Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

VÔ THƯỜNG - Lê Đăng Mành, Trần Ngộ, Nguyễn Gia Khanh






VÔ THƯỜNG
Thỉnh họa 

Ngày đi chiều cõng nắng về tây
Vũ trụ vô thường cũng đổi thay
Xuân hạ nõn nà tươi tốt đẹp
Thu đông vàng võ úa hao gầy
Bến xưa bàng bạc làn sương bủa
Mái cũ mơ màng dải khói vây
Ngoảnh lại ta người cầm ảo mộng
Chông chênh cùng giỡn giữa tàn phai!

Lê Đăng Mành


Bài họa:
HỮU HẠN

Bao giờ quay gót cõi trời tây
Phủi sạch bụi hồng sướng lắm thay
Mới hết tình thê ôm bụng thóp
Trả xong nghĩa thiếp níu vai gầy
Đứng đi ngang dọc không người cản
Ngủ nghỉ tung hoành chẳng kẻ vây
Ngẫm cuộc luân hồi như huyễn mộng
Hoa kia sáng thắm lại chiều phai

TRẦN NGỘ 
LÂM ĐỒNG




CHIỀU THU 

Nắng tà níu bước, chạnh niềm tây
Dục bóng hoàng hôn ảm đạm thay!
Mái rạ hắt hiu làn khói bạc
Phòng khuê rời rã cánh hoa gầy
Lá vàng ngập lối trùng trùng cuốn
Mây tím đầy trời lớp lớp vây
Sắc nước hương đời da diết quá!
Sao chiều thu đã sớm phôi phai?

Nguyễn Gia Khanh
Nghệ An

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét