Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

NGUYÊN TIÊU NHẮN BẠN

THƠ XƯỚNG HỌA
Như Thị, Hồ Hắc Hải , Trần Ngộ ,Lê sĩ thu, Trần NhưTùng,Liêu Đình Tự,Sông Thu, Phạm Kim Lợi,Nguyễn Gia Khanh,Trịnh Cơ,Phùng Trần,Thy Lệ Trang,Như Thu,Thanh Hòa,Phạm Duy Lương,Thanh Trương,Huy Phương,Hồng Phượng,

NGUYÊN TIÊU NHẮN BẠN
“Trắc bằng nhất vận”
Vén mây trăng xuống cõi ta bà
Dạo ngõ nguyên tiêu ngợp nõn nà
Xúng xính huênh hoang cùng trí giả
Xuềnh xoàng quảng bác với văn gia
Có còn đằm thắm cầm nho nhã
Hay đã vênh vang nắm điệu đà
Bạn hỡi bút vờn nơi khó tả
Thì nên chuẩn mực chớ cho là
Như Thị
BÀI HỌA
DU LỊCH NGUYÊN TIÊU
Trắc bằng nhất vận
Vui tết du xuân đến Thác Bà
Ghé qua ngắm cảnh chốn Bà Nà
Giao lưu thi hữu tình nhân giả
Trao đổi nhạc thơ nghĩa tuổi g
Tư tưởng anh minh  trông khó t
Tâm hồn trong sáng  thấy không đà
Niềm vui xao xuyến miền thôn dã
Đức trí tuệ cao chẳng phải Là
Hồ Hắc Hải
CHỚ LƠ LÀ
Trắc bằng nhất vận
Đêm khuya ai thả giọng tỳ bà
Bậu đoạn sắc thanh chẳng ái nà
Chỉ có mua vui hàng phú giả
Hay cùng dụ dỗ bậc quan gia
Người tu tròn hạnh luôn hòa nhã
Kẻ học thông kinh sống đẫy đà
Nghĩa chú đại bi khôn diễn tả
Siêng năng niệm Phật chớ lơ là
Trần Ngộ
NGHIỆP THƠ
Trắc bằng nhất vận
Có duyên rớt xuống chốn sa bà
Thơ thẩn vương mang cơ khổ nà
Lận đận mấy vần đâu được giá
Lơ ngơ đôi chữ đã cùng gia
Dẫu gàn cố đắp tình đon đả
Dầu dở gắng tô nghĩa đẫy đà
Nặng nợ đuổi đeo phơi tấc dạ
Cám ơn tri kỷ biết bao là ..
Lê sĩ thu
NGUYÊN TIÊU ĐÂY
Nguyên tiêu bài xướng đẹp âm nà
Khó họa , ngẩn ngơ , chẳng lẽ là …
Trăng sáng lung linh soi mái lá
Ánh vàng quấn quýt ấm nông gia.
Thượng nguyên dâng lễ cầu yên dạ
Hạ bút chung tay muốn thuận đà.
Câu chữ chập chờn năm sáu ngả
Thi ông bí quá cậy thi bà .
Trần Như Tùng
NÉT XUÂN
Trắc bằng nhất vận
Du xuân trẩy hội biết bao bà
Đầm váy đua nhau đến nượp nà
Rực rỡ chùa chiền đi dạo cả
Rôn ràng văn miếu cứ tăng đà
Trổ tài lịch lãm rằng vương giả
Thích diện điệu đàng vẻ đại gia
Khắp chốn hiếu kì không kể sá
Ham vui khí thế cứ như là...
Liêu Đình Tự
ĐỐI ẨM ĐÊM NGUYÊN TIÊU
Trắc bằng nhất vận
Đối ẩm đêm nay, lão với bà
Như ngày xưa ấy, khác chi nà !
Ánh trăng vằng vặc xuyên cành lá
Ngọn gió xạc xào qua nóc gia
Chàng dẫu không còn phong với nhã
Nàng dù cũng hết điệu và đà
Nụ cười, ánh mắt sao vui lạ
Trong áo quần thô chẳng lụa là.
Sông Thu
TẾT NGUYÊN TIÊU
“Trắc bằng nhất vận
Bàn thờ nhang nến cúng ông bà
Có đóa lay ơn đẹp nuột nà
Vắng lạnh đìu hiu nơi quán xá
Đông vui nhộn nhịp chốn dinh gia
Vài cô thiếu nữ hình thanh nhã
Mấy ả trung niên dáng  đẫy đà
Đón tết nguyên tiêu về tất cả
Quây quần họp mặt để mong là . .
Phạm Kim Lợi
CẢNH VẮNG BÀ
“Bát vĩ đồng vận”
Bởi cháu nên ông phải vắng bà
Đầu hôm, sáng sớm có ai nà ?
Qua ngày mớ sách vùi cư xá
Đến bữa tô mì đãi lão gia
Muối lộn cùng rau thèm mãi cá
Mèo chung với chủ đói theo đà
Lòng luôn tự hỏi sao lâu quá
Cái cảnh “ly thân” rõ khổ là…
Nguyễn Gia Khanh
YÊN ỔN
Nhà trong trang trí nhánh trầu bà
Vườn ở sau lưng khác đó nà
Nội thất phô trương đồ thiệt giả
Hiên ngoài chỉnh chọe thứ nho gia
Mai này bắt chước người phong nhã
Quá khứ mon men kẻ đẩy đà
Nhắn gởi bạn hiền lời chuyển tả
Vô tư mà sống, biết đâu là....  !
Trịnh Cơ (Paris)
11 Feb.2017
BÂNG  KHUÂNG  TÌNH  NHỚ
Trắc bằng nhất vận
Nguyệt lai song cửa gọi mời ta
Cảm hứng dăm vần ý thiết tha
Gởi quý tao nhân muôn vạn ngã
Tặng người mặc khách chốn quê nhà
Niềm đau năm tháng khôn vay trả
Nỗi khổ nghìn trùng khó nói ra
Cạn chén tiêu sầu đời vất vả
Bâng khuâng tình nhớ dưới trăng ngà.
Phùng Trần - Trần Quế Sơn
(Tiết Nguyên Tiêu -  Đinh Dậu)
HOA  HẠNH  PHÚC
Trắc bằng nhất vận
Hoa của trời cho chính quý bà
Hiền nhân quân tử biết đâu nà ?
Nam nhi chí lớn bình thiên hạ
Nữ giới tay mềm nội trợ gia
Cuộc sống ấm no còn mặc cả
Gia đình hạnh phúc giữ theo đà
Sao cho phải đạo tròn danh giá
Con cháu Rồng Tiên thấy rõ là.
Phùng Trần - Trần Quế Sơn
(Feb - 11-2017)
ĐÊM NGUYÊN TIÊU...
Trắc bằng nhất vận
Trên non, tha thướt các tiên bà
Vẫy ngọn búp măng trắng nuột nà
Mấy mảnh lụa hồng thơ xướng họa
Một vầng trăng đẹp cõi tiên gia
Minh Hoàng gõ nhịp... tay thong thả
Lý Bạch nâng ly...rượu đậm đà
Ngọc Nữ dịu dàng thân ẻo lả
Nghê thường vũ khúc tuyệt ghê là !
Thy Lệ Trang
LỜI VÀNG CỦA NGOẠI
"Trắc bằng nhất vận"
Văng vẳng bên tai tiếng của bà
Những lời dạy bảo nhớ không nà?
Xua cơn phiền muộn tâm nào gá
Dệt mối u hoài cháu chớ gia
Thương chốn gian nan nhiều tất tả
Giữ thân trong sạch chẳng sa đà
Chợt bừng tỉnh giấc lòng buông xả
Nguyện hứa từ nay mãi gắng là...
Như Thu
VUI NGUYÊN TIÊU
Trắc bằng nhất vận
Quanh năm suốt tháng ở bên bà
Tiếng nhỏ lời to chớ có nà!
Đôi lúc vui đùa bộ trưởng giả
Lắm lần cười rỡn dáng nho gia
Bao người kéo gọi không nghiêng ngả
Nhiều kẻ lôi mời chẳng lỡ đà
Chén rượu chung tình ta uống cả
Cho say lướt khướt mới nên là .
Thanh Hoà
CHUYỆN
Giữa phố xênh xang rõ mấy bà
Bừng phô, sắc thắm nõn nì nà
Em rằng của nọ tầm kim mã
Chị bảo đây hàng bậc đại gia
Cậy đó mưu cao bà được giá
Nhờ đây diệu kế ổng thêm đà
Dầu không chữ nghĩa bằng thiên hạ
Vượt kẻ hùng anh thế mới là. !
12 - 2 – 2017
Phạm Duy Lương
VUI XUÂN NGẮN NGỦI
Chiều nay dạo phố lắm ông bà
Cũng bởi nàng xuân đã đến na
Công tử ngông nghênh, hàng đẹp mã
Tiểu thư uốn éo, kiểu oan gia
Lão già hứng chí đành theo bã
Bà cụ hân hoan lại mãi đà
Khoảnh khắc vui chơi là quá đã
Cả năm sương gió,chẳng lo là!
Thanh Trương
ĐẤT NƯỚC VỀ ĐÂU
Chúng sinh còn khổ chốn ta bà
Đức Phật ở đâu không biết nà
Vắng bóng đất lành bao tuấn kiệt
Ngập tràn đây đó những thương gia
Nhiều người lương thiện như mơ ngủ
Lắm kẻ ăn chơi cứ điệu đà
Đất nước về đâu ? Ta muốn hỏi
Thiên đường nào vậy? Có chăng là…
Huy Phương
MÊ ĐÀ
Khói hương nghi ngút khóc thương bà
Một thuở hoa ghen nguyệt thắm nà
Chia cách đôi đàng tan nát đá
Tương phùng chung bóng ấm nồng gia
Nước non ngàn dặm xa xôi quá
Thôn xóm muôn trùng gần gũi là
Cõi tạm nhiêu khê hoài vất vả
Mong trời diệt hết thứ mê đà
HồngPhượng

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

DÀO DẠT BẾN BỜ XA

THƠ XƯỚNG HỌA
Huy Phương, Như Thị,
Hàn Nhuệ Cương,Phạm Kim Lợi,
Nguyễn Gia Khanh,Nguyen Van Dao

DÀO DẠT BẾN BỜ XA
Mừng vui chào đón Hội thơ ta
Sống khỏe, sống vui – mặc kệ già
Trí tuệ cao niên, luôn tỏa sáng
Tâm hồn bô lão, vẫn thăng hoa
Đường thi ý đẹp chờ tung cánh
Lục bát lời hay, đợi xướng ca
Những ước tình người tươi trẻ mãi
Cho thơ dào dạt bến bờ xa.
Huy Phương ( Nghệ An)
BÀI HỌA
KẾT TÌNH THI HỮU
Quay về nhìn lại cái thân ta
Để sống bao dung đẹp tuổi già
Hãy bỏ nâng niu đường phú quý
Xin chừa o bế cửa vinh hoa
Nuôi tâm đằm thắm nơi ngâm vịnh
Dưỡng tánh dịu dàng chỗ hát ca
Rõ nghĩa vô thường vui hiện tại
Kết tình bằng hữu dẫu còn xa
Như Thị

BÀI XƯỚNG
BẢY MƯƠI CÓ LẺ
Tặng các Hội viên tuổi ngoài bảy mươi
Bảy mươi có lẻ thích làm thơ
Những lúc thăng hoa còn mộng mơ!
Nghe tiếng chim kêu tai vẫn tỏ
Nhìn bông hoa nở mắt chưa mờ
Ngày nhàn rượu đế nghiêng vài chén
Đêm vắng sách xưa lật mấy tờ.
Tự tại, an nhiên -  liều thuốc quý
Không bàn được, mất – chuyện vu vơ!
Huy Phương

BÀI HỌA
1-HỒN THƠ THIỀN
Cùng người cao tuổi giữ hồn thơ
Nuôi dạ như thường chớ nghĩ mơ
Khơi mạch phong tư đừng cạn kiệt
Dưỡng tia thần thái chẳng lu mờ
Chiều nâng thư pháp vài ba chữ
Sớm vuốt cảo thơm cũng mấy tờ
Đi đứng , nằm ngồi lìa vọng tưởng
Với thiền không sợ nỗi bơ vơ
Như Thị
2-TUỔI GIÀ
Tám chín mười mươi vẫn khoái thơ
Tình yêu trăm tuổi cứ hoài mơ
Oanh vàng thỏ thẻ,... nghe càng tỏ
Váy đỏ điệu đàng,... ngó chẳng mờ.
Nhậu hả?... Sáng tui mần chục chén
Truyện ư?... Khuya bậu đọc trăm tờ
Bạn bè hội ngộ càng trân quý
Tri kỷ không thèm nghĩ vẩn vơ.
Hàn Nhuệ Cương
3-NGOẠI LỤC TUẦN
Đã ngoại lục tuần cũng thích thơ
Nhiều đêm thức trắng đến tinh mơ
Gieo vần gạn ý nhờ đèn sáng
Chọn tứ điền câu ghé nguyệt mờ
Chữ nghĩa lôm côm rà một nắm
Ngôn từ đểnh đoảng nháp vài tờ
Dù cao tuổi tác say nghiên bút
Lục bát đường thi mặc sức vơ
Phạm Kim Lợi
NỐI MÃI TÌNH THƠ
Nối vận ta cùng trải tứ thơ
Dù cho thất thập chửa ngừng mơ
Chân còn bước vững nào kêu mỏi
Mắt vẫn trông xa chớ bảo mờ
Nghĩa gửi thi nhân trao vạn ý
Tình vương bút mộng thảo đôi tờ
Thang Bành mấy bậc đang leo mãi
Những chuyện tầm phào chẳng có vơ.
Nguyễn Gia Khanh
GẮN KẾT
Gắn kết tình ta với ý thơ
Đêm ngày lướt mạng lẫn trong mơ
Giao thoa thơ phú tình càng mến
Thưởng lãm sách hiền nghĩa chẳng mờ
Phấn chấn bút tre bình nhiều quyển
An nhàn mực tím viết bấy tờ
Tri ân đệ gửi qua trang mạng
Đón nhận tình huynh ý chẳng vơ.
Nguyen Van Dao
 CŨNG BẢY CHỤC XUÂN
Bảy mươi tôi bạn mến yêu thơ
Tai nghễnh ngãng thôi mắt muốn mờ.
Chữ nghĩa đâu dư đầu lúc lắc
Câu từ nào dễ óc lơ mơ.
Nhìn hoa tưởng lá ghi vài khúc
Nghe gió ra mưa vận một tờ.
Vần đúng luật sai trong tỉnh táo
 Đề nơi cuộc sống thích là vơ !
Trần Như Tùng
Nguồn email từ huyphuong1944@gmail.com

CHIỀU BUỒN - Đỗ Anh Tuyến



  

CHIỀU BUỒN

Chiều về lẻ bóng lạnh lùng thêm
Thổn thức mình tôi nẫu ruột mềm
Khổ bước âm thầm ngoài cửa mộng
Buồn đi quạnh quẽ trước trời đêm
Nghe từng nét tủi ngày mưa xót
Hiểu những dòng hờn lúc nắng êm
Muốn sống cho tròn tâm chẳng đọng
Bờ vai nghiệt ngã cứ tràn thềm

ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê,
huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

XƯỚNG HỌA CHẠNH LÒNG - Sông Thu và thi hữu





Xướng họa CHẠNH LÒNG

Sông Thu, Thục Nguyên, Cao Bồi Già, Phan Tự Trí, Như Thu, Lê Đăng Mành, Trần Như Tùng, Nguyễn Gia Khanh,Thanh Hòa, Phạm Kim Lợi, Bửu Tùng, Thanh Trương,Thy Lệ Trang, Trịnh Cơ, Uyên Du


CHẠNH LÒNG

Thế là Tết nhất đã trôi qua
Ta lại nhận thêm một tuổi già
Nhác thấy bề ngoài không biến đổi
Mà xem khí chất chút phôi pha
Như tuồng mệt mỏi khi lên dốc
Và tựa lo âu lúc giảm đà
Tự nhủ Vô Thường, đời vẫn thế
Sao còn thỉnh thoảng mắt hoen nhòa?

Sông Thu
(Mồng 6 Tết Đinh Dậu 2017)



BÀI HỌA:


XÓT XA

Con đường gian khổ dẫu từng qua
Cay đắng vẫn đeo bám tới già
Chẳng ngại thằng bần theo quấy rối
Mà lo thiên hạ cứ dèm pha
Đầu ngu nên phải bò lên dốc
Sức kiệt còn đâu chạy lấy đà?
Cố gắng bao nhiêu rồi cũng thế
Đầm đìa nước mắt khó phai nhoà

Thục Nguyên



TỰ CẢM

Ừ Tết thế mà đã vụt qua
Ôi chao đắng ngắt, lão thêm già
Lợi răng cả đám mòn chân lắc
Râu tóc từng chòm bạc sắc pha
Lối mộng lùi xa tuồng kiệt sức
Đường chiều đổ dốc tựa tăng đà
Ngày mai ngẫm chạnh ngày mai quá
Lạ nhỉ? Dưng không mắt lệ …nhòa!

CAO BỒI GIÀ
03-02-2017



AN NHIÊN

Tết hết xuân rồi cũng chóng qua
Còn đâu tóc bạc ngại chi già
Buồng tim vẫn ấm dù thay nhịp
Vần họa thêm nồng tưởng lạc pha
Tiếng kệ đêm đêm cầu Phật Tổ
Câu kinh sáng sáng niệm Di Đà
An nhiên cứ nghĩ đời chưa lụi
Dẫu có từng khi chấm lệ nhòa.

 Phan Tự Trí



TI PHN GIÀ!

Xuân nồng lặng lẽ mới vừa qua
Phòng vắng đìu hiu tủi phận già !
Mấy bữa ra vườn bê sách đọc
Một mình đun nước nhấp chè pha
Hồn thơ năm ấy còn lai láng
Vóc liễu giờ đây chẳng điệu đà
Vẫn biết thời gian nào có đợi
Tương tư dĩ vãng khó phai nhoà !

Như Thu


 
SẮC KHÔNG

Thắc thỏm chi rồi cũng sẽ qua
Nên vui hiện tại kẻo mau già
Hãy ngồi xuống chiếu nâng thơ họa
Và đến bên bàn rót mực pha
Chớ nghĩ tương lai mà vượt mức
Đừng truy quá khứ để lên đà
Bình thường mà sống không mơ tưởng
Rõ nghĩa sắc không vốn nhạt nhòa

Lê Đăng Mành


CẢM THÔNG

Ba ngày tết Dậu cũng dần qua
Bạn cũng như tôi nhích chút già.
Bớt nửa miếng ngon cho nghẹn tới
Thêm vài tóc trắng để ngây pha.
Càng tham hổn hển khoe trầm bổng
Càng muốn đung đưa tạo điệu đà.
Hãy cảm ơn đời cho lắm tuổi
Còn thơm tay bút mắt chưa nhòa.

Trần Như Tùng


NGẬM NGÙI XUÂN…

Chẳng muốn, xuân rồi cũng sẽ qua
Thằng ta thuở ấy… hóa ông già
Lời yêu ngỏ với đào mai rụng
Tóc úa bay cùng nắng gió pha
Ngó dáng chân chồn đi lững thững
Trông trăng dạ rối mộng la đà
Bùi ngùi nhật ký từng trang lật
Nét mực ngày xưa đã nhạt nhòa.

 Nguyễn Gia Khanh


BÌNH THẢN

Vừa đó mùa đông lại mới qua
Thời gian chồng chất,hẳn thêm già
Soi gương buồn bã: da mồi trổ
Ngắm bóng u hoài : sương tuyết pha
Lọt kiếp nhân gian,đầy hụt hẫng
Vào đời thế tục,đoạ sa đà
Từ tâm tỉnh thức theo chân Phật
Vô thủy,vô chung ,hết lệ nhoà.

Thanh Hòa


XUÂN MÃN

Cuộc vui đã cạn tự chiều qua
Bọn trẻ rời quê mặc bố già
Đêm vắng buông màn nghe gió thổi
Ngày tàn tựa cửa ngó sương pha
Tinh thần lắm bữa  như leo núi
Sức khỏe nhiều hôm giống mất đà
Cuộc sống thôi thì đành chịu vậy
Ngờ đâu xuân mãn lệ cay nhòa

Phạm Kim Lợi


CHẠNH LÒNG

Tẻ nhạt đôi ngày Tết cũng qua
Đầu xanh khét nắng tóc thêm già
Sân trường áo bụi còn quên nghĩ
Nước mắt mi sầu đã chực pha
Vé số hàng rong dùng bắt nhịp?
Phòng nhung gái gọi giúp tăng đà?
Em thơ khó nhọc từ trong trứng
Chẳng khóc cho thân khóe lại nhòa

Bửu Tùng


HẾT TẾT

Ngày vui chóng vánh đã trôi qua
Những tưởng trẻ ra, sao vẫn già
Hương án không đèn, nhan khói lạnh
Đoá mai rả cánh, sắc màu pha
Cuộc cờ đen đỏ, không còn sức
Tuổi hạc say sưa, cũng hết đà
Hoan lạc mừng xuân, thôi thế đủ
Tình thơ bạn hữu chẳng phai nhoà

Thanh Trương


MỘT THOÁNG MI CAY

Đời như giấc mộng mới hôm qua
Ngoảnh lại, nhìn gương thấy đã già
Ngày trước vô tư đùa tuyết lạnh
Bây giờ tê tái ngại sương pha
Người xưa ...gợi nhớ " thời son trẻ"
Bạn cũ...khơi thương"thuở điệu đà"
Tự cợt trêu nhau : còn đẹp lão...
Mà sao khóe mắt lệ cay nhòa !

Thy Lệ Trang


THÁNG LỤN NĂM TÀN

Năm cũ  vậy mà vội thoáng qua
Mừng Xuân mới đến với thân già
Dung nhan dáng nét nhiều thay đổi
Bức ảnh sơn dầu chút trộn pha
Khí thế đâu còn dư thể lực
Uy phong đã mất thiếu cây đà
Cuộc đời coi lại không như nhất
Kiếp sống buồn vui cũng xóa nhòa.

Trịnh Cơ (Paris)


CHẠNH LÒNG

Có đến vui cùng sẽ có qua
Ưu tư ý tưởng tuổi đang già
Xuân tình lặng lẽ còn vương cảm
Khát vọng âm thầm khó chuyển pha
Mỏi gối ôm hờn sương nhuộm tóc
Rùn vai giận lẫy thế buông đà
Nhân sinh ký gửi thời vô định
Số phận-căn duyên chẳng xóa nhòa!

Uyên Du



NGUYÊN TIÊU - Trần Như Tùng





NGUYÊN TIÊU

Trăng nằm đáy nước tựa trong gương
Đem ánh nguyên tiêu dọi sáng đường.
Lấp lánh hoa đào ươm vạn phúc
Long lanh ánh mắt chứa ngàn thương.
Hằng Nga trang điểm khoe xinh dáng
Ngọc Thỏ tung tăng lướt mỏng sương.
Đêm ấy quê ta vui xướng họa
Tiếng thơ ấm cúng giãi tơ vương.
                           Trần Như Tùng 

BAO GIỜ - Mai Quang



BAO GIỜ
(Đường luật trường thiên thập nhị cú)

Vòng đời lặng lẽ bước trầm luân,
Ngoảnh lại chao ôi quá thất tuần!
Trước ngõ đào bông chào Chúa Tết
Vườn sau lan nụ vẫy Đông Quân
Quê nuôi đêm tạm chờ năm lụn
Đất mẹ ngày thêm tiễn tháng nhuần
Sắc cúc dõi trông buồn dặt đặt
Màu mai chạnh tủi nhớ bâng khuâng
Tuổi trời  đã võng chùng vuông đất
Cuống rún chưa lìa gởi thẻo phân
Cố quận ngựa già bon vó mỏi
Bao giờ Sông Núi mới vào Xuân?

(Mùa Đông Bắc Mỹ, nhớ Tết quê nhà)
                    02/7/2017
                   Mai Quang