy phím chùng...
Gió cuốn... đường xa... hồn lặng lẽ
Em về... phố nhỏ... bóng mông lung
Yêu người thầm lặng... thu vàng úa
Muốn nói mà sao mãi ngượng ngùng!

                                  Thy LệTrang



Bài xướng  
TÂM SỰ ĐÊM THU

Réo rắt đàn ai thổn thức rung
Đêm thu ray rứt đến khôn cùng              
Chạnh đời viễn xứ sầu lai láng
Xót kiếp tha hương tủi chập chùng
Chứng ước cầu xưa trăng diệu ảo
Soi tình bến cũ nguyệt linh lung               
Bao thu lần lữa thu nầy nữa                  
Lòng muốn về thăm bước ngại ngùng

                                 VĨNH  XUÂN 

Vĩnh Xuân




TÌNH TRĂNG - Tâm Hương Hồ Thanh Danh và Sông Thu

TÌNH TRĂNG
 (Phỏng theo tâm sự bạn tôi)

Thuyến nan lướt nhẹ để sang sông
Trăng, nước lung linh bóng nguyệt lồng
Tình bạn mới quen mà ngọt lịm
Hương lòng vừa bén lại thơm nồng
Nỗi niềm kẻ ở âm thầm đợi
Tâm sự người đi lấp lửng không
Đôi ngã chia tay còn luyến nhớ
Nửa vòng trái đất vẫn chung lòng.
                            Cuối hạ 2015
                      Tâm Hương Hồ Thanh Danh


Bài xướng

ĐÊM TRĂNG

Trăng ở lưng trời lẫn đáy sông
Lung linh huyền ảo áng mây lồng
Bên thềm nguyệt quế hương thơm ngát
Trong chén trà sen vị ấm nồng
Tâm trạng xôn xao lời muốn ngỏ
Nỗi niềm u uất ý rằng không
Chia tay bịn rịn hồn ray rứt
Quay gót rời xa lạnh buốt lòng.


                         Sông Thu

VỢ VÀO CẤP CỨU - CON ỐM - Hồ Trọng Trí và Cao Bồi Già

Bài hoạ:   VỢ VÀO CẤP CỨU

Áp cao áp thấp vợ co vòi
Khiếp vía khiếp hồn bỏ cuộc chơi
Chạy đáo chạy đôn kêu xế bạn
La mau la chóng chở nhà tôi
Lóng nga lóng ngóng giường chưa nhận
Sợ dại sợ khôn ghế chẳng ngồi
Nóng ruột nóng gan tâm nỏ định
Cầu tiên cầu Phật vái ông trời.
  
                               Hồ Trọng Trí

Xướng:    CON ỐM

Nóng hừng nóng hực miệng la vòi
Thất sắc thất thần bé bỏ chơi
Lo cuống lo cuồng xin thuốc bác
Kêu ầm kêu ỉ cứu con tôi
Thấp tha thấp thỏm trông cùng ngóng
Vất vưởng vất vơ đưng lại ngồi
Lẩm bẩm lâm bầm lòng khấn nguyện
Mau lành mau khoẻ tạ ơn trời
                            
                            Cao Bồi Già


MẤY GIỌT SƯƠNG - Thế Lộc

MẤY GIỌT SƯƠNG

TRÊN đỉnh phù vân lắm đoạn trường
SÔNG dài biển rộng quá đau thương
KHÓI mây sương khóc chia hai ngã
SÓNG nước bèo trôi rẽ giữa đường
CHO dẫu cách ngăn lòng vẫn nhớ
BUỒN dù chia cắt dạ hoài vương
LÒNG nhung nhớ bậu chim ngừng hót
AI giữ Giùm ta mấy giọt sương.


Thế Lộc