Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

HOÀI THU - Ngọc Liên cùngtThi hữu





HOÀI THU
Từ em ghé lại buổi hôm nào
Lá ngủ mơ màng, sợi nắng chao
Những nụ Bồ Công vàng xuyết điểm
Từng bông Thạch Thảo tím len chào

Trên hàng phố nhỏ chiều ngơ ngác
Dưới cội thông già mộng xuyến xao
Một khoảng trời thu giờ đã khuất
Tình như lạc giữa trận mưa rào.
                               
Ngọc Liên
                               14.03.17
HỌA:

TÌNH THƠ
Kỷ niệm bừng lên nhớ thuở nào
Vườn hồng cánh mộng chẳng chênh chao
Trăng sao lấp lánh giòng sông hát
Hoa bướm xôn xao suối nhạc chào
Bằng hữu giao hòa tình mãi vọng
Thi đàn xướng họa nghĩa nào xao
Chân thơ đồng cảm mùa xuân thắm
Biển ái thuyền yêu há ngại rào…
                                  Đức Hạnh
                                 20.03.2017

ĐƠN PHƯƠNG
Lặng lẽ chờ anh tự thuở nào
Tim đà mở ngõ dạ chênh chao
Nghìn câu luyến nhớ còn chưa gửi
Một tiếng yêu thương chẳng dám chào
Có lúc đêm về tâm lẩn thẩn
Rồi từng buổi đợi ý xôn xao
Mà duyên chẳng biết bao giờ hẹn
Để ngỏ hồn ai cứ rạc rào !
                     Tường Vân
                     14.03.2017
PHÙ VÂN 
Gặp gỡ nàng thơ ở chốn nào
Cho vầng nguyệt sáng đổ vờn chao
Sầu chan khắc khoải ngày ly biệt
Buốt đọng trầm tư thuở vẫy chào
Lịm giữa trần gian niềm thổn thức
Tan vào thế tục nỗi xôn xao
Phù vân gửi lại ngàn thương nhớ
Thoảng chút cuồng si vọng ngõ rào 
 
                                    Thái Hưng
 
ĐÀNH THÔI
Mộng cũ thầm vương tiếc lắm nào
Thu sầu quạnh quẽ nắng nghiêng chao
Đành rằng giã biệt đau lời nói
Có phải từ ly xót tiếng chào
Dấu hết niềm thương vào ký ức
Vùi chôn nỗi nhớ tận phương nao
Cho vùng kỷ niệm buồn xơ xác
Củng bởi ân tình chẳng muốn trao.
                              Chieu Truong
 
LẼ NÀO
Vì em lỗi hẹn buổi hôm nào
Nỡ đẩy ta vào đợt sóng chao
Đến gặp đôi lần quên tiếng hỏi
Về thăm mấy lượt bỏ câu chào
Cho duyên kết họp là không thể
Để mối tơ lòng quá lãng xao
Chẳng lẽ tình kia là gió bụi
Rồi vui chỉ thoáng đợt mưa rào..!!
                              Nguyễn Lâm
                               15.03.2017
 
HỒN HOA
Có lẽ hồn hoa của thuở nào
Không nhầm khởi vọng phút chênh chao
Khi mùa dợm chuyển xanh màu lá
Lúc nguyệt buồn soi nhạt bóng rào
Lặng lẽ lan đùa tia nắng hửng
Mơ màng trúc gạn gió ngàn xao
Ngày qua vẫn đợi cung lòng lắng
Để phút nhìn nhau mĩm miệng chào.
                       Nguyen Dac Thang
                            MT - 170315
 
 ĐÓNG CỔNG RÀO.
Anh đến thăm em một buổi nào .
Bên thềm giọt nắng đã nghiêng chao.
Giò Lan hé nụ như mừng đón
Chậu cúc xòe hoa cũng vẫy chào .
Môi thắm ríu lời run lập cập
Tim hồng loạn nhịp đập xôn xao.
Mẹ cha lại bảo em còn bé.
Nên đã đành tâm...đóng cổng rào...
                             Văn Văn Vũ

XUÂN LAN THU CÚC
Giai nhân tài tử gặp khi nào
Dưới bóng đèn hồng ngọn gió chao
Những đóa xuân lan ngồi xuống vấn
Vài hoa thu cúc đứng lên chào
Đầu non loan phụng như hờ hững
Cuối bể yến nhàn cũng lãng xao
một bức yêu đào ai đã vẽ
Chim xanh chỉ dám đón ngăn rào.
                                      Phi Anh
 
ĐƠN PHƯƠNG !
Dập lửa đơn phương tự buổi nào
Cho dù bến Nhược sóng lòng chao
Hình mai mộng đắm âm thầm đợi
Dáng liễu tơ vương ngớ ngẩn chào
Đã xót cung đời như bóng vỡ
Thêm buồn mạch ái tựa bèo xao
Thôi đành khép lại trang tình cũ
Chẳng dám hoài mơ chuyện xé rào !
                     Sắc Tứ Minh Thiện

TIẾNG THU .
Kỷ niệm trào dâng tự lúc nào !
Cho vừa nỗi nhớ nặng nghiêng chao
Người như đã vắng xa tầm với
Giấc mộng còn đâu để hỏi chào
Mặc cứ trôi xuôi tình cạn kiệt
Cho hằng thoang thoảng mộng lao xao
Mà sao vẫn thấy lòng trăn trở
Nghe tiếng yêu thương bỗng rạc rào.
 

                                  Tuan Nguyen
                                   20.03.2017

CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA NGUYỄN HUY KHÔI VỚI LÊ LÝ HƯƠNG VÀ KHA TIỆM LY





XƯỚNG: 

HẢO HÁN

Ngựa hồng chưa nản bước chân bon
Chí đặt non cao há sợ mòn
Thẳng cánh quẳng đi trò lếu láo
Ngoài tai vứt bỏ chuyện con con
Đã không ham chút tiền tài bẩn
Thì dễ gì cong ngọt bút son?
Kiếm báu thở dài trong hốc đá
Đêm đêm còn mộng đỉnh Lương Sơn.
                                   Kha Tiệm Ly

HỌA:

HẠO KHÍ

Dong duổi thung dung vó ngựa bon
Quan hà muôn dặm trí không mòn!
Vụng trò... thây kệ phường nhăng cuội,
Khéo diễn... màng chi đám nhách con (?)
Bả lợi lánh xa... thơm dạ ngọc,
Hư danh chối bỏ... thắm nghiên son!
Đã là hảo hán trang quân tử
Há quản phong trần trải tuyết sơn!
                      Nguyễn Huy Khôi


XƯỚNG:

GIỌT XUÂN TÌNH

một sáng lên thuyền bến ngẩn ngơ
buồn ơi thấm đọng nát vần thơ
con sông tình tứ âm thầm nhắc
hình bóng tâm giao lặng lẽ chờ
dặm khách đa đoan dài dặm nhớ
dòng thơ nghiệt ngã lắng dòng mơ
từng đêm xuân ước trang tình sử
lạ lối đào nguyên lạ bến mờ.
                   Lê Lý Hương
                    (Quảng Trị)

HỌA:
               TRỞ GIẤC

Xuân tình đắm đuối...khó làm ngơ?
Hương sắc thanh cao ẩn tứ thơ.
Lối gió trăng mơ treo ngõ nhớ
Bên sông đò mộng thả neo chờ!
Sâu nông khó định lời quên nhớ
Thực ảo khôn phân bóng tỏ mờ?
Sầu muộn tương tư khua trở giấc
Đào Nguyên hoa cỏ nẫu sương mờ !?
                       Nguyễn Huy Khôi
                              (Hà Nội)

LỜI THỔN THỨC CỦA TRĂNG - Tuan Nguyen cùng thi hữu





LỜI THỔN THỨC CỦA TRĂNG
Vang trong tối vắng ánh trăng ngàn
Vọng tiếng như lời của thở than
Phận ái đong vùi canh tủi thấy
Phong tình cả đủ khắc vui an

Làm sao thế hợp ân nồng cháy
Cứ để trời buông khúc hợp tan
Thôi hãy cho ngày thêm quyến luyến
Đêm về nhớ trỗi nhịp ca ngân...
                          Tuan Nguyen
                            15.03.2017
HỌA:

NÀNG NGUYỆT TỎ TÌNH
Nguyệt tỏ tình yêu thắm biển ngàn
Sóng còn dào dạt chẳng lời than
Ai khơi duyên bút ngời sông ái
Ta dệt Đường thi rực bến an
Thấy bóng em cười lòng mãi thức
Trông cành hoa nở mộng chưa tan
Hình như đồng cảm cùng trăng nước
Sóng bổng dâng trào nhạc hát ngân...
                                   Đức Hạnh
                                  19.03.2017

KIẾP THƠ - Tường Vân cùng thi hữu





KIẾP THƠ
(Đương đối)
Sao đành bỏ bạn nửa trường đua
Để mặc tình tôi bọt sóng lùa
Giữa cõi thăng trầm bao biến cố
Bên đời tạm bợ mấy hơn thua
Tơ guồng chỉ lạc trăm đường rối
Cánh cổng buồng tim ngọn gió đùa
Một kiếp thơ sầu chôn đáy huyệt
Ai người nuối tiếc ngỏ lời mua ?
                               Tường Vân
​                               19.03.2017
HỌA:

TÌNH ĐỜI!
Chấm phá tình đời một điểm đua
Thế rồi tan tác tựa mây lùa
Gió trăng hờ hững hồn thao thức
Hoa bướm mơ hồ cảnh được thua
Dỗ giấc an nhiên nào hối thúc
Khơi màu tự tại chớ bông đùa
Thương yêu, anh gửi lời thân ái
Muốn dệt cung đàn chẳng bán mua!
                                      Đức Hạnh
                                     20.03.2017

MỘNG MƠ
Sân đời vẫn vậy lắm đường đua
Thế sự bàng quang để gió lùa 
Một chữ ân tình dăm kẻ bán
Đôi vần hỷ xả mấy người mua 
Còn nghe nắng luận điều hư mất
Lại thấy mây bàn những đuợc thua 
Nhịp sống quay cuồng bao biến đổi 
Mộng mơ quý lắm phải đâu đùa !
                                   Ngọc Liên
                                    19.03.17

KIẾP TRĂNG
Chậm rãi vươn mình chẳng phải đua
Lần lên bóng sáng, đám mây lùa
Khơi màn dạ khúc, đêm vừa đến
Dạo bản tình ca, nhạc luyến thưa
Gợi ấm cung thơ, tình thả lỏng
Nương dòng mộng mị, gió lay đùa
Than ôi ! Nửa kiếp ngày xa vắng
Khắc đến canh tàn biệt thoáng đưa...
                                Tuan Nguyen
                                 20.03.2017

THƠ ĐAU - Lê Đăng Mành cùng thi hữu



ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HỌA

Như Thị, Nguyễn Gia Khanh, Sông Thu, Như Thu, Phan Tự Trí, Lý Đức Quỳnh, Trần Như Tùng, Phạm Kim Lợi, Lê Sỹ Thu, ThyLệTrang, Hồ Hắc Hải, Hồng Phượng, Trịnh Cơ.


       Nhà thơ Lê Đăng Mành


THƠ ĐAU
“Vần trắc”
Bệnh quất thân này đang quá tải
Dật dờ thần thái còn mê mải
Xa trang thủ bút bước lờ đờ
Vắng góc thi đàn ngồi khổ ải
Thao láo ôm chăn cứ thẫn thờ
Chập chờn vỗ gối mà tê tái
Nhớ ba con chữ ngủ mơ mòng
Niêm luật lặng thinh vần bải hoải
                            Lê Đăng Mành

BÀI HỌA:

ĐỪNG CHO HOANG HOẢI
Bao lần nhập viện làm sao tải?
Bởi thú cầm thi lòng miết mải
Lúc mệt đành nằm ngóng bạn thơ
Giờ vui vội dậy gieo vần “khoải”
Tình còn thắm đượm dẫu người đau
Mộng vẫn xanh rờn dù mặt tái
Mặc bóng dương tà bủa hắt hiu
"Thềm Trăng" chớ để sầu hoang hoải.
                            Nguyễn Gia Khanh

YÊU THƠ
“Họa 4 vần”
Thăm hỏi, nhờ vần thơ chuyển tải
Bác đang thưởng nguyệt hay còn mải
Miệt mài thư pháp, dạ lâng lâng
Chăm chút câu từ, tâm thoải mái
Gắn với văn chương giữ lạc quan
Vui cùng chữ nghĩa quên sầu tái
Đường thi xướng họa mãi đam mê
Phép đối, luật niêm đâu đã hoải.
                                  Sông Thu

GỬI GIÓ LAY
“Họa 4 vần”
Vườn thơ ngon giấc vì vơi tải
Bấc lụn tàn canh mà cứ mải
Tự bảo người ơi bớt rộn ràng
Thầm trêu bút hỡi thôi hăng hái
Tâm hồn thanh thản dạ luôn vui
Tuổi hạc an nhàn thân hết hoải
Gom mối ưu sầu gửi gió lay
Giã từ cơn bệnh đà ngưng tái.
                               Như Thu

ĐỪNG CỐ
“Vần Trắc”
Đã khuỵu xuống rồi còn chất tải
Việc đời biết quý nhưng đừng mải
Nhục, đau… để sức vượt bao tròng
Sinh, lão… rèn tâm qua mấy ải
Ôm bụng cứ lo rũ nguyệt phong
Vò đầu vẫn lắng sầu quan tái
Xin người gắng giữ thuốc thang cho
Chứ cố nhiều vô rồi mệt hoải !
                           Phan Tự Trí

THÂN & TÂM
Thân đời rã rệu ngày qua tải
Ga tạm dừng buông,rồi miết mải
Túm nợ nhân tình ngắc ngứ truông
Vày duyên thế thái đòng đưa ải
Lòng thơ đắp nhóm dẫu hồng hào
Sức khỏe mòn vơi dần tím tái
Chạnh nỗi bạn bè xướng họa vui
Tòng tâm mà lực… nhìn thêm hoải !
                             Lý Đức Quỳnh

MANG ĐỠ ĐƯỢC THÌ . . .
Thiếp thấy dạo này chàng tựa… hoải
Phong tư anh tuấn như hơi tái.
Nhiều năm gần gũi phú thi môn
Mấy bận phiêu lưu biên giới ải.
Lãm Nguyệt ha ha thơ họa mau
Ô Lâu hí hí thuyền đua mải.
Bệnh đau chữa trị vững lòng tin
Mang đỡ được thì đây gắng tải.
                        Trần Như Tùng

LỜI NÀY
“Vần trắc”
Lời này gửi đến mong đăng tải
Cầu chúc thi huynh cầm bút mải
Mực thắm gieo vần họa xuống giấy
Sức hèn uống thuốc băng qua ải
Eo xèo chân bước đất xanh lơ
Ngất ngưởng mắt nhìn trời xám tái
Sức khỏe con người điều hệ trọng
Thời gian sắp tới chẳng còn hoải
                         Phạm Kim Lợi

TAI NẠN THƠ
“Vần trắc”
Tai nạn gãy chân đau gắng tải
Rần rần nhưng nhức tê tê mãi
Khum ngồi mượn chữ bớt bơ vơ
Nằm ngữa tìm vần vơi lụy ải
Nhớ lúc té rồi cẵng cứng đơ
Thương khi vừa bị mông thâm tái
Thôi thì nghiệp đến nhả câu thơ
Vui nhận nợ trần mong đỡ hoải.
                                  Lê sĩ Thu 

THĂM BẠN ỐM
“Vần trắc”
Vượt kiếp nhân sinh qua lắm ải
Bệnh tình hoạn nạn dồn cho hoải
Tung vần múa tứ dẫu còn mê
Vung bút đề thơ đành bớt mải
Thao thức đêm oi,mí mắt quầng
Võ vàng ngày nóng làn da tái
Tấm thân nhẹ nhõm được bao cân
Nhiều lúc đôi chân dường khó tải.
                                Thanh Hoà
Chúc huynh LĐM sớm bình phục.

HOẢI
Bởi cố nên nhiều lúc quá tải
Đường đời mấy kẻ cứ đi mải
Đôi khi dừng lại tìm cơ ngơi
Nhiều bận vượt qua khỏi các ải
Sức khoẻ yên lành mong trí an
Số phần phước đức giữ thân tái
Bao lần vào viện rồi về nhà
Lo lắng càng thêm lắm khổ hoải !
                               NS-Canada

TỰ KHAI
“Vần trắc- Bát vận đồng âm”
Cũng bởi mang nhiều hơn sức tải
Mỏi mòn sức lực đâm ra hoải
Vần xuôi thơi thới vượt bao đài
Thể nghịch mệt nhoài qua mấy ải
Khắc khoải Lục Ngôn khóe mắt cay
Băn khoăn Tiệt Hạ bờ môi tái.
Ngàn lần ông xã cứ van nài:
-" Tội quá! xin bà đừng có mải"
                         Thy Lệ Trang

GỬI MẠNG
Máy lời gửi mạng nhờ đăng tải
Kính chúc Đăng Mành luôn khỏe mãi
Lãm nguyệt giao lưu thêm gắn bó
Thi nhân xướng họa càng ân ái
Lời thơ uyển chuyển vần tươi sáng
Ý tứ thanh cao đối ngẫu khoái
Tình nghĩa lâu bền lời chẳng hoải
Đẩy lùi bệnh tật mất thời tái
                       22-03-2017 
                       Hồ Hắc Hải

MONG
Nhảy bậc thang lầu mong xuống tải
Gọn bâng cơ thể thêm vui mải
Tinh mơ hít thở ngắm bình minh
Tối mịt thiền tâm quên chiến ải
Thơ họa đôi khi đợi mỏi mòn
Tứ, từ lắm lúc chờ lai tái
Cố nhiên bè bạn giúp nhau nhiều
Lăn lộn một mình mới thấy hoải
                            Hồng Phượng

ƯU TƯ
“Họa 4 vần”
Đời sống giao lưu lo vận tải
Thương trường phát triển khéo lo mãi
Nhanh tay vén khéo tránh ngu ngơ
Chậm lụt u mê không vướng ải
Nhút nhát chông gai chốn dật dờ
Giỏi giang vất vả ngoài quan tái
Trăm đường sông núi vẫn âu lo
Cuộc thế thăng trầm luôn khắc khoải !
                                Trịnh Cơ (Paris)
                                   23/03/2017

Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

LÁ RỤNG - Võ Tấn Hùng

    

        LÁ RỤNG

   Tác giả VÕ TẤN HÙNG

Đang giữa ngày xuân lá rụng đầy
Mùa thu lẩn  khuất ở đâu đây?
Chơi vơi tiếng trúc xanh màu nắng,
Rạo rực tơ trời tím sắc mây.
Thổn thức đêm buông lòng ải Bắc,
Mỏi mòn chiều xuống dạ non Tây.
Cúc vàng bao độ hoa tàn nở,
Nỗi nhớ thêm dày khó khoả khuây?
           Bình Định, 20.03.2017
                  VÕ TẤN HÙNG

XƯỚNG HỌA VUI " THÉC MÉC" - Thy Lệ Trang cùng thi hữu




THY LỆ TRANG- LÊ VIÊN NGỌC-NGUYỄN GIA KHANH- VĂN THANH- HUY PHƯƠNG-SÔNG THU- MINH THÚY- NHƯ THU- TRẦN NHƯ TÙNG- LÝ ĐỨC QUỲNH- LIÊU ĐÌNH TỰ- PHẠM KIM LỢI- NHƯ THỊ- TRỊNH CƠ- THANH HÒA- HẢI RỪNG.

"THÉC MÉC"
Thân gửi CAO BỒI GIÀ và LÊ ĐĂNG MÀNH.


Chả hẹn mà sao lại giống chang*?
Bệnh chi đánh gục cả hai chàng?
Đường Thi... Cao vắng không lời nói
Lãm Nguyệt... Mành xa chẳng bóng sang
Chắc nắng thành Sài nên tránh mặt?
Hay mưa xứ Quảng phải tan hàng?
Vào ra théc méc ta đành hỏi
Chả hẹn mà sao lại giống chang*?
* Y chang
Thy Lệ Trang



Họa theo tùy bút

LỤC LÁC
Lửa hạ nung người - dẫu chói chang
Làm sao theo kịp bước chân chàng
Vó câu cao thủ băng đường tới
Hiên nguyệt tơ mành bắc nhịp sang
Những tưởng sông ngòi xa chẳng nãn
Lọ là đồi đống mấy chưa hàng
Ngựa phi nước đại - ai ngăn nổi
Lửa hạ nung người - dẫu chói chang

Lê Viên Ngọc


VẤN AN
Hay là cái nắng vẫn còn chang
Bởi thế cài then, hỡi nhị chàng ?
Có phải ngừng trang vì bệnh chuốc
Không đành mở cửa để mình sang
Nguyệt Hiên khách bút hoài mong lượt
Thi Quán người thơ mãi xếp hàng
Cách trở khôn tường đôi ngọc thể
Hay là cái nắng vẫn còn chang ?
Nguyễn Gia Khanh


ĐÀNH THẾ            
Sao mà théc méc, bảo y chang!
Thời tiết đổi thay đã hại chàng
Xướng họa vần thơ thì chẳng thiếu
Nghĩa tình bạn hữu dễ nào sang
Đăng Mành Lâm Nguyệt đâu dấu mặt
Lão Hạc Cao Bồi chẳng rẻ hàng
Sự thế hợp trùng, đành phải thế
Sao mà théc méc bảo y chang!
Văn Thanh


CỨ Y CHANG
Bệnh tình hai bác cứ y chang
Một lúc đông vui thiếu nhj chàng.
Lãm Nguyệt tạm xa người chủ súy
Đường thi sao vắng  kẻ Cao sang?
Mặc mưa ướt má không che mặt
Dù nắng ăn da vẫn lộ hàng.
Thôi thế thì thôi, đành phải thế
Bệnh tình hai bác cứ y chang.
Huy Phương


LẼ NÀO...?
Lẽ nào do nắng cứ chang chang
Ảnh hưởng sân thơ của các chàng 
Nên cổng Đường Thi sương chẳng lọt
Và hiên Lãm Nguyệt gió không sang
Nóng hầm hập khiến vần xa bút
Mưa trái mùa xui tứ rẽ hàng
Bạn hữu băn khoăn lo lắng hỏi
Lẽ nào do nắng cứ chang chang ?
Sông Thu



MONG CẦU 
Kính chúc Chư Huynh vẫn khoẻ chang 
Từ lâu lặng lẽ cả hai chàng 
Hình như cảm cúm mưa đem tới 
Có phải ho hen gió trở sang 
Nguyệt đợi thi nhân không khuất phục 
Mây chờ kẻ sĩ chẳng đầu hàng 
Ước chi "Góc phố Đường" bừng sáng 
Kính chúc Chư Huynh vẫn khoẻ chang 
Minh Thuý



TÌNH BẠN HỮU
Dẫu trời oi bức nắng chang chang!
Nhộn nhịp về quê đón mấy chàng 
Thi Quán vườn xinh đông khách viếng
Nguyệt Hiên hương ngát lắm người sang 
Sẵn sàng giấy trắng lo tìm vận 
Vội vã tay nhanh họa mở hàng 
Thắm thiết ân tình lòng bịn rịn
Dẫu trời oi bức nắng chang chang!
Như Thu


MẶC CHO . . .
Nắng gắt mặc cho hai chữ chang
Cũng đâu tách được thiếp bên chàng
Hôm nay gió ghé đưa huynh tới
Ngày mốt mây qua đón muội sang.
Cái nóng cũng khi gây rát mặt
Cái tình chẳng lúc bước xa hàng.
Thương nhau hơi vắng là ngơ ngác
Nắng gắt mặc cho hai chữ chang.
Trần Như Tùng

CHỜ
Xuân vừa qua ngõ nắng chang chang
Lúc thiếp non tơ lại vắng chàng
Chắng biết nhờ ai khi nóng quạt
Không đành gọi xóm để vui sang
Lẻ loi chịu phận nương cùng bóng
Túm tụm thương thân đợi sắp hàng
Cảnh cũ người xưa,ngày đáo hạn…
Xuân vừa qua ngõ nắng chang chang !
Lý Đức Quỳnh


KHÚC TÂM GIAO
Kẻ Bắc người Nam giống hệt chang
Dòng thơ lai láng đắm tim chàng
Tình thi hội quán cùng giao hảo
Nghĩa bạn tao đàn mãi gửi sang
Réo rắt vần chương niềm gắn kết
Du dương giai điệu bút gieo hàng
Vào trang xướng họa hằng mong đợi
Kẻ Bắc người Nam giống hệt chang.
Liêu Đình Tự


VÌ SAO
Chưa hè rát bỏng nắng chang chang
Lặng tiếng vì sao hỡi mấy chàng
Lãm nguyệt thơ hay gieo gửi đến
Đường thi tứ đẹp họa trao sang
Bệnh  tình  nặng nhẹ sao im tiếng ?
Mưa nắng ít nhiều chẳng đón hàng ?
Thi hữu trông chờ trời dịu mát
Chưa hè rát bỏng nắng chang chang
Phạm Kim Lợi


BỆNH
Ngọn gió Nam Lào bủa nắng chang
Cơn đau khốn quẫn lụy thân chàng
Nhớ vần đơn chiếc lom khom tới
Thương chữ bơ phờ lọm khọm sang
Cứ ngỡ tao đàn không chểnh mảng
Đâu hay đường luật phải quy hàng
Gia do tật bệnh theo thời khí
Ngọn gió Nam Lào bủa nắng chang

Như Thị



TRẦN TÌNH
Tình nghĩa thi đàn thật chứa chan
Vừa qua thấy vắng hết đôi chàng
Thơ hay lãng mạn không lời đến
Thi hữu vội vàng có tiếng sang  
Câu hỏi nêu ra : sao khuất mặt ?
Trả lời lý giải : bởi quy hàng !
Vấn an khuyến khích làm hưng phấn
Tình nghĩa thi đàn thật chứa chan ! 
TRỊNH CƠ (Paris)
        20/03/2017


HỎI THĂM NHỊ VỊ
Cái nắng sao mà nắng chói chang
Làm cho ngầy ngật biết bao chàng
Quán thơ vẫn nhộn toan thăm hỏi
Lãm nguyệt thường vui, định bước sang
Dẫu yếu Thi chờ không giã biệt
Dù đau Trăng đợi chẳng quy hàng
Gió Lào chợt thổi người ngây ngất
Cái nắng sao mà nắng chói chang
Thanh Hoà



CHẲNG GIỐNG 
Chẳng giống xứ nầy nắng chói chang!
Vừa ra khỏi cửa bước làng chàng
Thương mình vàng vỏ tình lơ đảng
Tội bác xanh xao bệnh dễ sang
Mấy buổi không tin đời chễnh mảng
Một thời xướng họa thú ngang hàng
Bên thềm Nguyệt Lãm trăng vờn mộng
Chẳng giống xứ nầy nắng chói chang! 
Hải Rừng
20/3/2017