Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

KHÓI BUỒN!




Sương mai Ô Lâu
 
KHÓI BUỒN!
Thơ Mời Họa
Sông buồn hạ bỏ cuộc ngừng chơi
Áo cũ thu vàng nhuộm lá rơi
Khoan nhặt cuốc bòn câu láo nháo
Lưa thưa sen tuột sắc tơi bời
Trời tung mưa lũ chao ta thán
Đất hứng bão giông trộn rã rời
Đi ở bốn mùa- đây ảm đạm
Khói gầy phên liếp lạnh lùng phơi!
Lê Đăng Mành
BÀI HỌA
VỀ CỘI
Tình người như thị trải lòng chơi
Cho dẫu phong trần tuyết bão rơi
Cuộc sống phiêu linh đừng sợ luỵ
Say đời lãng tử chớ lo bời
Ngày xuân bóng én bay lơ lững
Đêm lạnh lũ dơi liệng rạc rời
Nhìn  cảnh khổ vui toàn luật định
Thu về quanh cội lá vàng phơi
Trần Ngộ (Lâm Đồng  )
CHUỘC TÌNH RƠI
Ráng đỏ giông về cứ dạo chơi
Biết đâu may mắn chuộc tình rơi
Mưa lùa bao trận rung ào ạt
Gió rít từng cơn giật bộn bời
Có phải ý trời vừa thắm lại
Hay là duyên phận hết tung rời
Cam lai khổ tận - rồi quang tạnh
Dẫu nặng gánh buồn giá rét phơi!
Phan Tự Trí
RỪNG THU
Lìa cành hoàng diệp kiếp rong chơi
Từng chiếc gieo mình lặng lẽ rơi
Cảnh sắc trời thay buồn lắng lắng
Dạ hồn ai cảm ủ bời bời
Nắng chiều dưới lũng tàn vương vấn
Bóng nhạn trên không vẫy rạc rời
Thu họa nên chi màu ảm tịch
Hoang sầu gầy guộc mảng rừng phơi!
Cao Bồi Gìa
05-08-2015
MÀU THU TÍM
Lạc ánh mây vàng - lỡ cuộc chơi
Mái buồn ngói mốc dưới mưa rơi
Trời gầm nước trút đường lầy lội
Ruộng ngập sông dâng ruột rối bời
Bão uốn cây nghiêng rừng gảy đổ
Cành thương lá úa cuống xa rời
Khói chiều như nhuộm hồn thu biếc
Đồi núi nghẹn ngào sắc tím phơi
Lê Viên Ngọc
BẾP BUỒN
Chủ vui bè bạn mải rong chơi
Bếp cảm như là bị bỏ rơi.
Than củi lạnh tanh mình nhớp nhớp
Xoong nồi trống rỗng dạ bời bời.
Nhớ khi cơm bữa nhà luôn ấm
Cùng lúc tiệc hoa lửa chẳng rời.
Vắng lặng khói buồn chui kín ngủ
Mong hoài thứ ẩm có người phơi !
Trần Như Tùng
THĂM RỪNG
Ngắm cảnh rừng thu rão bước chơi
Xạc xào gió cuốn lá vàng rơi
Trèo đèo vượt thác băng tìm lối
Ngắn cảnh mãi xem lạc rối bời
Rừng gỗ hỗn loài trông thích mắt
Lan nở đa màu ngó chẳng rời
Bạt ngàn đồi núi cây xanh biếc
Suối chảy êm đềm trải nắng phơi
Hồ Hắc Hải
SỐNG GIÀ
(hoạ bốn vần)
Thân già cầu mãi được rong chơi
Tuổi tác còn nhiêu nữa rụng rơi
Thơ xướng mong tìm câu lả lướt
Vận hoà vươn dậy hứng bời bời
Đương thi ý tứ không than vản
Lục bát nội dung chẳng vẻ vời
Thế sự ngoài tai cho khoẻ trí
Tháng ngày thanh thản thả lòng phơi.
Hồ Trọng Trí

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

GỬI BẠN VỪA QUEN - Trần Như Tùng


GỬI BẠN VỪA QUEN

Gửi bạn vừa quen mấy chữ là.
Chốn xa vời ấy có tên ta
Đời theo cần kiệm tìm nơi ấm
Thơ dõi thiện chân tới ý hòa.
Trăng sáng , khi mờ dù lận đận
Trời lên , lúc xuống chẳng phôi pha.
Mây hồng lãng đãng bên bằng hữu
Mạo muội vài câu chẳng dám quà.

                             Trần Như Tùng

CHÂN TÌNH - Đức Hạnh và thi hữu


          Tác giả Đức Hạnh


CHÂN TÌNH

Sự đời cao thấp tựa trò chơi,
Quẳng gánh hơn thua kẻo lụy người.
Sướng khổ nghèo hèn không phụ nghĩa
Giàu sang tốt xấu chẳng trề môi.
Giật mình ngoảnh lại tìm dư ảnh,
Thấy bóng quay về đã hoá vôi.
Bác ái nhân từ... vui xướng họa,
Chân tình tỏa sáng đẹp muôn nơi.

                                   Đức Hạnh


BÀI HỌA:


1/ THẬT LÒNG

Mạnh dạn giao hòa kiếm thú chơi
Còn bao lỗi bệnh kém hơn người
Lừng danh lắm kẻ qua đau đớn
Nổi tiếng nhiều người vượt bĩu môi
Đã vậy đừng chê bai xách mé
Thôi thì hãy tặng dấu like vôi
Gom tình hận bỏ thêm bè bạn
Gửi tấm lòng thành đến khắp nơi.
                         Lưu Xuân Cảnh
                             29.7.2015

HÒA ĐỒNG

2/ Cởi mở cùng nhau hí họa chơi
Thơ văn hay dở cũng do người
Tâm giao xin nhớ đừng khua mép
Nghĩa cữ mong rằng chớ dẻo môi
Lật lọng e tình thêm hóa đá
Ngông cuồng thân thiết bạc thành vôi
Mong sao lòng mãi đầy nhân ái
Vui sống chan hòa khắp mọi nơi ./.
                             Nhật Nguyên
                                29.7.2015

3/ VỌNG

Nực cười số phận tím con người
Sướng khổ sang hèn một cuộc chơi
Sáng sớm oằn vai lo tối mặt
Chiều hôm mỏi mắt mệt thâm môi
Công danh giành giật pha màu máu
Sự nghiệp tô bồi điểm sắc vôi
Tay trắng ôm đời nuôi ước vọng
Vô thường lai vãng khắp cùng nơi
                                    Vetra Tho
                                    29.7.1015

4/ BÌNH SINH CUỘC SỐNG.

Thế thái nhân tình đủ cách chơi
Nhưng thôi! vướng bận khổ thân người
Thơ ca mấy áng vui bạn hữu
Nhạc tấu vài khuôn thỏa vành môi
Hãy sắc se lòng thôi bạc bẽo
Cho nồng ấm nghĩa chẳng như vôi
Phù sinh ba vạn ....ôi ! ngần ấy..
Thả lỏng tâm hồn rạng khắp nơi.
                            Tuan Nguyen
                              29.7.2015

5/ THỎA MỘNG

Trời cho vinh hạnh kiếp làm người
Cảm tạ nên đời biết hát chơi
Dẫu phải oằn vai cay đáy mắt
Nhưng còn rộn tiếng ngọt bờ môi
Tìm chi nổi tiếng rồi mang hoạ
Khát vọng sang giàu chỉ giống vôi
Mộng thấy chân tình tràn tứ hải
Ôi niềm xướng hoạ thoả ngàn nơi...
                     Thao Phuong Dinh
                              29.7.2015

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

NỖI NHỚ - Bài xướng của Trần Văn Hạng và 8 bài họa

NỖI NHỚ
(Xướng)

Vương vấn tình xưa vẫn đợi mong
Xa xôi chốn ấy có hay không ?
Tiếng lòng thô thiển vài ba chữ
Tâm sự nôm na được mấy dòng
Thư viết xong rồi đành cất giữ
Lời trao chẳng gởi lại chờ trông
Ba sinh duyên nợ âu trời định
Nỗi nhớ niềm thương cứ chất chồng.
                        Trần Văn Hạng


TÂM SỰ BẠN GIÀ
(Họa: 1)

Trăng tàn phố quạnh mỏi mòn mong.
Bạn cũ đâu còn… trống rỗng không!
Mượn bút lưu danh gìn vẹn lối
Nhờ thơ tải đạo giữ nguyên dòng
Khói hương ấm áp tiền nhân đợi
Mồ mả yên lành hậu thế trông
Duyên nợ ba sinh trời đất định
Lòng già xao xuyến – rối ren chồng!
                      Trương Văn Lũy


THẤU CHO KHÔNG?
(Họa: 2)

Người xưa xa cách có thầm mong ?
Từ dạo sang ngang đã lấy chồng 
Vượt thác tìm trầm dăm bảy ngọn
Dầm sông kiếm ngọc mấy mươi dòng
Sao dời khuất mặt càng mơ tưởng
Vật đổi cách lòng cứ ngóng trông
Lỗi kiếp thôi đành duyên nợ vậy
Dầu hao trăng khuyết thấu cho không?
                            Phan Tự Trí


CÀNG GẠT CÀNG MONG
(Họa: 3)

Càng gạt cho quên lại cứ mong
Hình thêu cánh nhạn lượn từng không.
Đã lưu cảnh đó bay đơn điểu
Lại để lời đây vẹn một dòng.
Mỗi bận đưa thân vào chốn viết
Một lần mở dạ để hồn trông.
Người đi đi mãi nhưng còn bóng
Chất nặng lên tâm ngất ngưởng chồng !
                           Trần Như Tùng



ĐÀNH QUÊN
(Hoa: 4)

Thôi thế đành quên khỏi phải mong
Bấy lâu mộng ước kể như không
Người đi né tránh đâu lời tạ
Thư lại bặt tăm chẳng một dòng
Phía ấy có ai nào muốn hẹn ?
Đằng nầy bao bạn đã hằng trông
Cuộc tình mới chớm chưa từng tỏ
Hãy giấu nghe em đẹp vợ chồng. . .
                                  Hữu Hảo


 NHÂN TÌNH…
(Họa: 5)

Không gian, biền biệt dứt niềm mong
Hình bóng, thơ từ có cũng không
Trả nợ quỷ thần dăm tấm ảnh
Lời vay ma ám chữ đôi dòng
Quê nhà giữ hẹn luôn chờ ngóng
Đất khách quên lời khó đợi trông
Nhân định ba sinh duyên nợ hết
Anh yêu vĩnh biệt, gái theo chồng!
                                   Lộc Bắc




TUỔI GIÀ CHỜ MONG…
(Họa: 6)

Tuổi già, đâu nữa để chờ mong
Lão giả an chi, tuyệt phải không!
Tình nghĩa đục trong, ghi tấc dạ
Câu thơ xướng họa, trải đôi dòng
Cà phê sáng sớm, không ai đợi
Bia rượu chiều tà, chẳng kẻ trông
Chuyến cuối ra đi, tàu sắp đến
Trở về hư cảnh, chỉ tay không…
                         Văn Thanh



THIÊN ĐỊNH
(Họa: 7)

Bao năm thao thức vẫn hằng mong
Chốn cũ nơi xưa có nhớ không?
Cảnh tượng đã qua thời dĩ vãng
Tâm hồn gợi lại thuở khơi dòng
Tương lai ngày ấy thầm mong đợi
Hạnh phúc hôm nay vẫn ngóng trông
Thân phận con người trời đất định
Không ai cản được luật xoay chồng./.
                                     Hoàng Vũ


TRỜI ĐỊNH
(Họa:8)

Thôi còn đâu nữa để mà mong
Chốn ấy bây giờ có lạnh không ?
Nghĩa gởi làm chi thêm tủi giọt
Tình trao cũng chỉ lại đau dòng
Ba năm hò hẹn đôi ngày đợi
Nửa giấc mơ hồ hết ngóng trông
Hương lửa ba sinh trời đã định
Người vui thơ rượu kẻ theo chồng
                      Trần Ngộ (Lâm Đồng )




From:  <truongvanluy1948@yahoo.com> 

NỖI CẢM HOÀI - Chùm thơ Hồ Trọng Trí, Trần Văn Hạng, Vũ Quang Huy

Bài hoạ: NỖI CẢM HOÀI

Chuyện cũ sao còn cứ tưởng trông
Người xưa luyến nhớ chút gì không
Đêm đêm ấp ủ bao lần mộng
Ngày tháng nhớ nhung lệ bấy dòng
Tấm ảnh năm nào hằng cố giữ
Lời ai thuở ấy mãi thương trông
Dẫu trong vô vọng - lòng luôn đợi
Khiến khối tình ta - chất ngất chồng!

2.8.2015 
Hồ Trọng Trí

Bài xướng: NỖI NHỚ

Vương vấn tình xưa vẫn đợi mong
Xa xôi chốn ấy có hay không?
Tiếng lòng thô thiển vài ba chữ
Tâm sự nôn nao được mấy dòng
Thư viết xong rồi đành cất giữ
Lời trao chẳng gửi lại chờ trông
Ba sinh duyên nợ âu trời định
Nỗi nhớ niềm thương cứ chất chồng

                           Trần văn Hạng


Bài hoạ tặng Thi hữu Vũ quang Huy
     
 GIAO TÌNH

Đường thi mãi đẹp ánh tà huy
Thế sự nhiễu nhương văn hoá suy
Những muốn giao lưu người khí phách
Hằng mong hạnh ngộ kẻ tình thi
Khiêm cung gìn giữ đâu hèn nhát
Táo tợn phô bày phỏng ích chi
Thế thái nhân tình luôn quán sát
Vô thường kề cận - Ở hay đi?
  
2.8.2015     
Hồ Trọng Trí


Thơ Cao bồi già

Họ tên thường gọi Vũ quang Huy
Vo chữ thành thơ xả nghĩ suy
Bắt chước Tú Xương khoe khẩu phách
Học đòi Nguyễn Khuyến xướng văn thi
Ngông ngao đời quở cao bồi quá
Lẩm cẩm bạn chê Cụ lão chi
Ai ghét ai thương mình đón nhận
Đã vào xin chớ vội quay đi
                          
Vũ Quang Huy


Bài hoạ:  ĐÁM CƯỚI NHÀ NGHÈO

Dẫu nghèo đám cưới chẳng rên la
Nhạc sống rùm beng giọng hát ca
Văn nghệ gái trai - đàn inh ỏi
Rượu bia chủ khách - quậy rầy rà
Đằng trai đi họ không sề lọng
Họ gái đưa dâu  có kiệu hoa
Lễ lạc sang hèn đều có cả
Khác chăng sau cưới - nợ thăm nhà
                              
Hồ Trọng Trí



Bài hoạ:  NỖI NIỀM THỜI @

Ta bà đầy địa võng thiên la
Ái ngại âu lo khắp mọi nhà
Công nghệ thông tin thu ngắn lại
Tình thương nhân loại đổi thay xa
Nhắn tin điện thoại - gây bao chuyện
Hàng bán mạng lừa - ám tựa ma
Cần phải bình tâm luôn cảnh giác
Chẳng còn vô sự giống thiên nga.

                2.8.2015               
                            Hồ Trọng Trí                            

Kim long, BRVT

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

TRĂNG QUÊ - Trần Như Tùng




TRĂNG QUÊ

Trăng cùng quan họ tiếng ca ngân
Liền chị liền anh áo tứ thân
Dìu dặt vườn đào tình ấm áp
Long lanh bến nước nghĩa nhân quần.
Khuya soi sân bãi gìn an lạc
Sớm rải nương đồng trợ cách tân.
Nhí nhảnh tung tăng rằm tháng tám
Trăng cùng quan họ tiếng ca ngân.

                             Trần Như Tùng

KÉO CO - Huy Vụ cùng thi hữu





XƯỚNG:

KÉO CO
Đu chán rồi sang chỗ kéo co.
Dân gian thật khéo vẽ nhiều trò.
Một giây căng bặt ghì rồi níu.
Hai phái gồng nhau nết́ laị bò.
Kẻ dưới theo đà hô đã lớn.
Người trên được thể hét càng to.
Mồ hôi nhễ nhaị tuôn như tắm.
Để đám chị em ngẩn tẽn tò ./.
                   Nguyen Huy Vu

HỌA:

1/ ĐU DÂY
Sao không nói thẳng cứ quanh co
Có lẽ hồi hôm mụ dở trò
Lực kiệt còn ham căng sức kéo
Thân tàn lại muốn rán gân bò
Đầu dây ông bảo khúc này nhỏ
Cuối nhợ bà kêu đoạn giữa to
Thẳng cẳng xem ra đều mệt lã
Buông tay trợn mắt ! Nghĩ thôi tò ...
                            Nhật Nguyên
                              25.7.2015

2/ CHUYỆN Ở CHỢ
Sáng ra đã thấy họ giằng co
Chợ búa lôi thôi đủ lắm trò
Dưới bến mua dành dăm ký cá
Trên bờ bán giựt mấy cân bò
Đầu đường ả nọ tay cầm dép
Cuối nẻo bà kia miệng hét to
Muốn chết hay sao không chịu nhận
Hồi hôm ai bắt chúng bây tò ./.
                         Nhật Nguyên
                           26/7/2015

3/ TIẾNG LÒNG
Tiếng lòng ai đó mãi dằn co
Một nước cờ vui đánh đủ trò!
Ngõ trước vần trăng soi dẫn lối
Vườn sau lũ trẻ cũng đòi bò
Mây mù giăng lối sao buồn vậy?
Tình cảm giao hòa hết bảo to
Chim trắng bay lên mời thiện ái
Yêu thơ quí bạn hãy thôi tò...!!!
                               Đức Hạnh
                               26.7.2015

PHÁO TỊT NGÒI – Huy Vụ , Đức Hạnh



PHÁO TỊT NGÒI

Hỏi rằng pháo đã tịt ngòi chưa?
Sao thấy mỗi ngày bắn mỗi thưa.
Mới ngó thu nay lòng xẹp lép.
Còn nghe xuân trước đạn vung bừa.
Hay là cao điểm nhiều mây phủ
Hoặc tại tiền đồn lắm gió mưa.
Nếu thấy khả năng ngừng khạc lửa.
Gọi liền phế liệu nó sang cưa.
                               Huy Vụ

HỌA:

PHÁO VƯƠN NÒNG

Pháo đã vươn nòng có ớn chưa?
Sao còn phải hỏi phải trình thưa!
Đối đầu quân đich không nao núng
Giáp mặt voi điên vẫn đánh bừa
Chiến đấu anh hùng không ngại bảo
Xung phong kẻ địch khóc như mưa
Lưỡi bò phải cút nhơ muôm kiếp
Biển đảo quê nhà chẳng sợ cưa!

                                Đức Hạnh
                                 28.7.2015

AN LÒNG - Lãng Phong cùng thi hữu


AN LÒNG
Còn vương giọt lệ buổi xa người
Chưa được vui đầy đã khóc vơi
Góp hết dư âm từ vạn thuở
Gom vào tiếng lặng đến không thời
Cho đau hóa sóng reo đời biển
Và khổ thành mây lượn kiếp trời
Nhẹ gánh vô thường duyên nợ cũ
An lòng trọn sống để tròn chơi !
                          Lý Đức Quỳnh
                          ĐN,27/6/2015

HỌA:

1/ CHÍ LỚN
Trăn trở ngày đêm cái phận người
Nhọc lòng cạn những chén đầy vơi
Tóc hoa râm trắng tìm nhân ái
Mắt nhuốm màu mây đợi thế thời
Lũ trẻ bạo hành đang vá biển
Bầy con ngổ ngáo tính xoay trời
Thì thôi ta hãy ngồi xem thử
Chúng nó được gì lại dám chơi ...
                           Nhật Nguyên
                              27/7/2015

2/ NGỢI CA
Yêu em yêu bạn lẫn yêu người
Chẳng tả hết lời chuyện thịnh, vơi
Trăng xế trái tim đầy nhiệt huyết
Đêm tàn giấc mộng vẫn chờ thời…
Tâm tình chí khí ngời non nước
Nghĩa hiệp cao cường đẹp biển trời
Thơ phú giao hòa cùng quý hữu
Tiếng thơm đại lượng khắp mùa chơi./.
                                        Đức Hạnh
                                        27.7.2015

BÂNG KHUÂNG
Mãi đậm trong tim tuổi thiếu thời
Êm đềm kỷ niệm cứ đầy vơi
Nhiều khi đối bóng bên song cửa
Có lúc nhìn trăng giữa khoảng trời
Nuối tiếc từng giờ đêm lỡ hẹn
Mong chờ những buổi sớm rong chơi
Chiều nay bất chợt bâng khuâng quá
Nhặt lá thu phai chạnh nhớ người!
                                      Mùa Thu
                                       27/7/15

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

THĂM THẦY - Minh Đạo

THĂM THẦY

Chiều lên chùa núi viếng thăm Thầy
Văng vẳng chuông ngân khắp chốn này
Bóng nguyệt tỏa dần đêm sáng lại
Rừng khuya hiện rõ cảnh dần thay
Ngỡ ngàng chim hót trăng khua động
Thoang thoảng gió đưa trúc chuyển lay
Thiền giả an nhiên vào tịch tịnh
Cảnh tâm lẵng lặng áng mây bay

                          Minh Đạo