Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017

THỨ DÂN - Võ Tấn Hùng họa thơ Thiên Ninh

THỨ DÂN
( Bài hoạ)


Sáng sớm cày đồng, xế tắm heo,
Trời ban sức khoẻ sợ chi nghèo?
Thu sang bên chái ly trà nhấp,
Xuân đến trong nhà ký thịt treo.
Rượu ngọt đầy ly tăm sóng sánh,
Thuốc ngon nửa điếu khói phì phèo.
Thứ dân được thế mơ chi nữa.
Gác tía lầu hồng mỏi gối leo?
Bình Định, 30.03.2017
VÕ TẤN HÙNG


NHÀ NGHÈO
(Bài xướng)
Nửa chòi , nửa trại nửa chuồng heo
Nhà cửa lôi thôi cũng tại nghèo
Nắng sớm lén xem vò gạo hẩm
Sương khuya khẽ lọt bức màn treo
Mưa trưa nóng bức đau rần óc
Giông tối lạnh run tức lộn phèo
Ước được làm quan to hết cỡ
Lầu son gác tía cột rồng leo
                                   Thiên Ninh

Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

ĐÙA VUI - Trần Như Tùng



ĐÙA VUI
Có đến Đường Thi mới biết nhau
Thơ đau chẳng sợ sợ người đau
Gươm quằn bám rỉ còn đâu sắc
Kiếm mẻ thành cưa hỏi có màu.
Năm chục hơn từ, từ chú sáo
Ba mươi sáu kế, kế con câu.
Khua môi múa mép mà trêu đó
Còn ghẹo xin chờ nối mạng sau.
                        Trần Như Tùng

TỪ BIỆT THƠ ĐƯỜNG


Như Thị, Phan Tự Trí,Như Thu,Lý Đức Quỳnh,Minh Thúy,
Trần Như Tùng,Thy Lệ Trang, NS- CANADA


TỪ BIỆT THƠ ĐƯỜNG
“NĐT”
Từ nay bẻ bút biệt thơ đường
Xướng họa yên hàn bỏ nhiễu nhương
Những muốn đời em đừng đoản mệnh
Còn mong nghĩa bạn cắm tình thương
Xin cầm lục bát dừng cơ khổ
Được giã vần niêm giảm chán chường
Đã bệnh nhiều năm còn khắc khoải
Gieo trồng hạo khí bởi từ chương
Lê Đăng Mành
BÀI HỌA
HÃY GIỮ THƠ ĐƯỜNG
Nào đâu chòng ghẹo với Thi Đường
Dám nói ta còn sánh Mã Nhương
Đặng bỏ là ai ngơ ngẩn nhớ
Thôi rồi ấy tẩu dạt dào thương
Tình say ý chuẩn đâu cần lộ
Luật vững niêm hay chẳng phải chường
Thế thái thị phi đừng để bụng
Xin người hãy viết tiếp ngàn chương.
Phan Tự Trí
GỬI LẠI...
Sầu tư gói lại gửi bên đường
Dạ thoáng eo sèo bởi vận nhương
Sưởi ấm lòng kia dù tuyết phủ
Se tròn câu nọ với lời thương
Vườn thơ cổng mở người vui đón
Bút mực vần gieo nghĩa vội chường
Nắng ngã chiều nay còn bịn rịn
Chong đèn tỉ mỉ đếm từng chương.
Như Thu
TỰ XÉT
Nhét chữ vào khuôn ướm luật Đường
Chuốt lời so khổ nhiễu càng nhương
Quờ trăng bắt bóng nhìn ngơ ngẩn
Thắp nến soi hồn ngó thảm thương
Dẫu biết hình dong lòng khó tỏ
Mà hay phẩm giá dáng chưa chường
Cút côi gió lạnh chiều lay lắt
Góp lại vui buồn nắn một chương
Lý Đức Quỳnh
NGUỒN VUI
Cao niên giảm bệnh ...thú thi Đường
Vận chữ đối câu chẳng nhảm nhương
Sáo hót bạn mai lòng quyến luyến
Ve ca giấc muộn dạ yêu thương
Góc vườn ngắm cảnh thơ ngâm vịnh
Dưới trúc mơ trăng văn tỏ chường
Đón gió mơ hoa tràn giấy bút
Nâng từng giọt nắng kết ngàn chương
Minh Thuý
MỘT CHUYỆN TÌNH
Anh chàng Niêm Luật dạo trên đường
Mừng gặp nàng thơ Nhiễu Thị Nhương.
Nhan sắc tuyệt vời vào thế hiếm
Tính tình chặt chẽ khó đường thương.
Đùa trêu muốn gửi lời ... mong thấy
Chọc luận sao cho ý ... phải chường.
Chuyện nhỏ theo chiêu đôi lúc hứ
Bát xô chẳng vỡ khoảng hai chương .
Trần Như Tùng
NGẪU HỨNG...
“Ngũ độ thanh”
Đang rầu, gặp phải cái vần nhương
Ngán ngẩm...còn thêm một chữ chường !
Trách bạn gieo từ cao...rõ khổ...
Buồn ta lượm ý dỏm...mà thương!
Mưa phùn thoáng nhẹ rơi đầu ngõ
Mực cỗi âm thầm nhỏ  cuối chương
Buổi sáng quanh nhà nghe tĩnh lặng
Thôi thì...cũng gửi mấy câu Đường !
Thy Lệ Trang
ĐỔI KHÔNG KHÍ
“Ngũ độ thanh”
Nhiều công học hỏi lối thơ đường
Bỏ việc trong nhà lắm hỗn nhương
Kẻ ngỡ niêm vần theo định hướng
Ai ngờ vận trắc đổi lời thương
Bây giờ lục bát đừng lo nữa
Tám chữ dìu nhau lọ phải chường
Phải nghĩ nhiều khi càng mệt trí
Thôi dừng kiếm chữ dạo từng chương !
NS- CANADA

HẢO HÁN – Kha Tiệm Ly cùng thi hữu





HẢO HÁN
Ngựa hồng chưa nản bước chân bon
Chí đặt non cao há sợ mòn

Thẳng cánh quăng đi trò lếu láo
Ngoài tai vứt bỏ chuyện con con
Đã không ham chút tiền tài bẩn
Thì dễ gì cong ngọn bút son?
Kiếm báu thở dài trong hốc đá,
Đêm đêm còn mộng đỉnh Lương Sơn.
                               Kha Tiệm Ly

HỌA:

1. NO HẢO LỚ
Ngựa chạy thời giờ vẫn cứ bon
Niên cao sĩ lụn khí hao mòn
Cầu an ngại nạn mồm hơn láo
Rụt cổ co đầu chí bé con
Nợ nước quăng đi tay vớ bẫm
Thù nhà bỏ mặc miệng tô son
Thanh lâu năng ngụ kinh nhà đá
Thì mộng chỗ nào Lương với Sơn???
                               Mietvuon Sau
                                15.03.2017

2. TIỀN NHÂN!
Hảo Hán yêu đời, ngựa vẫn bon
Non sông lảnh thổ cớ sao mòn!
Do đâu cơ vận còn dang dở?
Bởi vậy mưu đồ... chỉ cỏn con
Hãy thả thuyền tình ra biển cả
Chớ gò tham vọng* trát màu son
Tiền Nhân hùng dũng trừ xâm lược
Hậu thế trung thành giữ hải, sơn…!
                                 Đức Hạnh
                                18.03.2017

* Tham vọng bành trướng của Trung Quốc

3. CHIẾN MÃ
Lưng đồi chiến mã mộng đường bon...
Sức dẫu tàn vơi chí chẳng mòn
Mặc thói đời phô tuồng nhỏ mọn
Lơ trò kịch cỡm rối còm con
Sơn hà mãi một lòng chung thủy
Tổ Quốc luôn toàn dạ sắt son
Nhiệt huyết dâng tràn mong hiến trọn
Mơ ngày hí lộng giữa Trường Sơn!
                                Cư Nguyễn
                                19.03.2017

4. ĐÔI LỜI VỚI KHA HUYNH
Gân thiệt huynh Kha dẻo sức bon,
Lời thơ ngọn bút mãi chưa mòn.
Đâm vào bọn ác không chừa lão.
Chọc đến lũ gian chẳng tránh con.
Hào khí ngút trời ghi dạ thảo.
Chí hùng lêch đất tỏ lòng son.
Thư sinh dẫu trói gà không chặt.
Nhưng vẫn vững tâm tựa Thái sơn.
                                  Hoành Trần
                                  19.03.2017


5. CƠN MƠ
Tang bồng quẫy gánh bước bon bon
Thỏa tận đoài đông chí chẳng mòn
Đã quyết tung hoành nơi biển cả
Chi cầu quanh quẩn xó ao con
Thuyền kia chở đạo xây đời thắm
Bút nọ vun tình dưỡng nghĩa son
Tỉnh giấc mơ lòng,cơn khắc khoải
Sương mù bạc trắng phía Trường Sơn !
                                   Lý Đức Quỳnh

6. HẠO KHÍ
Dong duổi thung dung vó ngựa bon
Quan hà muôn dặm trí không mòn!
Vụng trò... thây kệ phường nhăng cuội,
Khéo diễn... màng chi đám nhách con (?)
Bả lợi lánh xa... thơm dạ ngọc,
Hư danh chối bỏ... thắm nghiên son!
Đã là hảo hán trang quân tử
Há quản phong trần trải tuyết sơn!
                        Nguyễn Huy Khôi

7. BẢO KÍNH
Khí khái qua từng những dặm bon
Đường trường phỉ sức ngựa phi mòn
Nhân tình nghĩa hiệp điều to tát
Thế thái trò đời chuyện cỏn con
Ghét kẻ si mê tâm địa hiểm
Mến người quý trọng tấm lòng son
Vung gươm sát thát loài hung bạo
Tỏa sáng gương lành Yên Tử sơn
                               Lê Viên Ngọc

8. ANH HÙNG
Mấy dặm đường xa vết ngựa bon
Thênh thang sông núi chẳng hao mòn
Xả thân gìn giữ miền quan yếu
Góp sức yên bình chốn cỏn con
Nhất quyết không tha phường trét phấn
Một lòng chẳng khứng bọn tô son
Trời cao hằng giúp người trung đạo
Phù Đổng quay về ần Sóc Sơn.
                           Trịnh Cơ 
                     Paris, 24/03/2017   

9. TIẾNG GỌI
Đâu hồn sông nuí đất Lam Sơn ?
Giữ cõi ngàn năm chẳng sói mòn
Quật khởi anh hùng nêu chí lớn
Vùng lên dân dã góp lòng son
Cam lòng hại nước vùi thân thế?
Cám dạ phản nhà diệt cháu con?   
Dưới nguyệt gươm mài vì chánh nghĩa
Vọng vang truyền kiếp vó câu bon
                                  Thanh Hoà 

10. MẶC AI...
(Tặng Kha huynh)
Người đã 
thôi sờn những vết bon
Mặc ai cười cợt hướng đâu mòn
Gửi vần thơ phú gìn sông núi
Dệt áng mây rồng nhủ cháu con
Giong ruổi đường xa tròn nghĩa thắm
Ngóng chờ bạn hữu vẹn lòng son 
Dọc ngang bốn biển vui huynh đệ
Chẳng nịnh bên ngoài bởi lớp sơn!
                                    Như Thu

11. HẢO HÁN ĐÂU RỒI
Cả đời lưng ngựa chẳng ngừng bon
Lúc dọc đường quan lúc lối mòn.
Dẹp những trái ngang nâng bậc mẹ
Xóa bao cay đắng dưỡng hàng con.
Nắng mưa đâu giảm lòng kiên định
Xương máu không sờn dạ sắt son.
Mỏi mắt ngày nay mong Hảo Hán
Dối lừa trừng trị đẹp giang sơn.
                       Trần Như Tùng

12. NỖI LÒNG...
Đường dài ngựa chửa nản chân bon
Hào khí vì ai đã héo mòn
Số phận ngậm ngùi cay mắt lệ
Duyên tình nghiệt ngã nát hồn son
Rượu nồng dẫu thấm đời cô độc
Chí lớn đâu bằng mộng cỏn con
Nàng đến rồi đi trong giấc điệp
Bỏ mình ta giữa đỉnh vu sơn !
                      Thy Lệ Trang

13. HỎI
Cát dồn vó ngựa mãi bon bon
Chân cứng can chi quản đá mòn ?
Đã biếng căng buồm ra biển lớn
Cớ gì dúm gối ngự thuyền con ?
Tơ vương cho đắm làn lưng phấn
Lại rối để chìm bụm gót son?
Hào kiệt anh hùng đâu hết cả ? 
Lẽ nào chẳng thẹn với Thường Sơn* ?
                                  Phan Tự Trí

* Triệu Vân (168-229), tự là Tử Long , người vùng Thường Sơn, là một vị tướng giỏi thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam Quốc ở Trung Quốc. 

14. NẰM NGHE GIÓ HÚ
Dặm xa ngựa khỏe vẫn còn bon
Lưng núi nôn nao nước xói mòn.
Đã biết tòng theo con đường lớn
Lẽ nào chối bỏ mảnh tình con?
Mặc ai sớm tối lo tài lộc
Kệ kẻ đêm ngày lựa phấn son.
Thao thức mòn đêm không chịu ngủ
Nằm nghe gió hú vọng Trường Sơn.
           Thành phố Vinh, 27/3/2017
                        Huy Phương

15.TỰ THÁN
Đã hết thời chân ngựa sải bon
Sức trai có lúc cũng hao mòn
Vết hằn năm tháng đà sâu đậm
Dấu ấn cuộc đời chẳng cỏn con
Chí nản, hồn suy, tâm nhạt sáng
Mắt mờ, tay yếu, bút phai son
Gươm đao bỏ mặc năm han rỉ
Chuôi kiếm hoen mờ tróc nước sơn.
                                    Sông Thu

16. TRƯỢNG PHU
Ngựa Tứ đường dài chân mãi bon
Trời cao chí cả sợ chi mòn?
Trong làng  đếch ngại lời thiên thẹo.
Ngoài ngõ chẳng phiền chuyện cỏn con.
Danh lợi dễ đâu cong ngọn bút,
Quyền uy khó thể  nhạt lòng son.
Gian nan nặng nợ anh hùng trải,
Danh rạng muôn đời chẳng phết sơn
Bình Định,28.03.2017        
VÕ TẤN HÙNG

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

TRƯỢNG PHU - Võ Tấn Hùng họa thơ Kha Tiệm Ly

           TRƯỢNG PHU
               ( Bài hoạ)


Ngựa Tứ đường dài chân mãi bon
Trời cao chí cả sợ chi mòn?
Trong làng  đếch ngại lời thiên thẹo.
Ngoài ngõ chẳng phiền chuyện cỏn con.
Danh lợi dễ đâu cong ngọn bút,
Quyền uy khó thể  nhạt lòng son.
Gian nan nặng nợ anh hùng trải,
Danh rạng muôn đời chẳng phết sơn
                Bình Định,28.03.2017
                   VÕ TẤN HÙNG


            HẢO HÁN
          (Bài xướng)
Ngựa hồng chưa nản bước chân bon
Chí đặt non cao há sợ mòn
Thẳng cánh quăng đi trò lếu láo
Ngoài tai vứt bỏ chuyện con con
Đã không ham chút tiền tài bẩn
Thì dễ gì cong ngọn bút son?
Kiếm báu thở dài trong hốc đá,
Đêm đêm còn mộng đỉnh Lương Sơn.
                        KHA TIỆM LY

XƯỚNG HỌA VUI " THÉC MÉC" - Thy Lệ Trang cùng thi hữu




THY LỆ TRANG- LÊ VIÊN NGỌC-NGUYỄN GIA KHANH- VĂN THANH- HUY PHƯƠNG-SÔNG THU- MINH THÚY- NHƯ THU- TRẦN NHƯ TÙNG- LÝ ĐỨC QUỲNH- LIÊU ĐÌNH TỰ- PHẠM KIM LỢI- NHƯ THỊ- TRỊNH CƠ- THANH HÒA- HẢI RỪNG, PHAN TỰ TRÍ

"THÉC MÉC"
Thân gửi CAO BỒI GIÀ và LÊ ĐĂNG MÀNH.


Chả hẹn mà sao lại giống chang*?
Bệnh chi đánh gục cả hai chàng?
Đường Thi... Cao vắng không lời nói
Lãm Nguyệt... Mành xa chẳng bóng sang
Chắc nắng thành Sài nên tránh mặt?
Hay mưa xứ Quảng phải tan hàng?
Vào ra théc méc ta đành hỏi
Chả hẹn mà sao lại giống chang*?
* Y chang
                       Thy Lệ Trang



Họa theo tùy bút

LỤC LÁC
Lửa hạ nung người - dẫu chói chang
Làm sao theo kịp bước chân chàng
Vó câu cao thủ băng đường tới
Hiên nguyệt tơ mành bắc nhịp sang
Những tưởng sông ngòi xa chẳng nãn
Lọ là đồi đống mấy chưa hàng
Ngựa phi nước đại - ai ngăn nổi
Lửa hạ nung người - dẫu chói chang

                              Lê Viên Ngọc


VẤN AN
Hay là cái nắng vẫn còn chang
Bởi thế cài then, hỡi nhị chàng ?
Có phải ngừng trang vì bệnh chuốc
Không đành mở cửa để mình sang
Nguyệt Hiên khách bút hoài mong lượt
Thi Quán người thơ mãi xếp hàng
Cách trở khôn tường đôi ngọc thể
Hay là cái nắng vẫn còn chang?
                 Nguyễn Gia Khanh


ĐÀNH THẾ            
Sao mà théc méc, bảo y chang!
Thời tiết đổi thay đã hại chàng
Xướng họa vần thơ thì chẳng thiếu
Nghĩa tình bạn hữu dễ nào sang
Đăng Mành Lâm Nguyệt đâu dấu mặt
Lão Hạc Cao Bồi chẳng rẻ hàng
Sự thế hợp trùng, đành phải thế
Sao mà théc méc bảo y chang!
                           Văn Thanh


CỨ Y CHANG
Bệnh tình hai bác cứ y chang
Một lúc đông vui thiếu nhj chàng.
Lãm Nguyệt tạm xa người chủ súy
Đường thi sao vắng  kẻ Cao sang?
Mặc mưa ướt má không che mặt
Dù nắng ăn da vẫn lộ hàng.
Thôi thế thì thôi, đành phải thế
Bệnh tình hai bác cứ y chang.
                     Huy Phương


LẼ NÀO...?
Lẽ nào do nắng cứ chang chang
Ảnh hưởng sân thơ của các chàng 
Nên cổng Đường Thi sương chẳng lọt
Và hiên Lãm Nguyệt gió không sang
Nóng hầm hập khiến vần xa bút
Mưa trái mùa xui tứ rẽ hàng
Bạn hữu băn khoăn lo lắng hỏi
Lẽ nào do nắng cứ chang chang?
                              Sông Thu



MONG CẦU 
Kính chúc Chư Huynh vẫn khoẻ chang 
Từ lâu lặng lẽ cả hai chàng 
Hình như cảm cúm mưa đem tới 
Có phải ho hen gió trở sang 
Nguyệt đợi thi nhân không khuất phục 
Mây chờ kẻ sĩ chẳng đầu hàng 
Ước chi "Góc phố Đường" bừng sáng 
Kính chúc Chư Huynh vẫn khoẻ chang 
                                  Minh Thuý



TÌNH BẠN HỮU
Dẫu trời oi bức nắng chang chang!
Nhộn nhịp về quê đón mấy chàng 
Thi Quán vườn xinh đông khách viếng
Nguyệt Hiên hương ngát lắm người sang 
Sẵn sàng giấy trắng lo tìm vận 
Vội vã tay nhanh họa mở hàng 
Thắm thiết ân tình lòng bịn rịn
Dẫu trời oi bức nắng chang chang!
                                 Như Thu


MẶC CHO . . .
Nắng gắt mặc cho hai chữ chang
Cũng đâu tách được thiếp bên chàng
Hôm nay gió ghé đưa huynh tới
Ngày mốt mây qua đón muội sang.
Cái nóng cũng khi gây rát mặt
Cái tình chẳng lúc bước xa hàng.
Thương nhau hơi vắng là ngơ ngác
Nắng gắt mặc cho hai chữ chang.
                    Trần Như Tùng

CHỜ
Xuân vừa qua ngõ nắng chang chang
Lúc thiếp non tơ lại vắng chàng
Chắng biết nhờ ai khi nóng quạt
Không đành gọi xóm để vui sang
Lẻ loi chịu phận nương cùng bóng
Túm tụm thương thân đợi sắp hàng
Cảnh cũ người xưa,ngày đáo hạn…
Xuân vừa qua ngõ nắng chang chang !
                           Lý Đức Quỳnh


KHÚC TÂM GIAO
Kẻ Bắc người Nam giống hệt chang
Dòng thơ lai láng đắm tim chàng
Tình thi hội quán cùng giao hảo
Nghĩa bạn tao đàn mãi gửi sang
Réo rắt vần chương niềm gắn kết
Du dương giai điệu bút gieo hàng
Vào trang xướng họa hằng mong đợi
Kẻ Bắc người Nam giống hệt chang.
                          Liêu Đình Tự


VÌ SAO
Chưa hè rát bỏng nắng chang chang
Lặng tiếng vì sao hỡi mấy chàng
Lãm nguyệt thơ hay gieo gửi đến
Đường thi tứ đẹp họa trao sang
Bệnh  tình  nặng nhẹ sao im tiếng ?
Mưa nắng ít nhiều chẳng đón hàng ?
Thi hữu trông chờ trời dịu mát
Chưa hè rát bỏng nắng chang chang
                              Phạm Kim Lợi


BỆNH
Ngọn gió Nam Lào bủa nắng chang
Cơn đau khốn quẫn lụy thân chàng
Nhớ vần đơn chiếc lom khom tới
Thương chữ bơ phờ lọm khọm sang
Cứ ngỡ tao đàn không chểnh mảng
Đâu hay đường luật phải quy hàng
Gia do tật bệnh theo thời khí
Ngọn gió Nam Lào bủa nắng chang

                                      Như Thị



TRẦN TÌNH
Tình nghĩa thi đàn thật chứa chan
Vừa qua thấy vắng hết đôi chàng
Thơ hay lãng mạn không lời đến
Thi hữu vội vàng có tiếng sang  
Câu hỏi nêu ra : sao khuất mặt ?
Trả lời lý giải : bởi quy hàng !
Vấn an khuyến khích làm hưng phấn
Tình nghĩa thi đàn thật chứa chan ! 
                         TRỊNH CƠ (Paris)
                         20/03/2017


HỎI THĂM NHỊ VỊ
Cái nắng sao mà nắng chói chang
Làm cho ngầy ngật biết bao chàng
Quán thơ vẫn nhộn toan thăm hỏi
Lãm nguyệt thường vui, định bước sang
Dẫu yếu Thi chờ không giã biệt
Dù đau Trăng đợi chẳng quy hàng
Gió Lào chợt thổi người ngây ngất
Cái nắng sao mà nắng chói chang
                                  Thanh Hoà



CHẲNG GIỐNG 
Chẳng giống xứ nầy nắng chói chang!
Vừa ra khỏi cửa bước làng chàng
Thương mình vàng vỏ tình lơ đảng
Tội bác xanh xao bệnh dễ sang
Mấy buổi không tin đời chễnh mảng
Một thời xướng họa thú ngang hàng
Bên thềm Nguyệt Lãm trăng vờn mộng
Chẳng giống xứ nầy nắng chói chang! 
                                    Hải Rừng
                                    20/3/2017


CỐ LÊN BẠN NHÉ 
Dẫu có đò đầy cũng phải sang
Kẻo em mong lắm biết chăng chàng?
Vườn thơ vắng chủ như mưa dập
Nương phú thưa người tựa nắng chang
Trái gió sai thề tóc nửa mái
Trở trời lỗi hẹn lệ hai hàng
Cố lên bạn nhé rồi qua khỏi
Dẫu có đò đầy cũng phải sang. 

                          Phan Tự Trí