Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

NHƯ THỂ MÂY TRÔI - Hạ Thái Trần Quốc Phiệt





NHƯ THỂ MÂY TRÔI

(Mượn vần, nhân đọc bài Tuổi Bảy Lăm của motthoi)



Tiếc mộng gốc hòe chợt thoảng qua

Theo sương khói tản buổi chiều tà

Sờ đai nhớ mãi danh hào kiệt                                            

Đập kiếng tìm hoài bóng tố nga

Ai níu lời chim vần hợp xướng

Ta đèo tiếng gió điệu hòa ca

Dư âm hoa gấm câu huyền thoại!

Tiếc mộng gốc hòe chợt thoảng qua.

                        May 1st - 2014

               Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

CÔ ĐƠN - Phương Hà họa thơ Thy Lệ Trang






CÔ ĐƠN



Phòng không quạnh quẽ chỉ mình em

Nghe gió bên thềm, tưởng bước êm

Rót chén trà thơm, chờ đợi mãi

Nhìn khung ảnh cũ, nhớ nhung thêm

Nhạt nhòa lệ thấm bờ mi tủi

Lốm đốm sương pha mái tóc mềm

Anh ở nơi nào, sao nỡ để

Phòng không quạnh quẽ chỉ mình em.

                      Phương Hà




Bài xướng


NẾU MỘT NGÀY...



 Nếu một ngày... anh không có em,

 Hai vì sao lạc giữa trời êm

 Cà phê sáng sớm nồng chua lắm

 Chăn gối đêm dài lạnh lẽo thêm!

 Cỏ dại... rêu mờ phai lối cũ

 Rượu cay...men đắng tím môi mềm

 Vành khuyên ngơ ngẩn quên lời hót

 Nếu một ngày...anh không có em!

                                Thy Lệ Trang

                                Massachusets

CẢI CÁCH GIÁO DỤC - Huy Vụ



Ba tư ngàn tỉ chuyện như đùa.
Giáo dục nghe mà lắm chát chua.
Lắm kẻ xênh xang vì chức tậu.
Nhiều người chễm chệ bởi bằng mua.
Tiền dân Chú đốt như tiền mã.
Bạc nước Anh coi tựa bạc chùa.
Vẫn thấy cải đi rồi cách lại.
Bao lần luẩn quẩn chẳng ăn thua.
                       Huy Vụ 
                   28/04/2014

TẢN TÀI - Trần Ngộ



TẢN TÀI

Cơn bệnh hoành hành suốt tháng nay
May nhờ y đức quá cao tay
Siêu âm Chợ Rẫy kêu viêm ruột
Chẩn đoán Bình Dân bảo dạ dày
Lộ phí xe tàu non triệu mốt
Tổng chi các khoản ngót cây hai
Ơn trời phước Phật qua tai nạn
Mạng khỏi tiêu vong chỉ tản tài
                          Trần Ngộ



 

VAY TRẢ
Họa bài tứ tuyệt của thầy Kha Tiệm Ly
 
Người lo trồng đức nghĩa nhân cao
Càng sống hiểm lòng ắt hoạ sâu
Ít kẻ từ tâm  chiêu nghiệp dữ
Trả vay nhân quả sẽ quay đầu ...!
                            Trần Ngộ
 

Hoàng Thế Bình - NHỚ VỀ ĐIỆN BIÊN






NHỚ VỀ ĐIỆN BIÊN


Mãnh đất Điện Biên đáng tự hào

Một thời oanh liệt sáng trời cao

Sáu mươi năm trọn vang hồn nước

Năm sáu ngày đêm thắm máu đào

Hồng Cúm xua quân Đờ Cát chạy

Mường Thanh đón lính Bác Văn vào

Hân hoan chiến thắng miền Tây Bắc

Khúc hát tri ân mãi ngọt ngào.

               HOÀNG THẾ BÌNH
                binhhoang340@gmail.com

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

THIỂU DỤC - Trần Ngộ



THIỂU DỤC
Họa bài NGÀN ĐỜI của Trương Đình Đăng
 
Cuộc sống xem ra mãn nguyện rồi
Buông cần gác mái nghỉ đi thôi
Giòng đời thịnh lắm e khi lở
Cuộc thế càng suy có lúc bồi
Ta dại nai lưng ra chịu đấm
Người khôn lánh mặt chẳng thèm xôi
Ngẫm xem Trang Tử nam hoa truyện
Cá háu ăn câu dễ mắc mồi
                      Trần Ngộ

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

HẢO HÁN - Kha Tiệm Ly



HẢO HÁN

Chọc trời coi thử mấy tầng cao,
Khuấy nước xem chừng biển cạn, sâu.
Mặc lũ kình ngư chao đảo sóng,
Mặc cho sấm sét nổ trên đầu!

                              Kha Tiệm Ly
         25/ 4/ 2014



--
KHA TIỆM LY

99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, tp Mỹ Tho Tiền Giang

CHÙM THƠ GIỮA HẠ - Phương Hà





HỎI


Hỏi ai có nhớ đến ta không ?

Khi ngắm trời khuya bóng nguyệt lồng

Duyên mới đong đầy ngày cuối hạ

Tình đà héo úa buổi tàn đông

Lòng người tựa lá trong cơn gió

Thân phận như hoa giữa bụi hồng

Nào biết mai đây còn gặp lại

Hay là trọn kiếp mãi hoài trông ?


                       

NỖI NIỀM



Nỗi buồn ray rứt chẳng buông tha

Chén đắng mềm môi, giọt lệ hòa

Một thuở êm đềm vui gắn bó

Bao ngày tủi hận khóc chia xa

Phượng tàn, máu thấm trang tình cũ

Mây khuất, sương hoen bóng nguyệt tà

Biết chẳng bao giờ còn gặp lại

Mà không quên được chuyện đôi ta.


               

TIẾNG VE GỢI NHỚ


Tiếng ve hối hả cuối sân chùa

Phương vĩ trên cành gợi thuở xưa

Anh bước chân trần băng lối cỏ

Em nghiêng tóc xõa tựa thân dừa

Chưa trao nụ thắm trong tia nắng

Đã sợ hoa tàn dưới hạt mưa !

Từ đấy lòng riêng luôn luyến tiếc

Mỗi lần hè đến khoảng hiên trưa.

                                      

Phương Hà

Tháng 4/2014


Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

NHỚ BẠN - Trần Ngộ họa thơ Nguyễn Gia Khanh



 Xướng:
NHỚ BẠN

Nguyễn Gia Khanh 
(Nghệ An)


Ta nhớ bấy rày bạn biết không ?
Thẩn thơ đêm thẹn nguyệt hoa lồng
Tà dương níu bóng nghiêng tàn hạ
Lạnh gối ôm lòng chạnh chớm đông
Xa cách mộng đời tình mấy thắm
Tủi buồn màu phượng sắc bao hồng
Hoà chan giọt lệ nhoè mi mắt
Tha thiết gọi người mãi ngóng trông

(Đọc ngược)

Trông ngóng mãi người gọi thiết tha
Mắt mi nhoè lệ giọt chan hoà
Hồng bao sắc phượng màu buồn tủi
Thắm mấy tình đời mộng cách xa
Đông chớm chạnh lòng ôm gối lạnh
Hạ tàn nghiêng bóng níu  dương tà
Lồng hoa nguyệt thẹn thêm thơ thẩn
Không biết bạn rày bấy nhớ ta !


Họa:
CHỜ TRÔNG 

Trần Ngộ 
(Lâm Đồng)
 
(Đọc xuôi)

Hoa tàn buổi hạ nóng nhiều không ?
Nguyệt rọi đêm trong mát gió lồng
Tà áo thơm hương mùi nắng nhạt
Trâm cài óng mượt bóng chiều đông
Hoà câu lục bát gieo vần thắm
Quyện điệu đường thi điểm sắc hồng
Ca tiếng ân tình trao mộng đẹp
Tha nhân nhớ bạn mãi chờ trông

(Đọc ngược)

Trông chờ mãi bạn nhớ nhân tha
Đẹp mộng trao tình ân tiếng ca
Hồng sắc điểm thi đường điệu quyện
Thắm vần gieo bát lục câu hoà
Đông chiều bóng mượt óng cài trâm
Nhạt nắng mùi hương thơm áo 
Lồng gió mát trong đêm rọi nguyệt
Không nhiều nóng hạ buổi tàn hoa...!



QUY TRÌNH - Huy Vụ





Thường nghe khẩu ngữ đúng qui trình.

Lũ xả trăm ngàn dân thất kinh.

“Vết nứt dãn co” đầy triết lí.*

“ Đường cong mềm mại” quá  tài tình.*

Thi công dặt những bàn tay giỏi.

Giám sát toàn là cặp mắt tinh.

Bổ nhiệm đương nhiên người tuấn tú.

Sao giờ đã hóa  lũ âm binh?

        Huy Vụ 15/04/2014


*Đập thủy điện sông Tranh bị nứt thấm nước được giải thích là sự co giãn bê tông cho phép ,vẫn an toàn. Đường Trường Chinh nghi án bị uốn cong được lí giải “cong mềm mại”

HÈ GIÃ BẠN - Lê Đăng Mành



“Ngũ Độ Thanh”




 

Mỗi độ hè sang khắp bản phường

Ve chìa khúc nhạc tiễn hồn vương

Vô tình phượng nhả niềm tê tái

Bất nhẫn người gieo khúc đoạn trường

Tức tưởi quyên vò câu não nuột

Âu sầu lệ rót mảnh buồn thương

Cầm tay bạn hữu lòng lưu luyến

Giã biệt ngày xa khuất nẻo đường!

                                   LĐM

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Phan Kỷ Sửu - MỪNG ĐẢN SINH - 2558, ĐƯỜNG THI GỞI NÚI BÀ ĐEN

MỪNG  ĐẢN SINH - 2558

Người  ra đời vẫn kiếp con người
Nào phải thần linh ở cõi trời
Xót kiếp phù sinh,tìm nẻo chánh
Thương  thân tứ khổ, vạch chân trời
Cứu nhân nào phải  điều ban tặng
Giải thoát tự mình thắp đuốc soi
Chẳng phài cầu xin nơi phép lạ
Chỉ cần  giữ vững tấm lòng thôi!



ĐƯỜNG THI GỞI NÚI BÀ ĐEN

Mình không thể hiểu núi Bà đâu
Nếu chẳng vượt lên tận đỉnh cao
Lối đá bom vùi hoa vẫn nở
Sườn rêu pháo chụp én còn chao
Động sâu  gan góc vươn công sự
Hang thẵm bền tâm mở chiến hào
Một thuở máu xương rèn chí cả
Cội nguồn rạng rỡ để ngàn sau,

                       10/2000
 VÂN TRINH - PHAN KỶ SỬU

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

SUỐI NGUỒN TƯƠI TRẺ - PN Trương Đình Đăng và Lê Đăng Mành

"Suối nguồn tươi trẻ là có thật, nó ở trong tâm trí của bạn, Tài năng của bạn, sự sáng tạo bạn mang đến cho đời và tình yêu bạn dành cho những người xung quanh. Khi học được cách lấy nước từ nguồn vô tận ấy, bạn sẽ thấy cuộc đời luôn tươi mới và tuổi tác chẳng có gì đáng sợ".
    Vậy có thơ dưới đây thỉnh hoạ mua vui:


 
SUỐI NGUỒN TƯƠI TRẺ


Suối nguồn tươi trẻ có trong ta
Trí tuệ, tài năng sáng tạo ra
Hạnh phúc cho người lâm khổ nạn
Niềm vui với kẻ gặp tai nhà
Xây nền đức độ cần nhân hậu
Dưỡng cội ân tình phải vị tha
Mạch nước nguyên lành vô tận ấy
Ai khơi đúng chỗ chẳng lo già.

     PN TRƯƠNG ĐÌNH ĐĂNG
                   Đà Nẵng





Bài Họa:
AN LẠC

Nỗi niềm  hạnh phúc chính nơi ta
Phàm thánh đồng cư một lối ra
Thả ý tham cầu chi khắp nẻo
Neo tâm giác ngộ ở trong nhà *
Thấy người hoạn nạn không hờ hững
Gặp kẻ lỗi lầm phải thiết tha
Nuôi dưỡng lòng từ tươi tốt mãi
Hoát nhiên đi..ở quản chi già !
            Lê Đăng Mành kính họa

*Gia trung hữu bảo hưu tầm mích
Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền”
                          Trần Nhân Tông
                      “Cư Trần Lạc Đạo Phú”