Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

Tiễn Biệt Bạn Thơ NGUYỄN TỂ - Người gời: Hạ Thái




Tiễn Biệt Bạn Thơ NGUYỄN TỂ,
Sinh năm 1931 - Tân Mùi
Quê Cẩm Phổ, Trung Giang, Trung Lương, Quảng Trị,
Tạ thế tại Aryzona – Hoa Kỳ, hưởng thọ 87 tuổi, là bạn thơ thân thiết của Hội thơ Lan Đình, Bà Rịa Việt Nam




Kính Viếng Ông
NGUYỄN TỂ


Bốn hai năm ở xứ cờ hoa
Quảng trị vấn vương nặng tuổi già
Chinh chiến một thời ôm khối hận
Hòa bình muôn dặm bước chân xa
Hình hài gởi lại bên trời khách
Tiếng nói còn nguyên giữa xóm nhà
Cẩm Phổ, Hiền Lương – hoài nhắc nhỡ
Vẫn nhiều sâu đậm cảnh làng ta


Linh Đàn


Bài hoạ


Kính Viếng Hương Linh Anh
NGUYỄN  TỂ


Sương tuyết quê người nhuộm tóc hoa
Hồi hương mấy lượt thoả thân già
Câu hò bến cũ còn vương vấn
Khói lửa trời xưa mãi xót xa
Nhớ lúc vần thơ say chén rượu
Thương Anh giọng nói nặng quê nhà
Bây giờ cưỡi hạc chơi tiên cảnh
Thanh thản về thăm Quảng Trị ta ...


L Đ Lộng Chương
(thay mặt Hội thơ Lan Đình - Bà Rịa kính điếu)


Người gời: Hạ Thái, từ Thung Lũng Hoa Vàng


California, USA

THƠ XƯỚNG HỌA


VỀ QUÊ NỘI
Bầm ơi ! ngàn dặm gái về đây
Tóc mẹ bạc phơ vóc dáng gầy.
Còn góp lửa hồng nương bếp rạ
Lại đưa tay héo chỉ vườn cây.
Bồi hồi kí ức người nương bãi
Rạo rực tâm hồn kẻ nước mây.
Lạc bước đem thân nơi đất khách
Hướng trời quê nội lệ vơi đầy.
Trần Như Tùng 
BÀI HỌA

HỒN QUÊ
Níu nhớ con về với nội đây
Hồn quê nội giữ giữa tay gầy
Đồng chiêm lúa mượt ra triền núi
Vườn quả hương lừng tới cội cây
Vẫn chốn ân tình phiêu lộng gió
Luôn đời thiện ý lãng bồng mây
Thơm như trời đất mùi rơm rạ
Ủ suốt nghìn xưa ngát tỏa đầy
Lý Đức Quỳnh
HỒI ỨC

Con Nội về đây,thăm Nội đây,
Xót xa bóng dáng sọm hao gầy!
Bao ngày háo hóp thèm hương sắc
Nay được thỏa thê thưởng trái cây!
Khóe mắt chân chim hằn nếp nghĩ,
Mái đầu trắng thác ngả mầu mây!
Thương con bầm dập lo cơm áo...
Lòng Nội đăm chiêu lệ ứa đầy?!
Nguyễn Huy Khôi
DÁNG NGOẠI

Vó rảo cát bồi miết tới đây
Xót trông vóc hạc ngoại hao gầy.
Lưng còng giữa ruộng cùng mưa nắng
Tóc bạc bên vườn với cỏ cây.
Muối mặn sao đành chia mối gió
Cay gừng đâu nỡ xẻ đường mây.
Giờ đây giũ hết bao hờn tủi
Để nhớ để thương cạn lại đầy.
Phan Tự Trí
VỀ THĂM MẸ

Trở bước quê nhà gặp Mẹ đây
Run run ứa lệ nắm tay gầy
Chuyên cần đất bón nhiều hoa kiểng
Khéo léo vườn trồng lắm trái cây
Ngoảnh lại thời gian như bóng cá
Trông đi ngày tháng tựa  làn mây
Bên người nghe hát câu hò cũ
Ấp ủ tình thâm hạnh phúc đầy
Minh Thúy
NHỚ QUÊ!
Chẳng biết hôm nào trở lại đây?
Mình thăm xóm nhỏ dưới trăng gầy
Sương mờ lảng vảng quanh triền núi
Nắng nhạt e dè phủ bóng cây
Trước cổng chiều loang vờn kẻ lá
Bên thềm gió thoảng gọi vầng mây
Hữu tình phong cảnh nên thơ quá!
Nỗi nhớ quê tôi mãi ắp đầy!
Như Thu
BÓNG DÁNG MẸ HIỀN

Hôm nay trở lại cố hương đây.
Thấy Mẹ thân thương dáng liễu gầy.
Cặp mắt hồ thu loang bóng khói.
Tơ đầu đêm thẳm phủ làn mây.
Nâng cành cúc nở vun thân gốc.
Sửa giỏ lan phong dưỡng nhánh cây.
Xa cách không gian...giờ gặp lại..
Vòng tay xiết chặt lệ vui đầy.
Trần Lệ Khánh-27-7-2017
CHỐN BÌNH YÊN
Lữ thứ chân chồn trở lại đây
Ngồi trông khói ủ mái tranh gầy
Thương thời cuốc gọi đau bờ bãi
Cảm buổi ve òa tủi ngọn cây
Thanh thản khều trăng mà hỏi gió
Âm thầm chẻ nước để tìm mây
Bình nhiên cuộc sống thường như vậy
Mặc lợi danh kia cứ cạn đầy
Như Thị

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

GIAO MÙA “Yết hậu”

THƠ XƯỚNG HỌA
Như Th,Lệ Khánh Trần, Như Thu,NS-Canada,
Trương Ngọc Thạch,Phan Tự Trí, Trần Như Tùng,
Minh Thúy,Kim Oanh,Huy Khôi,Sông Thu,
Hồng Phượng,Hải Rừng,Lý Đức Quỳnh

GIAO MÙA
Yết hậu
Cuốc chiều lên giọng giữa mênh mang
Đìa cạn sen khô ngậm lỡ làng 
Nắng mỏng khói giăng bờ quạnh quẽ
Tàn.!

Thu bón lầm than giữa đoạn trường
Mùa dầm khốn quẫn với thê lương
Lăm le bão lũ cầm điêu đứng
Thương !

Hạ quăng hừng hực bỏ đi rồi
Tiễn biệt ve rung điệu rã rời
Đường cũ thu lay cành lả tả
Ôi !

BÀI HỌA
CHUYỂN MÙA
Yết Hậu
Cuối mùa - nắng Hạ trải mang mang...
Lá úa Sen phai khắp lạch làng.
Vắng bóng thuyền con thường tỉa hái.
Quang !

Cúc nở vàng tươi khắp luống trường
Hương thơm thanh khiết khiến tâm lương.
Thu trao mùa biếc cho lòng thấy...
Vương !

Đông lạnh cành khô lá trụi rồi.
Thân cây dòng nhựa quyện không rời.
Mầm xanh ươm ủ chờ xuân đến...
Hồi !
Trần Lệ Khánh-23-7-2017

MẤT
Mất đất tan nhà khổ nặng mang
Làm sao tìm lại cảnh quê làng
Còn đâu bình lặng ngày xưa đó
Tàn !

Đời người sao lại lắm thê lương
Biết tỏ cùng ai nỗi đoạn trường
Mệnh nước thôi đành theo số phận
Thương !

Người xưa cảnh cũ đã xa rồi
Chua xót lòng đau héo hắt rời
Giọt lệ dâng tràn lên khoé mắt
Ôi !
NS-Canada

HÀNH TRANG XẾP LẠI
“Yết hậu”
Gửi gánh ưu phiền kẽo nặng mang
Trà thơm nhấp cạn mé sau làng
Nầy trăng hãy đến mình tâm sự
Tàn !

Xếp lại hành trang rui dặm trường
Mưa chan gió lạnh vẫn hiền lương
Rừng thông lặng tiếng buồn cơn lũ
Thương !

Lưu luyến gì thêm...đã muộn rồi !
Phù du mộng ảo chóng xa rời !
Thân gầy tứ đại nào vương vấn
Ôi !
Như Thu

CHÁY RỪNG CALI
Đám cháy bùng lên giữa hỗn mang
Lửa lan nhanh đến tận thôn làng
Rụi thiêu ngàn mẫu rừng, nhà ở
Tan

Lính cứu hỏa mau đến hiện trường
Xông pha chữa cháy, giúp hiền lương
Cư dân bỏ của, lên xe gấp
Thương

Nhà cửa tiêu tan hết cả rồi
Một đời xây dựng, phải xa rời
Ngoái đầu, lửa đỏ hồng màu khói
Ôi!
Trương Ngọc Thạch

DÂNG TIÊN TỔ
 “Yết hậu”
Con dại thôi đành để cái mang
Đừng la đừng thán lệ quy làng
Hổ danh tự cứu không đành chịu:
Tàn !

Ngon ngọt cho con chịu đến trường
Ấp iu nồng đượm với tài lương
Một mai quả kết tròn danh phận:
Thương !

Giây phút vinh quy đã đến rồi !
Làng quê phố thị dễ đâu rời !
Bảng vàng thành đạt dâng tiên tổ:
Ôi !
Phan Tự Trí

GIAO MÙA HẠ THU
Cuốc chiều thanh thản cái con mang
Lững thững đầm quê phía cuối làng
Sen súng đua tươi chưa chuyển dấu
Tàn .

Bầu bí được mưa thả ngọn trường
Ong vàng bướm nguyệt kiếm thêm lương
Tạo nên cảnh trí cho người mến
Thương .

Thu chờ Hạ tặng lắm vui rồi
Mùa tiếp mùa lên chẳng để rời
Đất nước tưng bừng tươi đẹp quá
Ôi !
Trần Như Tùng

THƯƠNG ANH 
Binh lửa làm trai nợ nước mang
Một chiều sương phủ khắp quê làng
Người đi giã biệt thời thơ mộng
Tàn!

Áo trận sờn vai kẻ chiến trường
Nằm gai nếm mật chịu thê lương
Hy sinh trách nhiệm tình sông núi
Thương !

Vận nước nổi trôi cảnh thảm ôi
Đành thôi cúi mặt lệ tuôn vời
Thương anh tù tội rừng sâu thẳm
Ôi !
Minh Thuý- Tháng 7-2017

NHIỄU NHƯƠNG
“Yết Hậu”
Tổ Quốc nặng tình vai gánh mang
Từ anh giã biệt chốn thôn làng
Hy sinh tuổi trẻ mong chinh chiến
Tàn!

Xót người lính trận chốn sa trường
Lạnh lẽo núi rừng chỉ ít lương
Đói khổ chẳng màng mong Quốc ấm
Thương!

Hạ lửa bùng lên đất nước rồi
Quê hương nhiễu loạn phải chia rời
Em xa biệt xứ anh tù tội
Ôi!
Kim Oanh

XA QUÊ
Yết hậu
Nỗi niềm ray rứt cứ vương mang
Một buổi ham vui biệt xóm làng
Giữa chốn đô thành, thân vất vưởng
Tàn !

Đớn đau trằn trọc suốt đêm trường
Thất nghiệp nằm nhà không chút lương
Xót mẹ cha già ai phụng dưỡng
Thương !

Quê hương êm ấm đã xa rồi
Tự trách sao ta lại nỡ rời
Hối tiếc bây giờ thì đã muộn
Ôi !
Sông Thu

Y ĐỀ
"Yết hậu"
Thời khí giao mùa,tiết hỗn mang
Sen khô rũ bóng ngậm ao làng!
Bình minh lãng đãng sương tan giá
TÀN !

Mưa lũ dầm dề nẫu dạ trường
Hàn dân cơ cực...xót tâm lương !
Lành đùm lấy rách đầy ân nghĩa
THƯƠNG!

Hạ trưởng,thu tàng ...đẫ định rồi ,
Càn khôn hòa hợp khó phân rời
Lòng xuân chan chứa hồn phiêu lãng
ÔI !...
Nguyễn Huy Khôi

NGẪM
Tặng: Kim Oanh!
"Yết hậu"
Cố Quốc nằm lòng-nghĩa nặng mang
Bấy nay bằn bặt...nhớ Quê Làng!
Loạn ly,... đã tiễn mùa chinh chiến
TAN !

Ai thấu tình ai...lính chiến trường...
Tuổi xanh tận hiến! Dạ hiền lương.
"Nước sông công lính"...đời khôn thấu??? *
THƯƠNG !!!

Họa,phúc,rủi,may...cũng đã rồi,
Quê Hương cách trở-dạ không rời !
Thương đời !...đâu biết đời thương li?...
ÔI !...
Nguyễn Huy Khôi
* "Nước sông công lính" - Tục ngữ

NGHIỆP
Yết hậu
Đã mang lấy nghiệp ,...phải vương mang,
Nể tiếng Dân cho bậc Gi
áo Làng.
Chăm bẵm vườn ươm...đời chẳng thể:
TÀN!

Gắn bó bao năm với mái tường,
Dù đời eo hẹp chuyện lao lương...
"Khuôn vàng, thước ngọc"...Nhiều khi ngẫm:
THƯƠNG!

Đính nghiệp vào thân,mệnh đã rồi,
Suốt đời dan díu, dạ khôn rời
Đêm nằm lắm lúc thầm xao động:
ÔI!...
Nguyễn Huy Khôi

CUỘC ĐỜI
“Yết Hậu”
Cuộc đời đôi lúc thấy hoang mang
Bão táp phong ba quét xóm làng
Lũ lụt bủa vây người ảm đạm
Tàn !

Trong cõi trần gian lắm sở trường
Tài hoa bạc mệnh kém duyên lương
Cao xanh rủ bỏ bao hy vọng
Thương !

Bốn mùa thay lá đã qua rồi
Lật bật năm trôi chẳng muốn rời,
Yêu lắm ngày xưa thời áo trắng
Ôi !
Hồng Phượng

XÓT TÌNH
“Yết Hậu”
Đường quê gánh nặng trĩu vai mang
Duyên phận buồn tênh sống xó làng
Nước chảy thuyền trôi cùng với kiếp
Tàn!

Phượng đỏ ve sầu quạnh mái trường
Người trông bến đợi nặng tư lương
Đời buồn thảm nỗi tình ai xót
Thương!

Quạ kêu năm đáo hết xuân rồi
Quạnh quẻ phòng the dạ rụng rời
Gái lỡ trai già lòng não nuột
Ôi!
Hải Rừng-24/7/2017

VUI ĐỜI VIỄN XỨ
“Yết hậu”
Ôm đồm một thuở bước đa mang
Bỏ lại hồn nhiên ngậm bóng làng
Nắng nhạt chiều phai cùng gió trở
Tàn !

Lữ thứ hàn ôn nỗi viễn trường
Mơ về bản quán tẩm hiền lương
Dòng trôi bọt nước nhân tình ngẫm
Thương !

Cùng vui hiện hữu,ở đây rồi
Chẳng vọng xưa sau,tính bỏ rời
Mở dạ an lòng,buông tiếng nấc:
Ôi !
Lý Đức Quỳnh

TÂM SỰ BỐN MÙA – Đức Hạnh





TÂM SỰ BỐN MÙA

XUÂN
Mở cánh thi Đường đón Chúa xuân
Yêu đời mến bạn – bạn thêm gần

Ngoài hiên hoa nở trời tươi thắm
Trong dạ hồn khơi tứ, sáng ngần
Chén rượu chung tình – tình cập bến
Câu thơ ảo mộng – mộng thành vân
Ô kìa! Cánh én chào năm mới!
Khúc nhạc giao hòa mãi ngát xuân.


HẠ
Cánh phượng lập loè giỡn giữa trưa
Tiếc trời nóng nực nói sao vừa
Tiếng ve cành trúc như mời gọi
Giọng sáo cô nàng đã trổi chưa ? 
Ánh mắt mơ màng gom biển nhớ
Hạt châu rỉ rã gửi cơn mưa
Dòng đời hoa mộng ê chề quá!
Trăng trải hồn ta, mấy chẳng thừa.


THU
Lá vàng lả tả báo chiều thu
Rừng núi sương giăng, nhuộm sắc mù
Thi sĩ yêu đời ru biển cả
Công nương ước vọng, đợi tình phu
Nhớ ai gió trách làn mây thoảng
Mơ mộng hờn trăng khúc mộng phù
Kỷ niệm đành ôm lòng khoắt khoải
Vẫy chào hiện thực...đẹp vườn thu.


ĐÔNG 
Mỗi độ lũ về nước trắng sông
Không gian u ám cả mùa đông
Cỏ cây than thở, cành xơ xác
Đất nước chờ mong, khúc ấm nồng
Gió vẫn tung hoành, đau Biển đảo
Mây còn ngang dọc, thắt tâm lòng
Nghĩa tình, xin chớ quên quê Mẹ!
Bảo tố ngan tàn, ai thấu không ?
Đức Hạnh
 

GIẬN - Lynn Phan cùng thi hữu



GIẬN!
Giận gió đêm về nói biệt ly
Giận sương buốt lạnh tuổi xuân thì
Giận mây đưa đẩy lời hoa mỹ
Giận nắng ngậm ngùi sắc dại si
Giận bỏ rong chơi hồn mộng mị
Giận quên trang điểm dáng nhu mì 
Giận luôn nhật úa buồn thu thủy 
Giận nguyệt hôm rồi lặng lẽ đi
_____Lynn Phan
July 18/2017_____

HỌA:

NHỚ
Nhớ vườn kỉ niệm cảnh mê ly
Nhớ nụ tầm xuân lúc dậy thì
Nhớ đóa hoa cười chao mặt thủy
Nhớ tình mộng nở lụy cành si
Nhớ môi ấm áp đêm hoan hỉ
Nhớ giọng thanh tao dáng thục mì 
 Nhớ tiếng đôi tim trao vạn kỷ
Nhớ mùa lá rụng tiễn Thu đi…
Đức Hạnh


GIẬN!

Giận gió đêm thu lẫn tránh mau
Giận trăng tháng hạ ẩn xa nhàu
Giận hôm rũ rượi thân còm cỏi
Giận bữa rã rời dạ úa màu
Giận kẻ săm soi tình quá trớn
Giận người đưa đẩy ý thâm sâu
Giận man mác lạ đu đưa mãi
Giận gái tinh khôi đã hứa hầu!
Thanh Ân
 

NHẪN

Nhẫn lúc nàng đang mãi biệt ly
Nhẫn khi trang trải nụ xuân thì
Nhẫn ngày hai đứa long đong hận
Nhẫn bữa đôi người mộng mị si
Nhẫn tháng năm qua dầu dãi sắn
Nhẫn thời gian ấy láng lênh mì
Nhẫn luôn tình ý nàng sâu lắng
Nhẫn trí khôn lanh lặng lẽ đi
 Thanh Ân
 

GIẬN...
 
Giận chi người hỡi...nỡ chia ly 
Giận lắm càng đau tủi mộng thì 
Giận gió lao xao câu tuyệt mỹ 
Giận mưa lạnh lẽo mối tình si 
Giận mây lãng đãng cơn ma mị 
Giận nguyệt mù mờ dáng thụy mì 
Giận nắng ươm vàng sông ngọc thủy 
Giận rồi nuối tiếc kẻ ra đi...! 
 Phong Tran
 
 
NHỚ!

Nhớ bạn làng face uống mấy ly
Nhớ em gái đẹp tuổi qua thì
Nhớ đôi mắt biếc cho lòng rối
Nhớ cặp môi mềm để dạ si 
Nhớ tối hôm nao bờ ruộng lúa
Nhớ đêm buổi nọ chốn nương mì
Nhớ thương khuôn mặt xoan thuỳ mị
Nhớ lắm nàng ơi chớ bỏ đi
Nguyễn Hữu Lân
 

 GIẬN
Giận gió xoay vờn khéo mắt my
Giận sương thấm ướt tóc xanh rì
Giận mây trôi lửng lờ che kỹ
Giận nắng chẳng còn bởi trốn đi
Giận bỏ buông rơi thời Ngọc thị
Giận quên trăng khuyết chiếu đêm thì
Giận luôn tiếng nói lới chung thủy 
Giận nguyệt mau tàn vắng bóng chi
 Phạm Quốc Cường 
 

THƯƠNG

Thương về một thuở buổi chia ly
Thương quá người em tuổi dậy thì
Thương lắm những tâm hồn giản dị
Thương nhiều cái dáng vóc mê si
Thương ai không thích lời hoa mỹ
Thương kẻ chẳng màng tiếng thị phi
Thương suốt đêm trường nằm mộng mị
Thương dài ngày vắng một lần đi...!
 Nguyễn Văn Mười


BUỒN

(bát láy)
Buồn lòng nức nở tiếng chia li
Buồn bã vì đâu tuổi dậy thì
Buồn xót xa hồn ai vị kỉ
Buồn đau đớn dạ kẻ ngu si
Buồn thêm áy náy nhiều yêu mị
Buồn nhớ ăn năn đậm nét mì
Buồn vắng rời xa mờ mịt hỉ
Buồn càng quạnh quẽ thuở người đi
 My Chau Nguyen
 

SẦU...

Sầu ngày tiễn biệt khóc từ ly
Sầu khổ từng đêm tiếc lỡ thì
Sầu kẻ quên lời yêu tuyệt mỹ
Sầu người lỗi hẹn ái tình si
Sầu thao thức dõi mong hình mị
Sầu thẩn thờ mơ mộng dáng mì
Sầu tủi duyên đầu không trọn ý
Sầu đời Xuân sắc vội tàn đi...
 Cư Nguyển


LỠ LẦM ĐAU.

Nghe sầu quạnh vắng buổi từ ly.
Nghe lỡ lầm đau tuổi dậy thì. 
Nghe tiếng giao tình... chân thiện mỹ. 
Nghe lời cảm thệ...ái nồng si.
Nghe niềm trắc trở vần nhu mị.
Nghe khúc bồng bênh nhịp ủy mì.
Nghe đã lần qua bờ nhược thủy.
Nghe lòng buốt lặng... tiễn người đi..
 Quan Anh
 

GIẬN

Giận quá làm sao biết được gì
Giận hờn cứ hát khúc tình si
Giận người bỗng giận tình xưa ấy 
Giận cảnh chợt ghen mộng biệt ly
Giận kẻ hào hoa quên dáng đẹp
Giận nàng tri kỷ lãng xuân thì 
Giận sóng tung tẩy rời biển mặn
Giần biển hờn ghen lánh sóng đi …
 Trần Huỳnh
 

THƯƠNG

Thương người cam chịu cảnh chia ly
Thương kẻ đơn côi để quá thì
Thương cảnh cơ hàn nên cảnh ngộ
Thương tình đạm bạc để tình si
Thương đời lưu lạc đời hoa đắng
Thương kiếp kinh luân kiếp củ mì
Thương quá là thương cho số phận
Thương mùa đơm trái phải ra đi. 
 Dong Linh Nguyen


HỜN

Hờn ghen hai đứa phải chia ly
Hờn trách cho nên bỏ tức thì
Hờn giận bao điều cho tuyệt mĩ
Hờn buồn lắm chuyện cứ ngu si
Hờn mây chắn gió luôn kinh dị
Hờn bão mưa nhiều ngập lối đi
Hờn những ruộng vườn luôn úng thủy
Hờn bao số phận bỏ ra đi
 Nguyễn Tuấn


THƯƠNG
 
Thương rồi một khúc buổi chia ly
Thương lắm làn môi tuổi dậy thì
Thương gió đu đưa miền mộng mị
Thương mây lảo đảo chốn tình si
Thương vừa bẽn lẽn thêm vòng mỹ
Thương quá thờ ơ bớt dáng mì
Thương giận mà chi đời khổ lụy
Thương hờn khoác áo lại ra đi...
 Hoàng Long
 
 
GIẬN...!?

Giận gì cứ nói cảnh chia ly,
Giận bởi từ đâu để quá thì!?
Giận cớ làm sao đòi ý mỹ,
Giận vì lẽ lạ hỏi lời si!?
Giận ai bản tính luôn thùy mị,
Giận kẻ lòng tâm mãi diệu kỳ!?
Giận miết nên đời đâm úng thủy,
Giận rồi tủi hận ngóng người đi!!!
 Dư Âm 
 

THƯƠNG
 
Thương đời mãi chịu cảnh từ ly
Thương cánh bèo trôi để lỡ thì
Thương mảnh hoa tàn đau nghĩa lụy
Thương dòng mắt thấm khổ tình si
Thương còn đắm đuối trong hoang mị
Thương đã say sưa chốn mộng mì
Thương lắm hôm bên bờ Lệ Thủy
Thương ròng bữa ấy tiễn người đi...
Thanh Nguyên
 

HỜN...!
 

Hờn yêu phải cách thật mê ly 
Hờn thoáng nằm nghe đất dậy thì 
Hờn kẻ chung tình tan phước báu 
Hờn người quân tử cháy rừng si 
Hờn đau đắng nghét không mùi vị 
Hờn tẩy thơm tho chẳng khổ vì
Hờn giận sao cho đời lạc hỷ 
Hờn dan díu mãi chúng mình đi.
Nguyên Phương
 

GIẬN!
 

Giận người bỗng nói tiếng từ ly
Giận nắng mon men tuổi dậy thì
Giận gió mê rừng quên ái vị 
Giận thuyền bỏ bến gạt tình si
Giận người giả bộ nhìn mũ mĩ
Giận kẻ gian tham gọi má mì 
Giận mối tơ hồng se thiếu chỉ 
Giận đời gian dối để rồi đi 
 Hoang Vu


HỜN

HỜN ghen bực tức nói chia ly
HỜN giỗi vu vơ chỉ tuổi thì
HỜN kẻ khoa trương lời thiếu nghĩ
HỜN người nói khoác lại cuồng si
HỜN căm tủi phận không chiều ý
HỜN giận sầu thân hết miễu mỳ
HỜN nguyệt âm thầm dâng úng thủy
HỜN trăng lặng lẽ bỏ mà đi 
 Thanh Trân
 

NHỚ
 

Nhớ người viễn xứ cạn vài ly
Nhớ cõi nồng say buổi dậy thì
Nhớ dáng hoa tình trong nẻo mị
Nhớ hình nụ thắm giữa miền si
Nhớ hương tỏa đượm đem lòng quý
Nhớ sắc hồng tươi gởi dạ ghì
Nhớ vạn năm còn lưu bến thuỷ
Nhớ nàng cứ hẹn chẳng thèm đi !
 Hai Dang
 
  
GIẬN
Giận lòng ai oán buổi chia ly
Giận khúc tương tư tuổi lỡ thi
Giận bến tiêu điều không đến đậu
Giận thuyền găng mắc mối tình si
Giận hồn nghiêng ngả nơi hoài vọng
Giận thói phù du chốn mộng mì
Giận bởi hoa xuân hồng có độ
Giận đời sao ngỡ bỏ mà đi
 Dinh Quang Duong


GIẬN
 

Giận đời chót vẽ cảnh sầu ly
Giận nắng chiều hong tuổi mãn thì
Giận ả âm thầm thêu dáng mỹ
Giận chàng hối hả tiễn màn si
Giận chi thảo nữ tâm thuỳ mị
Giận mãi tài nhân trí ảo kỳ
Giận những con người luôn ích kỷ
Giận hoài đến nỗi chẳng buồn đi…
 ManhTien Nguyen


THƯƠNG
Thương lời sáo gọi buổi từ ly
Thương cuộc tình xưa kéo lỡ thì 
Thương sớm mây vờn gieo não nuột
Thương chiều gió điểm gọi cuồng si
Thương ghi đẫm dạ xanh bờ lúa
Thương nhuộm hồng tim mướt bãi mì
Thương quản canh dài luôn túc trực
Thương không bỏ mặc mãi cùng đi
 Đoàn Nam