Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

ĐẾN BAO GIỜ ?-Phan Tự Trí và Thi Hữu .

THƠ MỜI HỌA
ĐẾN BAO GIỜ ?
“Tập Kiều”
Đòi phen nét vẽ với vần thơ.
Năm đợi quản chi lại tháng chờ
Khúc họa nên chương còn chỗ dở
Ngọn đèn đã tỏ vẫn khi mờ
Sụt sùi nỗi ước đang dầm nắng
Tầm tã niềm riêng cứ gội mưa
Những tưởng gặp nhau nào biết đặng
Mai sau dù có đến bao giờ… ?
Phan Tự Trí
BÀI HỌA
TRÔNG CHỜ!
Tình cảm chan hòa gửi cánh thơ
Niềm vui hụt hẫng hết trông chờ!  
Ngôi nhà cổng mở chiều êm ả
Hình bóng người đi chốn mịt mờ 
Có phải lo âu vì bão táp?
Hay là e ngại bởi trời mưa
Thôi đành khất lại lần sau nhé!
Cho dẫu phương xa khác múi giờ.
Như Thu
LỠ MỘT ĐỜI HOA
Bi kịch để đời những áng thơ
Đau thương trong cảnh mỏi mòn chờ
Tuổi hồng lối mộng từng say đắm
Xuân sắc vườn yêu chẳng xóa mờ
Sướt mướt canh chầy từng giọt đắng
Bồi hồi tấc dạ những chiều mưa
Sầu treo kỉ niệm trong nhung nhớ
Tình sử lưu thanh mãi đến giờ.
Liêu Đình Tự
ĐỢI CHỜ
Lá thắm đôi hồi vận kết thơ
Ngày qua tháng lại biết bao chờ
Nước non biền biệt ngoài xa vắng
Trời biển mông mênh giữa mịt mờ
Chén rượu im lìm đêm khuyết nguyệt
Cung đàn thảng thốt buổi dài mưa
Trầm hương đốt nguyện tìm hơi ấm
Cố giữ niềm tin mãi tận giờ !
Lý Đức Quỳnh
TÌNH THƠ
Đâu tình kết nghĩa đẹp bằng thơ
Mòn mỏi thâu canh khắc khoải chờ
Hăm hở bươi từ khi đã rõ
Lanh chanh xáo chữ lúc còn mờ
Như hoa chìa nụ tìm tia nắng
Tợ  lúa chuyển đòng gặp trộ mưa
Hạ bút chẻ vần thao thức đổi
Đêm khuya ngồi gọt kể chi giờ
Lê Đăng Mành
HẸN HÒ
Mai sau còn nhắc lại bài thơ
Người đã cùng ta hẹn sẽ chờ
Mây nước nghìn trùng nhiều cách trở
Chân trời vạn dặm lắm sương mờ
Ước mơ gặp gỡ thành duyên kiếp
Hoài bảo tương phùng vỡ giọt mưa
Số phận không thành thôi chịu vậy
Đợi hoài đợi mãi tới bây giờ !
NS CANADA
ĐẾN BÂY GIỜ
Tập Kiều tác phẩm thắm tình thơ
Bài xướng từ lâu dạ vẫn chờ.
Biểu hiện tâm hồn luôn rộng mở
Sâu xa tiềm thức chẳng lu mờ.
Bao phen lắng đọng tăm từ đối
Lắm buổi ngẫm nghiền rộn tiếng mưa.
Hẹn gặp thi nhân nào có dễ
Nỗi buồn cô đọng đến bây giò !
Trần Như Tùng
BÌNH ĐỊNH THOẢNG QUA
Nẫu chép vài dòng góp vận thơ,
Quê hương đôi nét có mong chờ?
Đồ Bàn lạc lõng sương hư ảo,
Hời Tháp trơ vơ khói mịt mờ.
Tuy Phước nam cồ ràn rạt gió,
An Nhơn bấc rộ sụt sùi mưa.
Có về Bình Định coi con gái,
Múa võ đánh roi mãi đến giờ!
Bình Định,08.07.2016
Võ Tấn Hùng 
LUÔN CẢNH GIÁC
Hưu rồi nhàn rỗi tập làm thơ
Vui bạn giao lưu khỏi đợi chờ
Non nước Việt Nam ranh giới rõ
Đất liền biển đảo dấu không mờ
Xâm lăng Phương bắc hòng mưu chiếm
Cả nước dân ta vượt nắng mưa
Bảo vệ giang sơn toàn lãnh thổ
Đập tan Tàu Giặc tận giây giờ     
           08-07-2016 - Hồ Hắc Hải

TÌNH THI HỮU
Quý hữu giao hòa đẹp ý thơ
Bạn hiền năm tháng... vẫn mong chờ
Non ngàn lồng lộng luôn xanh thẳm
Sóng biển lao xao chẳng nhạt mờ
Thấy chiếc lá vàng, thương bóng nguyệt
Trông dòng sông vắng, nhớ đêm mưa
Khung trời kỹ niệm hằng lưu luyến
Điểm hẹn tình yêu nở đúng giờ.
Đức Hạnh

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

CHĂM SÓC THƯỜNG NGÀY - Trần Như Tùng






CHĂM SÓC THƯỜNG NGÀY
Tám mươi lão thọ cũng hơi trường
Con cháu hè nhau lễ biểu dương.
Mũ đỏ áo hòng thêu một nếp
Rượu ngon, cỗ lớn xếp trăm giường.
Nghe qua mà thấy lòng cờ mở
Ngẫm lại sao như dạ bụi vương
Chăm sóc thường ngày là chỗ dựa
Nghĩa tình đâu phải thứ phô trương 
                           Trần Như Tùng

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

MỦI LÒNG - Phan Tự Trí họa bài XÓT XA của Như Thu



Họa bài XÓT XA của Như Thu

MỦI LÒNG

Bạn hỏi làm ta lại mủi lòng
Biết rằng không đến cứ vời trông
Đèn khuya bóng vắng rung nhung nhớ
Mực đẫm thơ buồn chở ước mong
Lỗi hẹn câu hò đâu rạc bến
Thủy chung lời hẹn nỡ đau dòng
Vượt qua bão tố chim tung cánh
Nên nghĩa nên tình phải thế không.

PHAN TỰ TRÍ


Xướng

XÓT XA!

Đọc thơ cảm động xót xa lòng!
Nào biết gì đâu thỉnh thoảng trông
Xướng họa gieo vần sao chẳng thấy?
Hát hò vút tiếng vẫn thường mong
Hỏi thăm bạn quý trao vài chữ
Ghi chép lời thân gửi mấy dòng
Bằng hữu quây quần châm cốc rượu   
Tha hồ chuyện vãn thích hay không?
Như Thu  

HÁI DỪA – Nguyễn Văn Đối vùng thi hữu






HÁI DỪA
Xưa thời mở hội trẩy dừa thi
Gốc lớn thân cao hỏi sá gì
Dưới thiếp mơ lòng dâng váy đỡ
Trên chàng mở dạ ngắm đường phi
Thơm dòng trái mọng say người hái
Ngọt nước mình căng sướng kẻ ghì
Trống dã chân về vui cuộc đấu
Mong mùa kế tới để cùng đi
HN/ 5.7.2016
Nguyễn Văn Đối

HỌA:

1.
NHỚ HỘI THI

Quý chị nhìn dừa nhớ hội thi
Các anh ngó bự tưởng như gì…
Căng tròn bóng lựng trông càng thích
Thon thả nõn nà thấy thèm phi
Cơm trắng thơm lừng, mời ảnh chén
Nước trong mát liệm, đợi em ghì
Vườn quê trẩy hội du khách khoái
Muốn mãi leo trèo chẳng muốn đi.
Đức Hạnh
5.7.2016

2.
NẤU CƠM THI!

Diễn cảnh ĐÔNG Hồ mở cuộc thi
Người xem trẩy hội nấu cơm gì
Trên chàng quẫy, gánh, còn nâng đỡ
Dưới thiếp đun, cào, vẫn thổi phi
Canh ngọt niềm vui càng thoả thích
Xôi ngon hạnh phúc chẳng buông ghì
Chuông reo báo hiệu giờ đang hết
Giải thưởng mang về lại muốn đi./
Hạ Vàng
5.7.2016

3.
MỘT CẶP THÔI !

Tập huấn lâu rồi chuẩn bị thi
Thi sinh đã biết sẽ làm gì
Trèo cây phải nhớ ru chân kiệu
Hái trái không cần nhịp ngựa phi
Nắn nót Dừa tơ đừng bóp riết
Mân mê quả mọng chớ ham ghì
Đề ra một cặp là no đủ
Chớ hám chi nhiều liệt cẳng đi .
Tuan Nguyen
06.7.2016

4.
 HÁI DỪA
Thợ vẽ tờ tranh có cuộc thi
Leo dừa hái quả chặt tay ghì
Hai chân mở rộng vòng ôm xiết
Ngực ưỡn thu mình khép nhỏ mi
Ở dưới tung quần ra để hứng
Trên cao vặt trái quẳng tung phi
Ba hồi trống dục cùng cười khoái
Tất cả cuồng mê tiếp tục đi
6.7.2016

5.
MỞ HỘI THI DỪA 
Ta quyết phen này mở hội thi
Dừa ai to nhất thưởng luôn gì...
Nào cô thôn nữ gồng quang đỡ
Nọ chị phố thành nhảy xế phi
Trình cặp mười cân mời kẻ hái
Phô đôi nửa tạ đố ai ghì
Ngũ liên trống giục người hồ hởi
Kíp vào đăng ký kẻo qua đi.
Tau Dotrong
Bắc giang,7.7.2016

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016

ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ- PHAN TỰ TRÍ-VÕ TẤN HÙNG-DỨC QUỲNH -GIA KHANH-NHƯ TÙNG-NS CANADA-HOÀNH TRẦN Đ MÀNH !




THƠ MỜI HỌA
ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ
“Đi khám bệnh ngang qua trường cũ”
Thất thểu đi tìm ngõ phượng bay
Trường xưa lớp cũ ở bên này
Hàm Nghi* ngõ mở thời tương ngộ
Thị Điểm** nơi chờ sắc mãn khai
Lãng tử hoài trông mòn trí tuệ
Thuyền quyên mãi ngóng buột trang đài
Trầm tư não nuột cầm trăn trở
Hỏi bạn qua đường hỡi có hay
Lê Đăng Mành
*Trường trung học cũ
**Đường phượng bay

BÀI HỌA
NGHẸN DÒNG LƯU BÚT
Ráng chiều chấp chới dáng cò bay
Cánh phượng nào vương mái tóc này
Cửa lớp hồn xưa nào đã khép
Trống trường năm mới cũng vừa khai
Ngẩn ngơ đâu bóng giai nhân mẫu
Bổi hổi còn danh tráng sĩ đài
Bè bạn chia tay về vạn nẻo
Nghẹn dòng lưu bút có ai hay.
Phan Tự Trí
TRƯỜNG CŨ VỀ THĂM
Lần về chốn cũ lá me bay,
Trường tiểu học xưa vẫn lối này.
Trốn tiết cô hăm đòn chẳng khóc,
Tắm sông lớp dọa đuổi không khai.
Bạn thân ánh mắt xanh tâm khảm,
Thầy kính buồng tim thắm tượng đài.
Đâu bóng người xa thường nhặt phượng,
Bên trời giọng hát có còn hay?
 Thị xã An Nhơn,03.07.2017
 VÕ TẤN HÙNG

NHỚ MẪU THÂN 
Bao lần đứng ngắm khói nhang bay
Cũng bấy sầu gieo nỗi nhớ này
Ngẫm thuở tân xuân mùa lão chí
Dâng vần khánh thọ áng thơ khai
Lòng chưa hiếu đáp ơn sinh dưỡng
Mẹ vội vân du chốn dạ đài
Thỏ lặn trời xa hồn vĩnh tưởng
Canh trường thổn thức có ai hay ?
Nguyễn Gia Khanh
ĐƯỜNG XƯA PHỐ CŨ
Quay về phố cũ lá me bay
Đón hẹn đường xưa vẫn lối này
Áo trắng trinh nguyên mùa ái nở
Thu vàng khoáng đãng nụ tình khai
Môi vừa hoa bướm hương mơ ngọc
Mắt đã trùng khơi giấc mộng đài
Yến tiệc vui người danh mã đáo
Nỗi mình thinh lặng,một mình hay !
Lý Đức Quỳnh
THƠ HOA CÁNH ĐỎ
Một kẻ qua đường gặp mới hay
Bạn từng lưu dấu đậm nơi này.
Hàm Nghi lớp giúp tâm hồn mở
Thị Điểm đường nâng tri thức khai.
Sắc phượng vào tim cường hảo lực
Tình đời ngấm dạ hướng liên đài .
Ùa về giở lại bao trang luyến
Vương vấn , thơ hoa cánh đỏ bay .
Trần Như Tùng
NGÔI TRƯỜNG  MẤT DẤU
Đường xa ngàn dặm cánh chim bay
Lưu luyến về đây viếng chốn này
Lớp học rộn ràng hoa đỏ nở
Cây muồng rực rỡ nụ vàng khai
Bâng khuâng đứng ngóng ,mình lầm chỗ
Lạc lõng nhìn quanh ,khách vảng đài
Thương nhớ bầy chim thời vụng dại
Hoàng hôn dần xuống có ai hay?

        NSCANADA
TÓC GIÓ CÒN BAY!
Một thời tóc gió thổi bay bay,
Vĩnh Lợi,Cầu Kho nhớ mãi này.
Tây Lộc,Tây Linh xưa hội mở,
Sào Nam,Nông súc cũ còn khai?
Vì lo tự vệ nên chưa đậu,
Bởi sợ vào quân mới rớt đài.
Ngày ấy mà sao như mới đó,
Tiếng ve mùa phượng đến nào hay.
Hoành Trần
3/7/16

TRĂNG TRỐI -Lê Đăng Mành -Hồ Trọng Tri-TRẦN NHƯ TÙNG-Hồ Hắc Hải


TRĂNG TRỐI 
Mừng chết ung dung tiện mọi bề
Khỏi rình rang thổi… tọ… tì te…!
Nhục thân xin hiến cho y học
Tro cốt đem về bón đất quê
Nào tưởng lệ sầu găm lá trúc *
Đâu hoài danh đọng khảm cành tre
Vẫn còn đứng trước vòng sanh tử
Hãy thắp đuốc lên rọi lối về! "1"
 Đăng Mành

"1"-Tự mình thắp đuốc mà đi"lời BỤT"
*Khi vua Thuấn đi tuần thú nơi xa, và do lao nhọc quá mức nên đã mất ở vùng Thương Ngô. Nga Hoàng và Nữ Anh từ ngàn dặm tìm đến khóc, nước mắt nhỏ trên cây trúc khiến thân trúc đầy những vết chấm. Người đời sau gọi loại trúc đó là trúc Tương Phi. Nga Hoàng và Nữ Anh cuối cùng chết ở sông Tương nên đã trở thành nữ thần sông Tương. Truyền thuyết này đến nay vẫn còn lưu truyền trong dân gian

BÀI HỌA
NẺO VỀ
Sự tử người ta biện lắm bề
Bày nhiều luật  tục - Ngẩn tò te
Quan gia lăng tẫm - Lâu đài các
Dân dã nấm mồ - Địa cuộc quê
Danh vọng phù hoa chìm đáy huyệt
Xác thân phấn thổ lạc rừng tre
Nương thuyền bát nhã sang bờ giác
Tựa ánh đèn Tâm hướng nẻo về ./.

01.7.2016
Hồ Trọng Trí
TRƯỚC LỜI TRĂNG TRỐI
Công việc dân lo trọn các bề
Hễ nghe điện thoại báo te te
Sẵn sàng nghênh đón vong tro cốt
Bồi bổ thêm vào đất ruộng quê.
Lớn bé đem chia chăm lúa củ
Trẻ già đưa rải bón mai tre.
Thi nhân thân mến yêu làng xóm
Nói với bà con mãi nhớ về !
Trần Như Tùng
GIỜ TRĂNG TRỐI
Việc nước việc nhà trọn bốn bề
Mơ màng gà gáy tẻ tè te
Tuổi già lo trước nơi yên nghỉ
Đến buổi lâm chung ngủ chốn quê
Mong mỏi binh yên trong địa phủ
Vui vầy nhộn nhịp dưới hàng tre
Cháu con đất khách luôn ghi dạ
Đất mẹ cội nguồn phải nhớ về

       07-06-2016 - Hồ Hắc Hải

MƯA HẠ - Cao Linh Tử cùng thi hữu






XƯỚNG:

MƯA HẠ
Nắng hạn chiều qua cũng phải lơi
Mây đen phủ kín khắp phương trời
Ngang đầu sấm nổ cành sao gãy
Dưới đất dông lùa tổ sáo rơi
Lão thợ âu lo nhìn chẳng đục
Làn mưa quất tạt dõi không rời
Căn nhà cũ kỹ nhiều nơi dột
Xối xả hàng giờ vẫn chửa vơi !
                        Cao Linh Tử
                          3/7/2016

HỌA:

SẮT SON MỘT ĐỜI
Nắm tay cho chặt chớ buông lơi,
Đã nguyện cùng đi tận cuối trời
Chẳng ngại gian lao dù bão rớt.
Không sờn giá rét mặc sương rơi.
Xa xôi cách trở lòng không ngại,
Nghèo khó ngăn chia chí chẳng rời.
Tát cạn biển đông cùng một hướng.
Tấm lòng chung thủy thể nào vơi!
                               Hoành Trần
                                  4/7/16


ĐỆM GIƯỜNG - Trần Như Tùng






ĐỆM GIƯỜNG

Thơm tho mơn mởn ở bên ta
Chiếc áo trăng hoa dấu nuột nà.
Thả hẳn người vào lòng ấm lại
Sải dài lưng xuống mệt rời xa.

Bồng bềnh níu nguyệt hồn thiêm thiếp
Êm ả kề huê mộng thướt tha   
Mỗi độ đông về cùng giá lạnh
Bụi trần tìm gặp giấc Nam Kha.
                       Trần Như Tùng 

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

SỢ - xướng họa của Võ Tấn Hùng, Trần Như Tùng, Cao Bồi Già

SỢ
    ( Nhân đọc" Tình trả cho người" của chị Thanh Tâm)
Sợ chi cho lắm lụy Thanh Tâm,
Sợ khuyết vầng trăng lặn cả rằm?
Sợ cánh hoa tàn không kẻ ngắm,
Sợ cành lá úa chẳng người chăm.
Sợ làn môi chạm nồng bao tháng,
Sợ ánh mắt trao ngợp mấy năm.
Sợ đắng lòng khuya trời trở gió,
Sợ đau mảnh lụa tội tơ tằm!
              Quy Nhơn, 29.06.2016


TỐI MẶT
              ( Bài họa )
Trời cứ giăng mưa suốt buổi ròng,
Đêm về mờ ảo nến ngồi chong.
Chống tay lên trán mong đôi ý,
Ngửa  mặt vặn lưng nhẩm mấy dòng.
Quyền múa rượu bầu trai Đất Võ,
Trăng treo thơ túi đảnh Cù Mông.
Sáu mươi tối mặt lo cơm áo,
Thẹn với người xưa chuyện cỏ bồng!
               Tuy Phước, 26.06.2016
                      VÕ TẤN HÙNG

      MƯA TRÊN TÁN PHƯỢNG
              (Bài xướng)
Mưa trên tán phượng mấy đêm ròng,
Tối tối bên bàn ngọn nến chong.
Viết viết ghi ghi bao ánh mắt,
Hò hò hẹn hẹn những tâm dòng.
Có người phố thị trai vùng Huế,
Có kẻ đồi nương gái xứ Mường.
Chữ đứng chữ run dường xúc động,
Chờ nhau gắng chí phỉ tang bồng.
                TRẦN NHƯ TÙNG

  RỤNG NGÔI VƯƠNG
       (Hoạ thơ Cao Bồi Già)

Đêm qua Bò Tót rụng ngôi Vương,
Gục ngã đớn đau giữa chiến trường.
Phát giáo mở màn còn gắng gượng,
Nhát gươm kết liễu thật tang thương .
Bóng lăn xung trận đôi chân quyết,
Còi dứt buông tay chiếc Cúp nhường.
Nợ cũ Thiên Thanh vay trả đủ,
Thắng thua sự thế khó ai lường?
         Bình Định, 27.06.2016
               VÕ TẤN HÙNG


         Ý - TÂY BAN NHA: 2-0 
                ( Bài xướng) 

Bò Tót thôi đành hoá cựu Vương,
Chiến bào đẫm máu chốn sa trường .
Hiệp đầu lãnh giáo còn sung sức,
Phút cuối  ăn đòn phải tử thương.
Dạ đắng bẽ bàng tuôn lệ hận,
Cúp Vàng tiếc nuối chắp tay nhường.
Thiên Thanh đòi nợ,ôi...sòng phẳng,
Thế cuộc vần xoay đố kẻ lường!
                  CAO BỒI GIÀ


  HẾT ĐƯỜNG KIÊU
      (Hoạ thơ Cao Bồi Già)

Tam Sư đổ vật thế là tiêu ,
Cú móc knockout  bặt tiếng kêu.
Bàn gỡ  một đều trông mặt méo,
Bóng ghi hai một thấy môi vêu.
Tí hon đả bại  đòn vừa lượng,
Ông Kẹ đành thua thuốc kém liều.
Châu Chấu đá Voi trang cổ tích,
Ăng lê về nước hết đường kiêu?
            Bình Định, chiều 28.06.2016.
                  VÕ TẤN HÙNG

             ICELAND - ANH: 2-1
                 (Bài xướng)

"Sư Tử" thua kềnh trước "Hạt Tiêu"
Đắng lòng chẳng thể thốt lời kêu.
Bảy hai phút cuối toàn chân gỗ,
Mười tám phút đầu đã mặt vêu.
Tựa chuyện thần tiên, tường mộng ảo,
Như cơn địa chấn, tưởng tin liều.
Anh hùng lắm lúc là Đa Vit,
Gô Lat lăn đùng hết ngạo kiêu!
                      28.06.2016

                     CAO BỒI GIÀ

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2016

DÙNG BỮA VỚI NGƯỜI TỘI LỖI – Nghiệp Bùi cùng thi hữu





DỆT THƠ TIN MỪNG
Thứ Sáu sau Chúa Nhật 13 Quanh Năm 
"Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc: 
Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải là hy lễ "Mt 9, 9-13"

DÙNG BỮA VỚI NGƯỜI TỘI LỖI 
           (Mt 9, 10-13)
Dùng bữa nơi nhà thuế Mát-thêu
Bọn người thấy vậy lạ lùng kêu:
-Thầy đi chuyện với bày gian lận?
Chúa lại ăn cùng bọn xảo điêu?
- Khoẻ đó nào mong thầy thuốc giỏi
Đau rồi mới thỉnh bậc y siêu
Tôi nào vẫy gọi người công chính
Mà đến vời ai tội lỗi nhiều.
Bóng Tà Dương - Nghiệp Bùi
       01.07.2016

HỌA:

THẦY VẪN YÊU CON
Thế nhân tính nết mãi đùa thêu
Có mắt không tròng lại cứ kêu:
- Bảo Chúa cùng chung bàn bọn xấu?
Sao Ngài giao tiếp với người điêu?
- Mừng vui chiên lạc, khi tìm được
Thanh thản đời bình, vẫn chuộng siêu
Ta mến các con giàu đức ái
Và yêu giáo hóa… kẻ sai nhiều.
Đức Hạnh
01.07.2016