Thứ Tư, 23 tháng 12, 2020

Thơ xướng họa: SỨ ĐIỆP GIÁNG SINH - Đức Hạnh và Thi Hữu

 


Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2020

SINH THÁNG 12 - Sông Thu




SINH THÁNG 12


Oa oa con trẻ khóc chào đời
Mẹ bảo khổ rồi con của tôi
Đến tuổi, khi con vào lớp một
Trễ hơn các bạn một năm trời!

Lạnh lẽo thân non trong tiết đông
Nệm chăn chẳng đủ ấm hơi nồng
Năm cùng tháng tận lo bươn chải
Mẹ bận mưu sinh ít bế bồng

Lớn lên đi lính trước hơn ai
Nguy hiểm chực chờ mỗi phút giây
Dầu dãi gió sương nơi chiến địa
Xuân về, thiếu bánh, chẳng nhành mai

Giờ đây đã lớn, có người yêu
Hạnh phúc biết bao, tuổi hợp nhiều
Mừng đã chẳng sinh vào tháng tới
Hai người khắc tuổi, khổ bao nhiêu !

Sinh nhật trong thời khắc cuối năm
Từng tờ lịch rớt đón mùa xuân
Đất trời rộn rã chờ năm mới
Thiên Chúa yêu thương sắp xuống trần

Đèn nến hoa giăng khắp cửa nhà
Chúc mừng hôn lễ của đôi ta
Hưởng tuần trăng mật nhằm sinh nhật
Hạnh phúc, niềm vui cứ vỡ òa.

Sông Thu
(Tháng 12/ 2020)



Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2020

MƯA DẦM - Tâm Thành

 


 MƯA DẦM


Mưa dầm nặng hạt mãi sầu rơi

Thêm trận cuồng phong lở đất trời

Buồn bã cô hàng lo dẹp quán

Ê chề du khách cố tìm nơi

Nhìn cây phượng ngã cành run rẩy

Thương ngọn đèn soi ánh thiếu ngời

Ế ẩm bà con than thở đói

Cháo chè qua bữa ngậm cầm hơi

                            Tâm Thành

TRẬN CHIẾN KHÔNG KHOAN NHƯỢNG, NÀO AI MUỐN – Thơ Văn Thiên Tùng

 


TRẬN CHIẾN KHÔNG KHOAN NHƯỢNG?
 
Hận kẻ gây nên đại họa nầy?
Tang thương trùm phủ suốt năm nay
Năm châu khốn đốn lâm phôi nhiễm
Nhân loại lao đao bệnh quái vầy
Xã hội cầm chừng vì chống dịch
Quốc gia tụt dốc bởi phòng lây
Kể thù COVID xuyên biên địa
Trận chiến toàn cầu khó cưỡng thay
 
Trận chiến toàn cầu khó cưỡng thay
Quyết tìm phương cách chặn nguồn lây
Bao nhà khoa học đua nhân bản
Bấy hãng vắc xin đợi thử vầy
Ước sớm diệt ngay trùng Vũ Hán
Mong nhanh tầm quét chúng từ nay
Để cho trần thế đồng chung hưởng
Cuộc sống an lành cuối Tết nầy…
 
               Quảng Trị, 09/12/2020
            Mai Vân Văn Thiên Tùng
 
 
NÀO AI MUỐN!
 
Lắm khách không mời …lợm tới đây
Một năm tròn trịa vốn như vầy
Hai phen Covid dường như đã
Bấy bận thiên tai ụp ngán thay
Đà Nẵng khơi mào tâm dịch khởi
Quê nhà thứ phát cách ly dày
Tết kề, xuân hóng, đông đà kết
Chúng lại sấn vào hận lắm đây.
 
          Quảng Trị, 05/12/2020
       Mai Vân Văn Thiên Tùng
 
* Một năm Canh Tý trong nước 3 lần đại họa Covid
và 6 lần thiên họa giáng xuống Miền Trung.

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2020

CHÙM THƠ ĐƯỜNG LUẬT CỦA HOÀNG HÔN MÀU TÍM


      


PHÍM LỆCH !
286-20
 
Nghe hồn buốt lạnh lúc tàn đêm
Giọt lệ sầu rơi ướt má mềm
Bởi chữ chung đường không nhạt bớt
Nên tình lẻ bóng cũng dài thêm
Còn nghe ấm áp bờ môi mọng
Chợt nhớ bâng khuâng sợi tóc mềm
Phím lệch tơ chùng xao xuyến hỏi
Sao người chẳng chịu nghĩ về em
 
 
GIẤC MƠ NGÂU !
 
Âm thầm rảo bước biết về đâu ?
Gió thổi miên man lạnh biển sầu
Kẻ vẫn màn đơn nơi gác vắng
Người còn gối chiếc giữa canh thâu
Trời cao chót vót buồn muôn thuở
Sóng bạc lô nhô ngát một màu
Ước được ngày mai mình gặp gỡ
Rồi cùng dệt lại giấc mơ ngâu...
 
 
NGÀN LẺ ĐÊM BUỒN !
 
Tím buổi hoàng hôn nắng ngã màu
Trông về cố quận mắt thêm sâu
Tình qua gió bão càng tươi thắm
Dạ trải mù sương chẳng úa nhàu
Một mối tình sầu..? Nhưng có thể…
Đôi dòng lệ nhỏ... bởi vì đâu ?
Đò xuôi bến cũ đầy tâm sự
Ngàn lẻ đêm buồn chuyện bể dâu
 
 
MẠCH  NHỚ !
 
Cứ mãi vô tình hay dửng dưng
Tim em mạch nhớ chảy không ngừng
Lòng luôn háo hức theo mùa phượng
Gió cứ rong đùa với nắng xuân
Nhẩm tính ngày trôi, đâu trở lại
Biết đâu buổi đợi, cũng khi chừng
Hình anh mắc cạn trong lòng mắt
Muốn hỏi, mà sao cứ đặng đừng...
 
 
NGHĨA NGƯỜI DƯNG !
 
Đắm nghĩa người dưng tự buổi nào
Nghe lòng trĩu nặng… bởi  vì sao
Trăng bay gió thoảng hồn thơ gọi
Mắt gợn buồn vương dấu lệ trào
Vẫn dậy men nồng trong nỗi nhớ
Luôn còn mộng ảo giữa chiêm bao
Tơ sầu nửa giấc khuya huyền hoặc
Đắm nghĩa người dưng tự buổi nào
 
Fountain Valley,  6/12/2020
Hoàng Hôn Màu Tím