THIẾU PHỤ NAM XƯƠNG
Oan ức đau lòng thật khó vơi
Vì nghe lời trẻ mới vào đời
Ngọn đèn dầu ác hình cha hiện
Dòng nước sông buồn xác mẹ trôi
Đố kỵ nhiều khi không phải lẽ
Ghen hờn lắm lúc chỉ mù thôi
Chàng Trương nhẹ dạ suy tư cạn
Thị Thiết trầm mình bỏ bé côi
Tâm Thành
Họa
NỖI NIỀM OAN ỨC
(Chuyện Thiếu phu Nam Xương)
Nỗi niềm u uẩn dễ nào vơi
Truyền mãi ngàn năm với miệng đời
Thiếu phụ gieo mình theo nước cuốn
Oan tình chôn dạ gởi dòng trôi
Bởi chồng nông nổi ghen tuông quá
Khiến vợ ngậm ngùi uất hận thôi
Xót trẻ ngây thơ nào co tội
Nghẹn ngào mất mẹ chịu mồ côi
Sông Thu 4/9/22026
Họa
THƯƠNG NÀNG, TỘI TRẺ
(Thiếu phụ Nam Xương)
Sao lòng chấp nhặt chẳng hề vơi!
Đã khiến hiền thê biệt cõi đời!
Ép lỗi vu oan hòa tiếng nghẹn
Mang niềm uẩn khúc thả dòng trôi
Đừng quên lắm giọng cười chê đấy
Để lại bao lời trách móc thôi
Đánh mất niềm tin, chồng hối hận
Thương nàng, tội trẻ sớm mồ côi!
Như Thu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét